Trở Về Tuổi Mười Bảy

Cố Cảnh Ngôn giơ tay vuốt mái tóc bị mồ hôi thấm ướt, lộ ra cái trán, gương mặt tuấn mỹ cùng hàng lông mày xinh đẹp lộ ra. Khóe môi cậu giương lên, nở nụ cười, có chút hung hăng, rất ngắn ngủi, cảm giác rất thiếu niên. Lâm Hành chăm chú nhìn thêm một lúc, lần thứ hai lấy được bóng, truyền thẳng cho Cố Cảnh Ngôn, “Tiểu Cảnh.” Dường như lại trở về năm đó, anh dẫn Cố Cảnh Ngôn theo chơi, không có nhiều lo lắng như vậy. Người này không phải lão đại quyết đoán mãnh liệt trên thương trường, chỉ là Tiểu Cảnh đi sau lưng anh.

Giọng của anh không lớn, nhưng đủ để Cố Cảnh Ngôn nghe thấy, Cố Cảnh Ngôn sửng sốt quay đầu lại. Mất bóng rồi, Trương Siêu cướp được, nhanh chóng chuyền bóng, lên rổ, được hai điểm.

Một khoảng lặng, Đổng Hải mắng, “Cố Cảnh Ngôn não úng nước à? Không thấy anh Lâm chuyền bóng cho cậu sao?”

Cố Cảnh Ngôn hoàn hồn, chùi lòng bàn tay đầy mồ hôi lên áo. Lâm Hành gọi cậu là gì? Tiểu Cảnh?

Anh ấy là ai?

Tiếng còi của trọng tài vang lên, Cố Cảnh Ngôn như chú báo nhỏ xông vào trong sân. Giành bóng xoay người lại né Đổng Hải đang đứng gần, trực tiếp truyền cho Lâm Hành, Đổng Hải đang giang hai tay chờ bóng: “…”

Đệt bố mày!

Lâm Hành đang ở ngoài vòng ba điểm, nếu như anh vào rổ sẽ được ba điểm.

Tập thể lớp 11/2: “…”

Đờ mờ mày, này là gian lận hả!

Biết Lâm Hành ném ba điểm lợi hại như thế nào, bọn họ đã đẩy Lâm Hành ra vị trí không cướp được bóng, nhưng quên mất trong sân còn có một thằng nhóc nhảy nhót tưng bừng điên cuồng giành bóng. Mỗi lần cướp được thì bất chấp truyền cho Lâm Hành, truyền tới được sẽ truyền, truyền không tới cũng phải truyền, đúng là một đứa phiền phức.

Những người khác của lớp 11/8 cũng rất phiền muộn, tuy rằng Lâm Hành là chủ lực, nhưng kiểu thi đấu độc quyền như thế này cũng quá vô liêm sỉ, bọn họ hoàn toàn không có cơ hội vớ được bóng, cả buổi cứ chạy suốt.

Trước khi hiệp đầu kết thúc, điểm số đã cách xa, lớp 11/2 muốn thắng trừ phi bọn họ cũng có một người như Cố Cảnh Ngôn. Nhưng hiện tại bọn họ lại không có người như vậy, Trương Siêu đập mạnh bóng xuống sân, bóng bật lên thẳng vào mặt Cố Cảnh Ngôn. Lâm Hành nhanh chân chạy tới cản bóng, rất dứt khoát ngăn bóng trước mặt Cố Cảnh Ngôn mười centimet.

Nữ sinh toàn trường đứng lên phất tay rít gào, ngầu xỉu luôn.

Lâm Hành thả tay xuống, ngón tay đau nhói, vết thương hình như bị bung rồi, vết cắt hôm qua cũng khá sâu. echkidieu2029.wordpress.com

Quần áo Cố Cảnh Ngôn ẩm ướt mồ hôi, quay đầu nhìn về phía Lâm Hành, giương khóe miệng nở nụ cười. Cậu vốn đã rất đẹp, mắt ngọc mày ngài, vừa nở nụ cười, Lâm Hành nghe thấy tiếng nữ sinh la oai oái cách đó không xa.


Mà cũng không khoa trương như vậy, người thưởng thức vẻ đẹp của Cố Cảnh Ngôn vẫn là số ít, nhiều người vẫn rất kiềm chế.

Lâm Hành và Cố Cảnh Ngôn cụng nắm đấm vào nhau, Cố Cảnh Ngôn cụng xong mới sững sờ, đột nhiên ngẩng đầu nhìn Lâm Hành. Những lời nói của Lâm Hành trước khi vào trận, còn có hành vi trên sân, không thể không làm Cố Cảnh Ngôn hoài nghi, có phải anh cũng trở về rồi không?

Đổng Hải ném cho Lâm Hành một chai nước, Lâm Hành vặn ra quay đầu gọi Cố Cảnh Ngôn, “Lại đây.”

Cố Cảnh Ngôn lau mồ hôi trên đầu, Lâm Hành đưa nước cho cậu.

Đổng Hải phun thẳng ngụm nước lên đùi Chu Quần, Chu Quần đạp một phát lên Đổng Hải, hai người xúm lại đánh nhau.

“Cảm ơn.” Cố Cảnh Ngôn ngẩng đầu lên uống nước, hầu kết lăn lên lăn xuống, mồ hôi cũng chảy xuống dưới cổ. Lâm Hành miệng khô lưỡi khô, đi sang một bên tìm nước, Bạch Kỳ Kỳ đưa nước tới cho anh, “Anh Lâm.”

Lâm Hành tiện tay nhận nước của Bạch Kỳ Kỳ, “Cảm ơn.”

Bạch Kỳ Kỳ phơi nắng hai má đỏ lên, cũng có chút thẹn thùng. Lâm Hành cao một mét tám lăm, nhìn rất uy mãnh, bởi vì chơi bóng đổ mồ hôi, anh cuốn tay áo thun lên đi lộ ra cánh tay rắn chắc.

Mùi mồ hôi trên người anh hòa lẫn với hơi thở tràn ngập hormone nam tính, Bạch Kỳ Kỳ chỉ cảm thấy choáng váng, khó thở.

Lâm Hành vừa uống nước vừa nhìn Cố Cảnh Ngôn, đột nhiên hai người bốn mắt nhìn nhau. Lâm Hành hoảng một chút rồi lại quay đi như không có chuyện gì. Uống nước xong, ném chai xuống đất. Hiệp hai bắt đầu, anh chạy vào sân.

Đổng Hải đi phía sau Lâm Hành: “Cậu ta chơi cũng trâu bò phết nhở?”

Lâm Hành nhìn về phía cậu trai gầy gò đó, nhếch miệng lên, người anh thích không trâu bò mới lạ?

“Đi thi đấu mà không trâu bò thì khác gì đi tu?” Lâm Hành nói. “Ăn chay niệm phật cầu đối thủ buông tha.”

Đổng Hải: “…”

Nửa sau trận đấu hoàn toàn không có chỗ trống cho những người khác phát huy, Cố Cảnh Ngôn và Lâm Hành phối hợp quá tốt, liên tiếp tạo ra cú ném ba điểm. Lâm Hành vừa tiến vào vòng ba điểm, Trương Siêu đột nhiên xông lên hất vai Lâm Hành cực mạnh, Lâm Hành mất thăng bằng. Người ngửa ra sau ngã trên đất, bọn Đổng Hải dừng động tác, nhưng có người còn nhanh hơn cả họ.


Đổng Hải chỉ cảm thấy hoa mắt, Cố Cảnh Ngôn xông thẳng tới đấm một cú vào mặt Trương Siêu, Trương Siêu chưa kịp lấy lại tinh thần liền bị Cố Cảnh Ngôn quật ngã. Giáo viên thể dục lúc này mới hoàn hồn, lập tức tiến lên, Cố Cảnh Ngôn bị kéo ra, cái chân không chút lưu tình đạp thẳng vào xương sườn Trương Siêu.

Cố Cảnh Ngôn ra tay vô cùng ác độc, cả lớp 11/2 đều bị hoảng, chờ đến lúc lấy lại tinh thần, Trương Siêu đã ôm bụng nằm trên sân. Giáo viên thể dục ôm eo Cố Cảnh Ngôn kéo ra. Cố Cảnh Ngôn học sinh ba tốt đánh Trương Siêu lớp 11/2 thành chó chết.

Đôi mắt Cố Cảnh Ngôn đỏ lên, ai dám đụng tới Lâm Hành, cậu sẽ giết chết người đó.

Vai bị nắm chặt lấy, Cố Cảnh Ngôn quay đầu nhìn thấy gương mặt quen thuộc. Cố Cảnh Ngôn lập tức dừng lại động tác, lẳng lặng nhìn Lâm Hành. Lâm Hành kéo Cố Cảnh Ngôn lại, đẩy Đổng Hải đứng đằng sau lên, chỉ lo người của 11/2 ra tay, hất cằm lên bễ nghễ nhìn lớp 11/2, cười nhạo: “Không chịu thua được nữa thì giở thủ đoạn à.” Anh giơ tay vạch một cái trên cổ, nói rất hung dữ: “Về rửa cổ chờ chết đi.”

Tập thể 11/2: “…”

Giáo viên thể dục: “…”

Tay Lâm Hành lập tức bị nắm lấy, Lâm Hành quay đầu, Cố Cảnh Ngôn kéo Lâm Hành đi: “Đến phòng y tế.”

Miếng băng gạc bị đụng chạm nhiều đã rơi rồi, miệng vết thương hở ra nhìn rất nghiêm trọng, toàn là máu. Đổng Hải lúc này mới phát hiện tay Lâm Hành bị thương, lập tức cáo trạng: “Thầy ơi, anh Lâm —— Lâm Hành bị đánh thành như vậy, Trương Siêu không chịu thua nên mới cố ý, thầy còn không phạt nó sao?”

Trương Siêu phạm quy, giáo viên thể dục cũng nhìn thấy, nhưng bây giờ cũng không tiện phạt Trương Siêu. Trương Siêu bị Cố Cảnh Ngôn đạp mấy đá, mới vừa từ dưới đất bò dậy.

“Các em mau đưa Lâm Hành đến phòng y tế, phạt hay không không phải là chuyện của em.”

“Đệt!” Đổng Hải mắng một câu, một đám người trẻ tuổi ầm ầm đẩy Lâm Hành vào phòng y tế chăm sóc.

Đi tới cầu thang, Cố Cảnh Ngôn buông tay Lâm Hành ra, quay người nhanh chân đi về phía Bạch Kỳ Kỳ. Cố Cảnh Ngôn tuy gầy, nhưng khá cao, ánh mắt rất dữ tợn, nhìn cực kỳ hung hăng.

Bạch Kỳ Kỳ giật mình, lập tức dừng bước.”Cậu… cậu làm gì?”

Mắt Cố Cảnh Ngôn tối sầm từ trên cao nhìn xuống, vươn tay: “Áo.”


“Hả?”

“Áo của anh Lâm.” Cố Cảnh Ngôn nói rất lạnh lùng, như ngậm nước đá, lạnh lùng ghim chuyện này.

Bạch Kỳ Kỳ đưa áo tới, Cố Cảnh Ngôn cầm lấy nhanh chân bước vội lên phòng y tế lầu hai, Bạch Kỳ Kỳ mới lấy lại tinh thần, Cố Cảnh Ngôn là ai? Dựa vào cái gì mà muốn cầm áo cho Lâm Hành? Lâm Hành cũng không phải của cậu ta.

Sau lưng Lâm Hành có mảng máu bầm, trên tay cũng không phải chuyện gì lớn. Cố Cảnh Ngôn ôm áo Lâm Hành đứng ở một bên, ánh mắt âm trầm, trên mặt tái nhợt không có một chút tâm tình, môi mỏng hơi dẩu lên, cả người căng cứng.

“Thằng kia cố ý, đánh không lại liền chơi xấu.” Đổng Hải hùng hùng hổ hổ, “Đợi bố quay lại giết chết nó.”

Lâm Hành chẳng có hứng thú nói chuyện với bọn Đổng, khóe mắt liếc liếc Cố Cảnh Ngôn. Cô y tế liếc Đổng Hải một cái, cất băng gạc, “Được rồi, nếu em không yên tâm vết thương trên người thì đến bệnh viện chụp phim.”

“Cảm ơn cô.” Lâm Hành đứng dậy, còn nhìn Cố Cảnh Ngôn. Cố Cảnh Ngôn vừa rồi hung mãnh vồ tới đánh nhau với người ta, tên nhóc này chính là như vậy, trước đây cậu cũng như thế này, chỉ cần Lâm Hành chịu một chút thiệt thòi, cậu cũng muốn giết chết người đó.

Lúc đó Lâm Hành mới cho là cậu thích mình.

Lâm Hành cúi đầu nhếch miệng, cười cười tự giễu.

Mấy người cùng đi ra khỏi phòng y tế, Lâm Hành cố ý chần chờ vài bước để đi song song với Cố Cảnh Ngôn. Gió nổi lên rồi, cơn gió thấm qua lớp quần áo ẩm ướt mồ hôi, lạnh thấu xương.

Cố Cảnh Ngôn đưa áo cho anh, Lâm Hành nghiêng người không nhận, giả vờ nói, “Vai tôi đau quá.”

Cố Cảnh Ngôn không hiểu ý của anh.

Lâm Hành ngẩng đầu nhìn trời vài giây, quay đầu nhìn Cố Cảnh Ngôn, “Tôi không cách nào mặc áo được, hiểu không? Hả?”

Âm cuối anh nhấn mạnh, từ trong lồng ngực phát ra, dường như cọ xát vào trái tim Cố Cảnh Ngôn. Cố Cảnh Ngôn vì căng thẳng nên đầu ngón tay trắng bệch, nửa ngày mới giơ áo lên khoác lên người Lâm Hành. Cố Cảnh Ngôn thấp hơn Lâm Hành, mặc như thế này giống như cậu đang ôm Lâm Hành vậy, cả người Cố Cảnh Ngôn nóng ran.

Vội vàng thu tay về, Lâm Hành liếc mắt nhìn cậu. Tiếp tục bước chân dài đi về phía trước, đi tới cửa lớp, Lâm Hành dừng bước quay đầu lại, “Đừng đánh nhau trước mặt giáo viên, ảnh hưởng không tốt.”

Cố Cảnh Ngôn im lặng, nhìn anh chằm chằm.

Lâm Hành một tay đút túi, đôi mắt trầm tĩnh, “Xử thằng đó cũng không cần tới cậu.”

Lâm Hành đi vào phòng học.


Tiết cuối cùng giáo viên giảng cái gì Lâm Hành cũng không nghe rõ, anh đang ở trong một trạng thái nôn nóng. Anh rất muốn đè Cố Cảnh Ngôn lên tường gặng hỏi, cậu rốt cuộc có ý gì?

Trương Siêu đụng vào anh, Cố Cảnh Ngôn căng thẳng cái gì?

Buổi chiều còn có hai tiết tự học, nhưng anh đang rất phiền muộn, lúc giáo viên đi ra ngoài, Lâm Hành ngả ra sau dựa vào tường nhìn bảng đen phía trước, tâm tư lo lắng.

“Buổi tối cậu có cần bôi thuốc không?”

Lâm Hành tưởng mình nghe lầm, quay đầu nhìn chằm chằm Cố Cảnh Ngôn.

“Hả?”

“Buổi tối cậu có cần bôi thuốc không?”

“Không cần.” Lâm Hành lấy hộp thuốc lá lấy ra một điếu thuốc, nhìn ra ngoài cửa sổ rồi lại cất điếu thuốc đi.

“Nếu như cậu sợ người nhà phát hiện, có thể đến nhà tôi —— ”

“Ba mẹ tôi không ở nhà.” Lâm Hành ném bật lửa lên bàn, ngồi thẳng quay đầu nhìn Cố Cảnh Ngôn, “Đến nhà cậu làm gì? Nhà cậu có gì chơi không?”

Đến nhà cậu có thể chơi cậu không?

Tính nết lưu manh của Lâm Hành lại nổi lên, anh nhịn mười mấy năm, Cố Cảnh Ngôn lại xuất hiện trước mặt anh lần nữa. Lâm Hành muốn nhịn, nhưng phần lớn thời gian đều không nhịn được, anh chống tay lên đầu, nhìn cái cổ trắng nõn của Cố Cảnh Ngôn, ngoài miệng chiếm tiện nghi. “Sao thích mời tôi về nhà thế?”

“Tôi không có ——” Cố Cảnh Ngôn ngừng lại, ba mẹ Lâm Hành không ở nhà? Lâm Hành ở một mình sao?

“Cậu không có gì? Người vừa mời tôi đến nhà không phải cậu sao?” Cánh tay dài của Lâm Hành đặt ngang bàn Cố Cảnh Ngôn, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, ngạo mạn nói, “Nếu như cậu là con gái thì hành vi này sẽ làm tôi nghĩ rằng có phải cậu đang theo đuổi tôi không đấy.”

Tác giả có lời muốn nói:

Đừng thấy Cố Cảnh Ngôn sống lâu, trên tình trường là ngốc bạch ngọt.

Sửa lại tên sách, cảm thấy tên trước chưa đủ sát.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận