Trọng Sinh 70 Mang Theo Không Gian Chữa Bệnh Đền Đáp Tổ Quốc


Lục Điềm Điềm lại đặt di động xuống, mặc áo bông lên đi vào trong sân.

Cô muốn nhìn xem trên tường phía ngoài nhà mình có cái lỗ nào không.Vừa đi ra khỏi phòng, nhị nương đang giặt chăn chợt ngẩng đầu lên nhìn cô, cười như không cười hỏi:“Điềm Điềm, khỏe rồi ha.”Lục Điềm Điềm cười rất ngọt ngào: “Chào bác hai, bác hai giặt chăn giúp bà nội ư?”Mặt nhị nương đầy vẻ xấu hổ.


Con nhỏ chết tiệt này, không có mắt hay sao, nói vậy mình biết phải trả lời thế nào?Lục nãi nãi chạy từ trong bếp ra, liếc mắt nhìn Lục Điềm Điềm một cái, ánh mắt hơi phức tạp, nhưng chỉ nháy mắt sau bà t đã trừng mắt lên:“Thứ nuôi tốn cơm, còn không đi đốn củi đào rau dại.

Hôm nay không đào đủ đừng mơ có cơm ăn.”Lục Điềm Điềm vẫn chỉ cười tủm tỉm nhìn Lục nãi nãi: “Bà nội, cháu còn đang phát sốt đây, cha cháu nói để cháu nghỉ ngơi thêm hai ngày nữa.”Nhìn Lục Điềm Điềm mắt ngọc mày ngài, Lục nãi nãi rất muốn một tát đập tắt nụ cười trên mặt con nhỏ chết tiệt kia.Sinh ra đẹp như vậy làm gì, cũng không phải giống của Lục gia, phi!Lục Điềm Điềm nói xong liền chạy, vốn không nhìn sắc mặt khó coi của bà nội mình.Cô đi vào con đường nhỏ bên trái, đó là con đường nhỏ nằm giữa tường ngoài với vách nhà, đi sâu vào trong có thể trực tiếp đi tới hậu viện.Phòng nhà cô ở phía ngoài cùng phía tây, rất nhanh Lục Điềm Điềm đã tìm được vị trí đại khái.Tường ngoài dùng một lớp bùn đơn giản kết hợp với cọng rơm và vôi sống tạo thành, nhưng cô tìm tới tìm lui vẫn không tìm thấy cái lỗ nào.Lại tỉ mỉ xem xét tường ngoài một hồi, còn dùng tay sờ sờ, đặc biệt là chỗ phát hiện cái lỗ kia, cũng không thấy lỗ nhỏ hay chỗ hổng gì.Bên ngoài không có lỗ, chứng minh hướng ra của cái lỗ nằm dưới lòng đất.


Mà có thể đào lỗ dưới đất, hẳn chính là chuột.Thời đại này ngay cả người còn không có lương thực để ăn, chuột cũng biến thành đồ ăn của nhân loại, cho nên Lục Điềm Điềm dám chắc, cái hang chuột kia cũng không có chuột.Cô về lại phòng nhà mình, đóng cửa, quay người tiến vào không gian.Cô lấy một túi gạo từ trong kho hàng, mở ra nhìn thoáng qua, lại cảm thấy hơi lo lắng vì màu gạo quá trắng.Lại tìm khắp kho gạo một phen, cuối cùng cũng tìm được một ít gạo kê, còn có đậu nành, đậu xanh, bắp… trộn chung lại với nhau.Cô lại lấy một cái phễu từ trong phòng thí nghiệm ra, cắm phễu vào cái lỗ rồi lại dùng muỗng lớn múc hỗn hợp kia đổ vào trong cái lỗ.Chỉ chớp mắt sau, một túi lương thực hỗn hợp đã bị đẩy hết vào lỗ, nhưng từ cái lỗ nhìn xuống vốn không thấy lương thực đâu.Lục Điềm Điềm lại tiến vào không gian, lấy một túi lương thực hỗn hợp ra, tiếp tục dùng phễu với muỗng đổ vào trong tiếp.“Điềm Điềm, con có ở trong không? Sao lại khóa trái cửa?” Bên ngoài truyền tới giọng của mẹ.Lục Điềm Điềm vội ném túi lương thực hỗn hợp với cái phễu và cái muỗng vào trong không gian, còn cẩn thận kiểm tra khắp giường gạch, dùng nước miếng dán lại phần báo đã bị mình xé ra kia.Sau đó cô mới bình tĩnh đi mở cửa: “Mẹ, con sợ khi con ngủ sẽ có người trộm tiến vào.”Tam nương nghe vậy, trong lòng lại oán hận.

Lục Đại Ny cũng thường như vậy, luôn thừa lúc Điềm Điềm ngủ mà chạy tới bắt nạt Điềm Điềm, chẳng sợ chỉ là véo một cái con ả cũng không bỏ qua..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận