Trở Về Thập Niên 70 Dùng Huyền Học Làm Giàu

Hôm nay khách quý đến chật nhà họ Hà, sở dĩ khách đông là do Hà lão đại là bí thư chi bộ trong thôn, hắn gả muội muội, thông gia lại là cháu ngoại của công xã bí thư, cho nên nhân khí thật đúng là thịnh vượng.

Bì Tiểu Nhã hôm nay làm tân nương tử,đã sớm ngồi ở trên giường chờ, nàng vừa hồi hộp chờ mong lại vừa thấp thỏm. Cả nhà cô cô ngày hôm qua đã tới rồi, Bì Tiểu Nhã từ nhỏ liền thân cận cùng cô cô, đối đãi thật giống như nửa mẫu thân nàng vậy.

Nhưng trông cô cô hình như có tâm sự gì, từ hôm qua trở về cũng vẫn luôn nhìn Tiểu Quân, liếc mắt một cái cũng không cho hài tử rời đi, mắt thấy Tiểu Quân bị quản chặt đến nghẹn rồi."Cô, ngươi làm sao vậy? Ngươi từ ngày hôm qua đã bắt đầu nhìn Tiểu Quân, ngươi xem hài tử đều muốn đi chơi đến nghẹn. Mau để hắn đi ra ngoài khoan khoái chơi đùa đi, có Tiểu Dương nhà hàng xóm bên ngoài canh chừng rồi." Bì Tiểu Nhã lên tiếng nói.

Cô cô của Bì Tiểu Nhã chính là mẹ Phó Thành, Bì đại nương mấy ngày nay vẫn luôn bị vây trong trạng thái chuẩn bị chiến đấu, cho nên chất nữ vừa nói như thế, nàng cũng hiểu được có chút quá phận. Nàng cúi đầu nhìn Tiểu Quân, tiểu tôn tử xoay xoay người, thật rõ ràng là ngồi không yên. Nhìn thời gian mới vừa qua khỏi chín giờ, cũng không cần khẩn trương như vậy. Chất nữ vừa lên tiếng, nàng liền thả tôn tử đi ra ngoài, chính là ánh mắt hướng về phía con dâu, ý bảo phải đuổi kịp không thể buông tay Tiểu Quân.

Bì Tiểu Nhã sau đó xuất môn, lần nữa hồi môn là vào buổi chiều, cho nên một nhà Bì đại nương đều muốn ăn cơm chiều tại Hà gia. Giữa trưa, thời điểm vừa ăn cơm,nước xong, Tiểu Quân lại muốn cùng Tiểu Dương đi ra ngoài chơi, dỗ như thế nào cũng không nghe. Tiểu Dương bên cạnh thấy vậy cũng khóc lên, đòi nhất định phải đi bờ sông chơi.

Nếu là bình thường, Bì đại nương liền đồng ý. Hôm nay vừa nghe đến bờ sông chơi, đến cả Phó Thành, mặt cũng nhịn không được biến sắc. Phó Thành vẫn luôn kiên định hướng tới chủ nghĩa Mác Lê-Nin, không tin những lời này. Vừa rồi Tiểu Quân khóc, nói muốn đi bờ sông bắt cá, hắn lập tức nhớ tới lời Tiểu Hỏa nói ngày đó.


Phó Thành vừa Kịp phản ứng, cảm giác chính mình ra một thân mồ hôi lạnh. Hắn ngồi xổm xuống cùng con mình nhìn thẳng."Tiểu Quân, chúng ta cùng Dương Dương ca ca chơi cưỡi ngựa du hý hay không, ta cùng biểu thúc cho các ngươi hai người cưỡi ngựa."

Phó Thành dỗ Tiểu Quân. Tiểu Quân vừa nghe liền cao hứng, Phó Thành đem nhi tử khiêng lên ngồi trên bả vai một phen, Tiểu Quân cao hứng vô cùng. Một bên Tiểu Dương cũng muốn ba mình nhanh chóng khiêng mình đứng lên.

Bì đại nương cùng con dâu liếc nhau, không hẹn mà cùng thở phào một hơi. Hồi môn buổi chiều của Bì Tiểu Nhã có chút nhiều, tuy nói xuất môn không đến nửa ngày, nhưng là khi trở về tâm tình cùng buổi sáng không giống.Trên nhà chính, người một nhà đang thân thiết nói chuyện, bên ngoài liền có một người chạy tới.

" Đại Chí ca, không tốt, mau đi xem một chút, tiểu tử nhà Vương lão tam bắt cá bị ngã ở trong sông rồi." Người tới thở hổn hển nói. Bì Đại Chí nghe thấy lời này, nhanh chóng hướng bên kia chạy tới. Bì đại nương cùng Phó Thành không hẹn mà cùng nhìn về phía đối phương, Phó Thành buông nhi tử trong ngực xuống, cũng cùng đi.

Bì đại nương từ ngày hôm qua vào cửa liền không thích hợp, lúc này, bà nội của Tiểu Nhã cũng không nhịn được hỏi: "Đại nha đầu, trong lòng ngươi như có việc gì?" Bì đại nương nhìn một lượt trong phòng, cũng không phải người ngoài, một hơi đem hết lời Tiểu Hỏa đã nói ra, kể cho nhà mẹ đẻ của mình nghe.

Cả nhà đều bị hù dọa không nhẹ, nãi nãi Bì Tiểu Nhã ( bà nội) là một lão thái thái có kiến thức, nàng ngược lại là trấn định tự nhiên. "Chuyện này cũng không phải cái sự tình ngạc nhiên gì, trước kia nãi nãi ta liền đã nói với ta, chúng ta một vùng nơi này, thường sẽ xuất hiện một vài đại sư, xem bói đặc biệt linh. Đại nha đầu, trở về nhất định phải hảo hảo cám ơn cái tiểu đại sư kia. Các nàng tính ra chuyện này nếu không thu tiền thu lễ, sẽ hao tổn tự thân."


"Chính là thế, Đại muội, nhân gia cứu mệnh chúng ta, nhất định muốn thâm tạ, người như vậy chúng ta đắc tội không nổi." Nói chuyện chính là mẫu thân của Bì Tiểu Nhã. Cả nhà ngươi một lời ta một lời, mở ra thảo luận, đều cảm thán vận may của Bì đại nương. Bì đại nương nhìn chính tiểu tôn tử nhà mình, cũng thật cảm động và nhớ nhung Tiểu Hỏa. Quyết định trở về phải hảo hảo cám ơn nàng.

Người Hà gia đều thực may mắn, may mắn nghe lời Bì đại nương nói xong kia. Bằng không hôm nay việc vui chẳng phải là muốn biến tai họa sao? Sau đó, Phó Thành cùng Bì Đại Chí lớn đồng thời trở lại. Cùng cả nhà kể lại một chút tình huống. "May mắn tiểu tử Vương lão tam cũng đã lớn, cũng là một cái hài tử bốn năm tuổi, nếu không xem ra liền muốn lành ít dữ nhiều. Đáy nước kia có một tảng đá lớn như vậy, đứa bé kia ngã đến bả vai, thủng một cái lỗ hổng lớn. Đã đi bệnh viện băng bó." Bì Đại Chí cũng thấy may mắn, ngày này mà xảy ra chuyện, chính mình dù là bí thư chi bộ ở thôn này cũng muốn mất chức.

Phó thành càng may mắn, hắn tận mắt nhìn thấy qua cái địa phương kia, nếu là Tiểu Quân té xuống!!! Hắn không dám nghĩ tiếp. Bên này người Hà gia, hoan hoan hỉ hỉ ăn xong rồi tan tiệc, Bì đại nương muốn lần nữa ở một đêm, nhưng là bị lão thái thái đuổi trở về. "Thân thể ta vẫn còn cường tráng, có bọn họ bên cạnh, ngươi không cần quan tâm, đi về trước rồi cảm tạ người ta đi, hỏi lại xem Tiểu Quân còn có gì đáng lo lắng hay không?"

Mà người bị người ta gọi là Phó đại sư, hiện tại đang tại cùng cha mình làm thùng rượu. Ngày hôm qua mới chỉ làm vài cái thùng nhỏ, hiện tại yêu cầu lần nữa cần làm nhiều hơn để cầm đi trong thị trấn tìm nguồn tiêu thụ.

Phó Đại Dũng một ngày có thể làm bốn đến năm cái thùng nhỏ, nếu có Phó Diễm hỗ trợ có thể làm nhiều hơn hai cái. Vương Thục Mai thì mang theo Phó Miểu cùng Phó Sâm đi trên núi tìm bồ đào. Đến lúc đó lấy bồ đào trong không gian đổi lại là xong. Ít nhất phải làm cho chính mấy hài tử của mình nhìn, bằng không thực dễ dàng bị vạch trần.


Phó Hâm lại là đi trong nhà Lý Hoành Nghĩa, bị Lý Hoành Nghĩa huấn luyện thể năng, ít nhất thời điểm huấn luyện tân binh sẽ không chịu không nổi. Trước tiên thích ứng tiết tấu của quân đội, mới là có lợi cho Phó Hâm. Chuyện này Phó Đại Dũng cũng thực lòng muốn duy trì.

Lý Hoành Nghĩa tối hôm qua khi cơm nước tại Phó gia xong, ngày hôm sau rời giường liền cảm giác thân thể rất nhẹ nhàng, hơn nữa vết sẹo vết thương cũ lâu năm để lại đều phai nhạt rất nhiều. Lúc đầu hắn cũng không biết là công hiệu của rượu, còn cùng Phó Đại Dũng nói qua. Cho nên lần thứ hai thời điểm nhưỡng rượu, Phó Diễm liền giảm lượng, thậm chí không bỏ nước giếng, công hiệu quá lợi hại như vậy sẽ gậy nghi ngờ.Cho dù là như thế này, khẩu vị rượu nho cũng vẫn là thật nổi bật.

Thời điểm người một nhà Phó Thành tới, trời đã hoàn toàn tối đen. Người Phó gia chính là đang cùng một chỗ tẩy rửa bồ đào, thuận tiện nói chuyện. Bì đại nương vừa vào cửa liền để cho Tiểu Quân hướng Phó Diễm dập đầu. "Mau dập đầu cho Tiểu Hỏa cô cô ngươi, cám ơn ân cứu mạng của nàng."Phó Diễm nhanh chóng đem Tiểu Quân kéo lên, đợi người một nhà ngồi xuống xong, Bì đại nương mới đối với nàng cảm tạ.

Vừa nói vừa từ trong túi lấy ra một xấp tiền cùng phiếu ( thời điểm này sử dụng tem phiếu để mua đồ, nếu không có phiếu thì có tiền cũng không mua được đồ - Quang Vũ), đưa hết cho Phó Diễm. Phó Diễm từ chối không nhận, Bì đại nương đành phải đưa cho Vương Thục Mai. Đưa đẩy trái phải ai cũng không chịu cầm lại thật sự cũng không hay.

"Đại nương, tiền liền thôi. Ngươi liền cho nương ta mấy cái phiếu mua vải may đồ là được." Phó Diễm là có tính toán tiếp theo, đại ca sắp đi làm binh, liền làm cho hắn thêm mấy bộ quần áo va giầy.

Bì đại nương thấy Phó Diễm nói thế, đem tất cả phiếu đều đưa cho Vương Thục Mai. "Đệ muội, ngươi nếu không lấy, ta lần sau không dám đến nhà. Cái này so với tính mạng Tiểu Quân thì tính là gì?" Càng làm một phen tư thế cúi đầu với Phó Diễm.

"Đại sư, ngươi giúp Tiểu Quân tính thêm một quẻ, coi như đây là quẻ riêng." Bì đại nương thật sự là bị dọa sợ, muốn hỏi lại cát hung của Tiểu Quân. Phó Diễm trước tiên đành phải tiếp nhận, đi tới quan sát Tiểu Quân vài lần.


"Đại nương, ngươi yên tâm, Tiểu Quân là một đứa sẽ có hạnh phúc cuối đời, nhân sinh trôi chảy. Về sau nếu hảo hảo học tập, hiếu thuận cha mẹ, tôn kính trưởng bối thì tốt rồi. Chỉ có một chút không thuận đó là về sau lựa chọn thê tử phải thận trọng. Số mệnh nếu càng tính thì sẽ càng mỏng, cho nên đây không coi là tính." Nói xong lại đem tiền trả về.

Bì đại nương vừa nghe, vội vàng tạ ơn Phó Diễm, trái tim cuối cùng cũng rơi xuống. Một bên Phó Thành cũng là phi thường cảm kích, nhưng là lại nói không ra lời. Bởi vì sự tình vài ngày này, hắn thật là có chút không tiếp thu được. Chỉ có thể đứng im nhìn Phó Đại Dũng cùng Phó Diễm. Không biết nói cái gì cho phải.

Phó Đại Dũng vỗ vỗ bờ vai của hắn, tỏ vẻ lý giải. Bản thân hắn cũng vẫn luôn bị chính khuê nữ mình đến kinh hãi. Chẳng qua trên mặt mũi không tiện biểu hiện quá phận, chỉ có thể nghẹn.

Tiễn bước một nhà Phó Thành, vài người huynh đệ Phó Hâm đã hoàn toàn bị tiểu muội chinh phục. Muội muội mình là một đại sư xem bói. Phó Sâm, Phó Miểu cảm thấy quá lợi hại, Phó Hâm thì cảm thấy dù sao cũng vẫn là muội muội mình.

Phó Đại Dũng không thể không tiếp tục cẩn thận nhắc nhở mấy hài tử, làm cho bọn họ đi ra ngoài đừng nói lung tung. Mấy ngày naychăm chỉ, tổng cộng làm mười mấy cái thùng rượu nhỏ, Phó Đại Dũng cùng Phó Diễm quyết định đi dạo trong thành phố xem sao.

Người quen trong công xã rất nhiều, không tốt triền khai mua bán ở đây. Vì thế sáng sớm hôm sau, Phó Đại Dũng liền mang theo Phó Diễm đi. Không biết rằng sau khi bọn họ rời đi không bao lâu, người chuyển phát sẽ đưa đến một phong thư.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận