Trò Chơi Chinh Phục: Ông Xã Kiêu Ngạo Quá Nguy Hiểm

Cúp điện thoại, Tần Lạc ngồi ở trên ghế sofa một lúc, gặp phải người nhà cực phẩm như vậy, chỉ có thể trách đời trước cô làm nhiều chuyện xấu?

Cô cười khổ một cái...

Đúng lúc này điện thoại di động lại vang lên, là Hoắc Gia Tinh gọi tới.

“Chị, buổi tối Tiểu Tinh mời chị ăn cơm có được không?”

Giọng con trai ngọt ngào ngây thơ làm tim Tần Lạc cũng phải mềm xuống, cô theo bản năng cảm thấy đây là “Âm mưu” Hoắc Kỷ Thành, nhưng điện thoại là Tiểu Tinh gọi đến, làm sao cô cự tuyệt được?

Thôi, đúng lúc mình có việc muốn tìm Hoắc Kỷ Thành, nếu muốn từ chổ mẹ kế đòi năm trăm vạn thuộc về mình trở về, không có Hoắc Kỷ Thành trợ giúp nhất định không được.

Chuyện năm đó mình phải tìm cơ hội hỏi anh ta một chút mới được, quan trọng nhất là lấy phần thỏa thuậnmẹ kế ký tên kia.

Lần này, cô sẽ không lùi bước nữa, cần phải cầm lại thứ thuộc về mình!

“Ừ, được!”

“Oa! Thật sự chị đồng ý! Buổi tối sáu giờ em ở cửa nhà em chờ chị.”

Nghe Tiểu Tinh nghiêm trang nói, Tần Lạc không nhịn được nở nụ cười: “Ừ.”

...

Buổi chiều còn phải đi cùng Bá Luân tiên sinh, Tần Lạc thay quần áo thì ra khỏi của, hi vọng lần này trở về có thể làm tốt mọi chuyện.

****

Tập đoànĐường thị.

Đường Triều cùng Lâm Lạc Đông đang ở văn phòng nói chuyện, thấy trợ lý Tô Thần thở hổn hển chạy vào, hơi thở không thuận nói: “Ông chủ, không tốtrồi!Xảy ra chuyện lớn!”

Đường Triều nâng mí mắt lên: “Chuyện gì mà cậu ngạc nhiên như vậy?”

Tô Thần lau mồ hôi: “Tống Tư Kỳ đứng ở trên mái nhà la hét muốn nhảy lầu, còn nói muốn ông chủ tự mình đến, bây giờ kinh động đến tất cả công ty, xe cấp cứu cùng cảnh sát cũng đang chạyđến đây.”


Lâm Lạc Đông kinh ngạc há hốc miệng.

Thật không hổ là em gái Đại Bạch!

Rất quyết đoán!

Còn dung chiêu nhảy lầu này đến uy hiếp Đường Triều...

Mi tâm Đường Triều không tự giác nhíu lại, nhảy lầu?

Nếu như đối phương là người ngoài, anh căn bản sẽ không để ý tới, nhưng em ấy lại là em gái Đại Bạch thương yêu nhất, hơn nữa trước đã thỏa thuận quân tử với Đại Bạch.

Vốn hai người nghĩ chỉ cần không quan tâm, lạnh nhạt sẽ để cho em ấy thấy khó mà lùi, kết quả...

Ngược lại hoàn toàn ngược lại rồi.

Dù sao cũng là em gái của bạn tốt, anh không thể để em ấy gặp chuyện không may.

Mới vừa đứng dậy thì nghe thấy Lâm Lạc Đông Khai mở miệng: “Triều, cậu không sợ bây giờ đi lên cô nhóc đó sẽ nhân cơ hội bức hôn với cậu sao?”

Đường Triều liếc anh ta một cái: “Mình là loại người dễ dàng bị bức sẽ đi vào khuôn khổsao?”

Lâm Lạc Đông nhún vai: “Em ấy dùng nhảy lầu đểépcậu đi lên, không phải cậu đã đi lên rồi sao?”

Đường Triều trợn trừng mắt: “Chẳng lẽ cậu bảo mình nhìn em ấy nhảy lầu? Cậu cảm thấy sau khi Đại Bạch biết sẽ lấy súng bắn hai chúng ta không?”

Lâm Lạc Đông ho một tiếng: “Có quan hệ gì đến mình?”

Đường Triều hừ lạnh: “Cậu không biết những người đứng nhìn cũng có tội sao? Nếu cậu không ở trong này nhất định sẽ không sao, nhưng cậu ở đây lại còn biết chuyện Tống Tư Kỳ muốn nhảy lầu, không quan tâm đã không còn gì để nói?”

Lâm Lạc Đông: “...”

Được rồi! Xem ra anh ta không mặc kệ được...

Đường Triều không quan tâm đến anh ta trực tiếp bước ra khỏi văn phòng vào thang máy lên sân thượng, khi Lâm Lạc Đông chạy đếnvừa vặn thang máy đóng cửa.


Hôm nay anh ta ra cửa không tốt sao?

Khó trách Tô Nhiễm cho đến trưa cũng không nhận điện thoại của mình...

...

Trên sân thượng.

Một nhóm người đã sớm tụ tập vây xem, nhìn thấy Đường tổng tự mình đến, vội vàng tách ra một con đường.

Tống Tư Kỳ không biết khi leo đến tường bao ngồi bên cạnh một chiếc ghế đá nhỏ, vị trí kia không cần nói rõ đã rất nguy hiểm, chỉ không rộng lắm, hơn nữa tòa nhà cao chọc trời này có hơn sáu mươi tầng, ngồi ở kia nhìn phía xuống đã cảm thấy chóng mặt.

Thật sự là rất nguy hiểm!

Tống Tư Kỳ ban đầu nghĩ một mìnhlên sân thượng ngồi một chút, tất cả đều do âm tình không tốt, mặc dùđã được vào làm ở tập đoàn Đường thị như mong muốn, nhưng cô không được gặp mặt anh Đường Triều!

Mặc dù nhìn thấy anh cũng xa cách, lạnh nhạt với mình giống như người xa lạ...

Liên tục hơn mười ngày đều như vậy, trong lòng cô rất khổ sở, liền một mình lên sân thượng.

Cũng không biết đồng nghiệp nào phát hiện ra cô, cho rằng cô muốn nhảy lầu, giống như nổi điên lấy điện thoại cầm tay ra gọi điện thoại cho đồng nghiệp khác, sau đó một truyền mười, mười truyền một trăm...

Nếu tất cả mọi người cho rằng cô muốn nhảy lầu, vậythì cô làm cho bọn họ hiểu lầm.

Để cho cô điên một lần, ầm ĩ một lần!

“Tư Kỳ, nghe lời, em xuống trước đi.”

Đường Triều nhẫn nại dịu dàng nói.

Tống Tư Kỳ thấy anh thật sự đến đây, trong lòng không cần nóicó bao nhiêu vui vẻ, thì ra anh Đường Triều vẫn quan tâm mình, vừa nghe nói mình muốn nhảy lầu lập tức liền chạy đến.

Trong lòng cô mừng khấp khởi.


Chim nhảy nhót đầy đầu, khi đang chuẩn bị xuống trong đầu bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, nghiêng đầu nói: “Em muốn anh qua đây ôm em xuống.”

Tống Tư Kỳ yêu cầu quá phận làm chotất cả mọi người ở đây hít vào một hơi, ngay cả Tô Thần cũng không thể không cảm thán lá gan Tống Tư Kỳ rất lớn!

Tay Đường Triều nắm chặt thành quả đấm, nhưng anh biết không thể cự tuyệt.

Ngộ nhỡ em ấy thật sự trượt chân rơi xuống...

Xe cảnh sát phía dưới đã chạy đến, còn không ít phóng viên xuất hiện vây xem.

Tống Tư Kỳ lại còn khờ dại nhìn người dưới lầu nhỏ hơn cả con kiến, cô không nhịn được nuốt một ngụm nước bọt, nếu mà ngã xuống, tuyệt đối tan xương nát thịt.

Cô sống còn chưa đủ, cô không muốn chết!

Sở dĩ ầm ĩ thành như bây giờ hoàn toàn là hiểu lầm, cô nhất thời tùy hứng đầu nóng lên mới kêu Đường Triều qua đây...

Lúc Lâm Lạc Đông đi lên đúng lúc nghe được lời của cô, đi qua kề sát vào bên tai Đường Triều nói: “Mình thấy cậu bây giờ vẫn phải theo ý của em ấy? Ngộ nhỡsau khi bị cự tuyệt trong lòng nghĩ quẩn thật sự xoay người nhảy xuống thì làm sao bây giờ? Đến lúc đó hai chúng ta không thể ăn nói được.”

Cùng lúc nói lời này, trong lòng anh ta đặc biệt hối hận giờ phút này tìm đến Đường Triều, thật sự không phải ngày lành ra cửa, vốn không có quan hệ gì vớianh ta, lại bởi vì đúng lúc anh ta ở đây mà có trách nhiệm...

Quả nhiên là trên trời rớt xuống một cạm bẫy lớn!

Sắc mặt Đường Triều đen lại, nhấc chân về phía Tống Tư Kỳ.

Nhìn anh từng bước từng bước tới gần, trong lòng Tống Tư Kỳ không cần nói ra có bao nhiêu vui vẻ, trong mắt hiện trái tim màu hồng.

“Anh Đường Triều, anh quan tâm đến em đúng không?”

“Đưa tay cho anh.”

Đường Triều không có trực tiếp trả lời cô, mà yêu cầu đưa tay cho mình.

Tống Tư Kỳ không có ngốc như vậy: “Không! Anh trả lời em trước!”

“Đưa tay cho anh.”

Kiên nhẫn của Đường Triều sắpbị cô mài hết rồi.

“Anh Đường Triều...”


Tống Tư Kỳ bị quát trong hốc mắt lập tức tuôn đầy nước mắt, sợ hãi nhìn về phía Đường Triều, đùi phải không nhịn được lui về sau một bước.

Mọi người thấy một màn này miệng hít một hơi khí lạnh.

Quá chấn động rồi!

Đường Triều hít một hơi thật sâu, giọng cố gắngđể rất dịu dàng: “Nghe lời, đưa tay cho anh.”

Dịu dàng của anhlàm cho trong lòng Tống Tư Kỳ dễ chịu rất nhiều, chần chờ nhìn anh một cái, di chuyểnvề phía trước một bước, vươn tay phải mình ra.

Đường Triều tiến lên một bước giữ chặt taycô, sợ cô lại hỏi ra cái gì, kiên nhẫn của hắn đã sắp bị mài hết...

Được người đàn ông mình yêu thương nắm tay cảm giác thật sự rất tốt, Tống Tư Kỳ trong nháy mắt lâng lâng, nhân thể ngã vào trong lòng anh, hạnh phúc được sắp bay lên rồi.

Kết quả vẫn chưa đến một phút đồng hồ, thì Đường Triều đặt cô ở trên mặt đất.

Cô cầu xin: “Anh Đường Triều, chân em run, đầu cũng choáng váng.”

Đường Triều bị yêu cầu vô lý của cômà mặt chảy đầy vạch đen, làm thế nào anh cũng không muốn xuống tay với em gái của bạn tốt, không thích chính là không thích, cho cô hi vọng đó là hại cô.

Lập tức lạnh giọng nói: “Tô Thần, cậu đưa Tống tiểu thư đến bệnh viện làm kiểm tra tường tận.”

Tô Thần: “...”

Chuyện tốt này lại rơi trên đầu mình...

Nghe thế, Tống Tư Kỳ liền vội vàng kéo tayĐường Triều: “Anh Đường Triều, vừa rồi là anh cố ý gạt em đi xuống à? Không được! Em phải đi về...”

Đường Triều thờ ơ lườm người xung quanh vây xem một cái: “Đi xuống cho tôi!”

Khí thế mạnh mẽ của ông chủ phát ra, mọi người trong nháy mắt chạy đi sạch sẽ, chỉ để lại Tô Thần cùng Lâm Lạc Đông ở bên cạnh không đi.

Tống Tư Kỳ dứt khoát ngồi dưới đất khóc lóc om sòm còn muốn đi nhảy lầu.

Đường Triều trực tiếp bỏ lại một câu ác độc nói: “Tống Tư Kỳ! Emcòn cố tình gây sự nữa thì bây giờ anh sẽ bảo bộ phận nhân sự khai trừ em! Lần này coi như anh em với ông nội em gọi điện thoại cho anh cũng vô dụng!”

Nghe nói như thế, Tống Tư Kỳ mím môi khóc “Oa” một tiếng...

Tô Thần: “...”

Lâm Lạc Đông: “...”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận