Trở Về Tuổi Mười Bảy

Tư thế châm lửa này quá đặc biệt.

Cố Cảnh Ngôn hơi cúi đầu, hàng lông mi dày như lông vũ, nhẹ nhàng lướt qua, hơi thở phả vào tay Lâm Hành, Lâm Hành sững sờ vài giây. Đột nhiên ngồi dậy, ngồi lại vào ghế, bị sặc khói thuốc.

Anh uống một hớp nước, nói sang chuyện khác, “Tối nay cậu ngủ trong phòng ba mẹ tôi.”

Tàn thuốc lập lờ, gương mặt trầm tĩnh của Cố Cảnh Ngôn ẩn ẩn phản quang, không nhìn ra tâm trạng.

Lâm Hành dập tắt thuốc đứng dậy.

Nghe thấy Cố Cảnh Ngôn nói, “Tôi có thể ngủ ở phòng cậu không?”

“Cậu muốn ngủ cùng một giường với tôi à?”

Mặt Cố Cảnh Ngôn lập tức đỏ chót, không nhìn Lâm Hành nữa, chỉ cúi đầu hút thuốc.

Lâm Hành hoài nghi Cố Cảnh Ngôn thật sự là đang quyến rũ anh, nhưng hoài nghi này rất nhanh liền ngừng lại, tan biến thành tro bụi.

Trai thẳng cùng ăn cùng ngủ cũng có là gì, chẳng liên quan gì đến tình yêu cả. Cố Cảnh Ngôn chỉ là một người thích sạch sẽ, chắc là ghét bỏ phòng của ba mẹ anh.

“Tôi không thích ngủ chung giường với người khác.” Lâm Hành sợ Cố Cảnh Ngôn nói ra lời cự tuyệt, nên tìm bậc thang cho mình trước. “Tôi ngủ phòng ba mẹ, để phòng tôi lại cho cậu đấy.”

Cố Cảnh Ngôn ngẩng đầu, nhìn anh chằm chằm.

Lâm Hành cảm thấy trong phòng ngộp đến hoảng loạn, “Tôi đi ra ngoài hóng mát một chút.” echkidieu2029.wordpress.com

Lâm Hành bước nhanh ra ngoài, Cố Cảnh Ngôn dập thuốc, ánh mắt nặng nề nhìn vào cánh cửa đang mở. Cậu muốn hai người ngủ cùng một giường, nhưng Lâm Hành lại không muốn như vậy.

Những chú dế ở nơi xa xôi đang cất cao giọng, Cố Cảnh Ngôn giơ tay lên thong thả cởi nút áo, rồi cuộn tay áo lên. Rũ mắt, hơi mất mát.

Lâm Hành đứng ở ngoài một lúc, bị muỗi cắn đầy người. Năm đó những việc Cố Cảnh Ngôn làm còn bạo hơn thế này, Lâm Hành tưởng đó là tình yêu, sau đó bị nhốt trong trại tạm giam ba tháng, Cố Cảnh Ngôn đi ra nước ngoài cắt đứt liên hệ, vậy còn chưa đủ rõ ràng sao?

Lâm Hành cắn răng, ám muội bây giờ là Lâm Hành đang tưởng bở Cố Cảnh Ngôn thật sự có ý với mình? Khi một con muỗi chích thêm phát nữa, Lâm Hành xoay người lại. Kệ mẹ cậu ta có phải hay không, trực tiếp hỏi cho rõ ràng.

Nếu là gay thì thôi, không phải thì nhanh chóng cút, cút càng xa càng tốt, đừng bao giờ trở lại.

Phòng khách không có ai, Lâm Hành đi về phòng ngủ, điện bỗng nhiên có lại. Trong chớp mắt cả phòng sáng rực, tay Lâm Hành đang đặt trên cửa phòng ngủ, nhìn thấy Cố Cảnh Ngôn nằm trên giường. Cậu đã ngủ rồi, lông mi đen rủ xuống tạo thành bóng, hô hấp đều đều. Động tác Lâm Hành chậm lại, đi tới cúi người định vỗ mặt Cố Cảnh Ngôn, tay lại ở mãi trên không trung. Không nỡ, đây là người anh giấu trong lòng suốt mười mấy năm.

Năm đó không phải cậu hãm hại tôi đúng không? Cậu cam lòng chứ?


Tại sao lại biệt tăm? Là vì tôi hôn cậu sao?

Da dẻ Cố Cảnh Ngôn rất trắng, gương mặt lạnh tanh bởi vì đang ngủ mà nhìn cũng nhu hòa hơn. Lâm Hành vốn định ngồi lên giường, nhưng sợ chất lượng giường nhà anh rồi. Nên anh ngồi ở cái ghế đối diện, nhìn chăm chú vào Cố Cảnh Ngôn.

Ngồi đến mười hai giờ, Cố Cảnh Ngôn hình như hơi lạnh, cậu co ro trốn vào góc giường. Lâm Hành lấy chăn ra đắp lên người Cố Cảnh Ngôn, đến cả tay cũng không dám chạm vào người cậu. Tắt đèn quay người đi ra ngoài, nhẹ nhàng đóng cửa lại, làm như chưa xảy ra chuyện gì sao?

Cố Cảnh Ngôn lập tức mở mắt ra, cậu nhìn cánh cửa một lúc lâu, kéo chăn qua đắp lên.

Hôm sau Lâm Hành tỉnh lại trong tiếng đồng hồ báo thức, anh mông lung vài giây vươn mình dậy, đi thẳng đến phòng vệ sinh. Đẩy cửa ra liền nhìn thấy Cố Cảnh Ngôn đang cầm quần, Lâm Hành dời tầm mắt, huýt sáo theo bản năng.

Cố Cảnh Ngôn mặc quần vào, xoay người đạp lên cửa, chóp mũi Lâm Hành đụng vào cánh cửa.

Đệt!

Lâm Hành lập tức tỉnh táo, trong đầu toàn là mấy thứ bậy bạ.

“Đều là đàn ông con trai cậu sợ cái gì?” Tốc độ phản ứng của Lâm Hành rất nhanh, quay người dựa vào cạnh cửa, cả người phấn chấn lên. “Cậu cũng đâu phải con gái.”

Cửa mở ra, Cố Cảnh Ngôn ướt mặt cúi đầu đi ra, không nói một lời.

Lâm Hành đánh giá cậu, như mấy cô nhóc vậy, mặt còn ửng hồng nữa chứ.

Lâm Hành đi vào xả nước, cố ý không đóng chặt cửa, nghiêng đầu, “Cậu dậy sớm thế.”

Cố Cảnh Ngôn đầu váng mắt hoa, muốn nổ tung tại chỗ luôn. Lâm Hành lại bắt đầu đánh răng, tiếng nước lẫn vào giọng nói thô bỉ của anh, “Cậu để ý chuyện này như vậy à? Con trai với nhau còn so to nhỏ, có ai như cậu không?”

Mặt Cố Cảnh Ngôn sắp cháy luôn rồi, so to nhỏ với Lâm Hành sao? Vậy Lâm Hành nhất định là người thắng cuộc rồi.

“Hôm qua cậu làm bài tập xong chưa?” Trong cơn hoảng loạn Cố Cảnh Ngôn đổi đề tài.

“Chưa, không có điện.” Lâm Hành lau mặt đi ra, không biết xấu hổ nói: “Cậu làm giùm tôi đi.”

Cố Cảnh Ngôn nhíu mày, Lâm Hành ném cặp cho cậu, “Tôi đi mua đồ ăn, còn có hai mươi phút, cậu có làm kịp không?”

Cố Cảnh Ngôn: “…”

Buổi sáng còn hơi lạnh, Lâm Hành ôm áo khoác nhanh chân xuống lầu.

Cố Cảnh Ngôn: “…”


Anh ấy chỉ muốn đi mua bữa sáng thôi!

Trở về, tất cả đều bắt đầu lại.

Cuối cùng bữa sáng cũng không kịp ăn ở nhà, Lâm Hành leo lên xe công thức một chở Cố Cảnh Ngôn, quay đầu lại, “Đút tôi một miếng.”

Cố Cảnh Ngôn chịu khó giơ bánh quẩy và sữa đậu nành, một tay kia cầm lấy áo Lâm Hành. Bảy giờ bắt đầu giờ tự học buổi sáng, sáu giờ năm mươi tám phút, một nam sinh cao to đẹp trai mặc đồng phục đạp xe như bay vào sân trường, phía sau là một thiếu niên gầy gò.

Đây đúng là một phong cảnh tuyệt đẹp.

Bởi vì ngày mai sẽ bắt đầu nghỉ, mọi người đều không có tâm tư gì, giáo viên lên lớp cũng rất qua loa. Buổi trưa lúc ăn cơm điện thoại Lâm Hành vang lên, anh để đũa xuống đứng dậy đi ra ngoài.

Cố Cảnh Ngôn ngẩng đầu nhìn một chút, cúi đầu tiếp tục ăn cơm. Rất nhanh Lâm Hành đã trở lại, sắc mặt nghiêm nghị vùi đầu ăn cơm. Anh vội vã ăn xong, để đũa xuống đứng dậy, “Buổi chiều viết giấy nghỉ phép giúp tôi, tôi không đi học.”

Cố Cảnh Ngôn đột nhiên ngẩng đầu, Lâm Hành bước nhanh đi rồi.

Cố Cảnh Ngôn nhíu mày, anh ấy làm gì vậy?

Cố Cảnh Ngôn trở lại phòng học mở sổ ghi chép ra bắt đầu viết giấy nghỉ phép, hàng trước tiếng bước chân dồn dập, cậu ngẩng đầu nhìn thấy Bạch Kỳ Kỳ đang thở hổn hển vọt vào cửa. “Lão Đổng lão Trần! Mau ra đây.”

“Nhà cậu bị cháy à?” Đổng Hải tức giận nói, “Gọi cái gì?”

“Anh Lâm bị thằng Ngụy dẫn đi rồi.”

Đổng Hải lấy một cây gậy từ trong ngăn bàn rồi lao ra ngoài, thân thể Cố Cảnh Ngôn còn phản ứng nhanh hơn não, lúc cậu lấy lại tinh thần thì đã ra ngoài cùng Đổng Hải, ngón tay thon dài siết chặt một cây gậy gỗ.

“Đến quảng trường Bách Uy.” Đổng Hải nhét cây gậy vào dây đeo, đạp xe đạp lao ra, “Tao đã nói thằng kia chắc chắn sẽ tìm anh Lâm rồi mà, anh Lâm còn không tin, mẹ!”

Trên chiếc Santana màu đen, Lâm Hành liếc nhìn tờ giấy sinh tử, giơ tay: “Bút.”

“Nghĩ cho kĩ, sáu trận, thua một trận cậu tự biết hậu quả.”

Lâm Hành ngước mắt, nhếch miệng, nở nụ cười lưu manh, “Tôi biết quy củ.”

Đấu boxing underground, Lâm Hành trước đây cũng đã từng làm. Sau khi ra khỏi trại tạm giam, việc làm không còn, mất bát cơm. Cố Cảnh Ngôn mất liên lạc, tha hương ở nơi đất khách quê người. Bên cạnh toàn là anh em nghèo, chẳng ai có tiền để giúp đỡ Lâm Hành.


Boxing underground, đấu cược. Sáu trận, đánh tới chết.

Một trận năm ngàn, nếu là người cuối cùng còn đứng được sẽ nhận tất cả số tiền, ba vạn.

Chơi cổ phiếu phải có vốn, Lâm Hành không có.

Lâm Hành vẫn quyết định đi con đường này.

Viết tên xuống, Lâm Hành nói, “Tôi phải về nhà một chuyến, thả tôi ở ven đường.”

Điện thoại vang lên, Lâm Hành cầm lên nhìn thấy điện báo là Cố Cảnh Ngôn, nhíu mày.

“Buổi tối ngày mai hai trận.”

Xe dừng lại, Lâm Hành đẩy cửa xe đi xuống, một tay đút túi, bắt máy: “Làm sao? Không viết được giấy nghỉ phép à?”

“Cậu không sao chứ?” Giọng Cố Cảnh Ngôn hơi run, “Lâm Hành.”

Vẻ hào sảng trên mặt Lâm Hành dần thu lại, nhíu mày: “Tôi thì có thể làm sao? Trốn học chơi net thôi.”

Lập tức đầu bên kia điện thoại có tiếng Đổng Hải truyền tới, “Anh Lâm, chúng ta lập tức tới Bách Uy rồi, đám kia dám động vào anh, em chấp hết tụi nó!”

Lâm Hành đau đầu, “Mày có bị điên không? Ai động đến tao? Mau cút về đi học đi.”

“Hả”

Hôm qua còn cắn răng mở miệng muốn cắt đứt với Lâm Hành, hôm nay nghe thấy Lâm Hành có chuyện lập tức xách gậy đi liền. Cố Cảnh Ngôn nhìn những người trẻ tuổi thậm chí vẫn còn những nốt mụn nhọt tràn đầy thanh xuân, tình cảm hiện tại của bọn họ là thật, nghĩa khí cũng là thật.

“Tao với anh Uy bàn chút chuyện, miệng đứa nào nhanh vậy? Tung tin vớ vẩn.” Lâm Hành giận không chỗ phát tiết, “Mau về đi học đi, đưa điện thoại cho Cố Cảnh Ngôn.”

Đổng Hải nhìn Cố Cảnh Ngôn một chút, bất đắc dĩ trả điện thoại về.

Hóa ra chuyện là như vậy, Cố Cảnh Ngôn còn lo lắng cho anh à? Lâm Hành hất cái cằm kiên định, híp mắt đón ánh nắng, giọng nói tự nhiên mềm đi: “Lo lắng cho tôi? Hả?”

“Không sao chứ?”

“Có muốn tới kiểm tra hay không?” Trong giọng Lâm Hành còn có ý cười hờ hững. “Tôi cho cậu kiểm tra, từ trong ra ngoài.”

Mặt Cố Cảnh Ngôn nóng lên.

“Đến không?”

Cố Cảnh Ngôn lập tức lắc đầu, “Không đến, cậu không sao là được rồi.”

Lâm Hành chỉ cười không nói, Cố Cảnh Ngôn bị cười đến nỗi mặt đỏ tới mang tai, cứ nghĩ về chuyện không nên nghĩ, “Vậy tôi về đi học.”


Buổi tối Lâm Hành không gọi điện thoại cho Cố Cảnh Ngôn, Cố Cảnh Ngôn trên đường đi nhìn điện thoại mười mấy lần, điện thoại vẫn rất yên tĩnh. Về đến nhà, nhìn thấy xe của ba cậu, Cố Cảnh Ngôn thu lại tâm trạng, cất điện thoại đi lên lầu.

Nét mặt khôi phục vẻ lạnh tanh.

Lâm Hành ngủ thẳng đến giữa trưa hôm sau, mặt trời lên cao. Xuống lầu mua sữa đậu nành và bánh quẩy, lê dép, cắn bánh quẩy lên lầu, đến khúc quanh lầu hai anh nhìn thấy trên lầu một có bóng người quen thuộc. Lâm Hành nuốt bánh xuống, ló đầu liếc nhìn, đối diện với đôi mắt của Cố Cảnh Ngôn. Cố Cảnh Ngôn mặc áo sơ mi trắng ngắn tay, quần bò màu xanh lam. Gầy gò nhưng sạch sẽ, da thịt dưới ánh mặt trời trắng đến chói mắt.

Tòa nhà cũ trắng đen, chỉ có cậu là có sắc thái.

Lâm Hành nhấc chân lên lầu, Cố Cảnh Ngôn cầm cặp theo, “Đưa cho cậu bài tập này.”

Lâm Hành uống một hớp sữa đậu nành, lấy chìa khóa ra mở cửa, “Ăn sáng chưa?”

“Chưa.”

Lâm Hành cầm chai sữa đậu nành và cái bánh quẩy đang ăn dở, chần chờ vài giây, “Cậu muốn ăn cái gì?”

“Mì.”

Lâm Hành bỏ sữa đậu nành và bánh quẩy xuống đi vào phòng ngủ thay quần áo, “Cậu tới chỗ tôi là để xin ăn à?”

Cố Cảnh Ngôn đốt một điếu thuốc, dựa vào cạnh cửa nhìn Lâm Hành, vóc dáng Lâm Hành cực kỳ đẹp. Anh duỗi tay dài cởi áo thun, đổi lại một bộ đồ thể thao, còn chưa che được cơ bụng vạm vỡ.

Lâm Hành đột nhiên ngẩng đầu nhìn lại, Cố Cảnh Ngôn lập tức dời tầm mắt.

“Cố Cảnh Ngôn.”

Cố Cảnh Ngôn cầm điếu thuốc ngẩng đầu, “Hả?”

“Buổi tối có rảnh không?”

“Có.”

“Đến xem tôi đánh quyền.” Lâm Hành mặc một bộ đồ thể thao màu đen, dây kéo chỉ lên đến xương quai xanh, lộ ra miếng ngọc trên cổ.

Kiếp trước lúc Lâm Hành đứng trên đài, người anh hi vọng có thể nhìn thấy nhất chính là Cố Cảnh Ngôn. Sau khi ba mẹ qua đời, anh không còn người thân, Cố Cảnh Ngôn là lo lắng duy nhất của anh.

“Đánh quyền kiểu gì?”

“Boxing.” Lâm Hành đi ra, khom lưng lấy hộp thuốc lá từ trên bàn, ngậm điếu thuốc rũ mắt. Tiếng bật lửa khẽ vang lên, ngọn lửa màu xanh lam cuốn vào điếu thuốc, bốc cháy. Lâm Hành lúc này mới ngẩng đầu, nhìn thẳng Cố Cảnh Ngôn, cười nói, “Tôi đánh rất đẹp trai, muốn thưởng thức không?”

Mặt Cố Cảnh Ngôn lập tức trắng bệch, nhìn thẳng Lâm Hành.

“Biểu hiện gì đây?” Lâm Hành cong miệng cười nhạo, trong lòng lại có chút mất mát, phản ứng của Cố Cảnh Ngôn không như mong muốn, “Không thích thì từ chối, tôi cũng có đánh cậu đâu.”

Đuôi Cố Cảnh Ngôn khẽ run, cậu dập tắt thuốc, cố gắng che giấu, ngẩng đầu nhìn Lâm Hành, “Không đi được không?”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận