Tổng Tài Thực Đáng Sợ

Hắn hiểu rõ cô gái nhỏ này, nhìn thì nhu nhược như không có xương, trên
thực tế bất kỳ quyết định nào đều không muốn người khác nhúng tay vào,
nàng kiên cường nghĩ sẽ tự mình làm tất cả mọi chuyện, cho dù là tố cáo
không thành, thất bại cũng một mình gánh chịu.

Nên nói nàng ngu ngốc, hay là còn có cái gì khác?

Tần Dịch Dương đột nhiên cúi người ôm chặt nàng, hôn lên cánh môi nàng, hấp thu hơi thở thơm tho của nàng thấm vào ruột gan.

Lâm Hi Hi lại càng hoảng sợ, cảm giác thân thể bị bao trùm nặng nề, hai
tay nàng thử đẩy hắn ra, nhưng lại thôi vì cánh tay đau nhức, môi bị hắn hôn, nàng nóng ruột mà hô lên “Tần tiên sinh!”

Dây dưa hồi lâu, Tần Dịch Dương cẩn thận không có động đến vết thương
của nàng, nụ hôn dần chấm dứt, hắn đè xuống ý nghĩ chết tiệt muốn nàng,
quên đi nàng đang bị thương.

Màn đêm buông xuống, ánh sáng trong phòng đều không phải dư dả, Tần Dịch Dương từ từ dứt ra, không hề đè nặng nàng.

Lâm Hi Hi thở gấp, mắt mở lớn, rất sợ một lần nữa chọc giận hắn.

“Cốc, cốc, cốc.” Tiếng đập cửa vang lên.

Lâm Hi Hi bỗng giật mình, nghĩ tới lúc này ai có thể gõ cửa phòng nàng.

“Cốc, cốc, cốc.” Bên trong một mực trầm mặc, người ngoài cửa nhịn không được mở miệng nói: “Hi Hi, em có trong đó không?”

Lâm Hi Hi lúc này mới nhận ra là tiếng của Nguyễn Húc.

Mà Tần Dịch Dương như ngoảnh mặt làm ngơ, đem chăn mỏng đắp hai bên
người nàng, nhìn ánh mắt đề phòng của nàng cười rộ lên, “Nghỉ ngơi cho
tốt.” Hắn trầm giọng nhẹ nhàng nói.

Lâm Hi Hi không thể làm gì khác hơn là tạm thời nằm im trong chăn mỏng, nhưng lòng lại treo ở tiếng gõ cửa.


“Không phải bảo em nghỉ ngơi sao, nhắm mắt lại.” Tần Dịch Dương từ trên
cao nhìn xuống, cánh tay ưu nhã dặt trên đỉnh đầu nàng, giữ cho hơi thở
của nàng nghe ổn định.

Lâm Hi Hi có một chút hờn dỗi, nhưng khuôn mặt ôn nhu nhỏ nhắn cũng không dám biểu hiện ra ngoài.

“Nhanh lên một chút,” Tần Dịch Dương cố ý kéo thời gian, khiến cho tiếng đập cửa lại tiếp tục vang lên, tiếng nói trầm thấp ưu nhã nói, “Không
phải muốn tôi hôn em cho tới khi em nhắm mắt lại mới thôi chứ!”

Nàng nhanh chóng nhắm mắt lại, giống như một con vật nhỏ, mắt nhắm lại mà lông mi vẫn còn run rẩy.

Tần Dịch Dương nhìn một hồi, cúi đầu dán tại bờ môi non mềm của nàng,
cúi đầu nói một tiếng “Ngoan,” lúc này mới đứng dậy rời đi.

Trong lúc đi ra nhân tiện đóng luôn cửa phòng ngủ giúp nàng, cầm lấy áo khoác trên sofa, khi đó mới mở cửa phòng.

Ngoài cửa, Nguyễn Húc nhíu mày, động tác gõ cửa dừng lại, biểu tình lo
lắng từ đầu đến khi nhìn thấy Tần Dịch Dương lại chuyển sang kinh ngạc,
sau lại tùy tiện biến thành vẻ ẩn nhẫn.

Nổi lên một tràng cười vô ý thức: “Cậu ở đây à?”

Biểu tình của Tần Dịch Dương rất tự nhiên, khuôn mặt tuấn dật mang vẻ hăng hái, ưu nhã mà đi ra ngoài, đóng cửa lại.

“Cô ấy đang ngủ, không nên ầm ĩ.” Hắn mở miệng nói.

Thiếu chút nữa Nguyễn Húc bị những lời này của hắn làm cho nghẹn chết.

Nhưng lại không dám tiếp tục gõ cửa, ở phía sau oán hận nửa ngày mới
đuổi kịp bước chân Tần Dịch Dương, tựa hồ thói quen của hắn là như vậy.


Đi theo phía sau người đàn ông này, làm trợ thủ, hắn luôn luôn không tranh cướp quyền lợi gì.

Thế nhưng có phải không nên bao gồm cả tình cảm?

“Cậu tính toán cái gì? Hôm nay cô ấy hẹn gặp mình ở cửa lễ đường, cậu không biết sao?” Nguyễn Húc trừng mắt nhíu mày nói.

“Thật không?” Tần Dịch Dương bước dài, hờ hững nói.

“Tần Dịch Dương, cậu cần phải biết rõ, là cậu không muốn giúp cô ấy,
hiện tại ít trêu chọc cô ấy đi!” Nguyễn Húc tức đến mức đấm vào tường.

Lúc này Tần Dịch Dương mới liếc mắt bắt đầu nhìn hắn, chỉ nhìn trong
giây lát, khóe miệng nổi lên một nụ cười, không xác định ý tứ bên trong.

“Bỏ cuộc đi …” Hắn đưa ra câu bàn luận, “Không phải cậu bỏ qua mọi hơn thua để nhét toàn bộ tâm huyết về bên Mỹ sao?”

Lúc này đây Nguyễn Húc mới nhận thấy mình đã không khống chế được bản
thân, chờ cho tới khi tâm tình ổn định mới tiếp tục bước đi theo hắn,
tạo thành một người đàn ông có tư thế tuấn nhã bất phàm giống như hắn,
đến đây, vẻ phong lưu hào phóng của hắn đủ để dùng.

“Cậu thực sự thích Hi Hi?” Nguyễn Húc hỏi

“Hay là.”

“Căn bản cậu như vậy không gọi là thích, mà là theo đuổi không quang minh chính đại!” Nguyễn Húc nhíu mày.

“Thứ nhất mình không có thói quen chủ động, thứ hai mình không quan
tâm.” Tần Dịch Dương ngừng lại một chút, thân ảnh cao ngất dừng lại bước chân, ánh mắt thâm thúy có một ánh hào quang đang di chyển.

“Khiến cho cô ấy phải cam tâm tình nguyện mới được, sự việc hai năm trước, cô ấy rất để ý.”


‘Nói lời vô ích!’ Nguyễn Húc ở trong lòng nói một câu.

Làm gì có người con gái nào bị cưỡng bức lại đi cảm kích kẻ đã cưỡng bức mình?

“Cậu còn có việc sao?” Tần Dịch Dương liếc hắn một cái, “Không có việc
gì thì đem lịch trình ngày mai sửa lại đi, mình xem cậu gần đây rất nhàn rỗi.”

‘Cậu mới lắm chuyện! Lắm chuyện đến mức đi theo chân cô gái nhỏ tham gia lễ tang!’ Nguyễn Húc tiếp tục oán thầm.

“Cậu trong hội đồng quản trị nêu ý kiến thu mua Nhạc Thị, thật sự là như vậy?” Cuối cùng Nguyễn Húc cũng nhớ đến công việc quan trọng.

Tần Dịch Dương suy xét một lúc mới nói: “Chờ cô ấy quyết định.”

Nói xong mở cửa phòng, “Ầm” một tiếng đem Nguyễn Húc ném ở bên ngoài.

***

“Lâm tiểu thư, theo những đầu mối mà cô cung cấp chúng tôi sẽ tiến hành
điều tra, chỉ là kết quả ra sao chúng tôi cũng không thể đoán trước,
không có chứng cứ xác thực, chúng tôi không thể có biện pháp bắt Nhạc
tiên sinh, mà chỉ có thể âm thầm điều tra, điểm ấy cô có thể hiểu chứ?”

“Tôi chỉ mong có kết quả tại phiên tòa của Nhạc Thị.”

“Được chúng tôi sẽ mau chóng làm, cũng muốn Lâm tiểu thư tận tình phối hợp.”

Sắc trời có chút u ám, Lâm Hi Hi từ sở cảnh sát đi ra, nhìn bầu trời.

Mong là về tới công ty trước khi trời mưa, nàng nhẹ giọng cầu khẩn.

Xuống xe buýt tại cửa công ty, giọt mưa lớn bắt đầu rơi rầm rầm, rơi
trên người nàng, làm y phục đều ướt nhẹp, dinh dính lại dán chặt vào
người nàng, Lâm Hi Hi chật vật chạy vào đại sảnh, giũ giũ nước mưa trên
người.

“Đinh” một tiếng cửa thang máy mở ra, Lily từ bên trong bước ra.


Sắc mặt cô ta không được tốt, cầm cặp lồng trong tay, lã chã chực khóc,
những nữ đồng nghiệp xung quanh đều chỉ trỏ, thậm chí cười ra tiếng lớn.

Lâm Hi Hi sợ giật mình, suy nghĩ một chút, quyết định đi sang thang máy bên cạnh.

“Lâm.” Lily thất thần gọi một tiếng.

Cô ấy thấy nàng rồi, Lâm Hi Hi dừng bước, ánh mắt trong veo nhìn cô ta.

“Lâm, cô cũng thấy tôi thực đáng ghét phải không? Cô nhìn thấy tôi lại trốn đi.” Lily tiến tới, yếu ớt nói.

Lâm Hi Hi nhẹ nhàng hít một hơi, chân thành nhìn cô ta: “Lily tôi chỉ là không muốn lại tranh chấp với cô mà thôi.” Đây là nàng nói thật tình,
gần đây nàng mới mất nửa hồn vía, không có một chuyện tốt, uy tín của
nàng với tòa án rất thấp, cảnh sát mang tâm trạng hoài nghi mà điều tra
việc này, phần chắc chắn của nàng càng nhỏ, cuộc sống sinh hoạt ngày
ngày vội vội vàng vàng.

Nàng cố gắng lắm mới chống lại sự suy sụp của cơ thể, mỗi ngày, ngoài
làm việc chạy đi tới nhiều nơi như vậy, tan tầm là lúc mà bàn chân cùng
mắt cá chân đều đã mỏi rời.

Tần Dịch Dương lại vô cớ thâm nhập vào cuộc sống của nàng, bá đạo cùng
quan tâm, nàng không có biện pháp từ chối, nên gặp phải Lily chỉ có thể
tránh đi, nàng không muốn chuốc phiền phức vào người.

“Cô nói dối! Là cô thấy tôi đáng ghét! Cô và Vinson đều bắt đầu ghét bỏ
tôi!” Lily run rẩy, mở cặp lồng ra,“Tôi mang cơm trưa cho anh ấy, anh ấy cũng không cần, nói chính mình tự ăn, anh ấy thấy tôi đáng ghét, từ
trước tới bây giờ anh ấy cũng chưa từng ghét bỏ tôi!’

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lâm Hi Hi nổi lên một tia nghi ngờ, nhìn thoáng qua cặp lồng.

Vô ý nhận xét, nàng nhẹ nhàng mở miệng nói: “Ngài ấy không quen ăn tương ở đây, không hợp khẩu vị.”

Đó là do một lần bị hắn ép buộc lôi vào nhà hàng, bá đạo cướp lấy đồ ăn
của nàng, nhưng nhíu mày nói không ngon, lần sau sẽ không lại cướp của
nàng… Ánh mắt Lâm Hi Hi sáng lên, không hiểu vì sao lại có thể nhớ rõ
ràng như vậy.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận