Trêu Chọc - Sơn Quỷ

17.

16 tuổi, tôi thích Giang Hoài. Đó không phải là tình yêu nam nữ mà chỉ giống như một đứa trẻ con thích một món đồ chơi, chỉ muốn chăm chăm có nó.

Việc Giang Hoài không thích tôi, tôi cũng dự đoán trước được.

Nhưng Giang Chí Đình không giống thế. Anh chính là mối tình đầu của tôi, tôi yêu anh từ cái nhìn đầu tiên, yêu không cần có lí do gì. Buổi tối hôm đó nếu anh muốn làm đến bước cuối cùng thì tôi cũng tình nguyện.

Tôi như con thiêu thân lao đến ánh lửa là anh.

Nhưng là một người cao ngạo, tôi không chịu đựng được một hạt cát trong mối quan hệ của chúng tôi, càng không chấp nhận được anh nhầm tôi với một người khác.

Tôi không muốn nghe anh giải thích nên sau hôm đó tôi quyết định chia tay.

Tôi quyết định không yêu anh nữa.


Tôi tắt điện thoại, lấy bia trong tủ, uống hết chai này đến chai khác. Nhưng càng uống lại càng tỉnh táo, càng tỉnh lại càng đau đớn cho đến khi Thẩm Ngọc chạy vào.

Em ấy giật lấy chai bia trong tay tôi, vừa khóc vừa hỏi:

" Chị ơi, chị sao thế? Sao chị uống nhiều vậy?"

Không thể chịu đựng được nữa, tôi ôm chầm lấy Thẩm Ngọc, khóc nức nở:

" Tại sao những người chị thích đều không thích chị vậy?"

18.

Ngày hôm đó, tôi với Thẩm Ngọc ôm nhau khóc thảm thiết.


Tôi khóc cho tôi, em ấy khóc cho tôi.

Con bé ngốc nghếch tưởng tôi vẫn thích Giang Hoài cứ xin lỗi tôi mãi, thậm chí còn khóc to hơn cả tôi.

Mùa hè năm đó, không ai biết tôi thích Giang Chí Đình, cũng không ai biết ngày tôi kéo vali đi du học cũng là ngày tôi chôn sâu tình cảm đó xuống, bắt đầu một trang mới trong cuộc đời.

Bốn năm tôi du học cũng là bốn năm anh không về Trung Quốc.

Nghe nói, bác của anh làm chính trị đã từ chức, nhà họ Giang cũng suy tàn không còn là một thế gia ở Giang thành nữa.

Về phía Giang Chí Đình anh không lấy bất cứ tài sản nào của Giang gia, anh quay lại tiếp tục kinh doanh ở phía Bắc.

Sau đợt náo loạn đó, sức khỏe của Giang lão gia cũng suy giảm nhiều, trước khi mất ông ta muốn Giang Hoài và Thẩm Ngọc kết hôn nhưng cha mẹ tôi không đồng ý, chỉ cho phép hai đứa đính hôn trước.

Thẩm Ngọc cố ý kéo dài đến tháng 10, đợi tôi tốt nghiệp xong để về kịp lễ đính hôn của em ấy.

Hoàn thành xong lễ tốt nghiệp tôi vội vàng trở về Trung Quốc trước lễ đính hôn hai ngày.

Tôi không ngờ Giang Chí Đình cũng đến dự và anh chắc cũng không nghĩ đến tôi lại đưa bạn trai về nước


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận