Trọng Sinh Chi Bất Trứ Cẩm

“Đi nơi nào?” Thanh âm của hắn cứng nhắc không gợn sóng.

“Có liên quan gì đến ngươi.”

“Ha ha….” Đột nhiên hắn cười rộ lên, bàn tay vỗ nhẹ lên mặt ta, “Hóa ra mọi chuyện của ngươi, đều không liên quan gì đến ta…”

Ta phiền muộn tránh mặt đi, muốn đứng dậy tiễn khách nhưng không ngờ hắn bất tình lình chợt kéo mạnh ta một cái. Ta chỉ cảm thấy ánh trăng trước mắt cũng bị che mất, trên môi tê rần, nhịn không được hé miệng kêu đau. Nhưng thanh âm của ta chưa kịp vang lên đã bị chặn trở về, đợi đến khi ta kịp ý thức được hắn đang làm gì thì mới bừng tỉnh giãy dụa vùng ra.

Người này dường như đã điên rồi. Bàn tay vòng qua vai đem ta gắt gao siết chặt. Một tay giữ đầu ta, ta còn tưởng rằng bản thân sẽ nghẹn thở mà chết, mọi sức lực đều kiệt quệ. Môi lưỡi dưới sự tấn công của hắn dần dần chua xót. Ta gật lấy gấm lụa dưới thân, vùng vẫy muốn hít thở. Nụ hôn của hắn quá dài đến nỗi ta có ảo giác như hắn muốn đem ta cắn xé mà nuốt trọn, tàn nhẫn mà xâm phạm, làm hại ta trong miệng trong mũi đều là hơi thở của hắn.

Vân Xuyên so với ta cao hơn không ít, quanh năm luyện võ nên vóc dáng da thịt cân xứng mà săn chắc. Ta có chỗ nào có thể so với hắn? Sức nặng vẫn đè ép trên ngực dường như đã rời đi. Trong thoáng chốc, trong đầu ta hiện ra cảnh tượng ngày trước lần đầu tiên cùng hắn hoan ái…. Đột nhiên ta ý thức được mình đang nghĩ điều gì liền xấu hổ giận dữ không thôi ——- Đều là lỗi của kẻ này! Hẳn là thấy bộ dạng ta thua thảm hại như chó nhà có tang vẫn không thể khiến cho hắn hết giận nên nhất định phải làm nhục ta như vậy mới vừa lòng! Trong đầu hắn nghĩ đến ai tưởng ta không biết sao?!

“Đừng…!”

Vốn dĩ đã không còn dư lại bao nhiêu khí lực, tức giận như vậy trái lại tích thêm được chút đủ sức vùng lên, muốn dùng hai bàn tay này bóp cổ hắn. Nhưng tay hắn vẫn kiên quyết đè xuống, chân cũng không dùng được vì bị hai chân của hắn tách ra. Ta chỉ có thể không ngừng thối lui về phía sau, thân mình sắp ngả ra nằm xoài dưới đất rồi.


Nhưng dường như cảm thấy ta thực sự không muốn, hắn lại càng hung ác tấn công ta hơn nữa! Ta nhất thời vừa xấu hổ vừa tức giận, chỉ hận sao mình không ngất xỉu hoặc giả chết luôn đi cho xong.

Ngay lúc ta nghĩ bản thân thật sự sắp hôn mê thì đột nhiên nghe thấy Diệu Thưởng ngoài cửa cao giọng nói: “Công tử! Mặc Thảo tới.”

Vân Xuyên lúc này mới chịu thả ta ra, dưới ánh trăng, khi tách ra kéo theo sợi chỉ bạc mờ ám mà phiến tình. Ta không còn lòng dạ nào để ý đến, theo bản năng dùng hết sức lực đem hắn đẩy ra. Tiếp đó lại chẳng biết nên nói cái gì, thực tình thì trong đầu ta quả thật đang trống rỗng.

“Mặc Thảo? Chính là tiểu loan đồng* kia của ngươi hả?” Vân Xuyên cười lạnh, sau đó cao giọng hướng về phía cửa nói bằng ngữ khí cường ngạnh, “Đợi!”

*Tiểu loan đồng: kiểu nam sủng nuôi để chơi đùa ý.

“Y không làm gì sai.” Ta oán hận mà chuyển mắt, không muốn nhìn thấy kẻ này.

“Không phải ngoạn ý thì chính là tình nhân?” Vân Xuyên hung hăng đem ta áp lên trên tháp, nhãn thần âm lãnh, ta chưa từng thấy qua bộ dạng này của hắn, “Ngươi sẽ thích hắn sao?”


Hắn sáp tới, tay xả tán loạn vạt áo của ta: “Ngươi thích ta.” Hắn gằn từng chữ như đang cảnh cáo lại vừa giống như đang thuyết phục.

“Không!….” Ta cố sức ngăn trở bàn tay hắn, phẫn hận nói, “Cứ cho là trước đây ta từng thích ngươi thì chẳng qua cũng là vì ta sợ ngươi nên không dám phản kháng mà thôi! Chẳng lẽ ngươi cho rằng ngày ấy ta cứu ngươi là bởi vì không phải ngươi thì không được hả?” Cảm giác trợn mắt nói dối cũng không tệ, với lại một câu cuối cùng kia cũng xem như nói thực.

Thanh âm của vải vóc bị xé tan vang lên, Vân Xuyên một tay bóp chặt ở cổ ta mạnh mẽ nhấc lên, ép ta nhìn thẳng vào mắt hắn: “Ngươi nhắc lại một lần nữa xem?!”

Ta cực giận mà bật cười: “Sao? Đường đường là Thất điện hạ mà cũng phải dùng tới cái bộ dạng này ư? Ngươi bóp chết ta được thì tốt, dù nói thêm bao nhiêu lần thì ta cũng sẽ không thay đổi một chữ!”

Bàn tay đặt trên cổ ta mặt dù không dùng quá nhiều sức lực nhưng dường như đang khẽ run rẩy giống như đang tức giận vậy. Tựa hồ bất cứ lúc nào cũng có thể bẻ gãy cổ ta.

Ta thấy tình trạng này liền cười lạnh một tiếng, thừa dịp hắn phân tâm mà bắt lấy tay cửa hắn hung hăng hất mạnh về một bên: “Ngươi nghĩ là ngươi rất hiểu ta sao?”

Trầm mặc hồi lâu, trong bóng đêm bầu không khí trở nên vi diệu như thể chỉ cần một chút va chạm liền bùng cháy. Thanh âm hắn trầm thấp, hô hấp nặng nề đập vào bên tai ta, tiếp đó dùng ngữ điệu thật chậm thật chậm nói: “Chẳng lẽ không phải bởi vì ta hướng Phụ hoàng đề xuất việc cưới phi lập phủ cho nên….”


Ta cũng không ngờ tới, chỉ nhẹ nhàng hỏi vặn lại: “Chuyện này sao? Hiện tại ta đã biết.” Tiếp đó khiêu mi: “Hỉ sự đấy.”

“Ngươi…!” Vân Xuyên mãnh liệt ngẩng phắt đầu lên. Dưới ánh trăng khuôn mặt nguyên bản phong thần tuấn dật của hắn trở nên vặn vẹo, “Vậy ngươi đến tột cùng là vì sao?!”

“Ngươi có bao nhiêu bí mật mà ta không biết?” Ta tiếp lời của hắn, đem hai chữ ‘Bí mật’ cắn ngược một nhát rất đau, cười lạnh nói, “Hoặc là nói… bao nhiêu bí mật ngươi cho rằng ta không biết.”

“Ngươi muốn nói cái gì?” Hắn nghiêng đầu, khẽ nâng cằm. Bên thái dương có mấy lọn tóc dài rũ xuống, nhãn thần từ trên cao liếc xuống nhìn ta.

“Trái lại cũng vừa may, ta không có chuyện gì muốn nói với ngươi,” Ta nghiêng về bên cạnh chỉnh lại tóc tai không hề nhìn hắn, khóe miệng không kiềm chế được mà giương lên một độ cong.

Hắn rõ ràng bị ta chọc giận đến lợi hại nhưng chỉ siết chặt nắm tay, dường như đang cố gắng kiềm chế. Sau đó chậm rãi đứng lên, từ trên cao nhìn xuống kẻ bị hắn khiến cho nhếch nhác chật vật là ta đây một hồi lâu, ánh mắt thâm trầm có chút tàn bạo kinh người, lưu lại một câu liền rời đi —— “Có lẽ ta quả thực không hiểu được ngươi, hiện giờ bắt đầu lý giải cũng không muộn.”

Mọi chuyện còn chưa kết thúc, Nam Kha Linh vì mẫu thân mà thủ tang, Vân Xuyên chỉ đích danh muốn ta trở lại Thụy Tiêu cung làm thư đồng.

“Thất điện hạ vẫn luôn coi trọng ngươi, chính là có ý tứ coi trọng văn sĩ hàn lâm. Thất điện hạ trên có thể kế thừa đức độ của tổ tiên, dưới có thể nhân từ nắm giữ được lòng người. Nhưng ngươi thì không thể tự phụ vào văn danh mà mang tâm bất kính hầu hạ.” Phụ thân trịnh trọng nói. Nhị Nương lần này ra đi ông ấy cũng tiều tụy đi vài phần. Có điều xem ra Nhược Khâm hầu hạ rất không tồi, mấy ngày nay tâm tình của ông ấy trông cũng khá hơn nhiều.


Ta cười ha hả: “Nghe nói Thái Tử mấy ngày nay thân thể không được tốt. Chẳng qua có thái y tỉ mỉ chăm sóc xác nhận không đáng ngại. Hiện giờ phụ thân khen Thất điện hạ tốt, có vẻ không ổn đâu?” Ta thử thăm dò ý tứ của ông ấy.

Thân thể gia gia lại không tốt nên bây giờ mọi việc đều do phụ thân chủ quản. Nếu như ở thời điểm nào đó không phù hợp ông ấy lại nói điều gì không thỏa đáng khiến thế nhân chỉ trích, chẳng phải là sẽ liên lụy đến chúng ta sao? Dù sao ta cũng là người của Quốc Công Phủ, vinh quang chung hưởng vinh quang, tổn hại cùng chia tổn hại.

Phụ thân liếc mắt nhìn ta, trầm ngâm một hồi mới nghiêm mặt nói: “Lời vừa rồi của ta tuy là khen Thất điện hạ nhưng cũng không hề nói sai. Bản thân tự giữ mình đoan chính không tà ma, khí độ xứng quân tử cùng với đạo lý nhất quán, cần gì phải để tâm suy nghĩ của đáng tiểu nhân kia.”

Ta đương nhiên thuận theo lời: “Vâng.”

Vì thế ta lại trở về Thụy Tiêu Cung. Bài trí trong cung có chút thay đổi: Vừa bước vào Trường Đình phía sau cung điện chỉ thấy tràn ngập trong đình đều là cành nhánh trơ trọi tiêu điều, thời điểm hoa mai nở rộ còn chưa tới.

“Công tử lúc trước từng nói ‘Thụy hà như hải, cửu trọng tiêu hàn*, trong cung này nên phối thêm hoa mai’, điện hạ vì nghênh đón công tử liền sai người cẩn thận bố trí một phen.” Phong Nhi bên cạnh vừa dẫn ta thưởng ngoạn dọc đường vừa cười nói.

*Thụy hà như hải, cửu trọng tiêu hàn: Thụy hà là ráng mây đem điềm lành. Dịch nghĩa đen là ‘Ráng mây đem điềm lành trải rộng như biển, chín tầng mây lạnh giá’ nên cần phối thêm hoa mai để trừ bớt vẻ cô tịch. À nếu không nhầm thì hoa mai của TQ màu đỏ.

Ta mỉm cười vuốt cằm, sau đó rời đi ánh mắt, không hề đáp lại.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận