Trong Núi Có Hoàng Hậu Xinh Đẹp


A Nồng sửng sốt nhìn đàn vịt gỗ tròn trịa, mập mạp, đáng yêu, phải rất lâu sau bản thân mới nhận ra Tần Thời không chỉ làm bồn tắm cho nàng mà còn làm đồ chơi cho nàng!
Mặt A Nồng chợt đỏ bừng.

Nàng không phải là một đứa trẻ nhỏ, tại sao lại cần thứ này!
"Còn lại một ít đồ dùng tốt, ta tiện tay làm thôi." khuôn mặt A Nồng đỏ bừng, Tần Thời nhịn không được trêu chọc nàng, "A Lâm cũng có một bộ ở đó, nếu nàng không biết chơi thì hãy nhờ đệ ấy dạy trước."
A Nồng: "..." cái tên này lại lưu manh, đáng ghét thật!
Tắm xong, A Nồng lười biếng tựa người vào cửa sổ phơi nắng.
Ngày nàng tỉnh dậy, gió tuyết ngừng rơi, mặc dù thời tiết vẫn lạnh và chưa có nhiều dấu hiệu ấm lên, nhưng nàng vừa mới tắm xong và cảm thấy toàn thân ấm áp.

Dù không đẹp như xuân hè, nhưng nắng vẫn chói chang, không hề có cảm giác lạnh lẽo chút nào.
Bầu trời trong xanh, cao rộng, nhìn lên xa xa là những ngọn núi trắng n, thanh khiết và xa xăm.

Tuyết trong sân còn chưa tan, vẫn là một mảnh trắng xóa, khi mặt trời chiếu sáng chúng như những hạt pha lê lấp lánh, nhưng lúc này A Nồng không có ý định chiêm ngưỡng tuyết, bởi vì.


..
"Đừng bỏ chạy, tên mập, xem chiêu của ta đây! Hahaha, đánh, đánh!"
"Hừ lạnh quá, tiểu hắc đáng ghét, ngươi vừa mới đánh vào mặt ta! Đập nát khuôn mặt tuấn tú của ta, ngươi có đủ tiền trả không!"
"Cái gì tuấn tú? Lại còn đẹp trai? Hahahahahahaha dựa vào cái mặt béo mập của ngươi ư, ngươi có liêm sỉ không vậy.”
"Béo thì có sao đâu! Béo thì không thể đẹp trai được à? Ta nói cho ngươi biết, cho dù có béo thì thiếu gia đây nhất định sẽ là người béo đẹp trai nhất trên thế giới này!"
"Ha ha ha, tên béo này, ngươi sắp lên thiên đường rồi! Mau để ta chở ngươi đi!"
"Ôi! Đông chết ta! Con nha đầu chết tiệt, đợi ta——"
 "Ta e rằng ngươi sẽ không đuổi kịp ta đâu! Cố lên!"
Nhìn Dư Yên Nhiên và Bạch Vũ đang ném tuyết vào nhau trong sân, khóe miệng A Nồng hơi nhếch lên, nàng vô thức đưa tay lên xoa mặt.
Không biết hai người này có phải không hợp nhau hay không, mỗi lần gặp mặt, nói vài câu liền bắt đầu đánh nhau, giống như những đứa trẻ tám tuổi.

Ở bên, Tần đại nương không ngừng động viên, khiến hai người càng hưng phấn hơn, sẵn sàng chiến đấu đến tận bình minh.
Quạc quạc.
Đúng lúc nàng đang suy nghĩ, một cái đầu nhỏ đầy lông đột nhiên xuất hiện trước cửa sổ, A Nồng nhìn xuống và thấy một cậu nhóc xinh đẹp và thanh tú đang nhìn nàng với đôi lông mày cong cong cùng với nụ cười ngượng ngùng.

Trong túi vải trước ngực, một búi tóc nhỏ màu vàng thò đầu ra ngoài, trông vụng về và đáng yêu.
Nàng vô thức nhíu mày, nhẹ nhàng hỏi: “Bài tập về nhà làm xong chưa?”
Tần Lâm mỗi ngày có thời gian học tập cố định, Bạch Vũ sẽ giao bài tập về nhà cho cậu.
Cậu bé gật đầu ngượng ngùng đưa túi giấy dầu trên tay cho nàng.

A Nồng nhìn kỹ hơn thì thấy một vài viên kẹo trông bình thường.
"Ta no rồi, đệ có thể giữ lại cho mình."

Tần Lâm mím môi, giống như có chút thất vọng, một lúc sau mới thấp giọng nói: "Sạch, sạch sẽ mà."
A Nồng giật mình, ngạc nhiên trước sự nhạy cảm cậu bé, nàng dừng lại một lúc mới nói: "Ta chưa từng ăn món này bao giờ, ngon không?"
Hai mắt Tần Lâm lại sáng lên, lo lắng nói: "Được, ăn rất ngon, ta sẽ không lừa tỷ."
“Vậy để ta thử xem.” A Nồng đưa tay gắp một miếng nhỏ cho vào miệng, nghiêm túc gật đầu trước ánh mắt mong đợi của cậu nhóc: “Vị chua ngọt, ăn rất ngon.”
“Ca, ca ca đệ mua về đó.” Tần Lâm mặt đỏ bừng cười, đôi mắt như hình lưỡi liềm, đáng yêu đến mức A Nồng không chịu được mà đưa tay xoa đầu cậu bé.

Đang còn định nói thêm gì nữa thì đột nhiên vang lên một tiếng “bốp”, một quả cầu băng tuyết bay thẳng vào mặt, đập nhẹ vào trán nàng.
A Nồng bối rối, không phải đau, chỉ là nàng giật mình mà thôi.
"Xin lỗi, xin lỗi, tay ta run quá! Quý cô nương, nàng không sao chứ..." Cách đó không xa, Bạch Vũ mỉm cười chạy tới, nhưng chưa kịp nói xong đã bị hai quả cầu tuyết lớn bay về phía mình đập trúng.

.
"Không được khi bắt nạt con dâu của ta!" Tần đại nương vội vàng chạy tới, nắm lấy cánh tay Bạch Vũ, hét lớn: "A Thời, mau ra ngoài đi! Thê tử của con đang bị bắt nạt đây này.”
Tần Thời đang chuẩn bị nguyên liệu cho bữa tối trong phòng nghe thấy tiếng động thì nói: "Hả? Ai muốn chết thì bảo hắn lên tiếng đi."
Tần đại nương kéo Bạch Vũ, lớn tiếng phàn nàn: "Là hắn! Hắn trộm thịt của con dâu rồi đánh nàng ấy! Ta bắt hắn cho con.

Nhanh đến báo thù cho con dâu của ta!"
Trộm thịt để ăn hay gì đó chứ , rõ ràng là hắn bị cướp cơ mà! Khóe miệng Bạch Vũ co giật, nhưng hắn không có giãy dụa, chỉ nhăn mặt không ngừng than thở: "Ta sai rồi, ta thật sự sai rồi!"

Dư Yên Nhiên ở một bên cười vui vẻ: “Mặc kệ bị oan ức thế nào, ngươi xứng đáng bị như vậy.

Cố lên Tần đại nương, chúng ta cùng nhau cho hắn đông chết đi!”
Vừa nói nàng vừa cầm một quả cầu tuyết nhét vào trong tay áo Bạch Vũ.
Tần Lâm không hề động đậy, dù sao hắn cũng là sư phụ của mình.

Tần đại nương thấy vui nên cũng làm theo, nhét một quả cầu tuyết lớn vào cổ áo Bạch Vũ.
Chàng thiếu niên mập mạp lập tức ôm cái bụng béo chạy đi, kêu thảm thiết: “Quý tiểu thư, giúp ta——”
A Nồng nhìn những bảo bối sống này đến mức trong mắt hiện lên nụ cười, vừa định nói gì đó thì một bóng người cao lớn đột nhiên xuất hiện ngoài cửa sổ, sau đó bàn tay nàng đặt trên bậu cửa sổ bị nhẹ nhàng nắm lấy.
“Chúng ta cùng chơi nhé?” Tần Thời nhét một quả cầu tuyết vào lòng bàn tay nàng, cái chạm lạnh lẽo khiến A Nồng kinh ngạc mà rùng mình kịch liệt, nhưng nàng lại không chú ý tới hành vi của Tần Thời vào lúc này.
"Không, vết thương ở chân của ta vẫn chưa lành, các ngươi cứ chơi đi." Quý tiểu thư từ khi còn nhỏ đã học lễ nghi cung đình từ các cung nữ, mỗi động tác đều trang nghiêm và tao nhã, nàng sẽ không làm điều trẻ con như vậy.
"Ta giúp nàng, nàng chỉ cần ném nó đi."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận