Trang Viên Hoa Hồng Trắng


Tư Viện thấy hơi xấu hổ, cô không phải kiểu người thích đi kể khổ với người khác.

Chơi thân nhiều năm, hầu như cô đều đảm nhận vai trò lắng nghe Mễ Lạc, nghe cô ấy phàn nàn, chia sẻ chuyện cá nhân.

Tư Viện luôn im lặng lắng nghe, sau đó mới đưa ra một số ý kiến.

Cô cười cười: "Không có gì, chỉ là bất đồng trong công việc thôi, đã xử lý xong rồi, cậu đừng lo lắng."
"Để mình bảo Đình Sơn đuổi việc người kia, dám bắt nạt bạn thân của mình, đúng là chán sống mà." Mễ Lạc căm giận, cũng không hỏi đúng sai, chỉ ra mặt thay Tư Viện vô điều kiện, Tư Viện vừa cảm động lại vừa áy náy, càng thêm kiên định rời đi.

"Không cần thiết, cậu làm vậy thì mình sẽ bị người ta nói ỷ thế hiếp người đấy." Tư Viện cười cười, đi gọt quả táo cho cô ấy.

Mễ Lạc khó chịu: "Sao lại không cần, nhất định phải làm, cậu cứ chờ đó, để mình đi gọi điện thoại."
Tư Viện thấy cô ấy chuẩn bị gọi điện thoại, vội kinh hoảng ngăn cản, lại không cẩn thận để con dao sượt qua tay.


Máu từ ngón tay cô chảy ra, dưới làn da mỏng manh rỉ ra dòng máu đỏ tươi, Tư Viện vội lấy tờ giấy ăn bịt lên miệng vết thương.

Mễ Lạc lại nhìn chằm chằm vết máu, ánh mắt cổ quái.

"Cậu làm sao vậy?" Tư Viện ấn ngón tay, hỏi cô ấy.

Mễ Lạc hoàn hồn, cười cười: "Không sao! Lớn vậy rồi mà không cẩn thận gì cả, về sau nhất định không được để tay mình chảy máu đâu đấy."
Cô ấy lấy băng cá nhân từ trong túi ra, chủ động dán thay Tư Viện.

Nhưng cảm thấy một cái không đủ, lại dán thêm hai cái nữa.

Tư Viện mờ mịt: "Chỉ là vết thương nhỏ thôi mà, cần gì dán nhiều như vậy."
"Cậu nghe mình, nhất định phải bọc kín mít, đến khi nào miệng vết thương khép lại mới được tháo ra." Mễ Lạc rất cố chấp, cố chấp đến mức quỷ dị, dán hai cái vẫn còn cảm thấy không đủ, lại định tiếp tục dán.

Tư Viện ngăn cản cô ấy: "Cậu định dán cho mình thành cái móng heo sao?"
"Mình nói dán là phải dán!" Cô ấy bỗng nhiên gầm lên, ánh mắt dữ tợn nhìn Tư Viện.

Tư Viện bị dọa, tùy ý để cô ấy dán liên tiếp mấy cái liền, cho đến khi trong túi không còn cái băng cá nhân nào nữa thì mới buông ra: "Viện Viện, cậu nghe mình, đừng để bản thân chảy máu, nhất định không thể, biết không?"
"Vì sao?" Lần trước thư ký Trương nhìn thấy cô chảy máu, vẻ mặt trông cũng rất lạ, vì sao Mễ Lạc cũng nhảy dựng lên như vậy.

Cô biết là họ quan tâm mình, nhưng thái độ quan tâm đó đều hơi bất thường.

Cô không nói rõ được là không đúng chỗ nào, nhưng kiểu phản ứng thái quá ấy không bình thường.


Mễ Lạc sững sờ tại chỗ, nhìn chằm chằm vào cô, không phản ứng một lúc lâu, giống như bị ấn nút tạm dừng vậy.

"Lạc Lạc?" Tư Viện giơ tay quơ quơ trước mặt cô ấy hai cái, Mễ Lạc mới bừng tỉnh hoàn hồn.

Dường như người điên cuồng vừa rồi không phải cô ấy, cô ấy lại trở về với bộ dáng làm nũng đáng yêu.

"Viện Viện, cậu yên tâm, mình nhất định sẽ đuổi người bắt nạt cậu đi."
Tư Viện hơi sởn tóc gáy, trông cô ấy như thể có hai người tồn tại trong cùng một cơ thể vậy.

Tư Viện ngưng một lúc, rồi chần chừ nói: "Không sao, công ty đã xử lý rồi, cậu đừng quan tâm đến nó nữa."
"Không thể, không ai được phép bắt nạt cậu, Viện Viện, cậu đừng sợ, mình sẽ không để người khác đụng vào cậu đâu." Mễ Lạc bỗng nhiên ôm lấy cô, làm nũng nói: "Viện Viện, cậu mãi mãi ở bên cạnh mình, đừng đi có được không."
Tư Viện bối rối: "Cậu đang nói gì vậy, mình..."
"Mình biết cậu đang muốn chuyển nhà, nhưng mà đừng đi được không, mình không muốn xa cậu đâu.

Viện Viện, đi mà Viện Viện, cậu ở với mình đi!" Cô ấy giống như đứa trẻ đang làm nũng, Tư Viện không có biện pháp đành phải đồng ý.


Tư Viện nghĩ thế nào cũng cảm thấy không đúng, vì thế muốn tìm bác sĩ hỏi rõ ràng, Mễ Lạc rốt cuộc bị bệnh gì.

Nhưng công tác bảo mật ở bệnh viện cực tốt, tình huống của người bệnh chỉ công khai với người nhà, nghe nói cô là bạn của Mễ Lạc, bác sĩ lễ phép lại lãnh đạm: "Cô này, bệnh tình của cô Mễ cô có thể đi hỏi người nhà cô ấy, còn những chuyện khác liên quan đến việc riêng tư của bệnh nhân, thứ lỗi tôi không thể trả lời."
Tư Viện nghĩ, tốt hơn hết là nên về hỏi Ôn Đình Sơn.

Cô về đến nhà, Ôn Đình Sơn đang tập thể dục trong phòng tập.

Bên ngoài trời đang mưa, anh thì đang đổ mồ hôi trên máy chạy bộ.

Mồ hôi làm ướt đẫm đồ thể thao, Tư Viện thậm chí còn có thể nhìn thấy đường cong cơ bụng tám múi qua lớp áo dính sát người.

Cơ thể rắn chắc hoàn mỹ, hai chân thon dài, cặp mông nở nang, Tư Viện không khỏi cảm thấy miệng lưỡi khô khốc..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận