Trần Thế

Về đến
nhà, Lâm Tự chưa nói gì ngay với Lạc Trần mà đi thẳng về phòng tắm rửa, thay
quần áo. Anh nghĩ nếu đã có dự định như vậy rồi thì cũng không cần phải quá vội
vàng.

Lạc
Trần cũng về phòng mình thay quần áo. Hôm nay cô đột nhiên đưa ra đề nghị muốn
chuyển đi, thực sự cũng cảm thấy có chút lỗ mãng, nhưng cả ngày hôm nay, khi ở
một mình cô đã suy nghĩ rất kỹ rồi, thấy quyết định của mình không có gì là sai
cả. Không biết từ bao giờ, ý nghĩ phải rời xa Lâm Tự đã bén rễ trong lòng cô.

Lạc
Trần lấy một cái đệm, để xuống đất rồi ngồi lên. Sàn nhà rất ấm. Cô dựa vào
giường, ngồi đợi Lâm Tự vào. Trong căn nhà này thật sự không có nơi nào thích
hợp để nói chuyện.

Lúc Lâm
Tự vào thì Lạc Trần đang ngồi trên sàn nhà, cúi đầu đọc sách. Mái tóc dày thả
xuôi xuống, chỉ để lộ ra phần gáy trắng nõn phía sau, toàn thân cô toát ra sự
uể oải và mê hoặc. Lâm Tự cảm thấy tay mình như không thể điểu khiển được nữa,
tê đi, muốn hất mái tóc của cô lên, vuốt ve chiếc cổ xinh đẹp kia, còn muốn
vuốt ve xuống cả phía dưới nữa. Tay anh rất tê, dường như trái tim cũng theo đó
mà tê dại.

Lâm Tự
bước tới, nửa quỳ nửa ngồi bên cạnh Lạc Trần, lấy cuốn sách ra khỏi tay cô, cúi
xuống hôn lên môi cô, tay đỡ phía sau lưng Lạc Trần, bắt đầu vuốt ve khắp người
cô từ trên xuống dưới. Lạc Trần không thể không thừa nhận, mỗi khi Lâm Tự muốn
tán tỉnh làm tình thì có thể gọi là bậc cao thủ, mỗi lần gần gũi với anh Lạc
Trần đều có cảm giác được tận hưởng, được thỏa mãn. Vì vậy, Lạc Trần nhất thời
cảm thấy do dự, liệu có nên làm anh mất hứng mà đẩy anh ra, nói tiếp câu chuyện
còn dang dở lúc sáng hay không.

Lâm Tự
không cho Lạc Trần nhiều thời gian suy nghĩ, những nụ hôn của anh ngày càng dày
đặc và nóng bỏng hơn, bàn tay anh nóng và ẩm ướt, trên người anh là mùi hương
và hơi ấm mà Lạc Trần rất quen thuộc, mê hoặc Lạc Trần một cách vô thức.

Lâm Tự
nâng mặt Lạc Trần lên, “Còn muốn không, sao nhiệt tình thế?”. Lạc Trần lập tức
dừng toàn bộ hành động của mình, nhắm mắt lại, không dám nhìn vào ngọn lửa đang
rực cháy trong đáy mắt anh. Cô biết khả năng nhẫn nại của Lâm Tự. Trong đầu Lạc
Trần đột nhiên lóe lên một tia suy nghĩ đầy lý trí: bây
giờ, vẫn phải nói chuyện.

“Lâm
Tự, Lâm Tự”. Lạc Trần cố gắng thoát ra khỏi cái ôm của Lâm Tự, dường như đã
dùng chút nốt sức lực cuối cùng rồi, “Chúng ta còn có chuyện phải bàn bạc”.

Lâm Tự
lại ôm Lạc Trần vào lòng, “Nói đi”. Đầu anh cọ nhẹ lên người Lạc Trần, cảm nhận
làn da mát rượi của cô.

Lạc
Trần dùng tay ôm quanh người mình như muốn tự vệ, “Anh làm thế làm sao em nói
được? Anh xuống đi, muốn sẽ nói chuyện nghiêm túc”. Lạc Trần có cảm giác một
phần nào đó trong tính cách của Lâm Tự bị phân liệt, bình thường anh đạo mạo
trang nghiêm là thế, nhưng khi chỉ có hai người với nhau thì lại trở nên buông

thả dục vọng, có phần nghịch ngợm nữa. Không có điểm nào là không tốt, nhưng
nếu những tính cách đó mà tập hợp đầy đủ trên một người, thật khiến người ta
phải suy nghĩ.

“Lạc
Trần”. Lâm Tự không chịu buông cô ra mà vẫn nhẹ nhàng ôm cô trong lòng, nghiêm
giọng nói, “Chuyện buổi sáng em nói rất dễ giải quyết. Để Lạc Sa về sống cùng
chúng ta là được”.

Lạc Trần
vốn không nghĩ Lâm Tự lại có thể nhượng bộ tới mức này. Lúc trước nghe người
khác nói Lâm Tự không thích có người lạ trong nhà cô còn nửa tin nửa ngờ, không
hiểu sựkhông thích đấy đã
ở mức độ nào rồi. nhưng sau khi sống cùng Lâm Tự một thời gian dài, trong nhà
luôn chỉ có hai người họ, không có bất kỳ ai khác lui tới, kể cả những người
hết sức thân thiết với Lâm Tự như Utah và Lâm Đoan Tử đều chưa từng xuất hiện ở
đây bao giờ. Căn hộ này là lâu đài riêng của Lâm Tự, một lâu đài tĩnh mịch.
Trên thực tế, thứ đang đóng kín kia chính là trái tim Lâm Tự, trái tim anh
không cho phép bất kỳ ai ghé thăm.

Lạc
Trần không hề nghi ngờ quyết định của Lâm Tự, cô biết rằng Lâm Tự chắc chắn đã
suy nghĩ rất kỹ rồi mới đưa ra lời đề nghị ấy, hoàn toàn không phải buột miệng
nói.

“Ở
đâu?”.

“Đập
thông hai căn hộ, hoặc mua một căn nhà mới”.

Lạc
Trần không biết làm thế nào để mở miệng từ chối ý tốt của Lâm Tự, nói rõ suy
nghĩ của mình. Nửa năm nay, thái độ của anh đối với cô đều rất nhẫn nhịn. Bây
giờ, cô vừa mới đưa ra đề nghị được cùng sống với Lạc Sa, anh lập tức đồng ý mở
cửa mời Lạc Sa vào, do vậy Lạc Trần thấy vô cùng cảm kích. Nhưng Lạc Trần nhìn
bộ dạng hăng hái của Lâm Tự, cô lại cảm thấy việc này nếu không giải quyết
triệt để tận gốc thì không được. Sớm muộn cũng sẽ có ngày, dù không tìm được
bất kỳ cái cớ nào, cô cũng sẽ rời đi, rời xa người đàn ông này, rời xa thế giới
của anh, tìm đường đi cho chính mình, xây dựng thế giới của riêng bản thân cô.
Cho dù bây giờ cô có chiều theo ý muốn của anh, nhưng đến cuối cùng rồi cũng có
lúc cô phản bội lại mong muốn ấy mà thôi.

Lạc
Trần cẩn thận mở lời, mặc dù cô biết có giải thích thế nào cũng vô ích, bởi vì
từ chối bản thân nó đã mang tới sự tổn thương: “Lâm Tự, em vẫn muốn cùng Lạc Sa
chuyển ra ngoài”.

“Không
cần chuyển đi, để Lạc Sa chuyển về đây”. Lâm Tự kiên nhẫn nhắc lại lần nữa. Mặc
dù anh không tin là Lạc Trần không nghe rõ, nhưng anh muốn nhấn mạnh lại ý kiến
của mình một lần nữa: Rời đi, tuyệt đối không thể.

“Lâm
Tự, Lạc Sa chỉ là một phần của nguyên nhân, phần còn lại là ở em”.

Lâm Tự

bóp chặt vai Lạc Trần. Anh biết Lạc Trần muốn nói gì, cô chỉ muốn rời xa anh,
đem Lạc Sa ra làm cái cớ mà thôi. “Lúc này phải bình
tĩnh”, anh tự nói với chính mình. Hai người vừa rồi còn đang
cùng nhau tận hưởng giây phút thân mật, giờ lại ngồi dựa vào nhau nói lời chia
tay, Lâm Tự thế nào cũng nghĩ không ra, rốt cuộc cô ấy muốn gì?

“Tại
sao?”.

“Lâm
Tự, trước kia khi em quyết định sẽ sống với anh, hoàn toàn không phải vì tiền
và gia thế nhà họ Lâm. Thứ thôi thúc em làm như vậy là vì nhu cầu của chính bản
thân em. Lúc đó em cảm thấy em cần có một chỗ dựa, cần sự ấm áp, anh lại có đầy
đủ những thứ ấy”.

“Giờ
không phải nữa, hay em không cần nữa?”.

“Em
cũng không rõ, những nhu cầu của con người luôn không ngừng nâng cao, vì vậy em
lựa chọn ra đi”.

Quá hi
vọng, lại không được như mong muốn, kết quả chính là sự chán ghét cực độ đến
muốn vứt đi, chỉ ước gì chưa bao giờ gặp anh, ước gì chưa từng có được anh, đấy
chính là tâm trạng của Lạc Trần. Cô biết, Lâm Tự đã cho tất cả những thứ anh ấy
có thể cho rồi, nhưng chỉ thế thôi thì chưa đủ.

“Em lựa
chọn? Em có tư cách gì mà lựa chọn?”. Lâm Tự ngồi dậy, biểu hiện của anh có
chút hung hăng.

“Em
không có tư cách. Đến việc quan tâm đến em, anh cũng cảm thấy như thế là đã coi
trọng em lắm rồi phải không?”. Lạc Trần nói như tự chế giễu mình, “Trải qua
những đêm bị anh cố ý lạnh nhạt, trải qua cảm giác tủi nhục khi bị anh xem
thường, giờ em chỉ muốn thanh thản ra đi mà thôi”.

“Em
muốn, em muốn, em có biết từ ‘muốn’ không thể tùy tiện như thế không, em cần có
quyền được ‘muốn’ đấy!”. Lâm Tự đúng là chưa từng nghĩ đến trường hợp anh sẽ bị
từ chối, cũng chưa từng nghĩ đến việc Lạc Trần muốn rời bỏ anh.

“Em
không nghĩ được nhiều như thế. Chẳng phải anh cũng đã từng nói em phải biết giữ
vững lập trường sao, em chỉ làm những gì em muốn”. Tâm trạng Lạc Trần đã có cảm
giác ai oán của sự biệt ly rồi. Lâm Tự dù gì cũng đã từng là người cô yêu, họ
đã cùng nhau trải qua biết bao thời khắc thân mật ngọt ngào. Một người đàn ông
thành công như thế, đã từng là của cô, nhưng lại vĩnh viễn không thể thuộc về
cô.

“Em
nghĩ em muốn đi là đi, muốn ở là ở, anh không thể quản em được phải không? Tìm
ông nội để nói chuyện, việc đấy mà em cũng nghĩ ra được! Em có biết nhà họ Lâm
anh chưa từng có tiền lệ ly hôn không, di huấn của tổ tiên chính là phải Hòa

hợp!”.

“Không
phải, lúc đầu ký hợp đồng chẳng phải đã ghi rõ, chỉ cần em trả tiền, cuộc hôn
nhân giữa chúng ta sẽ kết thúc sao?”. Điều này, Lạc Trần nhớ rất rõ.

“Em
cũng từng nói, dù có trả tiền rồi, chỉ cần anh không đồng ý thì em sẽ không ra
đi. Em đừng chỉ biết tố cáo người khác thất tín”. Lâm Tự châm biếm nói.

Đúng
vậy, Lạc Trần cảm thấy mình đúng là không giữ chữ tín, đã hứa rồi nhưng lại
không muốn thực hiện, những việc mà cô phải chịu thiệt thì cô không muốn làm.
Ích kỷ ư? Tùy tiện ư? Cũng có thể, Lạc Trần không có gì để biện giải. Lâm Tự
thậm chí không hề có người phụ nữ khác, không hề có một vết tích gì về sự thiếu
chung thủy, trong mắt người khác, việc cô vội vã muốn bỏ đi như thế thật khó hiểu.
Nhưng bây giờ Lạc Trần chỉ mong sống cuộc sống giản dị cùng Lạc Sa, một cuộc
sống không có Lâm Tự. Suy nghĩ đó một khi đã hình thành thì lập tức phát triển
mạnh mẽ, không thể khống chế được.

“Lâm
Tự, anh muốn em cứ ở bên anh như thế này đến hết đời sao?”.

“Có gì
không đúng?”.

“Lâm
Tự, có phải anh cho rằng em cũng giống như bác Vương, có một vị trí ở trong nhà
anh, trong cuộc sống của anh, dù là quyền lợi hay nghĩa vụ, đều có giới hạn
nhất định? Việc anh cần làm chính là cho em loại phúc lợi tốt nhất, để em hết
lòng hết sức với anh, còn phải ôm sự cảm kích trong lòng nữa. Hay là, tại em
không biết tự thỏa mãn. Bởi vì bây giờ em đã dần dần hiểu ra em muốn gì, không
muốn gì”. Lạc Trần nhìn Lâm Tự, thấy thật chua xót.

“Em
cũng muốn giữ lấy anh, cứ thế này mà giữ anh mãi, suốt đời suốt kiếp, bất luận
là anh có yêu em hay không, chỉ cần nhìn thấy anh là được, chỉ cần được ở bên
cạnh anh, thế cũng đủ hạnh phúc rồi. Nhưng cuộc đời này rất dài, em cần có tình
yêu để cổ vũ mình, dù chỉ là tình yêu đơn phương của em dành cho anh thôi cũng
được. Nhưng anh không cần tình yêu của em, thậm chí không cho phép em yêu anh.
Lâm Tự, em không thể chống lại bản thân mình, em không thể cứ chiến đấu với
chính mình được, như thế thật sự rất mệt mỏi”. Lạc Trần vô thức kéo chiếc gối
lại ôm chặt.

“Rời
đi, có thể chỉ là tùy tiện làm bậy, có thể em sẽ hối hận. Nhưng nếu sống cùng
nhau, em sợ em sẽ lại yêu anh, em không muốn phải trải qua cảm xúc đau khổ như
thế một lần nữa, thậm chí là vài lần, là vô số lần lặp đi lặp lại không ngừng.
em muốn nhân lúc mình vẫn đang kiểm soát được bản thân, rời xa anh”.

“Em
hoàn toàn không có ý định nói với anh những tình cảm này, đối với anh, tất cả
đều chỉ là hão huyền, nhưng đấy là những gì em nghĩ. Cũng có thể trước khi nói
với anh, em đã không suy nghĩ kĩ. Nhưng bây giờ em chắc chắn, Lâm Tự, em chắc
chắn việc mình muốn rời xa anh”. Lạc Trần chưa bao giờ nói với Lâm Tự rằng cô
yêu anh. Cô không có ý định dùng tình yêu của mình để đổi hay đòi hỏi điều gì.
Cô cho rằng tình yêu đối với những người biết yêu, không cần nói cũng có thể
hiểu được; tình yêu đối với những người không biết yêu thì chỉ uổng phí. Vì vậy
khi cô thừa nhận rằng mình yêu anh, cũng là lúc Lạc Trần muốn nói lời cáo biệt
với tình yêu đó.

Đúng
là, đối với Lâm Tự, tình cảm là thứ hão huyền, đấy không phải vấn đề anh có thể
giải quyết. Vì yêu, nên mới ra đi, kiểu logic gì vậy? Cứ như mượn danh nghĩa
của tình yêu thì việc gì cũng có thể được hiểu, được tha thứ vậy, đây cũng là
một trong những nguyên nhân khiến Lâm Tự ghét từ này. Nó công khai phá hoại mọi

trật tự, giờ nó đang phá hoại trật tự của chính anh. Lâm Tự xoa huyệt thái
dương, dù sao Lạc Trần chịu nói ra cũng đã là một chuyện tốt rồi.

“Lạc
Trần, anh nghĩ, anh đã hiểu ý em. Nhưng muốn thay đổi, muốn ra đi để từ bỏ, đối
với em co thể chẳng có tác dụng gì. Không phải cứ rời xa anh là em sẽ an toàn,
là em sẽ không bị làm phiền nữa, không bị tổn thương nữa. Em hãy nghĩ dưới một
góc độ khác xem, những thứ em cho là tồi tệ nhất, xấu xa nhất mà chúng ta đã
cùng trải qua cũng chỉ đến thế mà thôi, vì vậy anh tin tương lai nhất định sẽ
tốt hơn hiện tại”.

“Chi
bằng thế này, chúng ta hãy cùng Lạc Sa chung sống một thời gian, đợi đến khi em
có thể tự mình lo liệu cho cuộc sống của em và em trai, đợi đến khi em biết rõ
mình thật sự muốn gì, chúng ta lại bàn đến vấn đề này cũng chưa muộn”. Lâm Tự
cố gắng để lời nói của mình có sức thuyết phục hết mức có thể, tỏ ra thành khẩn
hết mức có thể, vì anh cũng không chắc chắn liệu mình có thể khiến Lạc Trần từ
bỏ ý định đó hay không.

Lạc
Trần thấy những điều Lâm Tự nói cũng không phải không có lý, nhưng cô lại cảm
thấy mình đã moi hết tim gan ra tâm sự như thế mà lại dễ dàng bị anh hóa giải,
dường như những gì cô nói cô làm trước đó đều trở thành vô ích. Lạc Trần biết
rõ mình đã từng quyết tâm như thế nào, sao bây giờ trước mặt Lâm Tự lại trở nên
ấu trĩ đến thế? Lạc Trần nhận thấy có điều gì đó không ổn, nhưng cô không thể
xác định được là điều gì.

Đúng
rồi, không thể để sau này mới nói được, nếu cứ tiếp tục kéo dài, cô làm sao có
đủ dũng khí, làm sao còn quyết tâm? Giờ cô còn phải miễn cưỡng thế này, tương
lai chắc cũng chỉ biết nghe lời mà thôi.

“Vậy
anh cho em một thời hạn?”.

“Đợi
sau khi em tốt nghiệp đại học, chúng ta sẽ bàn tiếp”. Lâm Tự hứa.

“Đến
khi đó, anh sẽ trả tự do cho em?”.

Lâm Tự
trầm ngâm một lúc: “Lạc Trần, em nên biết rằng trên thế giới này không có sự tự
do tuyệt đối. Nếu đến lúc đó mà em vẫn muốn rời xa anh, anh hứa với em là anh
sẽ suy nghĩ nghiêm túc về vấn đề ấy”. Lâm Tự kiên quyết. Anh cho rằng cũng nên
để lại đường lui cho cả hai, không nên quá cứng nhắc.

Lâm Tự
kéo Lạc Trần về phía mình, ôm cô nằm xuống. Lúc này Lạc Trần mới nhận ra hai
người đều không một mảnh vải che thân, cứ thế này mà tiến hành thảo luận, làm
sao có thể nghiêm túc đây? Chẳng trách Lâm Tự khéo léo chuyển chủ đề, chỉ vài
câu đã hạ được cô. Vừa rồi Lạc Trần mải chìm đắm trong tâm trạng của mình,
không cảm thấy gì, giờ mới thấy cái lạnh đang lan tỏa từ trong ra ngoài, bất
giác cô rùng mình một cái. Thực ra nhiệt độ trong phòng lúc nào cũng ở mức hơn
hai mươi độ C. Nhưng Lạc Trần sợ lạnh, cứ đến mùa đông là cô rất lạnh, chân tay
dù có ủ thế nào cũng không ấm.

Lâm Tự
áp sát lại, dùng tay ôm chặt lấy đôi bàn chân lạnh giá của cô: “Giờ mới lạnh?
Lần sau trang bị vũ khí đầy đủ rồi hãy tham gia đàm phán”.

Lạc
Trần rúc vào lòng Lâm Tự. Nằm trong vòng tay của anh thật ấm áp, có lẽ đến lúc
cô không còn cảm giác với sự ấm áp này nữa, khi ấy mới có thể thật sự rời đi.
Lạc Trần cứ thế thiếp đi trong những suy nghĩ hỗn loạn của mình cùng hơi thở
đều đều và vòng tay ấm áp của Lâm Tự.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận