Trở Lại Thập Niên 60 Quân Tẩu Toàn Năng


Sau khi nghe xong câu nói này, Tô Thanh Hòa biết không còn hy vọng gì.Quả nhiên, cái hệ thống này chính là một mô hình bồi dưỡng.

Nếu như không thể nâng cao bản thân, hệ thống sẽ có hạn chế.

Đây không thể giả dối một chút nào được.Nghĩ đến sau này vẫn còn phải tốn tâm tư để nấu ăn, lập tức Tô Thanh Hòa cảm thấy sống không còn ý nghĩa gì nữa.Cô là người muốn nằm không chờ ăn mà!Cũng may, Tô Thanh Hòa là một người suy nghĩ thoáng, cũng chính là được ngày nào hay ngày nấy, nếu như không thể chống lại được cuộc sống như thế này, vậy thì cứ học cách hưởng thụ thôi.

Chẳng hạn như, miếng thịt ba chỉ trước mắt cô có thể làm được bao nhiêu món đây? Nghĩ đến thịt kho tàu lách tách dầu, cô nuốt một ngụm nước bọt.


Nước bọt vẫn còn chưa nuốt xuống, cô đã sững sờ cả người.Không đúng, sao cô có thể chế biến miếng thịt này được đây? Dù sao cô cũng không thể lén lút ăn một mình, vấn đề là cô muốn ăn cũng không ăn được một mình.

Chỉ khói bốc lên thôi mà đã kinh động đến tất cả mọi người trong nhà.

Nếu như mùi thịt bay ra, vậy còn không phải sẽ kinh động đến toàn bộ những người trong làng sao.Không bột đố gột nên hồ, không có thịt sao mà nấu ăn ngon được.Tô Thanh Hòa cảm thấy cô còn phải nghĩ cách giải quyết vấn đề phát sinh từ miếng thịt này.

Không thể nào miếng thịt bỗng dưng biến ra được.“Nhanh múc nước rửa sạch rau cải đi, tối nay còn phải ăn nữa.

Đại Nha làm nhanh lên một chút, người đã lớn như vậy rồi còn phải để bà giục.

Nhị Nha vào nhà bếp lấy giỏ trúc ra, Tam Nha...!Tam Nha đi lấy cái ghế đẩu lại đây, ôi, bà đây tay chân lẩm cẩm mà còn phải hầu hạ cả cái nhà này, thật sự là mệt muốn chết rồi.”Trong bếp, Tô Thanh Hòa nghe được giọng nói của Cao Tú Lan, lập tức bối rối.Bèn vội vàng từ bên trong chạy đến: “Mẹ, mọi người trở về rồi à.”Cao Tú Lan còn đang chuẩn bị ngồi nghỉ ngơi, nhìn thấy con gái của mình từ trong bếp đi ra, hoảng sợ đến mức thiếu chút nữa đã đặt mông xuống đất.

Bà ấy đứng lên đi tới: “Thanh Miêu Nhi, buổi chiều con không ngủ à?”“À… con vừa mới học nấu ăn.”Cao Tú Lan nghe được thế mà con gái mình lại nấu ăn, lập tức xúc động đến nước mắt nóng lưng tròng, vội vã chạy vào nhà bếp: “Mẹ xem thử Thanh Miêu Nhi nhà chúng ta nấu gì nào.” Nhìn thấy trong bát lớn trên bếp còn đựng đầy cháo cao lương, bà ấy quẹt nước mắt: “Thanh Miêu Nhi của mẹ thật là hiếu thảo mà, còn nấu ăn.

Ái chà chà, con cần gì làm chứ, có mẹ với các chị dâu của con rồi, con không cần làm mấy chuyện này đâu, thêm mệt đó.”“...!Mẹ à, thật ra không sao đâu.” Tô Thanh Hòa cười ha ha, cô cảm thấy người mẹ này thật sự rất yêu thương cô.


Chỉ nấu một chút cháo khét thôi đã cảm động đến khóc rồi.Cô còn đang muốn hỏi một chút nên xử lý mấy món ăn này thế nào thì nhìn thấy ở cửa có một cô bé với bím tóc sừng dê đang đứng víu vào khung cửa, chỉ đưa cái đầu ra, trong mắt mang theo ao ước.Ánh mắt ao ước kia đang nhìn về cháo khét trên bếp.Cô bé này là Nhị Nha Tô Mãn Nguyệt – con gái út của Tô Ái Quốc, mới được năm tuổi.

Trước đó cô bé ầm ĩ muốn ăn đậu nành, còn bị Cao Tú Lan mắng.

Tô Thanh Hòa cảm thấy tâm trạng phức tạp, cô đã nấu ra như vậy nhưng vẫn nhận được ánh mắt ao ước, đủ thấy đứa bé này đói như thế nào.

Cô vẫy tay: “Nhị Nha, có phải đói rồi không, đến đây, cô vừa nấu này, đến nếm thử xem.”Ánh mắt của Tô Mãn Nguyệt sáng lên.Cao Tú Lan lập tức không vui: “Ăn cái gì mà ăn, có bao nhiêu may mắn đâu, lại còn có thể ăn được cơm cô nó làm.

Bà đây còn chưa được ăn miếng nào đâu.”Lần đầu tiên con gái út của bà ấy nấu ăn, sao có thể để cho con nhóc chết tiệt này ăn được.Tô Mãn Nguyệt bị dọa đến lập tức chạy mất, cô bé sợ sẽ lại bị bà nội mắng.Khóe miệng Tô Thanh Hòa giật một cái, nhất định không thể nói đạo lý được.

Trình độ của Cao Tú Lan này có thể bán hàng đa cấp, cô mặc cảm không bằng, hơn nữa bây giờ cô cũng không dám tùy tiện làm sụp đổ thiết lập hình tượng.


Chỉ có thể chuyển hướng: “Mẹ à, lần đầu con nấu mấy món này nên không ngon, con sợ mẹ ăn không ngon.

Con định buổi chiều nấu một lần nữa, mẹ sẽ là người đầu tiên được nếm thử.

Mấy món này cứ để cho mấy đứa Nhị Nha ăn đi.

Chiều nay con lại nấu cho mẹ ăn.” Đột nhiên cô cảm thấy, người mẹ ruột này hoàn toàn có thể trở thành người đầu tiên công nhận tài nấu nướng của cô..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận