Trọng Sinh Chi Danh Lưu Cự Tinh

"Tôi còn nhớ, kế hoạch tiếp theo chính là thực hiện đĩa đơn* đầu tay cho bọn họ?" sau khi tiệc chúc mừng kết thúc, Lệ Duệ hỏi Phong Cảnh, thanh âm trầm thấp mạnh mẽ.

(*Nguyên văn là chuyên tập, từ chương này ta sẽ để thành đĩa đơn, sau này có thay đổi gì ta sẽ sửa sau vậy :]]])

Tuy rằng mấy người này lấy được thành tích tốt ngoài mong đợi nhờ phim thần tượng, nhưng ESE thành lập mấy năm nay, đã có ngôi sao lớn nào kinh thế tuyệt diễm chưa từng bồi dưỡng qua sao? Bốn người Legacy chỉ có thể coi là thành tích tương đối sáng chói mà thôi.

Nhất là, nhân khí thật sự của bốn người này.

Nếu như bạn khuyết thiếu sự nổi tiếng, không thể thu hút sự chú ý của mọi người, lại khuyết thiếu tác phẩm, nhân khí cam đoan tuột dốc vô cùng thảm hại.


Cho nên rèn sắt khi còn nóng, đó là điều thiết yếu.

Coi như hai người Chử Phong và Đằng Trạch không yêu cầu công ty vì bọn họ thực hiện đĩa đơn, công ty cũng sẽ có kế hoạch cho phương diện này.

"Bọn hắn hiện tại đang có sự nghiệp đáng mong đợi, từng bước tiến vào hào quang của showbiz...nhất là sự nổi tiếng với vai trò là một nhóm thần tượng." Phong Cảnh thản nhiên cười, đôi mắt hồ ly hẹp dài thâm thúy híp lên, "Nhưng—— chỉ có thể coi là người mới ở ESE."

"Nếu là người mới, thì phải có đãi ngộ phù hợp dành cho người mới. Không thể nào có thể theo tiêu chuẩn của một siêu sao Thiên vương được."

"Như vậy, làm cho bọn họ ý thức được, chỉ có ở ESE thời gian càng lâu, độ trung thành càng cao, công ty mới có thể cho họ cơ hội lớn hơn, càng thêm nâng đỡ bọn họ."

"Một lần liền thỏa mãn toàn bộ, ngược lại mất đi quyền khống chế. Bọn họ chưa chắc sẽ cảm kích, thậm chí sẽ cảm thấy ESE ép buộc, áp bách thời gian của bọn họ.. Làm cho bọn họ chính mình chủ động nói ra, công ty thỏa mãn yêu cầu của họ, họ mới càng mang lòng tạc dạ, trung thành với công ty." ( ゚ _ ゚ ôi, anh ít có thâm lắm)

Phong Cảnh nói đến đây, trong mắt lóe lên quang mang khó thấy ở người thường, ánh mắt tràn ngập tự tin, giảo hoạt cùng sắc bén.

Giọt lệ chí dưới khóe mắt phải được phủ bởi tầng ánh trăng lại càng mị hoặc vạn phần.


Loại khí chất phát ra từ trong ra ngoài này, nồng đậm vẻ tự tin và cường hãn, khí chất yêu nghiệt của Phong Cảnh so với lời của hắn nói lại càng đi vào lòng người.

"Cho nên không bằng hiện tại. Có chừng mực, từng bước một, đề cao đãi ngộ bọn họ. Khiến bọn họ hiểu được, mọi thứ đều nằm trọn trong tay công ty. Bọn họ thuận theo, ESE mới có thể cấp điều bọn họ mong muốn."

Phong Cảnh nói xong, hất cao chiếc cằm với đường nét gợi cảm, hướng Lệ Duệ cười. (Thái độ hất cao cằm đầy ngạo mạn trong truyền thuyết nà :]]]])

Đôi mắt đen nháy sâu thẳm càng khiến khuôn mặt Lệ Duệ thêm thâm trầm.

"Cậu xem rồi lo liệu tốt là được." Hắn phụ trách việc định hướng ESE theo con đường phát triển lớn, còn về những vấn đề vụn vặt như thế này của nhóm nghệ sĩ đặc biệt sẽ do Phong Cảnh trù tính, quản lý. Đối với năng lực của Phong Cảnh, hắn chưa bao giờ phải thất vọng."Bất quá, tôi còn tưởng rằng cậu như Bá Nhạc làm được đến bất diệc nhạc hồ**." Lệ Duệ có điều ám chỉ.

(**Bất diệc nhạc hồ: long tr lở đất, tóm lại là ý chỉ việc lớn)


"Việc này anh cứ yên tâm." Phong Cảnh cười cười, tiếng cười lộ ra một loại hấp dẫn nói không lên lời, "Tôi vốn là tổng giám đốc của ESE, việc Bá Nhạc tìm kiếm thiên lý mã*** mới là điều tiếp theo cần làm."

(***Bá Nhạc tìm thiên lý mã: ý nói ở đây là việc tìm kiếm nhân tài, đây dựa vào câu chuyện Bá Nhạc tìm thiên lý mã cho Chu Vương, mọi người có thể tìm hiểu thêm về câu tr này trên google)

Hắn chậm rãi nói, lại khiến người khác có loại cảm giác tim đập thình thịch...

Đỗ Vân Tu từ dưới hầm gara đi ra.

Cỗ xe màu đen dài hơn cả Rolls-Royce... chấn động? ((;一_一) Chưa về nhà chồng anh đã z, Vân Tu f sớm đem anh về nhà hảo hảo dạy dỗ thôi >.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận