Trò Chơi Của Quỷ

_Nói đi So Yeon. Hyo Min đã kể cho em nghe chuyện gì mà đêm qua em lại như thế huh?
_Em…
Qri ngồi đối diện So Yeon và nhìn thẳng vào mặt cô khi cả hai đang yên vị trong nhà bếp. Qri thật sự không hiểu nổi hai hôm nay So Yeon lại kỳ lạ đến như thế. Chưa bao giờ cô có tình trạng này trước đây và điều đó khiến Ri lo lắng biết bao. Cô luôn làm những điều ngốc nghếch khiến người khác phải lo lắng.
_Chúng… chúng ta đi học thôi Qri, học xong em nói cho Ri nghe.
_Không! Hôm nay em và Ri cùng nghỉ và em phải nói cho Ri biết toàn bộ những chuyện em đang giấu Ri. Em biết Ri đang rất lo lắng cho em và Ri không thích em dối Ri dù chỉ là một việc nhỏ nhất – Qri nhìn thẳng vào mắt So Yeon – Hôm qua đã xảy ra chuyện gì?
_Em…
So Yeon cắn môi, cô phải nói với Qri thôi, thái độ của Ri thật sự rất cương quyết và cô chắc rằng Ri sẽ giận cô ít nhất là một tuần nếu bây giờ cô còn không nói với Ri.
-Reng reng reng
Đang định nói với Qri thì điện thoại So Yeon reo. Cô vội lấy điện thoại và nhận thấy Hyo Min đang gọi mình. Mở điện thoại và áp vào tai, So Yeon giật mình bởi tiếng hét thất thanh của Hyo Min ở bên kia đầu dây, cô còn nghe rõ tiếng hét của bố mẹ nó. Cảm giác như nó đang thật sự hoảng loạn.
“SO YEON AH! TỚ THẤY NÓ… TỚ THẤY NÓ… CỨU TỚ VỚI! TỚ KHÔNG MUỐN CHẾT SO YEON AH! HU HU HU, TỚ KHÔNG MUỐN CHẾT! TỚ KHÔNG MUỐN CHƠI NỮA. HU HU HU HU. ĐÊM QUA… ĐÊM QUA… TỚ ĐÃ TẮM MÁU… MÁU CỦA NÓ… THỊT NÓ… CỨU TỚ SO YEON AH! HU HU HU HU”
“Cộp”
Điện thoại rơi xuống khi So Yeon chưa kịp nghe hết những lời Hyo Min nói. Người cô run lên bần bật. Đêm qua không chỉ có cô mà còn có cả Hyo Min. So Yeon cũng có thể chắc chắn rằng bọn Eun Hắn và Ji Yeon cũng gặp tình trạng y như cô. Vội vã nhặt lại điện thoại và gọi cho Eun Hắn, So Yeon quên mất vẻ mặt đang tối lại của Qri ngay đối diện mình, lúc này cô chỉ muốn biết các bạn cô vẫn không sao.
_Alo, cậu có sao không?- So Yeon nói nhanh.
“So Yeon àh! Tớ không sao nhưng Ji Yeon ngất rồi. Tớ không biết chuyện gì xảy ra nữa! Em ấy hôm qua tự dưng dở chứng đẩy tớ ra, lại nôn thốc nôn tháo rồi xỉu mất. Bây giờ vẫn còn chưa tỉnh, So Yeon àh! Có phải… Trò chơi đó có thật không? Có phải chúng ta sắp chết phải không? So Yeon ah!…”

_Ta…Tớ… Ri àh!
So Yeon giật mình khi Qri giật lấy điện thoại của So Yeon và khóa nguồn của cô lại. Ri ngồi đối diện cô và nhìn cô một lần nữa với ý muốn toàn bộ sự thật cần phải phơi bày
_Ri cho em một cơ hội để nói thật với Ri. Ri không thích bị lừa dối.- Qri nới với giọng hơi đanh lại.
_Em… em nói…
So Yeon nuốt nước bọt và kể lại mọi chuyện cho Qri. Cô cẩn thận quan sát từng chút một biểu hiện trên gương mặt của Ri nhưng trái với suy nghĩ của cô. Qri không hề biến đổi sắc mặt, Ri chăm chú lắng nghe cô giải thích và sau khi câu chuyện kết thúc, Ri chỉ khẽ thở dài và ôm cô vào lòng. Hôn nhẹ lên vành tai cô và truyền cho cô một ít hơi ấm vào buổi sớm
_Sao em ngốc quá vậy? Sao em không tin tưởng vào tình yêu của Ri?
_Xin lỗi Qri ah… Mỗi ngày em thấy những bạn học lớp kinh doanh của Ri vây quanh. Họ cười, họ nói chuyện vui vẻ với Ri trong khi em chưa từng làm như thế với ai khác. Em cảm thấy em sẽ mất Ri, em sợ lắm, em rất yêu Ri nên em càng sợ mất Ri – So Yeon nói qua từng tiếng nấc – Nhưng em không có ngờ mà, em không ngờ là chuyện này có thật… Em sợ lắm Qri ah… Đêm qua, đêm qua hắn còn chạm vào người em, hắn muốn giết em Ri àh! Hu hu hu, em chưa muốn chết đâu, em sợ lắm!
_Đừng sợ So Yeon àh! Nó không thể giết em được, nó chỉ có thể hù dọa em để em tự tìm đến cái chết để được giải thoát thôi. Nó không thể giết em.
So Yeon ôm cứng lấy Qri khi Ri vuốt nhẹ sống lưng cô. Hắn không thể giết cô nhưng hắn khiến cô từ tìm đến cái chết. Cô không muốn! Cô thật sự không muốn! Cô muốn được giải thoát nhưng cô không muốn chết. Cô biết lỗi rồi mà…
_Qri ah! Đừng giận em, đừng trách em. Em chỉ vì…
_Ri không giận em. Ri sẽ không bao giờ yêu người nào khác ngoài em. Thế nên đừng làm những chuyện như vậy nữa.
_Ri không giận em àh?
_Không! Vì em yêu Ri mà.

So Yeon cảm động đến không nói nên lời. Cô ôm chầm lấy Qri và nấc lên khi Ri không những không giận cô mà còn an ủi cô như thế này nữa. Nếu biết Ri yêu cô nhiều như vậy, cô sẽ không dại dột tham gia trò chơi đó. Nếu cô tin tưởng Ri, cô sẽ không như thế này.
_Vào bệnh viện thăm Hyo Min và Ji Yeon đi, họ đang cần chúng ta- Qri mỉm cười và véo mũi cô.
_Dạ!
Qri và So Yeon bỏ buổi học của mình để vào bệnh viện thăm Hyo Min và Ji Yeon. Cả hai vừa mới được tiêm thuốc an thần để cả hai có thể ổn định lại. Đứng bên cạnh giường, So Yeon thật sự nhận không ra đây là người bạn mới hôm qua vẫn còn gặp mặt của mình. Hyo Min trông xanh xao và nỗi sợ hãi in đậm trên gương mặt của nó. Bên cạnh là Ji Yeon cũng không khá hơn. Cơ thể nó vốn đã ốm yếu nay lại càng thêm tiều tụy. Chỉ mới có một đêm mà cả hai đã như thế này. Nếu cô không có Qri bên cạnh thì giờ này có lẽ cô cũng đang nằm trên giường bệnh với gương mặt hốc hác vì sợ.
_Hôm qua tự nhiên nó la hét trong phòng tắm rồi xỉu. Tỉnh lại mấy lần, lần nào cũng ném gối ném mền mà la cả. Lúc nãy nó nhất định đòi điện cho con đó So Yeon. Có chuyện gì vậy?- Bà Park nhìn cô với gương mặt đẫm nước mắt – Từ khi nó ngủ ở nhà con về, nó cứ lo sợ cái gì ấy.- bà Park lại nức nở.
_Con tôi cũng vậy, nó về mà mặt mày tái mét. Tới tối là nó như thế này đến bây giờ đấy. Mấy đứa làm gì mà như vậy huh?- Mẹ của Ji Yeon nhìn So Yeon với ý dò hỏi.
Thật So Yeon cũng không dám nói là cả 4 đã cầu cơ và cuối cùng là nhận được kết quả này. Cô gục đầu không biết phải nói như thế nào thì Qri đã đứng ra giải thích, Ri đã nói dối vì cô. Đêm đó cả 4 người không hề đọc truyện ma mà là đã cầu trực tiếp. Tuy nhiên, bố mẹ của Hyo Min và Ji Yeon có vẻ tin và không trách cô nữa.
_Ri ah! Sao bây giờ… Em thật sự không dám về nhà, em sợ lắm. Bây giờ chỉ còn em và Eun Jung.- So Yeon nắm chặt tay Qri khi cả hai bước ra ngoài.
_Em phải về thôi. Ri sẽ cố tống con quỷ đó xuống địa ngục. Em đừng quá lo lắng. Còn Hyo Min và Ji Yeon thì… đành phải nhờ vào vận số của họ thôi. Mình không giúp họ được em àh!
_Dạ!
……………..
Màn đêm một lần nữa bao trùm căn nhà nhỏ của So Yeon. Cô mở tất cả đèn trong nhà để giảm bớt nỗi sợ hãi. Qri đang tắm trong phòng và So Yeon đang ngồi một mình ngoài phòng khách. Tuy hơi sợ nhưng cô cũng yên tâm khi biết rằng mình sẽ không phải ở một mình nữa. Điều khiến cô lo lắng chính là Hyo Min, Eun Jung và Ji Yeon. Hyo Min và Ji Yeon đang trong giai đọa hoảng loạn còn Eun Jung thì cũng không khá hơn. Cô thật sự muốn giúp nhưng bản thân cô còn lo chưa xong, làm sao lo được cho bọn họ đây.
“Chíu”

Giật mình khi tivi chợt tắt và ánh đèn ngoài phòng khách chớp tắt liên tục. Ánh điện lóe lên xoèn xoẹt khiến So Yeon muốn khóc thét lên. Cô định chạy về phía phòng tắm nhưng chiếc sofa mà cô đang ngồi đang run lên bần bật. Cảm giác như cô đang ngồi lên cơ thể của một ai đó. Nó khiến cô thu người lại và co ro không dám bước xuống đất. Mắt cô nhắm tịt lại trong khi miệng không ngừng hét tên của Qri.
_QRI AH! QRI AH! CỨU EM VỚI! HU HU HU QRI AH! CỨU EM!
“RẦM”
_SO YEON!
Qri vội vã chạy ra ngoài khi nghe tiếng hét thất thanh của So Yeon. Cô đang vươn tay về phía Ri như cầu xin một sự giúp đỡ. Chưa bao giờ So Yeon của Ri lại sợ hãi đến như thế. Sự mạnh mẽ của cô, dường khi không còn tồn tại nữa. Tất cả là do trò chơi quái ác ấy.
_So Yeon ah! Em không sao chứ? Ri ở đây! Ri ở đây rồi So Yeon ah!
Qri vội vã ôm So Yeon vào lòng và vuốt ve sống lưng cô để trấn an. Người So Yeon run lên bần bật khi cái bóng ấy đang đung đưa phía sau lưng Qri. Hắn nở nụ cười gớm ghiếc của mình như thách thức sự bảo vệ của Qri với cô. Hắn vẫn mỉm cười và đưa tay gỡ từng lớp thịt trên mặt và cho vào miệng mình. So Yeon không nói nên lời, cô ôm chặt Qri và lắp bắp những câu chữ rời rạc.
_Sau… Ở sau… sau…
“RẦM! RẦM! RẦM!”
_SO YEON AH! MỞ CỬA SO YEON AH! MỞ CỬA….
Qri giật mình khi nghe tiếng đập cửa ở bên ngoài, giọng này rất giống giọng của Hyo Min và Eun Hắn. Cánh cửa đáng thương bị đập mạnh khiến nó muốn sút cả bản lề trong khi So Yeon vẫn đang ôm cứng lấy Ri và nói những từ rời rạc. Thật sự Ri không biết phải làm gì nữa…
“ĐỦ RỒI!”
Qri hét lên một cách giận dữ khiến ngọn đèn ở phòng khách ngừng chớp tắt. Tivi cũng mở lại bình thường như chưa từng có chuyện gì xảy ra. So Yeon vẫn còn run rẩy nhưng sau tiếng hét của Ri, cô có vẻ khá hơn một chút. Tiếng đập cửa vẫn còn và Qri cần phải ra ngoài để xem là ai
“Cạch”
_SO YEON! CỨU TỚ VỚI! HU HU HU, NÓ ĐẾN ĐÒI MẠNG TỚ SO YEON AH!

Hyo Min lao lại chỗ của So Yeon khi Qri vừa mở cửa, Eun Hắn và Ji Yeon cũng vội vã bước vào. Cả ba đã trốn bệnh viện để chạy về nhà So Yeon vì nhà cô là nơi gần nhất khi từ bệnh viện trở về. Trông Ji Yeon là xanh xao nhất, nó gần như tựa vào người Eun Hắn mà đi, hoàn toàn không còn chút sức lực nào cả.
_Hyo… Hyo Min? Sao cậu ở đây?- So Yeon lúc này mới trấn tĩnh được đôi chút.
_TỚ TRỐN VIỆN! HU HU, NÓ ĐÒI GIẾT TỚ, TỚ SỢ QUÁ… NÓ LẤY THỊT CỦA NÓ… NÉM VÀO TỚ, NÓ BẮT TỚ ĂN HU HU HU… HU HU HU…
_Ji Yeon? Eun Jung?
_Ji Yeon gần như phát điên rồi, Tớ sợ quá So Yeon ah! Tớ không dám ở một mình.
_CÁC CẬU CÓ THÔI ĐI KHÔNG!- Qri lúc này mới hét lên – AI BẢO CÁC CẬU CHƠI? BÂY GIỜ CHUỐC LẤY HẬU QUẢ.
Bốn người im lặng, ai cũng nhìn nhau mà không dám nói lời nào cả. Qri hôm nay trông thật đáng sợ với đôi mày gần như sát vào nhau. Ri tiến lại ngồi kế So Yeon và nhìn một lượt.
_Cậu nhìn lại các cậu đi, có ai giống con người nữa không hả? Tôi nói cho các cậu biết. Bản thân con quỷ đó không thể giết được các cậu, nó chỉ có thể khiến các cậu cảm thấy hoảng loạn và tìm đến cái chết để cầu giải thoát. Nó cơ bản không thể giết các cậu được.
_Nhưng… nó đã ôm tớ… Nó đã… nó đã…
_Tất cả chỉ là ảo ảnh thôi – Qri nhìn thẳng vào Hyo Min – tất cả những gì các cậu thấy chỉ là ảo ảnh. Nó hoàn toàn không thể làm gì các cậu cả. Nhưng nói tôi nghe, trước khi các cậu ngất, các cô đã nói chấm dứt trò chơi chưa?
Bốn người nhìn nhau, chúng không nhớ có nói câu đó hay không vì lúc đó chúng đều quá hoảng sợ.
_E… Em nhớ là không… là không có…- So Yeon yếu ớt đáp
_Được! Nếu đã chưa thì phải cầu cho nó lên lần nữa, và tống nó xuống địa ngục. Nếu không được, chúng ta sẽ trấn thẳng lên xác nó – Qri nói một cách chắc chắn. Mọi người đi rửa mặt cho tỉnh táo đi rồi vào phòng So Yeon. Tôi sẽ cầu cho nó lên để trấn nó xuống.
Ba người không nói. Chúng đứng lên và cùng nhau đi về phía nhà bếp. So Yeon và Qri thì vào phòng và chuẩn bị những thứ cần thiết để cầu cơ một lần nữa. Tất cả đều không để ý, ngọn đèn leo lét bên cạnh So Yeon đang chớp tắt.
Ma quỷ thường sợ dao… mình nên đem nó theo….


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận