Trạch Thiên Ký

Nếu không phải Kim Ngọc Luật mỗi ngày ôm ấm trà nằm ở trên ghế trúc, ai cũng không nhìn ra nơi này có một cánh cửa lớn.
Đây là Học Viện Quốc Giáo được giáo chủ đại nhân coi trọng và là thế lực quốc giáo mới của Giáo Hoàng đại nhân, cũng là dùng để đọ sức với nhóm người cũ trong hoàng tộc Trần thị và Thiên Hải giá, cách đấu nà
Đại khái là bởi vì ba thiếu niên bên trong Học Viện Quốc Giáo còn rất nhỏ, hơn nữa bọn họ cũng không nghĩ chuyện này quá mức phức tạp, bọn họ chỉ biết là cửa lớn bị Thiên Hải gia đánh vỡ, hẳn là do bọn hắn tu sửa lại.
Thiên Hải gia tự nhiên sẽ không sửa chửa, kia đại biểu cho việc nhận thua và cúi đầu. Học Viện Quốc Giáo cũng không tu sửa khiến cho cửa lớn rách nát này hiện ra ở trước mắt toàn bộ kinh đô, cho đến khi cánh cửa lớn này biến thành phong cảnh nổi danh mới của kinh đô—— khẩu khí tranh gianh này tự nhiên là ai cũng không nuốt xuống được.
Nhưng mà lúc này, có hơn mười tên tượng sư mặc thường phục triều đình vây quanh chỗ cửa lớn rách y trình tự rất cao, cuối cùng khi hạ xuống mặt đất lại trở thành tranh đấu theo tính trẻ con.
nát này, còn có rất nhiều gỗ quý báu và nhiều ngọc thạch chỉ nhìn liền biết không tầm thường bị chất đống ở trên đất trống cạnh cửa, xem tình hình dường như là có người chuẩn bị sửa chữa cửa, khó trách dân chúng đều nghị luận, rất là giật mình.
Lão quản sự phụ trách chủ trì sửa chửa cửa không chào hỏi với đám người Trần Trường Sinh, mà là dựa theo giáo phó mà lớn tiếng nói với dân chúng những người này muốn làm cái gì.
Thiên Hải gia muốn sửa cửa thay cho Học Viện Quốc Giáo?
Là một cánh cửa bạch ngọc.
Chẳng lẽ Thiên Hải gia thật sự nhận thua? Điều này sao có thể?

Dưới vô số ánh mắt của dân chúng, đám người Trần Trường Sinh đi vào Học Viện Quốc Giáo, Kim Ngọc Luật vẫn như lúc trước, ở phía trước cửa nhóm lửa pha trà, sau đó bưng ghế trúc ra nằm dựa vào trước cửa sân, nói với đám người đang khẩn trương tiến hành đo đạc không nên quấy rầy mình liền bắt đầu hưởng thụ.
Cây đa bên cạnh hồ nước khẽ cong xuống, mặt cỏ đầu xuân hơi có chút xanh, ba người Trần Trường Sinh đi tới Tàng Thư Quán, Hiên Viên Phá hỏi buổi tối ăn cái gì, tuy nói thịt muối ăn ngon nhưng cái này có phải rất mặn hay không? Đường Tam Thập Lục nói đây là ngày gì chứ, cần gì quản nhiều như thế, mấy ngày nay miệng của ta đều trở nên nhạt nhẽo muốn ăn thịt chim. Vừa nói xong trong rừng có vô số đám chim rừng nhanh chóng bay về phía Bách Thảo Viên.
Đèn ở Trần Trường Sinh được đốt sáng lên, có chút mờ nhạt lại vô cùng ấm áp Học Viện Quốc Giáo vẫn có chút đơn điệu như lúc trước, vô cùng bình tĩnh, cho dù Đại Triều Thí vừa mới chấm dứt, bọn họ gặp nhiều chuyện như vậy, làm ra nhiều chuyện như vậy, bất kể là học viện này hay là ba người thiếu niên cũng không có gì thay đổi.
Trần Trường Sinh nhìn về phía Đường Tam Thập Lục, nói ra câu nói đầu tiên sau khi trở lại Học Viện Quốc Giáo:
- Chiết Tụ đâu rồi? Ngươi có lấy Vấn Thủy Kiếm về hay không?
- Ngươi không hỏi ta suýt nữa đã quên, trận này rốt cục ngươi và Cẩu Hàn Thực đã đánh như thế nào? Làm sao lại ném kiếm của ta xa như thế cơ chứ? Không phải là xem trọng kiếm của ta sao? Thế mà lại…. Tân Giáo Sĩ nói nó rơi vào một chỗ trong cấm chế rồi, hai ngày nữa sẽ trả lại cho ta.
Đường Tam Thập Lục nói tới đây liền khẽ nhíu mày, nói:
- Tổn thương của Chiết Tụ chưa tốt hơn chút nào liền bò dậy, không để ý tới lời khuyên của ta và Lạc Lạc Điện Hạ, trực tiếp rời khỏi Học Cung, ta cũng không biết hắn đi đâu, tuy nhiên…. Với tính cách của hắn nhất định sẽ tới tìm ngươi, chỉ có điều không biết là khi nào.
Hắn nhìn về phía Trần Trường Sinh hỏi:
- Rốt cục người và Cẩu Hàn Thực đã đánh như thế nào? Ngươi thật sự Thông U rồi sao? Cho dù Thông U rồi thì ngươi cũng không nào thắng được, mà người thật sự Thông U sao?
Một câu liền hai lần hỏi tới Thông U.
Đường Tam Thập Lục nhìn Trần Trường Sinh chằm chằm, con mắt lóe sáng như sao, chuyện Thông U này đối với hắn ma nói lại càng làm hắn rung động và hâm mộ hơn so với việc Trần Trường Sinh đứng đầu danh sách Đại Triều Thí.
Không chỉ là hắn, phàm là những thiếu niên thiên tài đứng đầu Thanh Vân Bảng, chuyện họ muốn làm nhất chính là bước qua cánh cửa kia càng sớm càng tốt.
Trần Trường Sinh muốn nói thật sự mình cũng không biết chuyện gì xảy ra, chợt nghe ngoài cửa sân Tàng Thư Quán truyền đến tiếng vang, vẻ mặt hơi có chút quái dị.
Hiên Viên Phá đẩy cửa mà vài, nhìn tình huống, một lúc sau liền tiến tới Tàng Thư Quán, sờ đầu, có chút không hiểu:
- Bọn họ đang sửa cửa.
- Gấp gáp như vậy sao?
Đường Tam Thập Lục nhíu mày nói:

- Thiên Hải gia kia rốt cục là muốn làm cái gì vậy?
Bị quấy rầy như vậy, Trần Trường Sinh cũng đã quên phải nói cái gì, nghĩ tới khi ở trong Học Cung, Thiên Hải Thắng Tuyết khi chống lại Lạc Lạc liền chủ động nhận thua, cảm thấy chuyện này hẳn là mình không biết nguyên nhân.
Ngoài cửa sổ bỗng nhiên rơi xuống một trận mưa.
Mưa đầu mùa xuân mang theo hơi lạnh, dừng ở trên cửa sổ, không phát ra thanh âm mà chỉ mang theo hơi ẩm.
Trần Trường Sinh nhớ tới trận mưa thu trong Tẩy Trần Lâu, càng thêm trầm mặc.
Mưa thu này là thủ đoạn của Giáo hoàng đại nhân.
Chỉ có điều, Giáo Hoàng đại nhân sao lại phải cứu mình? Không cần nói đến việc mình chỉ là một nhân vật nhỏ, cho dù không phải thì Giáo Hoàng đại nhân năm đó cũng bị Học Viện Quốc Giáo tự tay giết chết, vì sao bây giờ lại ra tay vì Học Viện Quốc Giáo?
Tâm tình của hắn trở nên có chút phức tạp, bởi vì phát hiện sự tình càng ngày càng phức tạp.
Đại Triều Thí chấm dứt muộn, trở lại Học Viện Quốc Giáo trễ, Hiên Viên Phá làm cơm chiều khó tránh khỏi có chút đơn giản, chỉ làm ít thịt muối đọng nước, ba chén nước canh, sau khi Trần Trường Sinh ăn no liền bị bối rối và ủ rũ chiếm cứ khiến thân hình nặng nề, khó có thể ngồi yên.
- Đi nghỉ sớm đi.
Hắn đứng dậy nói.
Đường Tam Thập Lục cực kỳ không hài lòng với thức ăn tối nay, vừa ăn vừa không ngừng thì thầm cái gì đó, thấy hắn chuẩn bị rời đi lại càng không hài lòng, nói:

- Cứ như vậy thôi sao?
Trần Trường Sinh có chút khó hiểu, hỏi:
- Nếu không thì còn thế nào?
- Ta van ngươi, hôm nay ngươi đứng đầu danh sách Đại Triều Thí đã khiến mọi người khinh thường ngươi khó chịu, có thể không cần biểu hiện bình tĩnh như vậy được không?
Đường Tam Thập Lục hô:
- Không phải đã sớm nói rồi à, tối nay chút ta phải ăn no một chút, sau đó cần phải say một trận sao? Nếu muốn vũ kỹ, ta chỉ cần hô một tiếng liền mang đến cho ngươi mười mấy người.
Trần Trường Sinh có chút khó xử. Hắn hiểu được ở thời điểm này quả thật cần phải ăn mừng một phen, như thế mới tính là người bình thường, chỉ là vừa mới ăn thịt muối đọng nước đối với hắn mà nói đã là nhượng bộ thật lớn rồi, loại chuyện say mèm này thật sự không có cách nào tiếp nhận.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ thấy tuyết lạnh dần dần tan đi, ánh sao dần hiện ra, trời đã tối muộn, quay đầu lại nói với Đường Tam Thập Lục:
- Ngày mốt, không, ngày mai sẽ uống với ngươi…. Hai chén?
Đó chính là ngày chính thức yết bảng Đại Triều Thí.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận