Trêu Chọc Vào Lòng Anh

Editor: Kẹo Mạch Nha

Lục Mộ Trầm từ trong lớp đi ra, siết chặt tay, theo bản năng mà đi đến lớp Tống Nhiễm.

Anh đi rất nhanh, trong đầu chỉ có một việc.

Anh muốn đi hỏi Tống Nhiễm một chút, đây có phải sự thật hay không?

Mấy ngày không thấy, cô liền thích người khác?

Nhưng lúc trước không phải còn nói, sẽ vẫn luôn thích anh hay sao? Không phải còn nói, sẽ vẫn luôn chờ anh hay sao?

Trong lòng Lục Mộ Trầm rất sợ, từ trước đến nay chưa từng có cái loại cảm giác hoảng loạn này. Loại cảm giác hoảng loạn này, ngay cả khi lúc trước Tống Nhiễm nói với anh "hoàn toàn kết thúc", cũng không có cảm giác mãnh liệt như vậy.

Bởi vì Tống Nhiễm khi nói "hoàn toàn kết thúc", anh chỉ nghĩ cô đang tức giận, bất luận thế nào, anh còn có cơ hội cứu vãn.

Nhưng mà nếu cô thật sự ở bên người khác, ngay cả cơ hội cứu vãn anh cũng không có.

Khi đó, mới thật sự là kết thúc...

Trừ bỏ hoảng loạn, cũng không khống chế được mà tức giận.

Lúc trước khi Tống Nhiễm kinh diễm như vậy mà xuất hiện trước mặt anh, khi cô luôn miệng nói thích anh, sau khi đem tâm của anh trộm đi, rồi lại cứ như vậy không chút lưu luyến nào mà đi, không nói một tiếng, liền ở bên nhau người khác.

Hoảng loạn cùng tức giận tràn ngập ở trong lòng, Lục Mộ Trầm lúc này đã hoàn toàn không còn lí trí, anh chỉ biết, anh muốn Tống Nhiễm ở lại, ở lại bên anh.

Anh thích cô, không cho cô ở bên người khác.

Đến bên ngoài lớp một, Lục Mộ Trầm trực tiếp đi cửa sau.

Cửa sau mở ra, bởi vì là thời gian ăn trưa, trong phòng học không nhiều người lắm.

Tống Nhiễm cũng không ở đây, vị trí trống không.

Nghĩ đến lúc này cô ăn xong cơm trưa cũng nên về rồi, Lục Mộ Trầm nỗ lực ngăn chặn cảm giác hoảng loạn trong lòng, hai tay nắm chặt thành quyền, đứng trên hành lang, chờ Tống Nhiễm.

Anh chưa từng cảm thấy chờ đợi lại lâu như thế, lâu như vậy, từng phút từng giây đều là dày vò.

Các bạn học đã về lớp, trong phòng học, trên hành lang đều trở nên náo nhiệt.

Nhưng mà, trước sau vẫn chưa thấy bóng dáng Tống Nhiễm.

Rất nhanh, Lưu Linh ăn cơm xong, cầm hộp cơm từ dưới đi lên tầng.

Vừa mới đi đến đầu cầu thang, thì thấy Lục Mộ Trầm vóc dáng cao cao đứng trên hành lang.

Khó trách Tống Nhiễm sẽ thích, người như vậy, đứng ở trong đám người cũng rất nổi bật.

Lưu Linh đi đến, nghiêng đầu nhìn Lục Mộ Trầm, cười chào hỏi với anh: "A, đây không phải là bạn học Lục hay sao? Sao cậu lại ở đây?"

Lục Mộ Trầm nghiêng đầu, thấy là Lưu Linh, sắc mặt căng thẳng, lập tức hỏi: "Tống Nhiễm đâu?"

Lưu Linh chớp chớp mắt: "Cậu tìm Nhiễm Nhiễm sao, hôm nay Nhiễm Nhiễm không đến trường nha, cậu ấy xin nghỉ."

Lục Mộ Trầm vừa nghe, lập tức nhăn mày, lại hỏi: "Khi nào cậu ấy đến?"

Lưu Linh trả lời anh: "Buổi tối đi, buổi tối lớp bọn tớ có tiết kiểm tra toán."

Lưu Linh vừa nói vừa lén lút quan sát biểu cảm của Lục Mộ Trầm.

Bộ dáng tâm trạng không được tốt nha...

"Cậu tìm Nhiễm Nhiễm hả, có việc gì sao?" Lưu Linh có chút tò mò, nhịn không được hỏi một câu.

Mặt Lục Mộ Trầm trầm xuống, ngữ khí lạnh nhạt mà trả lời một câu: "Không có việc gì."

Nói xong, liền xoay người rời đi.


_______________________________________

Tống Nhiễm đến lớp là trước khi bắt đầu tiết tự học năm phút.

Lão sư (1) dạy toán đã cầm bài kiểm tra vào lớp, đang ngồi trên bục giảng phát bài kiểm tra

(1) Tớ không biết đây là thầy hay là cô nên để vậy cho an toàn.

Tống Nhiễm chạy vội tới, vừa nãy trên đường kẹt xe, thiếu chút nữa là muộn giờ.

Ngồi trên ghế, hô hấp dồn dập không ngừng thở dốc, rốt cuộc một lúc lâu mới trở lại bình thường.

Lưu Linh đưa nước cho cô: "Cậu chạy làm cái gì, đến muộn thì đến muộn một chút (?)."

Vừa nói, vừa lấy giấy ra giúp Tống Nhiễm lau mồ hôi trên trán.

Tống Nhiễm cầm cốc nước, rót nước vào trong cổ họng, một hơi liền uống hơn nửa cốc nước.

Lưu Linh quan tâm hỏi: "Chú không có việc gì chứ?"

Tống Nhiễm bỏ cốc xuống, giơ tay lau miệng, nói: "Không có việc gì, bác sĩ nói sẽ quan sát thêm mấy ngày nếu không có gì vấn đề gì là có thể xuất viện."

Lưu Linh nhẹ nhàng thở ra: "Vậy là tốt rồi, làm tớ sợ muốn chết."

Tống Nhiễm cười rộ lên, vỗ vỗ vai cô: "Không có việc gì đâu, Lưu Linh."

Tim của bố Tống Nhiễm không tốt lắm, ngày thường vẫn luôn uống thuốc. Nhưng ông đau lòng con gái kiếm tiền vất vả, có đôi khi mấy ngày mới uống thuốc một lần, nghĩ là có thể tiết kiệm  chút tiền thuốc.

Nào biết được liền bởi vì không uống thuốc đúng giờ, nửa đêm hôm qua tim đột nhiên đau thắt, đưa đến bệnh viện cấp cứu suốt đêm.

Tống Nhiễm sợ hãi, ngồi xổm trước cửa phòng cấp cứu khóc, thẳng đến lúc bác sĩ đi ra nói cho cô, bố không có việc gì, tim cô thấp thỏm mới hạ xuống.

Buổi sáng, cô ở bệnh viện chăm sóc bố.

Vốn dĩ buổi tối cũng không muốn đi, nhưng bố vừa nghe nói có kiểm tra, không ngừng giục cô trở về.

Nếu không, sốt ruột hoảng hốt mà liền trở về gấp.

Lưu Linh đau lòng cô nhịn không được thở dài: "Khi nào, cậu mới không vất vả như vậy đây."

Tống Nhiễm cười với cô, rất lạc quan: "Cũng không nhiều vất vả đâu, chính là hơn nửa đêm thực sự có chút sợ."

__________________________________________________

Chuông vào học vang lên.

Lão sư dạy toán đứng trên bục giảng phát bài kiểm tra.

Bài kiểm tra từ mỗi bàn một truyền xuống.

Lưu Linh bỗng nhiên nhớ tới chuyện buổi sáng, nhỏ giọng  nói với Tống Nhiễm: "Đúng rồi, trưa hôm nay Lục Mộ Trầm tìm cậu."

Tống Nhiễm cười hì hì: "Tớ biết, mấy ngày nay cậu ấy đến tìm tớ rất nhiều lần."

Mỗi lần Lục Mộ Trầm đến tìm Tống Nhiễm, cô đều biết, nhưng chính là cố ý không gặp anh.

Cô chính là muốn cho anh sốt ruột.

Nói xong, kiêu ngạo mà nhướng nhướng mày với Lưu Linh: "Thế nào? Tớ đã nói như thế nào? Chỉ cần tớ không để ý đến cậu ấy mấy ngày, cậu ấy thiếu kiên nhẫn, tự nhiên sẽ chủ động đến tìm tớ."

"Người ta cũng đã chủ động đến tìm cậu, cậu còn không nhanh hạ bậc thang xuống sao?" Lưu Linh nói.

"Không vội." Tống Nhiễm cười hì hì nói.

Lưu Linh bĩu môi: "Cậu cứ chơi đi, chơi hỏng (2) rồi thì đừng đến tìm tớ mà khóc."


Tống Nhiễm cười nói: "Sẽ không, tớ có chừng mực."

(2) Nguyên văn là "Chơi băng" tớ cũng không hiểu nhưng chắc nghĩa của nó giống như chơi hỏng, ai biết thì chỉ nha T. T

__________________________________________________________

Thời gian kiểm tra là hai tiết.

Thời điểm chuông tan học vang lên, mỗi tổ trưởng từ vị trí ngồi đứng lên, thu bài kiểm tra theo thứ tự.

Thời điểm thu bài của Tống Nhiễm, cô đang vắt óc để giải bài.

Cuối cùng là hai bài một chút không nhúc nhích,tính là đếm ngược bài thứ ba (?), bài kiểm tra viết có trình tự, thật ra rất nghiêm túc. (?)

Tổ trưởng thấy Tống Nhiễm đang viết, cũng không làm khó cô, đứng bên cạnh đợi một chút.

Tần Phàm lười biếng đi đến, liếc xem bài kiểm tra của Tống Nhiễm một cái

Chỉ liếc mắt một cái, khóe mắt liền không chịu khống chế mà co rút hai cái.

Nhịn không được vươn tay, sờ sờ đấu Tống Nhiễm, đau lòng nói: "Ngoan, thôi bỏ đi, tất cả đều sai."

Tống Nhiễm: "..."

Bài kiểm tra bị thu, Tống Nhiễm ngẩng đầu, rất ai oán trừng mắt với Tần Phàm một cái.

Tiếng Tần Phàm cười nhạo: "Trừng tớ làm cái gì, thật sự là sai."

"Sai thì sai, ai cần cậu nói cho tớ biết?" Tống Nhiễm thở phì phì từ trên ghế đứng lên, lấy trên bàn một tờ giấy, chuẩn bị đi vệ sinh.

"A, tớ cũng đi." Tần phàm thuận tay khoác vai Tống Nhiễm, cợt nhả nói: "Tớ và cậu hẹn hò đi."

Tống Nhiễm nhìn chằm chằm cậu, mắt híp lại: "Móng vuốt, bỏ ra."

Tần Phàm: "Trời ơi, móng vuốt nhà cậu lớn lên có thể đẹp như vậy sao?"

Nói tới nói lui, rốt cuộc vẫn là bỏ tay ra.

Tống Nhiễm lấy trên bàn tờ giấy đưa cho cậu: "Cậu tự đi vệ sinh đi, đừng đi theo tớ!"

Nói xong, liền đi ra ngoài lớp.

"..." Tần Phàm ngơ ngác mà nhìn tờ giấy đưa Tống Nhiễm đưa cho cậu, nửa giây sau ——

"Trời ơi, lão tử không phải nữ!"

Lấy giấy làm gì?

______________________________________________

Tống Nhiễm đi từ trong phòng học ra, chuẩn bị đi nhà vệ sinh trên tầng.

Gần đây cô cố ý trốn tránh Lục Mộ Trầm, đã lâu không đi nhà vệ sinh bên cạnh lớp bốn.

Lại không nghĩ đến, mới vừa đi ra từ phòng học, ngẩng đầu, thì thấy Lục Mộ Trầm đứng ở cửa.

Bốn mắt nhìn nhau, cô thất thần.

Mấy ngày không gặp, đột nhiên vừa gặp mặt, thế nhưng đã quên nên phản ứng thế nào.

Tống Nhiễm đứng ở chỗ đó, hơi giật mình mắt nhìn thẳng Lục Mộ Trầm.

Trên hành lang tối tăm, sắc mặt Lục Mộ Trầm âm trầm đến lợi hại.


Anh đã ở chỗ này đợi một lúc, vừa mới thấy cảnh kề vai thân mật của Tống Nhiễm và Tần Phàm, anh cũng đã thấy.

Trong lòng những tưởng còn có vài phần may mắn, đến giờ phút này, cũng tiêu tán đi không ít.

Mắt anh gắt gao nhìn chằm chằm Tống Nhiễm, cũng không nói lời nào. Ánh mắt sâu thẳm đoán không ra anh suy nghĩ cái gì.

Cả người tản ra một cỗ khí lạnh.

Tống Nhiễm không khỏi co rúm lại, trong lòng run rẩy, rốt cuộc cũng không nhịn được mở miệng trước, hỏi anh: "Cậu... Cậu làm gì?"

Tống Nhiễm bị Lục Mộ Trầm nhìn đến mức không hiểu sao có chút hoảng hốt, hai tay để ở sườn váy vô thức nắm chặt.

Anh đây là... Muốn làm gì?

Tống Nhiễm đứng ở chỗ đó, lại đợi một lúc, nhưng mà Lục Mộ Trầm vẫn như cũ hình như không có ý muốn mở miệng.

Tống Nhiễm không khỏi có chút kỳ quái, cau mày, nói: "Nếu cậu không có việc gì, tớ đi đây."

Nói xong, cũng không đợi Lục Mộ Trầm trả lời, dứt khoát vòng qua anh, lập tức đi lên tầng.

Lại không biết, vừa mới đi chưa được hai bước, cổ tay đã bị một lực mạnh mẽ nắm chặt.

Tống Nhiễm sửng sốt, quay đầu lại, thì thấy Lục Mộ Trầm đứng sau cô.

Hắn nắm cổ tay cô, nhìn cô nói: "Tống Nhiễm, chúng ta nói chuyện một chút."

"Nói chuyện gì? Tớ không muốn nói."

"Cậu buông tớ ra." Nói xong, liền muốn gỡ tay Lục Mộ Trầm ra.

Nhưng mà, Lục Mộ Trầm không chỉ không buông cô, ngược lại còn nắm thật chặt cổ tay của cô, chặt đến mức thậm chí còn có chút đau.

Tống Nhiễm nhíu nhíu mày, nhìn anh: "Rốt cuộc cậu muốn... A, cậu làm gì đấy hả?"

Nói còn chưa dứt lời, đột nhiên đã bị Lục Mộ Trầm kéo đi lên trên tầng.

Tay anh gắt gao nắm cặt cổ tay cô, sức lực rất lớn, Tống Nhiễm chỉ cảm thấy  xương của mình rất nhanh sẽ bị anh bóp nát, cô cau mày, theo bản năng kéo lại tay anh: "Lục Mộ Trầm, cậu buông tớ ra."

Nhưng mà, Lục Mộ Trầm giống như không nghe thấy, chỉ lo kéo cô đi lên tầng.

Từ tầng ba, đi đến tầng bốn, vẫn như cũ không có ý dừng lại.

Lên một tầng nữa, chính là sân thượng.

Đã vào học, trên sân thượng một người cũng không có.

Cổ tay Tống Nhiễm đau đến mức sắp không xong, dùng sức mà hất tay Lục Mộ Trầm ra, nắm cổ tay, oán trách nhìn Lục Mộ Trầm một cái: "Lục Mộ Trầm, cậu rất phiền nha, đau chết mất."

"Cậu cùng Tần Phàm ở bên nhau, là thật đúng không?"

Tống Nhiễm xoa cổ tay, đột nhiên nghe thấy câu này, cả người ngẩn ra, giây tiếp theo, liền đột nhiên ngẩng đầu lên.

Ánh mắt Lục Mộ Trầm rất sâu nhìn cô, bước đến trước mặt cô một bước.

Hai người thật sự rất gần, hô hấp quanh quẩn lẫn nhau.

Tống Nhiễm nâng đầu, đôi mắt sáng lên nhìn Lục Mộ Trầm.

Trên mặt cô không có biểu cảm gì, nhưng trong lòng đã vui đến nở hoa.

Ghen, vậy là làm tốt rồi nha.

Cô cố nén vui sướng trong lòng, mặt không biểu cảm trả lời anh một câu: "Đúng vậy."

Một câu "đúng vậy", trực tiếp phá nát chút mong đợi cuống cùng trong lòng Lục Mộ Trầm.

Bỗng nhiên anh rất tức giận, đột nhiên nắm chặt cổ tay Tống Nhiễm: "Tống Nhiễm, không phải lúc trước cậu luôn miệng nói thích tớ hay sao? Bây giờ mới mấy ngày? Nhanh như vậy liền hẹn hò với người khác?"

"Cậu không chịu hẹn hò với tớ, còn không cho tớ hẹn hò với người khác sao? Lục Mộ Trầm, cậu cũng quá bá đạo rồi?"

Lục Mộ Trầm: "..."

Tống Nhiễm cúi đầu, mắt nhìn tay Lục Mộ Trầm để trên vai cô, ngay sau đó, ngẩng đầu, nói: "Lục Mộ Trầm, phiền cậu buông ra, nam nữ thụ thụ bất thân, nếu bạn trai tớ biết, sẽ không vui."

Những lời cuối cùng của Tống Nhiễm, giống con dao đâm vào trong lòng anh.


Tay để trên vai cô, bỗng nhiên trở nên vô lực.

Trong mắt đều là cảm xúc bi thương.

Tống Nhiễm cảm giác được anh buông lỏng bả vai cô, sau đó lui một bước, từ chỗ Lục Mộ Trầm giam cầm bước ra.

Cô ngẩng đầu, cuối cùng lại nhìn anh một cái.

Sau đó, liền xoay người, đi ra khỏi sân thượng.

Chỗ đứng của bọn họ, cách cửa sân thượng vài bước.

Tống Nhiễm cố ý bước chậm lại, nghĩ thầm: Ngốc nghếch mau giữ chặt cô nha!

Lục Mộ Trầm trơ mắt nhìn Tống Nhiễm đi ra ngoài, từng bước một.

Trong lòng có giọng nói vang lên không ngừng: Đừng để cô ấy đi, không thể để cô ấy đi.

Mắt thấy Tống Nhiễm đi đến cửa sân thượng, khi chuẩn bị xuống tầng, rốt cuộc Lục Mộ Trầm cũng không khống chế được, gọi cô lại: "Tống Nhiễm!"

Giọng nói quen thuộc truyền đến, Tống Nhiễm đưa lưng về phía Lục Mộ Trầm, trên mặt lộ ra một nụ cười như trút được gánh nặng.

Ngốc nghếch, cuối cùng cũng gọi cô lại.

Trong lòng vui vẻ sắp không được, ngoài mặt lại cố ý đem nụ cười thu lại, quay đầu lại, mặt không biểu cảm nhìn Lục Mộ Trầm, hỏi: "Bạn học Lục, xin hỏi cậu còn có chuyện gì sao?"

"Có!" Lục Mộ Trầm đi nhanh đến.

Tống Nhiễm nhìn anh: "Cậu..."

Cô vừa định nói chuyện, lại không nghĩ, còn chưa kịp mở miệng, Lục Mộ Trầm đột nhiên gắt gao giữ vai cô, tiếp theo trong nháy mắt, đột nhiên ấn cô lên vách tường.

Tống Nhiễm còn chưa phản ứng lại, Lục Mộ Trầm liền nâng mặt cô lên, cúi đầu, nặng nề hôn cô.

Môi dán vào nhau.

Cả người Tống Nhiễm đều cứng lại, trong đầu vang lên một tiếng "oanh", nháy mắt trống rỗng.

Mắt mở to, không dám chớp một cái, tay cùng chân cũng không biết nên để chỗ nào.

Trái tim thình thịch thình thịch, như từ cổ họng nhảy ra.

Đôi môi ôn nhu, mang theo hương bạc hà nhàn nhạt.

Đôi mắt Tống Nhiễm mở to, hơi giật mình nhìn chằm chằm phía trước.

Buổi tối đen, ngọn đèn dầu của vạn nhà.

Không thể tưởng được nha, Lục ca ca nhà cô, vậy mà còn có một mặt nhiệt tình như vậy.

Cô cảm giác được hương vị của anh, cảm giác được độ ấm trên môi anh, cảm giác được môi anh đang trằn trọc vuốt ve môi cô. 

Có chút ngứa, nhưng mà...

Cô rất thích nha.

_____________________________________________

Tác giả có lời muốn nói:

Nhiễm nhiễm: Rất thích Lục ca ca hôn nha (*^__^*)

Hỉ hỉ: Lục ca ca còn có cơ bụng sáu múi nhân ngư tuyến nha, sau này không cần chảy máu mũi nha ~~

Lục ca ( mặt đầy kiêu ngạo): Ân, kỳ thật ta còn có đồ vật tốt hơn.

Hỉ hỉ: Hả? Đồ vật tốt hơn là thần mã? Ta có thể làm bộ nghe không hiểu sao a ha ha ha ha (*≧▽≦)

Các bảo bảo, ngày mai đổi mới sẽ vãn một chút nga, 27 hào buổi tối 11 giờ về sau ha, ta nỗ lực tranh thủ cho các ngươi nhiều càng hai chương ( siêu ngọt nha! Lẫn nhau liêu cao ngọt hằng ngày online, muốn nhìn Lục ca trêu chọc lại, tới, theo sát ta, mau lên xe!! (*≧▽≦)

_____________________________________________________

Hôm qua, tớ đọc chương 71 của Sủng Ái Cả Đời rồi đột nhiên phát hiện một chuyện, sau này tớ edit cảnh... của Lục ca Nhiễm tỷ kiểu gì a~~~

Người ta còn chưa được 18 tuổi đâu ~. ~

Vẫn là câu cũ mong các cậu cho tớ nhiều ngôi sao bé xinh và chỗ nào cần sửa thì góp ý nhé!!!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận