Tổng Tài Tàn Khốc Chiếm Hữu Điên Cuồng


Tề Dụ Minh bế thẳng cô về phòng, bỏ cô xuống giường.

Vươn tay cởi từng cúc áo sơ mi rồi quăng cởi phăng ném đi không thương tiếc, từng múi cơ hiện rõ ra và vóc dáng săn chắc, cao lớn của hắn dần tiến lại gần hơn.

Mộng Ái không còn vẻ sung sướng như nãy mà nghiêm mặt lại, tính được chuyện không hay sắp tới nên lắp bắp:
" Này..chú..chú định làm gì?" Cô tưởng anh chỉ định đùa thôi nhưng không phải vậy...
Câu hỏi dư thừa nhằm câu giờ, mong phân tán đi sự cuồng nộ của nam nhân nhưng có vẻ bất khả kháng.

Tề Dụ Minh tập trung nhìn cô hau háu như săn mồi, lao đến rồi đè thẳng cô nằm xuống, hai cánh tay nữ nhân căng trên đỉnh đầu.

Sự việc xảy ra chớp nhoáng, giường nệm rung lên rồi lại ổn định.

Một tay hắn giữ chặt con mèo nhỏ, tay kia rờ xuống bầu má có chút phấn trắng.


Trời lạnh nên làn da Ái nẻ nhẹ, có phấn trắng và trên gò má thì ửng đỏ khiến cô đáng yêu hơn bao giờ hết.

Tề Dụ Minh cười nhẹ rồi thản nhiên đáp:
"Dĩ nhiên là trị tội em...!em làm quá nhiều điều sai trái sau lưng tôi.

Dám giấu tôi thì đừng trách."
Mộng Ái lại định cãi lý nhưng ngón tay hắn đã rờ qua hai cánh môi mọng của cô, cánh môi hồng phiến luôn chu lên như viên kẹo dẻo, bất giác nữ nhân há miệng ra, toan dùng răng lại cắn vào ngón tay hắn một cái đau điếng thì nam nhân đã nhanh tay rút ra, tiện thể bóp mạnh vào miệng cô, không quên gằn lên:
"Ái Ái...em dám?" Con mèo nhỏ này càng gan lớn rồi.
Tề Dụ Minh nóng mắt nhìn cô, nhìn cô gái nhỏ đang hực khí thế chống đối bên dưới, sau cùng rúc xuống hổm cổ bắt đầu liếm láp thớ da xung quanh cũng là nơi nhạy cảm của bảo bối.

Cơ thể cô mềm nhũn ra, da gà nổi dọc toàn thân, các đốt xương cũng không còn cứng ngắc lên cơ như ban nãy mà yếu mềm ra đôi phần.

Chính vì vậy mà Tề Dụ Minh không tốn công giữ chặt cô làm gì, nhân cơ hội này hắn thoăn thoắt kéo lấy bộ đồ cô đang mặc, sớm thôi, cơ thể nữ nhân đã trần trụi dưới thân hắn.

Mộng Ái xấu hổ, người co rúm lại, làn da chịu lạnh bất ngờ cũng đỏ ửng.

Quả thực cũng không phải lần đầu nhưng đến giờ cô vẫn ngại không sao tả hết.
Tề Dụ Minh ngửng lên, nụ cười đầy đểu cáng nhìn cô, châm chọc: "Em xấu hổ gì chứ? Chút nữa tôi cũng cởi truồng...!vậy là chúng ta hoà nhau."
Khuôn mặt cô nghe vậy thì càng thêm biến sắc, ngồi dậy đưa tay bịt miệng hắn lại, khuôn mặt hai người đối diện nhìn nhau, ánh mắt Tề Dụ Minh thâm tình hơn bao giờ hết, miệng hắn mở ra ngậm lấy hai ngón tay của cô.

Ngay cả đầu ngón tay cũng mềm mại và ngọt ngào như que kẹo thế này sao? Hắn tự vấn rồi hàm răng trắng sứ cười lên, cắn nhẹ vào đầu ngón.

Dây thần kinh chạy dọc khiến cô quắn quéo hơn, toan định rút tay lại nhưng không thể vì hắn giữ chặt trong miệng mình.

Cô gái nhỏ đành thỏ thẻ van xin:" Chú...!bỏ ra đi.."
Chỉ một lời thỉnh cầu nhẹ nhàng, hàm răng Tề Dụ Minh liền mở ra, Mộng Ái mau thu tay lại, hai bàn tay đan bấu vào nhau.


Nam nhân nâng cô ngồi thẳng lưng trên đùi mình, quây chăn lại bọc quanh cơ thể cô để đỡ lạnh, mình thì cúi thấp đầu xuống một chút để hôn lên hai n*m hoa đào nhỏ.

Tề Dụ Minh mới chạm môi lạnh lên n*m hoa thì cả bầu ng*c như nở rộ, liền run bần bật như miếng bánh flan núng nính.

Nhìn trông cực vui mắt.

Miệng hắn từ từ mở ra, ban đầu là lấm láp một chút đầu, dịch bọt mới chơm chớm đầu n*m, sau cùng bầu ng*c được bao trọn bởi khoang miệng nam nhân.

Đầu n*m nóng hổi, ngứa ngáy vô cùng lại luôn bị hắn đem ra trêu đùa khiến Ái cũng đỗi khổ sở.

Hắn cố tình làm vậy, hắn biết vật nhỏ sẽ lấn cấn lắm nhưng hắn muốn cô phải chịu như vậy, nhìn lúc cô khổ sở thế thấy hắn thoả con mắt ngắm nhìn sự quyến rũ ấy.
Sau cùng lưỡi hắn đá nhẹ lên đầu n*m, như giải tỏa cơn bức bối, lồng ng*c cô thở hắt ra một hơi dài.

Bắt đầu liếm láp đều đều, hàm răng cắn nhẹ rồi thả ra, cứ tiếp tục làm thế cho cả hai bên.

Bên này dùng miệng thì bên kia lấy tay se tròn, đến bên kia thì ngược lại.


Lồng ng*c cô hấp hối mạnh khiến hai đôi gò bồng như được đệm to lên, đầu n*m cũng cứng lại săn chắc, đem lại khoái cảm cho mèo nhỏ.
Như đã thỏa mãn, Tề Dụ Minh từ tốn ngửng dậy, ánh mắt hắn nhìn xuống mới thấy cả bầu ng*c đã óng ánh vì d*ch bọt hắn đượm lại.

Ánh mắt hắn liếc lên nhìn khuôn mặt mơ hồ của cô, sau cùng dí sát lại nói nhỏ.
"Ái Ái, tôi dùng răng cắn em yêu chiều như thế...!Hà cớ gì em lại dùng răn cắn tôi đến đau đớn vậy?"
Mộng Ái cụp mắt xuống, né tránh đi sự giao tiếp của ánh mắt hai người, khoảng cách khuôn mặt hai người gần nhau quá.

Bên dưới ngón tay hắn vẫn tích cực se mạnh, dường như có d*ch bọt nên thớ da được ma sát trơn tru hơn.

Hắn phả ra luồng khí nóng, uỷ mị làm nũng: "Tôi buồn em lắm, Ái à."
Xong hắn hôn nhẹ vào cánh môi cô, nụ hôn dạo đầu từ tốn, dần dần lại o ép kịch liệt.

Mộng Ái muốn thoát cũng không thể vì tay hắn giữ chặt đầu cô, một tay còn lại thì bóp mạnh n*m hồng, nghịch ngợm ấn thụt lên thụt xuống khiến bầu ng*c đau đến tê..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận