Trao Hơi Ấm Cho Em Nhẹ Nhàng Chiếm Lấy


Lôi Kình Vũ ngồi kế bên giường bệnh của Nhược Hy, thất thần nhìn cào gương mặt tái nhợt không chút huyết sắc của cô.

Trên gương mặt này, anh chưa bao giờ nhìn thấy một nụ cười thật sự, mà chỉ nhìn thấy sự u buồn và bi thương.

Cho dù ở cạnh anh hay là là Lôi Chí Hào, cô đều sợ sệt, thu mình vào vỏ bọc của chính bản thân, không cho ai nhìn thấy là cô đang run, đang sợ hãi đến nhường nào.
Trước đây anh không hiểu nên anh cho rằng cô đang giả vờ đáng thương, giả vờ dịu dàng để lấy lòng người khác.

Nhưng giờ anh đã hiểu ra rồi, cô vốn dĩ không cần giả vờ, bản thân cô vốn đã rất đáng thương và yếu đuối.

Thứ cô giả vờ chính là giả vờ mạnh mẽ, giả vờ lạc quan và không để tâm đến những lời cay nghiệt.

Cô muốn hoá thân thành một người mù, người điếc, cố gắng không tranh giành, không chống đối để mong nhận lại một chút yên bình.
Nhưng càng hiểu chuyện thì càng chịu thiệt thòi.

Vậy trong bao nhiêu năm nay cô đã phải trải qua bao nhiêu đau khổ? Bị người ta vùi dập thế nào?
Lôi Kình Vũ anh không những không biết, không hiểu mà còn chà đạp vào vết thương đang rỉ máu của cô, nhấn chìm cô vào hố đen tuyệt vọng.
Điều mà anh từng làm, anh chưa bao giờ hối hận, cũng chưa bao giờ quay đầu nhìn lại một lần.

Bởi vì trên thế gian này không có người nào khiến anh thật sự lưu tâm, mở lòng thương xót cả.

Có thể vì anh chỉ tiếp xúc với những kẻ hám tiền, trong mắt chỉ có danh lợi nên anh đã mất niềm tin với loài người và cảm thấy ai cũng như vậy.
Nhưng đứng trước người con gái này, anh thật sự....!cảm thấy nghẹt thở vì đau đớn.
Lôi Kình Vũ đứng dậy, một mạch bước ra khỏi phòng bệnh.
Tâm trạng không tốt mà còn ngửi thấy mùi sát trùng càng khiến người ta khó chịu.
Vô tình, Nhạc Thịnh Vũ đi ngang qua nhìn thấy anh liền giao việc lại cho một y tá rồi vội vàng đuổi theo.
"Sao vậy? Cô ấy bị như vậy, cậu không thấy vui à?" Nhạc Thịnh Vũ nửa đùa nửa thật, cố tình chọc anh.
"Bớt làm phiền tôi đi."
Nhạc Thịnh Vũ nghĩ là anh đang nói đến vụ anh ta đã gọi cho anh rất nhiều cuộc gọi vào buổi chiều nên lạnh nhạt nói: "Tôi cũng không muốn làm phiền cậu, tôi chỉ là làm đúng nghĩa vụ thông báo với người nhà bênh nhân một tiếng." Nhạc Thịnh Vũ dùng lưỡi chọc chọc má rồi nói tiếp: "Nếu cậu cảm thấy ghét bỏ cô ấy như vậy, không muốn đến thì sau này không cần đến nữa, tôi có thể tự lo cho bệnh nhân của mình."
Lôi Kình Vũ nghiến răng nghiến lợi, anh cũng không cần giải thích là mình thế này thế kia để làm gì, chỉ lạnh lẽo buông một câu: "Tùy cậu."
Nhạc Thịnh Vũ nhìn theo bóng lưng của anh rời đi, cảm thấy có gì đó là lạ nhưng lại không hiểu là sai ở chỗ nào.

Nhưng dường như anh ta phát hiện ra, anh không giống trước.

Nếu là lúc trước, chắc chắn anh sẽ không mang theo vẻ ưu tư đó.
...
Lôi Kình Vũ lái xe về Lôi gia, khi bước vào trong, mọi người vẫn việc ai nấy làm, mọi thứ vẫn diễn ra như thường ngày.
Bọn họ là không phát hiện ra Nhược Hy đã biến mất hay là vô tâm đến mức không để ý đến cô? Anh có cảm giác như là cô chưa từng tồn tại ở căn biệt thự này vậy.

Ngay cả quản gia cũng không lo lắng sốt vó như anh nghĩ, mọi người...!đều rất an nhiên.


Và điều này khiến anh thật sự khó chịu, cũng không biết là ngày thường cô đã làm gì trong căn biệt thự rộng lớn này nữa, bị cô lập như vậy chắc chắc là không thể vui vẻ.
"Thiếu gia, bữa tối đã được chuẩn bị xong rồi, cậu có muốn ăn không?" Quản gia đi đến hỏi nhưng lại có chút dè dặt, vì ông đã nhìn ra sự u ám trên người anh.
"Quản gia, ông có biết dì Cao đâu không?" Anh nhướng mày, cố tình hỏi quản gia.
Quản gia lau mồ hôi trên trán, sau đó trả lời: "Buổi chiều phu nhân có ra ngoài, nhưng phu nhân không có nói là đi đâu, cũng không cho tài xế đưa đi.

Vì vậy tôi cũng không rõ.

Nhưng chắc là phu nhân ra ngoài đi mua sắm cùng mấy vị phu nhân khác thôi."
"Bình thường dì ấy có qua lại với mấy vị phu nhân đó à?"
Quản gia im lặng không trả lời, vì ông cũng không chắc.
"Dì ấy bị tai nạn xe, đang nằm trong bệnh viện rồi, nếu ông có nói với ba tôi thì nói ông ấy yên tâm, tôi sẽ thay ông ấy chăm sóc dì."
Nói xong Lôi Kình Vũ hững hờ đi lên làu, còn quản gia thì sững sờ ở đó.

Rõ sáng nay còn bình thường mà giờ đã bị tai nạn xe.
...
Lôi Kình Vũ trở về phòng liền vào phòng tắm tắm, tắm nước lạnh, anh muốn giải toả sự bực dọc vô hình này, muốn điều chỉnh lại tâm trạng.


Nhưng có vẻ như, cách này không có tí hữu dụng nào, ngược lại lòng dạ của anh càng thêm rối bời.
...
Trong bữa cơm tối, ăn ngồi ăn một mình với một bàn thức ăn mà người ta hay gọi là sơn hào hải vị, vậy mà lại nuốt không trôi.

Dường như còn giở hơn cơm mà Nhược Hy nấu cho anh lúc anh nằm viện.
"Bình thường dì Cao ở biệt thự sẽ làm gì?" Anh hỏi vài người hầu đứng ở bên cạnh.
"Tôi cũng không rõ, bình thường tôi thấy phu nhân hay ngồi ở xích đu ở ngoài vườn ngắm hoa, thỉnh thoảng còn cắm hoa hay là trồng cây, nhổ cỏ gì đó."
"Vậy dì ấy có sở thích đặc biệt gì không?" Anh lại hỏi.
"Sở thích đặc biệt? Phu nhân không kén ăn, cũng không kén chọn nên tôi cũng không biết.

Nhưng có lẽ là phu nhân thích động vật, có lần tôi nhìn thấy phu nhân cho một con mèo hoang ăn, còn bị cào, nhưng lần sau phu nhân vẫn cho nó ăn."
"Vậy à?" Anh không hiểu sao tự nhiên lại cảm thấy tò mò, chỉ là tò mò muốn biết.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận