Trở Lại Thập Niên 80 Dẫn Dắt Cả Nhà Làm Giàu


Cuối cùng lại có thể để chị cả bện tóc cho rồi, Cố Tư Tinh hào hứng đi vào phòng lấy lược, suýt chút nữa bị Cố Tam Tĩnh ấn lên giường.“Sao hai hôm nay em cứ trêu Tam Tĩnh vậy?” Chị cả vừa chải đầu cho cô vừa hỏi.Cố Tư Tinh chỉ cười mà không nói, cô có thể nói trọng sinh trở về, cảm thấy Tam Tĩnh hàm hậu lúc nhỏ rất đáng yêu không?“Em muốn tết bốn sợi.” Cố Tư Tinh nói“Được.”Cố Nhất Mẫn rất khéo tay, chưa đến một lúc đã bện ra hai bím tóc xinh đẹp.


Cố Tư Tinh soi gương, trông rất đỏm dáng, so với kiểu tóc mấy chục năm sau tuy rằng hơi quê mùa một chút nhưng chị đây lớn lên rất đẹp, làm kiểu gì cũng đẹp hết.Cơm nước đã nấu xong, Vương Nguyệt Cúc và Cố Nhất Mẫn ăn cơm xong sau đó đến ruộng phía tây, chưa đến một lúc, Cố Kiến Quốc đã về, quần áo ướt nhẹp, đặc biệt là đôi giày giải phóng trên chân đã ướt sũng.Cố Tư Tinh vội vàng đi múc nước rửa mặt cho ông, lại lấy một đôi giày khác từ trong phòng ra cho ông thay.Cố Kiến Quốc thấy con gái út quan tâm như vậy trong lòng cũng ấm áp, ai nói đẻ con gái vô dụng? Nhìn xem con gái thân thiết bao nhiêu.Đúng lúc này nhà bên truyền tới một giọng nữ chói tai: “Tao đã từ ruộng về luôn rồi đây này mà một tên đàn ông to xác như mày vẫn còn rúc trong chăn, mày có thể ấp ra một đàn con trong chăn, có thể ấp ra một đống phiếu được sao?”Cố Tư Tinh nghe được mà nhoẻn miệng cười, thím ba này nói chuyện đúng là thú vị ghê ấy, chẳng qua con trai nhà bọn họ đúng là lười thật sự, một tên đàn ông hơn hai mươi tuổi, lúc nông nhàn cũng thôi đi, nhưng lúc bận rộn vẫn còn ngủ nướng cho được.Cố Kiến Quốc càng cảm thấy con nhà mình ngoan, xem đi, tuy rằng đều là con gái nhưng Nhất Mẫn và Nhị Tuệ nhà ông cũng dậy từ rất sớm làm việc, con gái út cũng thân thiết.“Đã ăn cơm chưa?” Cố Kiến Quốc hỏi con gái út.“Con ăn rồi ạ.” Cố Tư Tinh nhìn cha đã cởi đôi giày giải phóng ướt sũng trên chân, cô cúi người cầm đôi giày đó đặt vào trong chậu nước, lại cầm bàn chải cọ.Cố Kiến quốc thay giày vào: “Đừng cọ, mau đi học đi.”Cố Tư Tinh vâng một tiếng, thật ra cô không muốn đi học cho lắm.

Bạn nghĩ mà em, một sinh viên đại học đã tốt nghiệp trường đại học 985 quay về học lớp ba tiểu học có cảm giác gì?Cố Nhị Tuệ bưng cơm từ nhà bếp lên cho Cố Kiến Quốc, thấy Cố Tư Tinh đang cọ giày mới đi qua kéo cô bé lên: “Để chị làm, em mau đi học đi.”Cố Tư Tinh biết mình không thoát khỏi số đi học, trong lòng thở dài một tiếng, về phòng cầm cặp sách, chỉ thấy Cố Tam Tĩnh đang ngồi trước bàn học vò đầu bứt tai viết kiểm điểm.“Nếu chị không muốn đi học, phỏng chừng hai bản kiểm điểm cũng không cứu được chị đâu.”Cố Tam Tĩnh cất vở vào cặp sách với vẻ mặt đắng lòng rồi cùng Cố Tư Tinh ra khỏi cửa.

Trông thấy Cố Kiến Quốc, cô ấy chậm rãi bước qua: “Cha ơi, tối nay con sẽ giao bản kiểm điểm cho cha.”Cố Kiến Quốc ừm một tiếng, phất tay kêu bọn họ đi học, ông còn trông mong trong nhà có thể có hai sinh viên đại học đây.Không bị dạy dỗ nữa, tâm trạng của Cố Tam Tĩnh lập tức thả lỏng, kéo Cố Tư Tinh nhảy chân sáo đi học.Cố Tư Tinh: Thật ấu trĩ!Trường học ở Liễu Thụ Đồn bên cạnh, đi bộ khoảng mười phút, bây giờ trẻ con ở nông thôn trên cơ bản đều là nuôi thả, phụ huynh cũng sẽ không đưa đón đi học.


Hai chị em vừa đấu võ mồm vừa đến trường học, nửa đường gặp Cố Học Bân cũng đang đi học, chính là con trai út nhà chú hai.Cố Học Bân gặp được bọn họ là mũi hếch ngược lên trời hừ một tiếng, còn móc một quả táo từ trong cặp ra gặm rôm rốp: “Bà nội nói con gái không xứng ăn táo.


Bà còn bảo nhà tụi mày không có con trai, đồ của nhà tụi mày sau này đều là của tao hết.”Cố Tam Tĩnh nghe lời nó nói, vung cái cặp sách định đập thẳng vào mặt nó, bàn về đánh nhau, Cố Học Bân cũng không phải đối thủ của cô ấy.Cố Tư Tinh thấy thế vội vàng kéo cô ấy lại: “Bây giờ không thể đánh nhau.” Nếu còn đánh tiếp vậy khoảng thời gian này nhà bọn họ cũng đừng hòng yên ổn.Cố Học Bân thấy hai người bọn họ sợ, dùng tay áo quệt nước mũi sắp chảy tới miệng, hừ một tiếng rồi đi.Cố Tam Tĩnh hất Cố Tư Tinh ra: “Em đúng là đồ chết nhát!”.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận