Trở Về Thập Niên 70 Công Lược Ác Bá Đương Nhà Giàu Số Một


Khi cô ta chạy ra, cô ta đi ngang qua Triệu Sơn Hà và dùng phân chà vào cánh tay anh ta, Triệu Sơn Hà trực tiếp đỡ tường nôn ra.

Thẩm Thanh Ca lặng lẽ mỉm cười khi nhìn thấy nỗi đau của hai người này.

Thu dọn chuồng lợn xong, cô cởi tạp dề, đi đôi giày vải sạch sẽ, ngồi trên đống cỏ khô cạnh cửa sau nghỉ ngơi.

Lần này, công việc xem như bảo vệ được!Hôn nhân này nhất định phải huỷ, và cô sẽ rời đi gia đình này, sau đó cô sẽ kết hôn với Bạc Đình một cách quang minh chính đại.

Đột nhiên, một bóng đen từ trên cao đổ xuống, che khuất ánh sáng mặt trời.

Bạc Đình đứng trước mặt cô, đưa cho cô một xấp tiền: "Cầm đi.

"“Anh Đình, anh có ý gì? Hôm qua anh kêu rất nhiều người đưa tiền cho em, đây không phải là quà đính hôn đi?" Cô ngước mắt lên, đôi mắt hạnh nhân lấp lánh nhìn anh.

Khuôn mặt lạnh lùng của Bạc Đình dịu đi, ánh mắt anh có chút ngạc nhiên trước sự hóm hỉnh của cô, “Thẩm Thanh Ca, em đã thay đổi rất nhiều.

”Thẩm Thanh Ca hiểu rất rõ những nghi ngờ của Bạc Đình, cô thực sự đã thay đổi rất nhiều.


Rốt cuộc, cô đã được sống lại một lần nữa!Để xua tan lo lắng của anh, cô lập tức tìm lý do nói, "Bởi vì em đã nhìn rõ bộ mặt thật của Triệu Sơn Hà.

Trước đây em mù quáng nên em cảm thấy anh ta tốt nên muốn lấy anh ta.

"“Nhưng sau khi bị bọn lưu manh khi dễ, em đã nhận ra rằng trên đời này chỉ có anh Đình là tốt với em.

"Bạc Đình nghe vậy rất vui vẻ, nét căng thẳng trên mặt cũng dịu dàng đi, thấp giọng thì thào: "Coi như em có lương tâm.

"Anh từ trong ngực lấy ra hai cái bánh bột ngô bọc trong giấy dầu, "Đây, em có bỏ bữa sáng không vậy? Cái này là em gái của Tam tử làm.

"Ngửi thấy mùi thơm của bánh làm cô nuốt nước bọt ngay lập tức và cầm lấy chiếc bánh bột ngô lên ăn mà không hề giả vờ.

“Anh Đình, em thấy cái này không ổn.

” Thẩm Thanh Ca nhìn anh, “Em không thể lúc nào cũng ăn không uống không mà không trả tiền.

”“Em muốn như thế nào?" Bạc Đình có chút khó hiểu.

Thẩm Thanh Ca vừa nhai bánh vừa nghiêm túc nói: "Buổi trưa anh đưa em đến nhà Tam tử, em sẽ nấu cho em gái của Tam tử ăn.

"Trên thực tế, cô muốn dành nhiều thời gian hơn với Bạc Đình, vì sợ rằng anh sẽ bỏ chạy mỗi khi đề cập đến hôn nhân.

“Không cần, anh đã trả tiền.

”Thẩm Thanh Ca bĩu môi, giả vờ không vui, "Cảm ơn.

"“Ừm.

” Môi Bạc Đình như cong mà không cong.


“Đây, em không ăn hết được.

” Cô đưa cho anh nửa chiếc bánh bột ngô còn lại.

Bạc Đình sững sờ một lúc lâu mới nhận lấy nửa chiếc bánh ăn.

Thấy dáng vẻ ngơ ngác của anh, cô cố ý bày ra vẻ mặt đáng thương, "Thế nào? Anh đang ghét bỏ em sao?"“Không.

” Anh lập tức cắn một miếng từ chiếc bánh bột ngô mà cô đã cắn.

Thẩm Thanh Ca cười phá lên.

Cảm nhận được sự trêu chọc của cô, tai của Bạc Đình nóng lên.

Có phải anh đã có những hành động ngớ ngẩn trước mặt người phụ nữ này?Chết tiệt!Vào buổi trưa, Bạc Đình ngồi trên chiếc xe đạp thương hiệu là Phượng Hoàng đi ra ngoài trại chăn nuôi.

Thương hiệu Phượng Hoàng là một trong những thương hiệu tốt nhất vào thời điểm này, và một chiếc xe đạp có giá hai trăm đồng tiền.

Những người khác nói rằng Bạc Đình có được thứ tốt như vậy là nhờ ăn cướp.

Nhưng chỉ có cô biết rằng Bạc Đình có được những thứ đó là nhờ vào bản lĩnh của anh!Thẩm Thanh Ca thay giày cao su và tạp dề, rửa mặt và tay, vuốt tóc trước khi ra ngoài.

Lúc này, những người chăn nuôi khác đã đi đến nhà ăn, trên đường hầu như không có ai.


“Em đi xe được không?” Bạc Đình xuống xe, cầm tay lái, ra hiệu cho cô lên xe.

“Em đi xe đạp? Anh đi bộ?" Thẩm Thanh Ca hơi ngạc nhiên.

“Ừ.

" Bạc Đình thờ ơ nói, "Danh tiếng của anh không tốt.

"Thẩm Thanh Ca cảm thấy hơi đau lòng, cô không quan tâm đến danh tiếng xấu của anh.

Cô thò cổ và nhanh chóng hôn lên má anh.

Bạc Đình sững sờ trước sự đụng chạm vừa mềm mại vừa ấm áp của môi cô, toàn thân anh cứng đờ, nhưng máu anh sôi sục.

Người phụ nữ này cư nhiên lại hôn anh!Trên người còn một còn có một mùi hương…….


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận