Trở Về Tuổi Mười Bảy

Lâm Hành đạp lăn Đổng Hải, “Ai nói chuyện mấy nhỏ đó với mày hả? Cút đi.”

Anh nhanh chóng quay sang nhìn Cố Cảnh Ngôn, Cố Cảnh Ngôn cúi đầu làm bài thi, không nhìn thấy sắc mặt. Đổng Hải miệng bô bô như cái loa, Cố Cảnh Ngôn nhất định là nghe thấy rồi, trước khi Đổng Hải mở miệng Lâm Hành đã đạp hắn một phát, “Biến khỏi mắt tao ngay.”

“Không đi thật à?”

“Biến.”

Đổng Hải lăn đi, Lâm Hành tằng hắng một cái, đụng khuỷu tay Cố Cảnh Ngôn, “Em đừng có nghe nó nói xàm, không có chuyện đó đâu.”

Cố Cảnh Ngôn vẫn không nhúc nhích, chuyên tâm làm bài tập.

Đệt! Mùi vị phụ nữ?

“Anh Lâm? Lát nữa kiểm tra cho em chép với nhá.” Trần Phi Vũ nhẹ nhàng đi lại đây, Lâm Hành buồn bực mất tập trung, theo bản năng cảm thấy nhất định là Cố Cảnh Ngôn dỗi rồi.

“Cái gì?”

Gần đây Lâm Hành đột nhiên chập mạch bắt đầu học tập, cùng với bạn học sinh giỏi ngồi cùng bàn Cố Cảnh Ngôn, Trần Phi Vũ có chút bận tâm danh hiệu đội sổ sẽ rơi vào đầu mình.

“Em với thằng Mã đổi chỗ ngồi, giờ em ngồi trước anh rồi, cho em mượn bài chép nhé.” Thật ra hắn muốn chép thẳng của Cố Cảnh Ngôn luôn, nhưng hắn và Cố Cảnh Ngôn từng đánh nhau, bát tự không hợp, không muốn mất thể diện.

“Cút.”

Trần Phi Vũ không nhịn nổi, “Anh Lâm, chỉ là chép bài kiểm tra thôi mà, anh cũng chẳng mất mát gì. Không đến nỗi như vậy chứ? Hẹp hòi thế sao?”

Lâm Hành là một học sinh dở chân chính, nhưng anh cũng có kiêu ngạo của học sinh dở, không bao giờ chép bài.

“Cút đi.”

“Anh —— ”

Cố Cảnh Ngôn đột nhiên đứng dậy ném bút lên bàn, ánh mắt lạnh lùng lướt qua, cả người ngập trong hàn khí, “Mẹ mày nghe không hiểu tiếng người hả?”


Cố Cảnh Ngôn đột nhiên bốc hỏa, Trần Phi Vũ sững sờ, nhất thời bực mình nhảy dựng lên định bốp vào đầu Cố Cảnh Ngôn, “Liên quan gì đến mày?”

Lòng bàn tay chuẩn bị chạm vào người Cố Cảnh Ngôn, Lâm Hành liền nắm được tay Trần Phi Vũ, tay còn lại kéo Cố Cảnh Ngôn ra phía sau mình. Anh cau mày nhìn về phía Trần Phi Vũ, giọng lạnh đi: “Mày thử đụng vào cậu ấy thử xem?”

Trần Phi Vũ ngơ ngác nhìn Lâm Hành, ánh mắt Lâm Hành lạnh giá, nói: “Tao nghĩ là mày đã biết giới hạn cơ bản khi làm người, xem ra là tao nghĩ nhiều rồi. Nếu mày muốn cả đời sa đọa làm thứ rác rưởi, thì mong mày hãy cách xa tao ra, đi đến chỗ nào chứa rác mà ở.”

Lâm Hành buông Trần Phi Vũ ra, quay đầu lại nhìn Cố Cảnh Ngôn, “Không bị đánh chứ?”

Cố Cảnh Ngôn cúi đầu kéo ghế ra ngồi trở lại, cậu rất ít khi nổi nóng trước mặt Lâm Hành, nhưng hôm nay nhịn không được. Lúc đầu là Đổng Hải nói những câu kia với Lâm Hành, sau lại thêm Trần Phi Vũ tới làm cậu bực mãi không dứt.

Cũng may mà Lâm Hành ngăn lại, chứ nếu không Cố Cảnh Ngôn đã đánh bể đầu chó của Trần Phi Vũ.

Tiếng chuông vào học vang lên, Lâm Hành ngồi xuống bên cạnh.

Thầy Vật lý vào cửa bảo lớp trưởng phát bài kiểm tra, Cố Cảnh Ngôn im lặng cất sách đi.

“Đừng để ý tới thằng chó kia.” Lâm Hành thấp giọng nói, “Nó mà dám đánh em nữa, anh đánh chết nó.”

Thầy Vật lý tằng hắng một tiếng nhắc nhở, “Một số bạn đang nói chuyện, cảm phiền nói nhỏ một chút.”

Cố Cảnh Ngôn vẫn im lặng không nói, Lâm Hành biết giới hạn của cậu ở đâu. Phỏng chừng là do mấy câu Đổng Hải nói đã kích thích cậu, Lâm Hành vừa lo lắng vừa thấy ngọt ngào.

Tiểu thiếu gia ghen rồi phải không?

Bài kiểm tra phát xuống, thầy Vật lý đi thẳng xuống cuối lớp kéo ghế Lâm Hành và Cố Cảnh Ngôn ra xa. Kéo chừng một mét, chỉ vào bàn học Lâm Hành, “Nếu như buồn ngủ thì im lặng ngủ, đừng làm ảnh hưởng tới những bạn khác làm bài.”

Lâm Hành: “…”

Cố Cảnh Ngôn liếc thầy Vật lý một cái, bẻ gãy bút chì trong tay cái rắc.

Thầy Vật lý: “…”


Cố Cảnh Ngôn cũng không đẩy bàn lại chỗ cũ, cậu rất tin tưởng năng lực học tập của Lâm Hành.

Trên đời này, chỉ có chuyện Lâm Hành không muốn làm, không có chuyện Lâm Hành làm không được.

Lâm Hành ngược lại không ngủ, nhưng cũng không biết làm hết, nền tảng của anh quá kém, liều mạng học thêm, chỉ có thể hiểu hơn nửa. Thầy Vật lý nhìn chằm chằm Lâm Hành cả buổi, vì anh là học sinh dở nhất lớp.

Lâm Hành là người cuối cùng nộp bài, thầy Vật lý cố ý lấy ra xem, Lâm Hành từng nộp giấy trắng rất nhiều lần. Thầy đang định cười nhạo một chút, kết quả phát hiện Lâm Hành viết kín bài kiểm tra.

Thầy Vật lý nhìn Lâm Hành một cái, không dám trào phúng nữa, cất bài thi lại.

Tan học Lâm Hành ra khỏi lớp, mãi cho đến khi tiếng chuông vào học vang lên mới trở về. Vào cửa liền đặt một hộp sô cô la lên bàn Cố Cảnh Ngôn, Cố Cảnh Ngôn nhíu mày, ngẩng đầu.

“Leo tường ra ngoài đó.” Lâm Hành nói.

Cố Cảnh Ngôn quay đầu nhìn thấy trên cánh tay Lâm Hành có một vết trầy da rất mới, lời nói nghẹn ở cổ họng. Cố Cảnh Ngôn siết hộp sô cô la, một hồi sau mới cất vào cặp.

Tiết buổi chiều kết thúc, Lâm Hành và Cố Cảnh Ngôn muốn đến công ty chứng khoán mở tài khoản. Năm 1995 thị trường chứng khoán rung chuyển, các trung tâm giao dịch vô cùng quạnh quẽ. Lâm Hành đưa tất cả giấy tờ cho Cố Cảnh Ngôn, nói: “Lấy toàn bộ mua Vinh Ích.”

Cố Cảnh Ngôn cầm lấy giấy tờ, Lâm Hành quay người định đi, Cố Cảnh Ngôn bắt lấy cặp Lâm Hành, “Anh đi đâu vậy?”

“Quán bên cạnh có mì hoành thánh rất ngon, muốn mua cho em ăn thử.” Lâm Hành giương mày, nở nụ cười đùa giỡn, “Dính người thế?”

Cố Cảnh Ngôn vội vàng buông tay ra, ngượng ngùng nói: “Anh đi đi.”

Lâm Hành lại đùa cậu hai câu mới rời khỏi, Cố Cảnh Ngôn lấy điện thoại ra gọi cho trợ lý, “Điều tra Vinh Ích chưa?”

“Tiểu Cố tổng, đây là một cái chậu nát, Vinh Ích hiện tại dùng cái chậu nát này để hốt một mớ rau hẹ.” Trợ lý nói, “Công ty này cổ phiếu không có giá trị.”

Bước đi này của Lâm Hành cực kỳ to gan, Cố Cảnh Ngôn tựa lên ghế nhìn những con số đang xoay chuyển trước mặt. Nhưng mà quả thật đã bị Lâm Hành đoán đúng, giá cả công ty này nhất định sẽ tăng vọt điên cuồng. Hiện tại cổ phiếu Vinh Ích là hai tệ rưỡi, đây là thời cơ tốt nhất để mua vào.


Trước tiệm mì hoành thành xếp hàng dài, Lâm Hành mua một tờ báo xem mảng tài chính và kinh tế trong lúc đợi. Hiện tại công ty có tình hình thịnh vượng nhất là Khoa học kỹ thuật JH, chủ yếu là nghiên cứu và phát minh phần mềm, trên tin tức nói công ty này và Cố thị có mối liên quan không thể nói rõ. Không thể nói rõ? Chẳng lẽ là liên quan đến Cố Trường Minh?

Lúc Lâm Hành trở về Cố Cảnh Ngôn đã làm xong toàn bộ thủ tục, Cố Cảnh Ngôn nói, “Có thể về rồi.”

“Cảm ơn.” Lâm Hành tìm một chỗ ngồi xuống đưa mì hoành thánh cho Cố Cảnh Ngôn, nói: “Ăn đi cho nóng, anh đi xem xu hướng gần đây trong thị trường chứng khoán. Vinh Ích nhiều nhất chỉ có thể kiếm lời hai mươi vạn, nhưng anh không chỉ cần hai mươi vạn.”

Cố Cảnh Ngôn liếc nhìn Lâm Hành, Lâm Hành không phải kẻ ngu ngốc, anh có thể tay trắng lập nghiệp lần thứ nhất cũng có thể có lần thứ hai. Cố Cảnh Ngôn ăn được một nửa nhớ tới một chuyện, ngẩng đầu, “Anh ăn chưa?”

“Anh ăn xong rồi mới mang về cho em.” Lâm Hành chưa mua cổ phiếu, rất nhiều chi tiết nhỏ trong giao dịch không rõ lắm.

Cậu gắp một viên hoành thánh, Lâm Hành quay đầu cắn một miếng, híp mắt cười ý tứ sâu xa, “Ngon đấy.”

Cũng không biết là nói mì hoành thánh ngon hay là Cố Cảnh Ngôn đang đỏ mặt ngon, Cố Cảnh Ngôn vùi đầu ăn, không nhìn Lâm Hành nữa, buổi tối còn một tiết tự học. echkidieu2029.wordpress.com

Về trường học, lúc dừng xe Cố Cảnh Ngôn đột nhiên hỏi, “Anh tò mò về phụ nữ à?”

“Bà mẹ tò mò cái gì.” Lâm Hành ngay lập tức hiểu ra, chuyện này không thể cứ như vậy mà bỏ qua được, Cố Cảnh Ngôn chắc chắn vẫn còn để trong lòng, “Em nghe thằng kia hay nghe anh?”

Mặt trời ngả về Tây, cách giờ vào học chỉ còn một phút, sân trường yên tĩnh. Bên tai chỉ có tiếng gió thổi. Lâm Hành liếc mắt nhìn xung quanh, rồi quay đầu lại nâng mặt Cố Cảnh Ngôn lên hôn một cái, cắn răng, “Tiên sư bố, anh chỉ thích em thôi, em có chút lương tâm đi được không?”

Cố Cảnh Ngôn cứng đờ, Lâm Hành buông cậu ra, “Lên lớp đi.”

Nhìn thấy vẻ mặt Cố Cảnh Ngôn vẫn không ổn, Lâm Hành nhìn theo hướng cậu xem cậu đang nhìn cái gì. Ngón tay lạnh lẽo, Lâm Hành quay đầu lại liền thấy Bạch Kỳ Kỳ đang đứng ở đó, chắc là nhỏ đi về nhà ăn cơm, cho nên mới tới trễ. Nhỏ kinh hãi quá độ mà dại ra, hiển nhiên đã nhìn thấy toàn bộ cảnh hồi nãy.

Bạch Kỳ Kỳ mơ hồ, “Các cậu đang làm gì vậy?”

Nhỏ không có khái niệm gì với đồng tính luyến ái, nên khi thấy hai thằng con trai, một người hôn lên mặt người kia, hình ảnh quỷ dị như vậy, thấy thế nào cũng không bình thường.

“Đi học.” Cố Cảnh Ngôn không phản lại Bạch Kỳ Kỳ, lướt qua Lâm Hành nhanh chân bước đi, Lâm Hành liếc Bạch Kỳ Kỳ một cái, đuổi theo Cố Cảnh Ngôn, “Coi như công khai thì thế nào? Anh là loại người không gánh nổi trách nhiệm sao? Anh chịu trách nhiệm cho em cả đời.”

Cố Cảnh Ngôn dừng bước quay đầu lại, nhìn chằm chằm Lâm Hành, “Bọn họ sẽ nói anh là biến thái.”

“Thích đàn ông thì là biến thái à?” Lâm Hành lăn lộn quen rồi, sống bừa bãi, chưa từng cảm thấy tính hướng của mình có vấn đề gì, “Vậy thì anh biến thái, ai bảo anh thích em làm chi, nhưng biến thái thì thế nào? Có mất miếng thịt nào không?”

Cố Cảnh Ngôn mãi mãi không sống tới cảnh giới của Lâm Hành.

Tiếng chuông vào học sắp vang lên, Lâm Hành giơ tay nắm vai Cố Cảnh Ngôn, Cố Cảnh Ngôn cứng lên rồi mới thả lỏng.


Lâm Hành tới gần lỗ tai cậu, giọng trầm thấp, “Tin tưởng thế giới này không ác ý như vậy, tin tưởng anh có thể xử lý tốt tất cả. Không sao đâu, chúng ta đều giống với người bình thường.”

Lâm Hành nhìn mái đầu mềm mại trong gang tấc, rất muốn hôn một chút, cuối cùng cũng khắc chế. Không hôn nữa, buông Cố Cảnh Ngôn ra, “Lên lớp thôi.”

Giờ tự học Bạch Kỳ Kỳ cứ liên tục nhìn ra phía sau, muốn nói lại thôi, Lâm Hành không thèm để ý đến nhỏ. Tiếp tục viết kế hoạch của mình, bên Chu Phi không liên lạc nên anh phải tìm một lối đi khác.

Một cục giấy được ném lên bàn Lâm Hành, lửa giận của Lâm Hành nhất thời nổi lên, vừa định vỗ bàn đứng dậy. Cố Cảnh Ngôn đụng cánh tay anh, ra hiệu còn đang ở trên lớp.

Lâm Hành mở giấy ra, nhìn thấy chữ trên đó viết: “Bạch Kỳ Kỳ nói anh hôn thằng cùng bàn.”

Chữ viết vừa ngoáy vừa lộn xộn, vừa nhìn đã biết là Đổng Hải.

Lâm Hành xé nát tờ giấy rồi vo tròn ném vào thùng rác, tiếp tục viết bản kế hoạch. Hôn thì đã sao? Sau này còn ngủ, còn sống hết đời đây này, cái đám không có kiến thức.

“Buổi tối nếu không anh đừng qua —— ”

Ánh mắt bén nhọn của Lâm Hành liếc qua, “Cái gì?”

Cố Cảnh Ngôn: “…”

Lâm Hành mở cặp ra, “Anh đã đem cả quần lót theo rồi, mà em còn không cho anh qua nhà em ngủ sao?”

Đôi mắt Cố Cảnh Ngôn cũng không biết nên nhìn đi đâu, trong cặp quả thật có nhét một cái túi màu đen, là màu đen phải không? Cố Cảnh Ngôn chỉ liếc mắt nhìn, nghĩ đến lúc Lâm Hành mặc quần lót màu đen, mũi cậu cũng có chút ngứa. Lúc Lâm Hành đánh boxing để trần thân trên, vòng eo vạm vỡ, mặc chiếc quần cộc, gợi cảm muốn ghẹo người.

Lâm Hành chỉ mặc quần lót sẽ là phong cảnh thần tiên gì đây?

“Có muốn sờ không?” Lâm Hành không biết xấu hổ tiếp tục chọc Cố Cảnh Ngôn.

Cố Cảnh Ngôn đỏ mặt, “Học tiếp đi.”

Giáo viên chủ nhiệm đứng ở phía trước nhìn thấy Cố Cảnh Ngôn mặt đỏ không bình thường, suy đoán là do phòng học thông gió không tốt, đi ra sau mở cửa, nhìn Lâm Hành đang dí sát vào cậu, cảnh cáo nói, “Đừng khi dễ bạn học Cố Cảnh Ngôn.”

Lâm Hành cất cặp sách về chỗ cũ, ngả người ra sau nhàn nhàn dựa vào ghế. Em đùa vợ em, thầy thì biết cái gì!

Giáo viên chủ nhiệm chắc chưa có bạn gái nhỉ? Hô, lão lưu manh không hiểu tình thú.

“Buổi tối mặc cho em xem.” Lâm Hành nghiêng đầu nói khẽ, nhìn cực kỳ bỉ ổi, “Em thích màu gì?”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận