Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

Triển Thiểu Huy ngẩng
đầu nhìn hai người vừa đi vào sàn nhảy, hoàn toàn không ăn ý chút
nào, lúc này đang chơi một khúc nhạc hơi nhanh, Cố Hạ lại càng căng
thẳng, động tác của hai người không thể phối hợp với nhau.

Cố Hạ vài lần bước
nhầm bước, không ngừng giẫm lên chân Quý Phi Dương, mắc lỗi càng làm
cho cô căng thẳng, căng thẳng lại làm cho cô mắc lỗi, đầu Cố Hạ rơi
xuống vài vòng hắc tuyến, không ngừng nói xin lỗi, “Rất xin lỗi,
thật…”

Còn chưa nói xong lại
giẫm lên, Quý Phi Dương ôn hòa cười, “Đừng căng thẳng.”

Cố Hạ không có cách
nào thả lỏng, hơn mười đôi đang khiêu vũ trên sàn nhảy, bọn họ thoạt
nhìn là không tự nhiên nhất, cô không hưởng thụ được sự thú vị của
khiêu vũ, chỉ cảm thấy đã gây thêm phiền toái cho Quý Phi Dương.

Khúc nhạc chấm dứt,
Quý Phi Dương không mời cô tiếp tục, buông tay ra khen ngợi một câu: “Cố
Hạ, hôm nay em rất đẹp.”

Dùng lời khen ngợi mà
dỗ dành cô không cần phải để trong lòng chuyện khiêu vũ này, Cố Hạ
cười cười, thầm than không thể để lại cho anh ấn tượng tốt.

Quý Phi Dương dùng
giọng điệu tự nhiên nói: “Sao hiện tại lại gần gũi với Triển thiếu
như vậy?”

Cố Hạ cười trả lời:
“Ngài ấy vốn là ông chủ của em, chỉ trùng hợp gặp thôi.”

Cô không có ngoại
hình hào phóng thướt tha, Quý Phi Dương cũng đoán ra Cố Hạ và Triển
Thiểu Huy không có khả năng, lúc nãy nhìn thấy Triển Thiểu Huy mời cô
khiêu vũ thì có chút bất ngờ, Quý Phi Dương nhắc nhở cô, “Nhân viên
cùng ông chủ của mình nên giữ khoảng cách một chút.”

Ngoài miệng thì Cố
Hạ nói đã biết, cũng không để trong lòng, Quý Phi Dương đưa cô trở về
vị trí cũ, nói vài câu với Triển Thiểu Huy rồi từ biệt đi đến mời
rượu những người khác.

Nhìn thấy cô trở về,
Trâu Nhuận Thành vội vàng sáp lại, “Cố Hạ, điệu nhảy tiếp theo cô
nhảy cùng tôi đi.”


Cố Hạ vừa bưng ly
nước trái cây uống một ngụm nhỏ, nghe vậy thì thiếu chút nữa bị
sặc, vội nuốt nước trái cây vào sau đó kinh ngạc nhìn anh, “Tổng
giám đốc Trâu, ngài đang nói giỡn sao?”

Trâu Nhuận Thánh khẽ
cười một tiếng, lại trêu ghẹo: “Cô đúng là phân biệt đối xử, Quý Phi
Dương đến mời cô khiêu vũ thì cô lập tức dính lấy, chúng ta ngồi ở
chỗ này, thật là xa.”

Cố Hạ vội vàng đứng
lên, lấy một ly rượu từ trong khay của bồi bàn đặt trước mặt anh,
“Tổng giám đốc Trâu, ngài uống đi, muốn ăn gì tôi đi lấy giúp ngài.”

Ánh mắt Trâu Nhuận
Thành đảo lòng vòng quanh ly rượu, đẩy ly rượu đến trước mặt cô, “Cô
nên mời đại ca một ly đi, không phải đại ca giúp cô thì chắc hẳn là
lúc này cô vẫn còn đang ăn không ngồi chờ. Cô xem xem, cô có thể vào
được Khải Hoành cũng nhờ một câu nói của đại ca, lần trước lúc bắt
cướp đại ca đã cứu cô một mạng, nói gì thì nói cũng phải kính đại
ca một ly.”

Cố Hạ cũng biết mình
đã lọt vào mắt Triển Thiểu Huy, Trâu Nhuận Thành đặt ly rượu lên
trước mặt, cô cũng không thể từ chối, cầm ly rượu lên nói với Triển
Thiểu Huy: “Triển thiếu, cảm ơn ngài, tôi không biết uống rượu nhưng
cũng sẽ uống một chút, từ nay về sau mong Triển thiếu chiếu cố nhiều
hơn.”

Cố Hạ nâng ly rượu về
phía anh, ánh mắt Triển Thiểu Huy cũng không thèm đếm xỉa liếc nhìn
cô, cuối cùng dừng lại trên ly rượu đang cầm trên tay, gương mặt đen
tối không rõ, chẳng qua là anh chỉ nể tình mà cầm ly rượu lên, cụng
nhẹ với cô một cái.

Cố Hạ uống một hớp nhỏ,
cô không biết đây là loại rượu gì, một hương vị cay cay lan tràn trong
khoang miệng, vô cùng dễ sặc, nín thở cố gắng đè nén mới làm cho
mình không ho khan, may mắn cô chỉ uống một chút, bằng không chắc sẽ
sặc chảy nước mắt. Triển Thiểu Huy không uống, ném ánh mắt về phía
ly rượu, nhìn hai giây, anh nói: “Tới mời rượu người khác, hình như
đây là lần đầu tiên tôi thấy có người uống ít như vậy.”

Giọng điệu nhẹ nhàng,
trên mặt cũng không có biểu lộ gì, nhưng sự bất mãn trong lời nói
cho dù Cố Hạ có là người cũng biết nhìn mặt người khác mà nói

chuyện cũng nhận ra, cũng không biết người này bị gì nữa, lúc khiêu
vũ còn rất bình thường, giờ lại bắt đầu tự cao tự đại, trách không
được Quý Phi Dương muốn cô giữ khoảng cách với ông chủ của mình, quả
thật là người vui buồn thất thường. Cố Hạ cười ngượng ngùng, “Triển
thiếu, tôi thật sự không biết uống, lát nữa mà say khướt, ngài nói
xem không phải sẽ làm mất mặt ngài hay sao?”

Triển Thiểu Huy buông
ly rượu trong tay xuống, khẽ dựa ra sau ghế, sau nửa ngày mới không
mặn không nhạt nói: “Lão Ngũ đã nói tôi giúp cô, chính cô cũng biết
tôi là người làm ăn, không có lí gì lại làm việc không có lợi, cô
lấy cái gì để báo đáp tôi đây?” (lấy thân báo đáp há há)

Cố Hạ thật sự không
thể đoán ra suy nghĩ của Triển Thiểu Huy, nhìn dáng vẻ anh không
giống như đang nói đùa, cầm
ly rượi nhíu mày, “Trước tiên tôi xin uống hết ly này, nếu Triển
thiếu có chuyện gì cần tôi cống hiến sức lực, tôi nhất định sẽ làm
được.”

Cô nói xong thì bưng ly
rượu ngửa đầu uống thật mạnh, người bên cạnh vươn một tay ra vội
vàng ngăn cản, Triển Thiểu Huy giật lấy ly rượi trong tay cô, “Đây là
Vodka, cô không uống được đâu, lát nữa mà say thật thì đúng là sẽ
làm mất mặt tôi. Tôi cũng không phải là muốn làm khó cô, cô cứ nhớ
kĩ lời cô vừa mới nói là được rồi.”

Cố Hạ không biết anh
có ý gì, nhẹ nhàng gật đầu ngồi lại vị trí của mình, khách khứa
trong bữa tiệc đang rất hào hứng, trong sàn nhảy cũng không thiếu
người đang nhẹ nhàng nhảy múa, Triển Thiểu Huy lại chẳng có hứng
thú tiếp tục ngồi chết ở đây, “Đi thôi, trở về.”

Cố Hạ tuy không nhìn
thấy Quý Phi Dương nhưng cũng vẫn muốn ở lại đây, kinh ngạc nói: “Về
sớm vậy sao?”

Triển Thiểu Huy tất
nhiên hiểu rõ tâm tư của Cố Hạ, “Đàn ông đều không thích phụ nữ quá
vồn vã, chúng ta đến nói lời tạm biệt với câu ta đi.”

Anh nói xong thì đứng
lên đi vào chính giữa đại sảnh, Trâu Nhuận Thành cũng đi theo, ông chủ
đã có ý này, Cố Hạ tất nhiên cũng không dám trái ý bọn họ, vội

vàng đuổi theo.

Anh em nhà họ Quý ở
trong đại sảnh, Triển Thiểu Huy nói vài câu khách sáo, cái gì mà có
việc phải về trước, cái gì mà cảm ơn vì đã chiêu đãi, đối phương
cũng khách sáo nói vài câu, Quý Phi Dương nhìn thấy Cố Hạ ở bên
cạnh bọn họ thì bất ngờ nói: “Cố Hạ, em cũng về sớm vậy sao? Em
không bận trăm công ngàn việc như Triển thiếu, không bằng cứ ở lại
chơi một lát nữa đi.”

Quý Phi Dương mở miệng
giữ lại, Cố Hạ đã muốn ở lại, không ngờ Trâu Nhuận Thành trừng mắt
nhìn cô, làm cho toàn thân cô chấn động, vội vàng nói: “Nhà em có
việc.”

Nói rõ “tạm biệt”
xong Triển Thiểu Huy cất bước đi ra ngoài, Cố Hạ lấy áo khoác của
mình phủ lên, đi ra cửa chính, một chiếc xe hơi dài đi tới, vệ sĩ
kính cẩn mở cửa, Triển Thiểu Huy lại nói: “Đưa cô về.”

Có những lời này của
anh, Cố Hạ vừa khéo tiết kiệm được tiền xe, bởi vì là chỗ ngồi
mặt đối mặt, tư thế của cô rất đoan chính quy củ, tư thế ngồi như là
đang dự họp trong công ty. Triển Thiểu Huy miễn cưỡng tựa vào ghế,
Trâu Nhuận Thành ngồi nghiêng sang một bên, tự nhiên mà thoải mái,
nhìn thấy xe hơi đi về phía nam, Trâu Nhuận Thành hỏi: “Cố Hạ, nhà cô
ở đâu?”

Cố Hạ nói cho anh
biết địa chỉ.

Trâu Nhuận Thành phàn
nàn, “Chẳng tiện đường chút nào, một nam một bắc, thật là lòng
vòng…” Nhìn thấy ánh mắt không hiền lành gì của đại ca quét qua,
vội vàng đổi giọng: “Bây giờ còn sớm, rất sớm, cũng không tính là
quá lòng vòng.”

Cố Hạ có chút ngượng
ngùng, “Vậy để tôi tự gọi xe về thì tiện hơn.”

“Không cần” Giọng nói
bình thản của Triển Thiểu Huy vang lên.

Tốc độ xe vừa phải,
xe sang trọng ngồi thật là thoải mái, Cố Hạ dần dần thả lỏng, tựa
vào ghế hơi cúi đầu, đêm nay là một ngày
đặc biệt đối với cô, ít nhất cô đã được tiếp xúc gần gũi với Quý
Phi Dương, nhớ lại lúc nãy khi khiêu vũ tay của anh đặt trên lưng mình,
Cố Hạ kìm lòng không được cong môi cười cười. Vẻ mặt như vậy trong
mắt người khác chính là đang cười ngây ngô, bên kia Trâu Nhuận Thành
giễu cợt cô: “Không phải chỉ nhảy một vũ khúc với Quý Phi Dương thôi
sao, cười ngô nghê làm gì?”

“Có sao?” Cố Hạ vội
vã kìm chế cảm xúc, giấu đầu hở đuôi hỏi.


“Còn nói không có,
vừa rồi bảo cô đi, dáng vẻ không tình nguyện chút nào.” Trâu Nhuận
Thành cũng cười nhạo cô, “Sau này nhất định sẽ có cơ hội.”

“Sau này?” Sắc mặt Cố
Hạ trở nên ảm đạm, “Chuyện sau này ai mà biết được.”

Cô không phải không
nhìn thấy những người phụ nữ vây quanh Quý Phi Dương, bọn họ đều
quốc sắc thiên hương, dáng dấp thướt tha mềm mại, anh không chỉ có
ngoại hình đẹp, gia cảnh cũng tốt, người đàn ông như vậy sau này chỉ
càng ngày càng cách xa cô.

Ánh mắt của Triển
Thiểu Huy nhàn nhạt quét tới, “Lạc Vân Sơn cách thành phố C 60 km cô
đã nghe qua chưa, chỗ đó là một suối nước nóng nổi tiếng, ở đó tôi
có đầu tư một chỗ tắm suối nước nóng rất lớn, mười ngày sau sẽ
chính thức hoạt động, đến lúc đó sẽ mời những người bạn làm ăn
đến, có thể sẽ mời Quý Phi Dương, cô cũng có thể đến tắm suối nước
nóng.”

Lạc Vân Sơn là một
dãy núi, chỗ đó chẳng những có suối nước nóng mà còn có rừng
trúc, thôn trang dưới chân núi cùng rừng bạch quả trải dài khoảng 10
dặm có phong cảnh rất đặc biêt, màu này vừa khéo lá cây bạch quả
đang rụng, toàn cảnh là một màu vàng pha đỏ như cánh bướm, nghe
tiếng lá rụng, vừa chiêu đãi thị giác lại hưởng thụ bằng cả thính
giác, trước mắt đúng là thời cơ tốt để du lịch, Cố Hạ đã muốn đi
chơi từ lâu, gật đầu nói: “Tôi đi, tôi đi.”

Dáng vẻ hưng phấn của
cô khiến cho giọng nói của Triển Thiểu Huy trầm xuống, “Tự mình nắm
lấy cơ hội.”

Nông thôn, suối nước
nóng, là nơi tốt nhất cho những chuyện mập mờ, ánh mắt của Trâu
Nhuận Thành toát ra vẻ vui sướng, chỗ đó có thể đại ca sẽ không
chịu đi, không nghĩ tới đại ca lại nói ra. Nâng đỡ một người trước
kia không phải là bọn họ chưa từng làm, thực hiện nguyện vọng của
những người kia, sau đó lại lạnh lùng nhìn bọn họ tiếp tục giãy
giụa, nhìn người khác từng bước bò lên đỉnh mây xanh, lại rơi xuống
từ đám mây đó, chẳng qua chỉ là một trò tiêu khiển mà thôi; đối với
Cố Hạ thì đó chính là ném đi một cỗ xe bí đỏ, thực hiện mộng
tưởng của cô bé lọ lem tham gia vũ hội, lại nhìn giấc mộng của cô
bị hủy diệt lúc 12h – thân phận của Quý Phi Dương như
vậy, tất nhiên không thể nào lấy một cô gái không có gốc gác, lúc
đó mới chính là cao trào của trò chơi. Trâu Nhuận Thành cũng không
có ý gì xấu, cuối cùng Cố Hạ có thể bắt được một chút gì đó
đối với cô mà nói chính là tiền tài xán lạn, phụ nữ có ai mà
không yêu tiền tài? Nói không chừng cô còn cảm động rơi nước mắt đối
với bọn họ, một trò hay giúp mọi người giải trí như vậy, Trâu Nhuận
Thành làm sao có thể bỏ qua, vội vàng nói: “Đến lúc đó em cũng
muốn đi.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận