Trọng Sinh Chi Bất Trứ Cẩm

Nam Kha Du lại tức giận nói: “Nếu không phải có lão tướng quân áp chế, nữ nhân nhà bọn họ quả thực muốn đem Tương Nhi ra mắng chửi đến chết, nói nàng… chẳng có liêm sỉ. Triệu Giác thực không phải đàn ông, lại không hề quay sang che chở một chút. Cứ ngỡ Tương Nhi nói hai người bọn họ vốn dĩ là đôi bên tình nguyện! Không nghĩ tới hôm nay khi sự việc đã bại lộ hắn lại không thèm nói nửa câu giải thích nào!

Kỳ thực ta cũng hoàn toàn không rõ ràng lắm Triệu Giác rốt cuộc đã cùng nàng nói chuyện ra sao. Chỉ nghe Bạch Cần nói Nam Kha Tương mang theo châu báu chạy về phía Tướng Quân phủ. Ta liền bảo Bạch Cần đem việc này tiết lộ cho hạ nhân của Tướng Quân phủ biết.

Như Nam Kha Du đã nói, hai người một người muốn đi, một người không chịu. Đang lúc lôi kéo khóc lóc nước mắt nước mũi rối tinh rối mù thì bị người ta bắt gặp.

“Thật mất thể diện!” Nam Kha Du đỡ trán, nhịn không được lắc đầu, “Mặt mũi của Quốc Công Phủ đều bị mất hết! Một cô nương gia tự dưng xuất hiện ở phòng ngủ của nam nhân đã vô cùng khó nghe. Huống hồ Triệu Giác cũng không chịu giải thích cái gì, chỉ nói để cho nàng rời đi, này thật sự là…” Nam Kha Du xấu hổ cùng giận dữ đến không nói thành lời.

“Mặt mũi đã vứt xuống Tướng Quân phủ rồi, nếu như ngày mai còn muốn mất mặt ở nhà chồng thì bọn họ cũng sẽ không chịu để yên như Triệu Gia đâu.” Ta nhếch miệng, “Đệ có biện pháp khiến Nam Kha Tương ngày mai thành thành thật thật gả đến Tư Không Phủ. Hơn nữa còn an phận thủ thường mà làm Thiếu phu nhân của nàng.”

“Thật sự?”

“Tất nhiên.”

Nam Kha Du rất cao hứng, huynh ấy đang không muốn đi gặp nàng mà.

Vì vậy ta ôm theo giá y, lắc lư đi sang Tây Uyển.

Nam Kha Tương quả thực vô cùng tiều tụy. Thảo nào sư phụ may đồ phải sửa đi sửa lại, bởi vì nàng đúng là càng ngày càng gầy.


“Tứ muội.”

“Tam… Tam ca?” Nàng thấy ta liền lảo đảo chạy tới, thoáng cái đã quỵ ở trước mặt ôm lấy chân ta, “Tam ca! Cầu xin huynh mau cứu muội với! Muội không muốn gả cho tên ma ốm kia!”

Ta lạnh mặt: “Xem ra… Ngươi quả thực là bởi vì không muốn gả cho Tư Không công tử nên mới lựa chọn Triệu Giác…”

“Không!” Nam Kha Tương thét lên một tiếng, liên tục lắc đầu khóc thút thít nói, “Không phải như thế! Muội đương nhiên là yêu hắn! Nếu như người đó là hắn, cho dù hắn chỉ có thể sống một ngày thôi muội cũng muốn gả cho hắn!”

“Nhưng bây giờ cho dù hắn có hồi tâm chuyển ý rồi thì người của Tướng Quân phủ cũng sẽ không đồng ý cho muội bước vào cửa nhà họ.”

Nam Kha Tương không nói, chỉ nức nở không ngừng khóc lóc.

“Lúc đầu ta khuyên muội thì muội không nghe. Hiện giờ ta còn có một câu muốn khuyên muội, muội nghe hay không nghe đây?” Ta cúi đầu, vuốt ve hoa văn thêu trên giá y, thật là đẹp mắt.

Nam Kha Tương còn chưa nói gì, khóc gục tại chỗ không dậy nổi, tựa như không nghe thấy lời của ta.

“Ta muốn khuyên muội, vẫn nên gả cho Tư Không thôi.”


“Không! Ta không lấy chồng!” Nam Kha Tương mãnh liệt ngẩng đầu lên, dường như đã nghĩ rõ ràng. Nàng chống đỡ thân thể đứng dậy. Ta liền gằn từng chữ mà nói rằng:

“Nếu như trước đây mà nói, Linh Nhi ở trước mặt phụ thân còn có chút phân lượng, còn có thể thay muội nói mấy câu. Nhưng giờ nó đã tự chặt đứt tiền đồ. Muội là tỷ tỷ của nó, nếu như có một ngày muội có đủ sức mạnh ở nhà chồng thì muội cho là phụ thân còn có thể quản muội và Linh sống chết thế nào sao?”

Nam Kha Tương dần dần ngưng khóc, hai mắt vô thần, ngơ ngẩn nhìn ra ngoài song cửa sổ.

Ta lưu luyến đem giá y đặt bên người nàng, ngồi dậy ném lại một câu “Cẩn thận mà nghĩ cho kỹ” liền rời đi.

Giá y này quả thực đỏ đến cực mỹ, đem phối lên người Nam Kha Tương thực sự là đáng tiếc.

Ngày hôm sau, không có cướp dâu, không có bỏ trốn, không khóc trời than đất. Tất cả mọi người đều giữa căng thẳng mang theo vui mừng, kể không hết phồn hoa náo nhiệt, cẩm tú nhân gian. Từ khi trời sáng cho đến tận lúc đêm xuống, tiễn đội ngũ đưa dâu dài ngoằng ngoẵng như một con rắn đỏ thắm từ Quốc Công phủ một đường gấm hoa rực rỡ mà bước vào trên địa bàn Tư Không phủ.

Ta cứ tưởng Nam Kha Du bận rộn là đủ, chẳng ngờ ta cũng không được rảnh rỗi. Gia gia không ở đây, ta liền trở thành đối tượng mà chư vị văn sĩ nho sinh vây quanh. Sớm đã muốn rời sân nhưng không biết làm sao ngưng lại mấy lời tán dương miên man không dứt. Từ lúc bị hủy dung tới này đây là lần ta bị người vây xem nhiều nhất.

Này mới chỉ lưu lại một chốc liền xảy ra chuyện ngay: Vân Xuyên, Vân Uyển hai vị Hoàng tử chạm tay có bỏng nhất bây giờ đột nhiên giá lâm.

Ta theo đám người đông nghìn nghịt quỳ xuống. Sau khi thái giám theo lệnh miễn chào, đứng dậy liền thấy Vân Uyển lắc lư đến bên cạnh ta, cùng Nam Kha Du đứng chung một chỗ.


Còn Vân Xuyên thì tới tìm ta.

Nói qua lời chúc mừng, Vân Xuyên liền hướng Tư Không thượng thư và phụ thân ta nói tìm ta có việc muốn thương lượng. Ta cũng đang nóng lòng muốn thoát khỏi những người đó, liền trực tiếp theo hắn rời Tư Không phủ.

Ra khỏi phủ hắn liền muốn ta lên ngựa, ta nhìn qua ngoại trừ con Dương Tuyết Phi Lãng của hắn thì không còn ngựa khác. Bởi vậy không muốn bước tới.

Người này rất ngang ngược, hắn trực tiếp lên ngựa trước, sau đó đem ta cũng xốc lên đặt ở trước người.

Ngựa này rất cao, ta lại càng thêm hoảng sợ. Lại nghĩ đến mới vừa rồi bị như vậy nhất định rất khó coi, ngay giữa đường cái, thực sự là mất mặt.

Vì vậy trong lòng dấy lên giận dữ, vừa định mở miệng liền thấy hắn đã lên tiếng trước nói: “Triệu Giác đã xảy ra chuyện gì?”

Triệu Giác? Ta nâng mi, đại khái đã biết vì sao hắn lại tới rồi.

“Nghe nói Triệu Phó tướng bị bệnh, ôi…” Đang lúc cưỡi ngựa đi trên phố, cứ phải cãi vã trước mặt mọi người, cả hai đều mất hết mặt mũi mới tốt hả. Ta hung hăng nghĩ.

“Lại là ngươi.” Thanh âm của Vân Xuyên truyền tới từ trên đỉnh đầu ta. Trong giọng nói đè thấp có vẻ rất tức giận, lại có vài phần bất đắc dĩ, “Ta vừa nghe thấy nói người muốn tìm hắn bỏ trốn chính là muội muội của ngươi liền biết nhất định lại là tác phẩm của Nam Kha Kỳ ngươi!”

“Cái gì gọi là tìm hắn bỏ trốn?” Ta hừ lạnh, “Kẻ dụ dỗ Nam Kha Tương trước tiên chẳng phải là hắn sao!”


“Ngươi vậy mà có thể hạ thủ được.” Hơi thở của Vân Xuyên quét qua tai ta, ta cảm giác được hắn đang lắc đầu, “Cứ tưởng rằng ngươi làm hại Nam Kha Linh chặt đứt đường quan lộ đã đủ rồi, không ngờ tới ngay cả Nam Kha Tương ngươi cũng không buông tha…”

Nói đoạn, hắn dường như nhớ ra cái gì, bàn tay đặt ở bên hông ta đột nhiên nắm chặt: “Nói vậy thì ngay từ đầu, đối tượng ngươi nhắm vào không phải là Nam Kha Tương?” Hắn hơi ngưng một chút, chần chờ nói: “Là Triệu Giác? Không đúng…”

“Không đúng cái gì?” Ta cười lạnh, là nói ta không có khả năng đã sớm biết tiểu đồng bọn Triệu Giác của Vân Kiên cư nhiên lại là tâm phúc của Vân Xuyên phải không?

“Không có gì.”

Trầm mặc thở từng hơi, đột nhiên hắn dán chặt lấy lưng ta, thấp giọng cười: “Bất quá nếu như là ta, ta cũng sẽ đuổi cùng giết tận. Dẫu sao ngươi hận Nhị Nương của ngươi như vậy, tất nhiên sẽ không nguyện ý nhìn Nam Kha Linh và Nam Kha Tương sống dễ chịu. Chỉ tiếc là Triệu Giác hiện giờ hồn vía lên mây, mắt thấy đã vô tâm trợ giúp cho ta rồi.”

“Nếu như có một chút hiểu biết, nói không chừng ta nguyện ý giữ lại nhân tài mà bỏ qua. Hết lần này tới lần khác lại tỏ vẻ ta chẳng nên cơm cháo gì mỗi khi Thu Nhụy giáo huấn ta… Trên đời này quá nhiều kẻ vô dụng, đâu có chỗ cho ai cũng đều vô ưu vô lo mà trải qua một đời?”

Miệng ta nói đám người Nam Kha Linh, trong lòng lại nghĩ cũng là do chính bản thân ta. Kiếp trước là do ta, không giống vậy thì cũng chỉ là một kẻ tầm thường vô dụng hay sao? Trong lòng u ám không cách nào giải tỏa. Đột nhiên lại cảm giác được người sau lưng hơi thở hơi run rẩy, giống như đang thở dài lại giống như đang vội vàng, ——-

“Kỳ, ngươi nên là người của ta.” Cánh tay Vân Xuyên vòng qua ta nắm lấy dây cương. Khi đi vào dũng đạo tối đen sau cửa cung, hắn cúi đầu ở bên cổ ta hít thở thật sâu, “Chúng ta ở bên nhau mới đúng… Thế nhưng ngươi để ta cô đơn một mình quá lâu.”

Đây tính là chuyện gì vậy? An ủi? Ta nghi hoặc cau mày.

“Thất điện hạ.” Ta tránh né động tác thân mật của hắn, “Ngài không cô đơn, cô đơn phải là ta.” Ta không cách nào có thể yêu người khác, ngươi còn có bệnh Thái Tử.

“Cô đơn không hề đáng sợ như vậy, trái lại rất nhẹ nhõm,” Ta nở nụ cười, rất mực ung dung, “Ngài thử một chút là biết.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận