Trên Vạn Dân Là Hoàng Đế Trên Hoàng Đế Là Phu Quân! FULL


Chiến trường mưa tanh máu lạnh, người ngã xuống chồng chất chẳng khác nào một cái nghĩa trang đầy xác chết chưa phân hủy và không được chôn cất đàng hoàng, lá cây xung quanh vì gió mà rít gào, bầu trời có lẽ cũng ngửi được mùi máu tanh nồng mà càng ngày càng tối đen như mực, bốn phía giáo gươm vang lên mấy tiếng leng keng, người người thi nhau dẫm đạp lên những xác chết, thi nhau tiến công giết địch...!Khung cảnh này càng nhìn vào càng trở nên hãi hùng hiếm có.
Khắc Nhĩ giữa chốn mưa máu tanh nồng có chút không thể tự chủ.

Giáp vàng của y nhuốm máu đỏ thắm, ngân thương sát phạt đến đâu, kẻ địch ngay lập tức ngã rạp đến đó.

Đối diện với Đại Hãn của kẻ thù như chính mình lần cuối đối diện với thần chết.

Y một thương lại một thương hạ xuống, không hề nương tay.
Từ rất lâu về trước, Khắc Nhĩ đã là loại mãnh thú chiến trường trong ánh mắt của mọi người.

Duy nhất một người...!Không chịu công nhận y.
Y cố gắng khẳng định rằng mình cũng có tài năng không hề kém cạnh gì với Thái tử, chẳng qua thái độ của phụ hoàng vẫn như trước khinh thường y, còn hành hạ quân phụ huynh đệ y không thương tiếc.
Khắc Nhĩ khi đó mới chỉ mười mấy, y không hề biết hằng đêm quân phụ phải chịu những gì vì y và các huynh của y, còn bị buộc làm công cụ phát tiết cho Hoàng đế, càng nghĩ Khắc Nhĩ càng tức giận đến nghiến răng nghiến lợi.
Mỗi lần Khắc Nhĩ lên chiến trường là mỗi lần y phát tiết, mỗi lần đều không ngừng được việc giết, càng giết nhiều càng thỏa mãn....!
"Khắc nhi!" Vừa quay trở lại quân doanh y ngay tức thì đi tìm Ôn Ngọc, bóng hình quen thuộc kia nhận ra y liền tiến đến, hắn vẫn chưa ngủ nên đèn cũng không tắt, mặc kệ trên người y nhuộm màu máu dơ bẩn hắn vẫn đi tới ôm chầm lấy y.
"Ôn Ngọc...!Bẩn." Sắc mặt Khắc Nhĩ so với ở trên chiến trường bỗng dịu đi.

Y đưa tay động nhẹ Ôn Ngọc nhỏ giọng nói.

"Không, không bẩn.

Khắc nhi không bẩn!" Hắn càng nói càng ôm y chặt hơn vạn lần.
Khắc Nhĩ cứng ngắc, giây tiếp theo mới mạnh mẽ hơn gắt gao ôm hắn vào lòng, vì Ôn Ngọc quá tốt nên Khắc Nhĩ mới sợ những thứ xấu xa trong y vấy bẩn hắn, sợ đem hắn cùng mình trở thành một.

Ôn Ngọc xứng với thứ ánh sáng đẹp đẽ mà không phải bóng tối trong tâm hồn nhơ nhuốc của y...!
Khắc Nhĩ luyến tiếc thả Ôn Ngọc ra, như dỗ dành: "Thay y phục cho sạch sẽ nào."
"...!Ừm." Ôn Ngọc miễn cưỡng gật đầu.
Sau khi hắn và Khắc Nhĩ thay xong y phục, vừa thấy y vào hắn đã chạy tới đặt lên môi tức phụ một nụ hôn, nhẹ nhàng nhưng khiến cho đối phương luyến tiếc.

Hắn khàn giọng hỏi: "Hôm nay...!Tốt chứ?"
Khắc Nhĩ trầm ngâm rồi ừ một tiếng như có như không, y hướng hắn giang hai tay: "Đến đây ta ôm một cái."
Ôn Ngọc hơi bất ngờ vì thái độ lần đầu tiên này của y, thông thường hắn dù muốn thân mật với tức phụ cũng bị mắng cho không thể ăn cơm chứ đừng nói...
Ôn Ngọc ngoan ngoãn ôm lấy y, nhẹ vuốt ve lưng người thương: "Làm sao? Nói ta nghe."
"...!Hôm nay ta đã giết chết Đại Hãn Man tộc."
"Không phải chuyện vui sao?"
"Lúc đó, hắn đã van xin ta tha cho hắn.

Hắn rất chật vật..."
Ôn Ngọc im lặng, cằm gác lên vai y như biểu thị y tiếp tục nói.
Khắc Nhĩ giọng lúc này rất mỏng, y thì thào bên tai Ôn Ngọc như nỉ non: "Ngươi...!Có thấy ta là một kẻ máu lạnh vô tình? Một kẻ vô tình với cái chết?"
"Mặc dù hắn đã van xin ta, nhưng ta không muốn tha cho hắn.

Hắn sẽ gây họa cho ta...!Tay ta nhuốm máu của hắn, mà không chỉ hắn...!Đã có rất nhiều sinh mạng...!Dù có tội hay vô tội, cũng đều chết dưới tay ta..." Khắc Nhĩ đôi khi có hơi nghẹn ngào: "Ôn Ngọc...!Ta có phải dơ bẩn lắm hay không?..."
Ôn Ngọc yêu thương người này, y rõ ràng là một vị Hoàng đế, tay nắm cả giang sơn.

Mạng y giết là quân lính tham gia chiến trường, mà ở chiến trường nếu địch không chết thì chính là ngày tàn của bản thân...!Ấy vậy mà, vị Hoàng đế thân mang võ nghệ trong mắt thiên hạ khí tức như thần, tâm can lãnh đạm vô tình với thế tục này lại tiếc thương cho chính kẻ thù địch với mình, còn sợ hãi bản thân giết quá nhiều người...
Ôn Ngọc hôn lên gương mặt thập phần cương ngạnh xinh đẹp, đôi mắt y sâu thẳm càng nhìn Ôn Ngọc càng bị cuốn hút bởi nó, hắn khẽ nói: "Khắc nhi không dơ bẩn, ngươi là bảo bối của ta, cho dù ngươi nói ngươi có dơ bẩn, ta ở một chỗ với ngươi cũng không tránh khỏi chúng ta giống nhau."
"Không giống!" Khắc Nhĩ nhanh chóng phản bác.
"Hửm? Sao lại không giống?"
"Ngươi...!Chỉ là người bình thường bị huynh đệ bọn ta kéo vào tình cảnh này...!Ngươi vốn dĩ không thuộc về mấy thứ này...."
Ôn Ngọc nghe vậy liền không vui, hắn nhíu mày: "Vậy ý ngươi là ta không nên ở đây?"

"Không, không phải...." Đối diện với ánh mắt lên án của Ôn Ngọc, Khắc Nhĩ hơi chột dạ.
"Ngươi nếu có nói thêm mấy lời đại loại ta không cùng ngươi giống nhau, hay ta đáng ra không nên ở đây...!Ta sẽ giận ngươi đấy nhé!!"
Khắc Nhĩ luống cuống tay chân, ý hoảng loạn giải thích: "Không, ý ta không phải vậy..."
"Được rồi, ngoan, Khắc nhi ngươi có muốn cùng vi phu giải tỏa hay không?" Hai mắt Ôn Ngọc chớp chớp tỏa sáng.
Khắc Nhĩ: "...." Đã nói là...!Không làm cho đến khi rời khỏi đây mà? Không phải sao?
Nhưng chưa kịp kháng cự, Khắc Nhĩ đã ngay lập tức bị Ôn Ngọc đè xuống lột sạch y phục.
"Ôn Ngọc...!Khó chịu..." Cảm nhận được dị vật đang tiến vào bên trong hậu huyệt, Khắc Nhĩ cơ thể hơi run rẩy nhẹ giọng.
Ôn Ngọc rất cao hứng!!!
"..."
Khắc Nhĩ ngồi trên người Ôn Ngọc, *** của Ôn Ngọc nằm trọn trong cơ thể y, rõ ràng nhận biết tính khí cương cứng.
Khắc Nhĩ nặng nề chuyển động hông, hai tay y đặt trên ngực Ôn Ngọc nhấp lên xuống.

Không lâu sau, Ôn Ngọc mạnh mẽ bắn vào trong y đầy thỏa mãn.
Khắc Nhĩ bị bắn vào đến mức cơ thể mềm nhũn, bên trong đầy ắp sắp trào ra ***.

Y thở dốc nằm cạnh hắn, ôm người vào lòng: "Ngươi...!Ngày mai lại bị lạnh thì sao hả!?"
Ôn Ngọc cười hì hì, Khắc Nhĩ sau mấy lần lên đỉnh vậy mà chỉ hơi mệt mỏi một chút, thể lực vô cùng tốt giúp hắn thu thập.

Ôn Ngọc nằm trong lòng ngực ấm áp của tức phụ thật sự rất thỏa mãn, hắn nghịch ngợm lọn tóc trước ngực của y mãi không chịu ngủ.

Thấy vậy Khắc Nhĩ véo nhẹ mặt hắn hỏi: "Sao không ngủ?"
Ôn Ngọc lo lắng đến giờ vẫn chưa thấy bóng dáng Lạc Hà, vẻ mặt vô cùng bất đắc dĩ: "Lạc nhi bận lắm à?"
"Ừm...!Y là chủ đế, so với ta và đại ca thì công việc đương nhiên nhiều hơn."

Ôn Ngọc trầm tư, mấy giây sau lại hỏi: "Y đêm nay không đến đây ngủ sao?"
"Có lẽ bây giờ vẫn đang giải quyết sự vụ với tứ đại tướng quân."
Ôn Ngọc nghe hiểu, bỗng đổi đề tài: "...!Sắp tới có phải sinh nhật Khắc nhi?"
"...!Sao ngươi biết?"
Ôn Ngọc nở nụ cười mười phần chân thật: "Là Đoan nhi nói cho ta."
"Vậy...!Ngươi muốn ta tặng ngươi cái gì?"
Khắc Nhĩ thực sự suy nghĩ vấn đề này, y cái gì cũng có...!Không có thứ gì trên đời y muốn mà không sở hữu được...!
Ôn Ngọc thấy y lưỡng lự thì buột miệng: "Ừm...!Ta tự tay nấu cho ngươi một bữa ăn nhé...!Được không?"
Khắc Nhĩ quả thật không nghĩ đến, Ôn Ngọc nói tới cái này liền vui vẻ gật đầu: "Không tệ đâu!"
"Vậy Khắc nhi phải hứa với ta..."
"Hửm?"
"Không được phép nghĩ nhiều nữa, có ta ở đây.

Mãi mãi sẽ yêu thương ngươi, sẽ không bao giờ phản bội ngươi, vì ngươi và huynh đệ ngươi làm tất cả...!Cho dù có phải là một ca nhi.

Lúc trước ta đúng là không muốn vì lợi ích của các ngươi và vì tiền mà hạ thấp bản thân chính mình nhưng mà hiện tại...!Ta cũng không thể khiến ngươi ngay lập tức tin ta, nhưng ta chắc chắn...!Thời gian sẽ cho ngươi thấy những thứ ngươi nên thấy!"
"Khắc nhi, vi phu yêu ngươi.".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận