Trà Vị Tình Yêu Tôi Thưởng Thức Hàng Ngày


Đêm đó, cô vẫn bị lỡ chuyến xe buýt cuối cùng trở về trường.
Cô chỉ có thể đi xe về thành phố.
Khi đi học về, màn đêm đã kéo xuống hoàn toàn, xa xa vẫn còn tiếng sấm, trên bậc đá của sân chơi phủ đầy mây đen, cô nghiêm túc cầu nguyện với Chúa:
“Cầu xin Chúa, nếu ngài thật sự tồn tại, cầu xin ngài hãy cứu lấy đứa bé, ngàn vạn lần đừng để đứa nhỏ chết vì con.

Con sẵn sàng giảm thọ mười năm để bù đắp tội lỗi của mình.”
Cô là một người rất xấu, nhưng cô không muốn bất kỳ người vô tội nào phải chết vì mình.
Ngược lại, bản thân cô ngày càng không tìm được ý nghĩa và mục đích sống.
Cả đời này luôn thiếu thốn tiền bạc, bọn cho vay nặng lãi không dám ngang nhiên tìm đến cô nhưng chúng thường ngụy trang để uy hiếp cô.
Nhiều bạn cùng lớp cũng biết cô mắc nợ nên không muốn làm bạn với cô.

Chuyến đi chơi mùa thu cũng là một lời hỏi thăm lịch sự.

Thực ra, cô nghe rõ tiếng thở phào nhẹ nhõm của các bạn cùng phòng sau khi cô từ chối.
Đôi khi người ta chỉ thích tự lừa dối mình, cũng không thích tìm lý do từ bản thân, còn thích lừa mình dối người.
Nhưng sự thật chính là sự thật, cô là một kẻ cô độc không gia đình, không người chăm sóc, những kẻ như cô không nên sống trên đời này.
Thứ hai, cô gọi điện cho Lục Khải Nhan. 

Lục Khải Nhan không nghe điện thoại, từ lâu cô đã biết loại kim chủ kiếm được nhiều tiền như vậy sẽ lười nói chuyện với cô, thậm chí có khisố điện thoại của cô đã được đưa cho một người khác.
Vì vậy, khi tham gia lớp học lý thuyết hội họa đầu tiên của Trung Quốc, cô đã gửi một tin nhắn cho cô trợ lý nhỏ, hỏi xem cháu trai của Hàn Duy Chỉ có qua khỏi cơn nguy kịch hay không.
Cô trợ lý nhỏ gửi lại mười dấu chấm hỏi cho cô.
Bạch Ngân kể chuyện lần trước ở sân bay với trợ lý nhỏ, khiến cháu trai của anh lên cơn hen suyễn và suýt chút nữa đã mất mạng.
Trợ lý nhỏ mắng cô, thao thao bất tuyệt, ý chính là: “Cô Lục nhờ cô đối phó Hàn Duy Chỉ, vậy mà cô đã làm gì cháu trai của anh ấy, cô có bị bệnh không? Cô có bị bệnh không?”
Bạch Ngân tiếp thu lời mắng chửi của trợ lý, chính mình cũng tỏ vẻ đau đầu, nhưng sự việc đã xảy ra rồi, cô ấy chỉ biết mắng chửi người như vậy sao?
Buổi chiều, lúc Bạch Ngân ở thư viện mới nhận được tin nhắn của trợ lý nhỏ gửi tới, hai chữ lạnh lùng: “Không sao.”
Bạch Ngân thở phào một hơi.
Trợ lý lại gửi đến một tin nhắn: “Cô Lục không tức giận, còn nói cô làm khá tốt? Cháu trai anh ta sẽ không chết được, cho nên cô phải cố gắng hơn nữa?”
Lần này, chính là Bạch Ngân không muốn để ý tới bọn họ.
Vì vậy, nói đến việc tiêu diệt tam quan, e rằng Lục Khải Nhan đứng thứ hai, Bạch Ngân cũng không dám đứng thứ nhất.
Một tuần đã trôi qua mà không có biến cố gì, sau khi Bạch Ngân suýt phạm tội giết người lần trước, cô thực sự muốn kết thúc hoàn toàn kế hoạch năm trăm vạn.
Năm trăm vạn còn thơm hơn, nhưng cô cũng biết mình sẽ không bao giờ có cơ hội gặp lại Hàn Duy Chỉ, huống chi là chụp ảnh anh vụng trộm trên giường.
Mâu thuẫn bây giờ chính là: mâu thuẫn căn bản không thể hòa giải trong khi nam chính thậm chí không thèm nói một lời với cô.
Ngay cả cơ hội nói chuyện còn không có, còn muốn chụp ảnh để kiếm 500 vạn? Điều này chỉ có thể là ảo tưởng.
Sau ba ngày, trợ lý gửi cho cô một tin nhắn, hỏi cô: “Mọi chuyện thế nào rồi?”
“Cô Lục hi vọng rất cao ở cô, đừng để cô ấy thất vọng!”
“Bảo bảo, tôi cầu xin cô, rốt cuộc sự việc đã tiến triển đến đâu rồi? Tiền lương của tôi trong 6 tháng cuối năm đều trông cậy vào cô đó.”

Bạch Ngân xem như đã rõ ràng, khi có một chút giá trị sử dụng thì là bảo vật, còn khi không còn giá trị sử dụng thì đó chính là có phải cô bị bệnh hay không.
Tất nhiên, Bạch Ngân không phải là người ghi hận, nhưng cô biết rất rõ, việc thu phục được Hàn Duy Chỉ là một nhiệm vụ bất khả thi.
Cô không biết mình sai từ lúc nào.
Có lẽ ngay từ lần đầu gặp mặt thì đã sai rồi, cô không nên ở Vân Thuỷ Thiên nhìn thấy anh, lại càng không nên cầm bó hoa đi chịu chết, ngay từ đầu không nên trốn vào xe của anh, bị anh đá xuống dưới, lúc ấy cô nên chạy thật xa, không gặp anh thì bây giờ cũng sẽ không phiền não.
Dù sao gặp anh, bọn cho vay nặng lãi vẫn tồn tại, cả đời này chúng vẫn không chịu buông tha cho cô.
Cô không khỏi thắc mắc, chẳng lẽ cô đã xúc phạm đến mấy vị thần và yêu ma, có nên tìm chút thời gian đi chùa thắp hương không?
Cô nghe bạn cùng phòng Dương Mông Điềm nói, tuần trước đến núi Huyền Minh thắp một nén nhang để cầu xin, trên đường trở về trường học liền có một nam thần đã tỏ tình với cô ấy, bây giờ cô ấy đã rơi vào tình yêu cuồng nhiệt rồi.
Bạch Ngân cũng bắt đầu ngo ngoe, rục rịch, liệu có thực sự linh nghiệm như vậy không? Một khi cuộc sống của người ta không được suôn sẻ, liền bắt đầu tìm mọi cách để cầu Trời thờ Phật.
Bạch Ngân nghĩ, cho dù có nợ mấy chục triệu, cô mới mười chín tuổi, năm nay vẫn còn nhỏ nên cũng có quyền mơ mộng đúng không?
Vì thế, vào sáng sớm cuối tuần, cô đã dậy sớm như thứ hai tuần trước.
Lại là sáu giờ sáng, cả khuôn viên đều đã ngủ say, cô đến bên cây sơn chi vừa được chăm sóc tốt, hái những nụ hoa vừa mới nở rộ, có thể là do giao mùa nên thời tiết ngày càng lạnh, nhưng nụ hoa không còn nở rực rỡ như tuần trước.
Cô gói những cây hoa sơn chi bằng giấy nháp, lấy dây buộc tóc gói lại là đã một bó hoa đơn giản.
Dâng bó hoa này lên Phật, hẳn là các vị Phật cũng sẽ không trách cô không muốn tiêu tiền, đúng không?
Nhưng thật ra cô cũng không dư dả để mua hoa đắt tiền, cô cầu mong ông trời sẽ thấu hiểu cho cô, biết cô thực sự tội nghiệp như thế nào!
Núi Huyền Minh vào cuối tuần không có nhiều khách du lịch lắm, có lẽ là do Bạch Ngân đến sớm, cáp treo cũng chưa mở, cô xem chỉ dẫn trên bản đồ rồi leo lên đỉnh núi.
Ngôi chùa uy nghiêm tọa lạc trên đỉnh núi, vừa đến gần đã nghe thấy tiếng chuông ngân trong trẻo, âm thanh tưởng chừng như truyền đến từ rất xa, nhưng lại có thể trực tiếp đập vào tim.
Có một vài người hành hương, nhưng cũng không nhiều, trong đền có thắp hương miễn phí, Bạch Ngân cẩn thận đặt những bông hoa lên bàn thờ ngoài cùng, lúc này cô mới phát hiện căn bản không có ai đến cúng bái chỉ với một bó hoa.

Nhưng mọi chuyện xảy ra đột ngột, Bạch Ngân cũng không nghĩ nhiều, cô thắp một nén nhang lên ly hương, rồi quỳ xuống bắt đầu thành tâm cầu nguyện:
“Ông trời, cầu mong ông trời thoả mãn cho con ba điều ước, điều ước thứ nhất, con mong con thoát khỏi nạn cho vay nặng lãi trước khi ra trường, điều ước thứ hai, cầu xin ngài hãy nói với ba mẹ con rằng con không hận họ, con cầu mong bọn họ hãy mau trở về, trên đời này sẽ không có người nào yêu con ngoại trừ hai người họ cả, điều ước thứ ba, con còn chưa nghĩ ra, sau này muốn chờ dùng gì thì dùng, cám ơn người! ”
Cô quỳ đến nửa tiếng mới đứng dậy, những người xung quanh quỳ rồi lại đi, đi rồi thì có người khác đến quỳ, còn cô vẫn một lòng lặp đi lặp lại ước nguyện của mình.
Cho đến khi một người phụ nữ lớn tuổi nói với cô: “Con chỉ có thể ước một lần thôi, nói quá nhiều sẽ không linh đâu.”
Lúc này Bạch Ngân nhanh chóng đứng dậy, đi loanh quanh một vòng, nghe tiếng chuông và chuẩn bị xuống núi.
Trên thực tế, các vị Phật căn bản không thể nào đáp ứng ba điều ước của cô, nhưng cô đã tự mình tạo ra tiêu chuẩn cho các vị thần.
Nhưng cô có một lòng tin mãnh liệt vào thần Phật, cô luôn cảm thấy lần này sau khi xuống núi nhất định có điều tốt đẹp đang chờ đợi cô.
Khi xuống núi, cô nắm cỏ đuôi chó, bước đi vô cùng nhẹ nhàng, cô cảm thấy tương lai của mình đầy hứa hẹn, thậm chí cô còn bước đi với gió.
Chẳng may, trên đường xuống núi cô bị lạc, rẽ nhầm, đường núi quanh co khúc khuỷu, nhìn thấy núi rừng cằn cỗi xung quanh, cô cảm thấy mình xong rồi.
Rốt cuộc, ông trời vẫn không thích cô cho lắm, cô đã lạc ở trên núi gần một buổi chiều, mãi đến khi trời chạng vạng tối, cô mới đi bộ trở lại chùa một lần nữa.
Cô hỏi các vị phật tử ở chùa về đường xá, sau đó mới biết mình vừa đi sai hướng, may mà cô biết cách quay lại, còn nhớ đường cũ mà về, nếu không hôm nay cô cũng đừng nghĩ đến chuyện xuống núi.
Lần này, Bạch Ngân đã rút ra được kinh nghiệm, cô ngồi xổm trong chùa cho đến khi có một nhóm du khách xuống núi, cô đi theo bọn họ.

Sau nửa tiếng, cô đã tới chân núi an toàn và suôn sẻ.
Đã chín giờ tối.
Cô thật sự không ngờ mình lại gặp phải tai nạn như vậy, sau khi cầu nguyện xong, cô lại gặp khó khăn về mọi mặt! Rõ ràng là cô muốn giải quyết việc cho vay nặng lãi, bây giờ cô lại phải tiêu một khoản tiền!
Giờ này đã không còn chuyến xe nào trở về trường học, gần đó cũng không có ga tàu điện ngầm, cách duy nhất để cô quay về là đi máy bay!
Nghĩ đến một khoản tiền lớn như vậy, Bạch Ngân trở nên nhẫn tâm, quyết định đi bộ về vào ban đêm!
Trên thực tế, cô chỉ cần đi bộ đến ga tàu điện ngầm gần nhất, cũng không xa lắm, đi bộ đến đó mất khoảng một tiếng.
Không nói thêm gì nữa, thừa dịp trời còn chưa tối hẳn, cô vội vàng đi về phía trước.
Xung quanh là đường lớn, đi ngang qua một lối vào cầu, cô tiếp tục đi về phía trước, gió lớn gào thét từ cổng vào, cô quấn chặt quần áo theo bản năng, lúc này mới phát hiện vì chuẩn bị để đi leo núi, cô thậm chí còn không mặc áo khoác.

Con đường này thật ảm đạm và buồn tẻ, chỉ có những chiếc xe qua lại và những ngọn đèn đường với ánh đèn mờ nhạt, từ đầu đường đến cuối đường chỉ có mình cô.
Khi gần đến lối vào tàu điện ngầm, người bắt đầu nhiều hơn.

Bạch Ngân hít một ngụm khí, cảm giác ở chỗ có người thật tuyệt.
Vừa rồi một mình cô đi trên đường, cô thực sự lo lắng sẽ có một chiếc xe Minibus màu đen bất ngờ xuất hiện, tóm lấy cô và bán cô về quê.
Quả nhiên, người ta chỉ biết họ can đảm như thế nào khi không có tiền.
Sau khi vào lối để lên tàu điện ngầm, cô quẹt thẻ và đi đến nhà ga.

Lúc này không có ai cả.

Tàu điện ngầm lao vút qua.

Cô lên chuyến tàu điện ngầm cuối cùng của tuyến B.

Sau khi đứng vững, cô bước đến chỗ một đứa trẻ được mẹ bế, nhấc chiếc điện thoại liên tục đổ chuông trong túi của cô.
Những cuộc gọi vào giờ này thường là chuyện không tốt, cô đã quen rồi, bọn cho vay nặng lãi thường gọi điện cho cô vào lúc này rồi đe dọa, làm cho cô suốt đêm không thể ngủ ngon được.
Cô chỉ tình cờ đứng trước mặt một đứa bé, cầm điện thoại di động lên, phát hiện đó không phải là một dãy số xa lạ.

Người tốt, chính là người phụ nữ đã phá hỏng tam quan – Lục Khải Nhan.Vị trà không hoàn thành nhiệm vụ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận