Tổng Tài Nghiện Hôn Vợ Nhỏ Xinh

Vân hoa trên mặt bàn xuất hiện vài vết nứt, vệt máu đỏ chưa được được lau đi lưu lại một ít trên bàn. Vi Vi ngồi trên sô pha sắc mặt trắng nhợt nhìn người đàn ông đang chăm chú nghe điện thoại của cô. Loa bật lớn nên cả hai đều có thể nghe được lời Sở Tiểu Kiều vừa nói. Phí Nặc Nam tức giận một đấm rơi xuống trên bàn trà tiếng động lớn vang lên dữ dội. Xiết chặt nắm tay trên bàn lại có thêm vài vệt máu. Con ngươi thâm thúy giống như một hố đen không đáy mà giờ phút này nó đang bắt đầu lay động được điểm xuyến bằng những tia máu đỏ tươi. Mày kiếm hung hăng nhíu lại một chỗ khóe môi lạnh lẽo nhếch lên. ”Phải kết hôn?” Rõ ràng chỉ là tiếng cười khẽ lại làm cho người ngồi trên sô pha phải rùng mình một cái. Tuy rằng, hôn lễ được cử hành có phần gấp gáp nhưng lại có thể nhìn ra được Anh Ly đã bỏ vào rất nhiều kì vọng lẫn công sức chí ít trong thời gian ngắn như vậy muốn tổ chức thật long trọng quả là điều không dễ dàng. Sở Tiểu Kiều yêu kiều trong chiếc váy cưới màu trắng tinh khôi, đuôi áo mềm mại uốn lượn trên nền đất vì muốn làm nổi bật chiếc váy nhà thiết kế đã thêm vào bên hông nó một dải lụa trắng điều đó đã vô tình làm cho cái bụng hơi nhô ra của cô bị che khuất. Cứ như vậy gả cho Anh Ly? Đầu óc lúc này có hơi hỗn độn nhưng cô cũng chẳng muốn nghĩ nhiều bởi vì nghi thức đã sắp bắt đầu. Trang nghiêm nhưng không kém phần long trọng, Sở Tiểu Kiều hồi hộp nắm chặt bó hoa che giấu sự khần trương của mình. Anh Ly hôm nay vận bộ âu phục màu trắng, anh mỉm cười dịu dàng bàn tay ấm áp gắt gao nắm lấy tay cô. Sở Tiểu Kiều quay đầu cười đáp lại anh. Nhưng mà sao ý cười có chút miễn cưỡng. Sau khi cha xứ đọc xong hôn phối, Anh Ly không hề do dự thốt ra ba chữ: "Con đồng ý". Lúc này toàn bộ ánh mắt đổ dồn về phía Sở Tiểu Kiều. ”Con...” Cô nguyện ý sao? Thật sự nguyện ý? "Con...” ”Nhóc con, em đã là người của anh sao có thể mặc áo cưới gả cho người đàn ông khác?” Thanh âm tà nịnh vang lên như sấm rền nổ tung gây chấn động cả lễ đường cửa giáo đường bị người nào đó một cước đá văng, Sở Tiểu Kiều đưa tay vén tấm lụa mỏng trước mặt ánh sáng chói mắt từ bên ngoài rọi vào thân ảnh cao to đang bước vào. Chương 19.2: Nhóc con, chúng ta về thôi… Ánh sáng chói mắt vây quanh người anh làm cho người ta không thể nhìn rõ bộ dáng chỉ là cảm thấy gương mặt đang bị phản chiếu kia giống như có một sức mạnh vô hình đang dần nuốt chửng luồng ánh sáng đó. Cho dù nó vẫn mơ hồ như thế nhưng ngay lập tức lại làm cho Sở Tiểu Kiều biến sắc đồng thời gương mặt Anh Ly cũng trở nên trắng bệch so với cô dường như anh còn mang theo một chút dư vị của sự chết chóc. Những người tham dự hôn lễ ngày hôm nay ngơ ngác nhìn nhau xôn xao không dứt. Người đàn ông này là ai mà đột nhiên xông vào đây? Mà quan trọng nhất chính là câu anh ta vừa nói cô dâu là người phụ nữ của anh ta sao? Vậy chú rễ thì sao? Thanh âm này đầu Sở Tiểu Kiều như nổ tung ra hai cánh môi tái nhợt run rẩy có chút không thể nào tin được, biến mất một thời gian lâu như vậy bây giờ lại chọn ngay thời điểm này xuất hiện trước mặt cô. Tiếng bước chân không nhanh không chậm vang lên ánh sáng dần trở nên mờ nhạt người đàn ông đó bước vào thân hình cao lớn mang chút cảm giác cao ngạo, toàn thân vận bộ tây trang màu xám bạc một tay bỏ trong túi quần tay còn lại cầm bó hoa thật to những cánh hoa mềm mại hòa lẫn cùng với sắc màu đỏ rực rỡ trông chúng càng trở nên diễm lệ hơn khi được những ngón tay thon dài của anh chạm vào, người và hoa cùng tô điểm cho nhau vô tình làm cho người ngoài không thể nói nên lời. Tầm mắt chậm rãi di chuyển sau đó dừng lại một chút không phải vì cái gì khác đơn giản là trước ngực người đàn ông này cũng có một nhánh hoa cài áo chú rễ. Mày kiếm tà mị giương lên đôi mắt hơi nhíu lại con ngươi đen tuyền tưởng chừng như không thể thấy đáy sống mũi thắng tắp, khóe môi nhếch lên tạo thành một nụ cười mỉa mai một sự yên tĩnh báo hiệu bão táp sắp đến. Bó hoa trong tay Sở Tiểu Kiều rơi xuống đất, Phí Nặc Nam như thế nào lại là anh? Tất cả cảnh vật xung quanh dường như không còn tồn tại, thế giới xoay quanh cô và nụ cười hào hoa của người đàn ông kia. Cách ăn mặc của anh hôm nay so với chú rễ hình như rất giống nhau. ”Này đây là chuyện gì vậy?” ”Này sao người này lại nói như thế? Cậu nhìn sắc mặt của cô dâu kìa chẳng lẽ cô ấy thật sự từng cùng người đàn ông này xảy ra chuyện gì?” ”Ai mà biết! Nhưng mà người này nhìn qua là một đại soái ca đó nha bộ dạng lại sang trọng như vậy hẳn là một người giàu có. Quả là một cực phẩm hiếm có!” …... Tranh luận bắt đầu nổi lên, Anh Ly cố gắng trấn tĩnh tinh thần đi đến chắn trước mặt Sở Tiểu Kiều: ”Ngài Phí đây phải chăng muốn đến uống rượu mừng sao? Hiện tại nghi thức còn chưa chấm dứt mời Phí tổng đứng sang một bên đợi lát nữa tôi cùng Tiểu Kiều sẽ đến kính ngài một ly xem như là cảm ơn Phí tổng đây đã bỏ chút thời gian quý báu đến tham dự hôn lễ của chúng tôi” Phí Nặc Nam cười xấu xa chỉ cần ánh mắt cũng đủ để ọi người nhận ra một điều. Hôm nay, anh tuyệt đối không phải đến đây để uống rượu mừng. Sở Tiểu Kiều trong đầu trống rỗng đứng như trời trồng. Phí Nặc Nam lờ đi Anh Ly đang khom người làm tư thế xin mời , nhìn chằm chằm Sở Tiểu Kiều đứng phía sau , cô ấy hôm nay rất đẹp một thân áo cưới trắng noãn cao quý đuôi váy thướt tha uốn lượn trên nền đất, vùng bụng được che khuất bởi một dải lụa trắng. Phí Nặc Nam cười sủng nịch ngón tay thon dài ngoắc ngoắc như mời gọi: ”Nhóc con, mau đến đây” Sau đó Phí Nặc Nam dang tay chờ đợi cô về lại bên anh vòng tay đó dịu dàng mà lại ấm áp. Gương mặt nhu hòa kia làm cô cảm giác như chưa từng có chuyện gì xảy ra giữa bọn họ. Như là lúc anh nói sẽ kết hôn với cô, ý cười nhợt nhạt làm người ta không tự chủ được mà lún sâu vào cái vẻ sủng nịch đó. Sở Tiểu Kiều rùng mình một cái theo bản năng lùi về phía sau. Anh nói mà không suy nghĩ gì hết. Hành động của cô toàn bộ đều được thu vào mắt anh, làm cho nó thoáng trở nên tối tăm đi vài phần nhưng ý cười lại càng lúc càng rõ: ”Còn chần chừ gì, hửm?”. Anh kéo dài âm cuối tựa như đang nói với cô rằng kiên nhẫn của anh sắp đến cực hạn rồi. Cục cưng của anh hôm nay lại đi mặc áo cưới xinh đẹp gả ột người đàn ông khác kỳ thật Phí Nặc Nam có thể nhẫn đến bây giờ cũng đã là không dễ dàng gì rồi. Anh thừa nhận, anh đã sắp nổi điên vì ghen rồi. Sở Tiểu Kiều sợ hãi tiếp tục lui vài bước lại quên mất phía sau mình chính là một bậc thang nho nhỏ chỉ cần cô lùi một bước nữa chắc chắn sẽ té ngã. Trong nháy mắt, chân giẫm lên không khí, Sở Tiểu Kiều hốt hoảng: ”A”. Hai tay quờ quạng giữa không trung cố níu lấy vật gì đó may mắn thay đã có người nhanh tay đỡ lấy cô nhưng mà tại sao lại có đến hai người? Phía trước Anh Ly giữ chặt hai tay Tiểu Kiều phía sau Phí Nặc Nam vội chạy lên nhẹ nhàng ôm lấy thắt lưng của cô. Anh cúi đầu vừa lúc bắt gặp ánh mắt của Sở Tiểu Kiều con ngươi trong suốt tràn ngập sự hoảng loạn. Phí Nặc Nam không khỏi xiết chặt vòng tay. Một cảnh tượng như vậy đúng là làm những người có mặt hôm nay tưởng tượng không nổi hai chú rễ đang tranh giành một cô dâu?! Sắc mặt Anh Ly giận dữ nhưng cũng không dám dùng sức kéo cô vào trong lòng mình sợ rằng sẽ làm cô bị thuơng: ”Phí tổng mời anh buông tay!” Phí Nặc Nam hoàn toàn không đem Anh ly đặt vào trong mắt cưng chiều vỗ vỗ đầu Sở Tiểu Kiều an ủi cô rằng không còn sợ, không còn sợ nữa rồi. ”Nhóc con” Thanh âm thuần hậu vang lên như rót mật vào lòng người tay chỉ vào trán Tiểu Kiều, anh chậm rãi nói: ”Em đã nói phải gả cho người ta vậy mà lại không giữ lời định lừa gạt anh à?” Ngữ khí đó nghe ra thì người chịu ủy khuất nhiều nhất hình như là anh. Con ngươi đen ánh lên vẻ âu yếm. Sở Tiểu Kiều ngơ ngác nhìn anh hốc mắt bắt đầu phiếm hồng. Anh Ly không phục muốn đi đến cướp lại Tiểu Kiều nhưng lại bị Vilian và Charen kìm lại dù anh có vùng vẫy thế nào cũng đều đánh không lại hai người cho nên chỉ có thể cam lòng nhìn về phía Phí Nặc Nam. Không ngoài dự liệu sau vài giây nước mắt Tiểu Kiều bắt đầu từng giọt từng giọt lăn dài trên gò má. Cả hai lưng về phía mọi người nên bọn họ chỉ có thể nhìn thấy gương mặt anh tuấn kiêu ngạo kia bỗng nhiên trở nên bối rối, anh vụng về lau nước mắt cho cô nhìn bộ dạng anh có chút buồn cười. ”Đừng khóc, đừng khóc mà”. Phí Nặc Nam đang còn không hiểu rõ vì sao cô khóc cho nên chỉ biết dùng ống tay áo lau lau gương mặt nhem nhuốc của Tiểu Kiều nhưng mà những giọt nước mắt ương bướng kia càng lúc càng nhiều hơn, Phí Nặc Nam hốt hoảng: ”Đừng khóc” Lời nói còn chưa dứt, Sở Tiểu Kiều lập tức ”Oa” một cái rồi khóc rống lên. Vừa khóc vừa không ngừng đánh vào ngực Phí nặc Nam lửa giận ngút trời: ”Đại thúc bại họa! Bại hoại! Thúc khi dễ tôi. Oa oa oa... đại thúc bại hoại! Thế giới này như thế nào lại có người xấu xa như thúc vậy! Tránh ra...” Vilian cùng Charen trên trán nổi đầy hắc tuyến. Anh nói năng sắc bén nhưng đó là khi tranh luận trên thương trường thôi còn với việc an ủi người ta thật như cù lần. Vì thế nên Vilian và Charen cũng chỉ có thể đứng nhìn Phí tổng thông minh oai vệ, không gì không làm được, đi sắm vai kẻ học đúc côn đồ. Phí Nặc Nam tùy ý để cô khoa chân múa tay trên người mình, cô mắng một câu anh liền ngốc nghếch lặp lại: ”Đúng, thúc bại hoại, thúc là đồ bại hoại, thúc là người khốn nạn nhất trên thế giới...” Sở Tiểu Kiều cũng không biết nên như thế nào mắng anh cho nên lăn qua lộn lại cũng chỉ nói vài câu, Phí Nặc Nam kiên trì nghe cô mắng dùng sức ôm chặt cô. Cúi đầu vừa lúc có thể nhìn thấy đôi mắt của Tiểu Kiều ngập tràn nước lấp lánh như ngọc chóp mũi chun lại đôi đỏ mọng hơi hé ra để lộ hàm răng đều đặn cùng cái lưỡi quyến rũ. Phí Nặc Nam nhìn chằm chằm cô dường như anh đã bị mê hoặc một lần nữa, Sở Tiểu Kiều đang vắt hết óc ra để nghĩ một số câu mắng chửi Phí nặc Nam nhưng đột nhiên lại cảm thấy trên đỉnh đầu mình giống như sắp có cái gì áp xuống cô ngây thơ ngẩng đầu lên nhìn xem lại không biết động tác này vô tình tạo cơ hội tốt cho người nào đó. Bàn tay to vẫn ôm chặt thắt lưng của cô, Phí Nặc Nam nghiêng đầu áp môi mình chính xác vào môi cô. Bởi vì đang lảm nhảm cho nên Sở Tiểu Kiều rất nhanh đã bị người đàn ông đó thực hiện ý đồ thành công. Ấn tượng về nụ hôn này vẫn không hề khác xưa vẫn một hương vị ngọt ngào đó, vẫn một bờ môi mềm mại ướt át, anh không tự chủ được cúi thấp đầu hơn chút nữa. Sở Tiểu Kiều nhanh chóng lấy lại tinh thần, cô bắt đầu vùng vẫy kháng cự. Chuyện quái quỉ gì đây? Trước đó còn không nói một tiếng bỏ ra nước ngoài kết hôn, bây giờ trở về lại đến hôn lễ của cô bắt giữ chú rễ, sau đó cường hôn cô làm trò trước mắt mọi người? Càng nghĩ càng cảm thấy tức giận, Sở tiểu Kiều hít sâu vào cắn một cái thật mạnh vào cái lưỡi tham lam của người kia. Phí Nặc Nam tinh ranh biết trước cô sẽ sử dụng chiêu này cho nên thực nhẹ nhàng tránh được Sở Tiểu Kiều ảo não trừng mắt nhìn anh ý cười trong đáy mắt Phí Nặc Nam càng nồng đậm. Xung quanh vang hít thở dưới miệng lưỡi của Phí Nặc Nam, cuối cùng cũng đã đạt được sự đồng thuận. Sau khi bọn họ đã rời đi, Phí Nặc Nam vẫn không buông Tiểu Kiều ra ôm chặt không cho cô nhúc nhích, anh nhẹ nhàng dùng đôi môi mình mân mê hai cánh hoa của cô. Một nụ hôn quấn xiết tinh tế khiến vành tai Sở Tiểu Kiều đỏ bừng lên, Phí Nặc Nam xấu xa khẽ thổi vào tai cô một luồng khí nóng bỏng, rồi ung dung cảm nhận sự run rẩy của người con gái trong lòng mình. Chương 19.3 : Tôi là người của Anh Ly ! ”Bảo bối, dám gả cho người khác sao, hửm? Lá gan của em thật không nhỏ” Anh cắn cắn vành tai Sở Tiểu Kiều xem như là trừng phạt sau đó buông ra: ”Bất quá xem như em làm vậy cũng vì ghen, anh miễn cưỡng bỏ qua lần này, chỉ là lúc này đây…” Bàn tay to ấy như con rắn chậm rãi trườn ra phía trước dừng lại nơi lớp vải mỏng mang theo chút độ ấm đốt cháy cả vùng bụng của cô. Trong mắt anh hấp háy niềm vui sướng cùng kích động thậm chí Sở Tiểu Kiều còn có thể cảm giác được bàn tay ấy đang run lên nhẹ nhè. Đưa lưng về phía ánh mặt trời, anh khẽ thì thào: ”Chỗ này phải chăng là đứa nhỏ của Phí Nặc Nam ta…” Như là thở dài như là hạnh phúc còn có một chút cảm giác chờ mong. Cơ thể Sở Tiểu Kiều lập tức cứng đơ. Đứa nhỏ… Sở Tiểu Kiều lấy tay ôm bụng mình run rẩy làm cho Phí Nặc Nam lại càng thêm đau lòng nhịn không được ôm cô vào trong lòng. Nếu không phải trước đó Vi Vi đã kể lại toàn bộ sự việc thì chắc chắn khi nhìn thấy họ cùng nhau tiến lên lễ đường mặc kệ như thế nào anh cũng sẽ để cho cả hai biết cuộc sống của địa ngục! Tiểu Kiều là người của anh, là người Phí Nặc Nam này muốn cùng chung sống cả đời, anh nhất định phải có được cô. Vậy mà như thế nào? Như thế nào cô ấy lại kết hôn cùng người khác? Mà tên Anh Ly kia dám mơ mộng đến người của anh thì anh nhất định sẽ để cho tên kia trả giá đắt. Sau khi trấn an Sở Tiểu Kiều, anh dùng đôi môi của mình từng chút từng chút lau sạch những giọt nước mắt mặn chát trên hàng mi của cô, ánh mắt sắc bén liếc về phía Anh Ly. Người kia chợt rùng mình một cái. Không phải chỉ có vì ánh nhìn khốc liệt kia của Phí Nặc Nam mà là ánh mắt khi nhìn Tiểu Kiều tận sâu trong đáy mắt đó hình như mang theo một chút sự quyến luyến một thứ mang tên tình yêu mãnh liệt. Cho đến bây giờ, Anh Ly cũng chưa từng có loại ánh mắt đó. So sánh với Phí Nặc Nam, anh không đủ dũng khí, không đủ bá đạo và quan trọng là anh không thể vứt bỏ cả thế giới vì một người. Phí Nặc Nam, tình yêu của anh ta giống như một loại độc chiếm hoặc là hoàn toàn chấp nhận và thuộc về anh, hoặc là tất cả đều không có được thứ mình muốn. Khi Vi Vi đến nơi vừa bước vào thì đã chứng kiến một cảnh tượng, Phí Nặc Nam gắt gao ôm chặt Sở Tiểu Kiều giữa lễ đường trên mặt cô vẫn có những vệt nước mắt chưa kịp khô đôi môi sưng đỏ còn Anh Ly thì lại bị Charen và Vilian giữ chặt không cho anh cơ hội cử động. Chuyện quái gì đã xảy ra vậy mọi người có mặt ở đây đều im lặng nơi này hiện tại giống như một cảnh tượng mà trong một bộ phim TV đã từng phát sóng trong lòng mỗi người đều có một suy đoán khác nhau. Đến khi Sở Tiểu Kiều ngừng khóc thút thít Phí Nặc Nam cúi đầu nâng cằm Sở Tiểu Kiều lên nhìn thật sâu vào đôi mắt đang ánh lên những giọt nước long lanh đôi mắt ướt át ấy càng làm cho gương mặt của cô diễm lệ hơn bao giờ hết. ”Nhóc con, chúng ta trở về nhé, được không?” Lời nói vừa thốt lên, làm cho Vilian và Charen đều kinh ngạc không nén khỏi hít vào một luồng khí lạnh. Ngữ khí mang chút thương lượng cùng lấy lòng, bọn cậu đi theo Phí Nặc Nam lâu năm như vậy đây là lần đầu tiên nghe thấy chính miệng anh nói ra những lời thế này. Phí Nặc Nam là ai, xin thưa anh là người nắm trog tay mạch máu của kinh tế ai nhìn thấy anh cũng phải cúi đầu khom lưng tự giác kính nể ít nhất ba phần? Từ trước đến nay, lời nói của anh đều là mệnh lệnh bắt buộc người khác phải làm theo, thương lượng ư? Điều đó hoàn toàn đừng bàn đến. Giống như bậc vua chúa tôn quý ngày xưa khi cùng các đại thần nói chuyện cho đến giờ đều là ban thánh chỉ ý kiến của chính mình có khi nào lại cùng đại thần thương lượng?! Có thể đem bản thân hạ thấp đến mức này đã là chạm đến cùng cực của giới hạn rồi. Sở Tiểu Kiều lại nghĩ đến những ngày tháng trước đó lửa giận phì phò hiện rõ mồn một trên mặt. Anh nói những lời kia có phải là muốn trêu cô không? Khi thì đổi xử với cô thật tốt dệt cho cô một giấc mộng đẹp đến lúc sự cảnh giác của cô được tháo xuống lún sâu vào giấc mộng kia thì anh đâm một nhát vào nó làm cho tất cả điều tốt đẹp trước đó dường như chưa từng tồn tại. Sở Tiểu Kiều quệt nước mắt, ngẩng cao đầu, mỉm cười ngọt ngào. Phí Nặc Nam giật thót mình hình ảnh ngày đầu tiên họ gặp nhau lại hiện về. Ngày đó, anh ở bên trong phòng chờ đối tượng xem mắt, cô từ bên ngoài đi vào. Hình như cô không nhìn thấy anh nhưng còn anh thì ngược lại. Một nha đầu miệng còn hôi sữa ngũ quan thanh tú, khí chất không tồi, đặc biệt là đôi mắt sáng kia mang chút tinh nghịch cùng thuần khiết. Khi cô cười rộ lên bên má hiện lên hai lúm đồng tiền nho nhỏ, vẻ mặt ngọt ngào giống như vị của kẹo bông. Đã vậy nét cười ấy còn không ngừng đậm dần. Gương mặt cô càng lúc càng đến gần anh hơn. Tự véo vào cánh tay, Phí Nặc Nam mới có thể đứng vững chờ mong cô sẽ đến dựa vào lòng anh. Vi Vi nhìn thấy hành động của hai người đang phân vân xem có nên cảnh báo Phí Nặc Nam cẩn thận một chút nhưng nghĩ lại mọi chuyện cũng là do anh tự chuốc láy vả lại cô cũng chẳng thể ngăn cản được việc Tiểu Kiều muốn thôi thì đứng xem kịch vậy. ”Đại thúc…” Cô cúi đầu lại là hai chữ này ban đầu anh thực tức giận vì kiểu xưng hô như vậy không phải anh chỉ hơn cô bị tí tuổi thôi sao? Ai là đại thúc của cô ấy?! Nhưng hiện tại thanh âm dịu dàng như rót mật vào tai kia làm cho anh nhịn không được “Ừ” một tiếng. Hai tay vòng ra sau gáy anh, Sở Tiểu Kiều kiễng mũi chân cố gắng xóa đi khoảng cách về chiều cao của cả hai. ”Đại thúc à những lời ngon tiếng ngọt như vậy Thúc đã nói với bao nhiêu cô gái rồi?” Sở Tiểu Kiều cười vui vẻ, Vi Vi không nghe rõ những lời vừa rồi của cô nhưng sau đó lại nhìn thấy trong nháy mắt lưng Phí Nặc Nam trở nên cứng đờ. Nói xong những lời mình muốn, Sở Tiểu Kiều định lui về nhưng lại bị Phí Nặc Nam nắm lấy cổ tay hưng hăng lôi cô đến trước mặt anh. Trên mặt anh tuấn tràn đầy lửa giận lần đầu tiên hao tổn tâm tư vì một người vậy mà sau khi bày tỏ lại bị người ta châm chọc, khiêu khích. Dù như thế nào bản chất bên trong của Phí Nặc Nam vẫn là một con sư tử hung dữ. Anh nắm chặt cổ tay cô, cười lạnh: ”Nhóc con, em vừa nói gì?” Cô cứ đối xử với anh như vậy sao? Cho rằng lời nói của Phí Nặc nam này chỉ để gạt người à? Thật lòng với cô ấy như vậy mà lại bị chà đạp! Cổ tay truyền đến một trận đau nhói nhịn không được nhíu mày, Vi Vi thấy mặt cô biến sắc không chút nghĩ ngợi liền xông lên, cô chỉ biết một khi Tiểu Kiều nở nụ cười đó thì nhất định sẽ không có chuyện gì tốt! Nhưng mà cô lại không dùng đầu để suy nghĩ lại, chọc giận Phí Nặc Nam, thì cô được cái gì? Vilian nhanh tay kéo Vi Vi lại, mặt tối sầm quát to: ”Cô muốn chết à? Yên tâm ở ngoan một chỗ giùm tôi đi, Phí tổng yêu Sở tiểu thư cho nên anh ấy sẽ không nỡ làm gì tổn thương đến Tiểu Kiều đâu” Vi Vi nghe vậy có chút do dự lại bị Vilian kéo lại nên cô chỉ có thể chà chà chân lui về phía sau. Sở Tiểu Kiều nghĩ, cùng lắm thì cô cũng bị Phí Nặc Nam tát một cái thôi mà ! Không gì phải sợ cả. Vì thế cô hất hàm nói: ”Đại thúc, như thế nào chứ ở nước ngoài kết hôn nên lễ phục cũng chưa kịp thay sao?” Tầm mắt Tiểu Kiều có chút khó chịu nhìn bộ tây trang của Phí Nặc Nam. Anh đến đây để khoe khoang à? Được thiên kim tiểu thư xinh đẹp gả cho ngay cả quần áo cũng không thay mà chạy đến đây phá rối hôn lễ cô? Anh ta kết hôn thì yên phận đi dựa vào cái gì dám quấy rầy cô? Đại thúc chết tiệt! Đại thúc xấu xa! Sổ Tiểu Kiều mắng thầm trong lòng nhưng một chút cũng không chú ý đến hình như những lời nói đó mang chút hờn dỗi. Phí Nặc Nam cười sáng lạng, anh buông cổ tay cô ra véo nhẹ vào chóp mũi cô cưng chiều hỏi: ”Em ghen tị à?” Tầm mắt dừng lại ở những lằn đỏ trên cổ tay cô, Phí Nặc Nam nhíu mày. Vừa rồi do anh kích động quá. Sở Tiểu Kiều như bị anh giẫm phải đuôi lập tức đẩy Phí Nặc Nam ra rồi thở phì phò phản bác lại: ”Ai ghen tị?! Tức cười thật Phí Nặc Nam thúc cho rằng tôi là ai? Thúc đi mà trở về với vợ mình đi, chạy đến đây làm gì? Tôi nói cho thúc biết, hôm nay tôi muốn gả cho Anh Ly, tôi là người của Anh Ly!!” Dùng hết khí lực để nói ra những lời này nhưng sau đó cổ họng lại nghẹn đắng nước mắt cay xè cô cắn chặt môi dưới để không lộ ra tiếng nấc, hốc mắt càng lúc càng đỏ vẻ mặt quật cường. Phí Nặc Nam thoáng dịu đi vì lời nói nghiêm túc vừa rồi của cô. Sở Tiểu Kiều ngỡ anh thật sự ở nước ngoài kết hôn bây giờ bị cô vạch trần như vậy cho nên thẹn quá hóa giận. Nhưng Phí Nặc Nam như vậy là do cô nói mình là người của Anh Ly. Tiểu Kiều luôn mồm nói thế. Vậy Phí Nặc Nam này ở đâu? Cô cho anh là cái gì chứ? Anh thật muốn cười nhưng cơ mặt cứng đơ cuối cùng thần sắc trầm hẳn đi. Vilian cùng Charen chấn động thầm nghĩ câu nói đó thật đúng là ngòi nổ, không biết hôm nay còn sẽ xảy ra chuyện gì nữa, Vi Vi vẻ mặt tức giận hận không thể xong lên nhéo vào mặt Tiểu Kiều cho cô ấy tỉnh ra. Rõ ràng biết sẽ chọc giận Phí Nặc Nam nhưng lại vẫn cố tình nói, thật sự là điên rồi! Hai tay Anh Ly bị gập ra đằng sau nhưng hai mắt lại sáng lên vui vẻ ra mặt. "Bảo bối, anh cho em một cơ hội cuối cùng, em nói đi, em là người của ai?” Phí Nặc Nam nheo mắt tuy không thể nói là ẩn chứa sát khí nhưng cũng là lửa giận ngút ngàn. Chương 19.4: Sở Tiểu Kiều nhìn thấy bộ dạng của anh như vậy, trong lòng khó tránh khỏi có chút sợ hãi nhưng ngay sau đó, cô liền khôi phục lại thành một Sở Tiểu Kiều không sợ chết như muốn thách thức anh cô không ngần ngại lặp lại lời khi nãy với một âm thanh cực to, được rồi giờ thì đủ để tất cả mọi người nghe rõ rồi đấy. Cả lễ đường hít vào một luồng khí lạnh. Điều mà bọn họ kinh hãi không phải bởi vì một tuồng tranh giành trước mắt mà chính là ba chữ "Phí . Nặc . Nam” vừa được thoát ra từ miệng của Tiểu Kiều. Phí Nặc Nam!! Cái tên này đối với bọn họ cũng không còn xa lạ gì mỗi lần xem tin tức hay là nghe ngóng một chút chuyện bên ngoài thì nó lại không ngừng xuất hiện, lặp đi lặp lại như một thói quen thường lệ. Phí Nặc Nam, một người đàn ông có trong tay quyền lực lẫn danh vọng và cả một mớ tài sản kếch sù được xem là đại diện của những người tâm phúc. Người này thật sự là Phí Nặc Nam ư? Là người nắm giữ sinh mệnh của kinh tế không ai dám động đến anh ta? Sau đó khi nhìn về phía anh ánh mắt họ trở nên sùng bái và lấy lòng nhất trí khinh bỉ Sở Tiểu Kiều câu ba đáp bốn vậy mà ngay cả Phí Nặc Nam cũng bị cô ta quyến rũ. Dù cho cô có ngốc nghếch đến như thế nào thì cũng phát hiện ra ánh mắt của mọi người xung quanh đang có sự chuyển biến quan trọng nhất hiện tại cô chính là tâm điểm của mọi ánh nhìn rõ ràng là đang xem thường… Ngay cả Tiểu Kiều còn thấy huống chi Phí Nặc Nam. Duỗi thẳng tay, anh ôm cô vào lòng cúi đầu nói khẽ vào tai cô: ”Về nhà anh sẽ tiếp tục trừng phạt em!” Sau đó, con ngươi chợt ngưng đọng lại giống như bị một lớp băng che phủ, anh lạnh lùng đảo mắt nhìn tất cả tân khách cười mỉa: ”Như thế nào vẫn còn đông khách như vậy? Tôi cùng vợ yêu có mâu thuẫn các người cũng muốn xem kịch vui?” Âm cuối hạ xuống cực điểm, anh hừ lạnh một cái những người chung quanh sợ đến mức hận không thể lập tức bốc hơi khỏi nơi này! Càng nghĩ, Sở Tiểu Kiều càng đỏ bừng cả mặt, cố làm ra vẻ mặt đứng đắn, hoảng sợ đưa mắt len lén nhìn Phí Nặc Nam. Bởi vì thẹn thùng hơn nữa ở gần lâu như vậy làm cho hai má Sở Tiểu Kiều càng đỏ hơn trông như trái táo chín vậy. Ánh mắt cô như sợ hãi trốn tránh cái nhìn của hắn, thần sắc thẹn thùng mơ mộng. Phí Nặc Nam ở trong lòng kêu lên: “Hấp dẫn thật”. Phí Nặc Nam thống khổ kêu rên một tiếng ở trong lòng nhưng vẫn cắn răng chui vào trong chăn nằm cạnh Tiểu Kiều: ”Nhóc con, anh vừa xuống máy bay liền chạy đến trường học em đấy sau đó cũng không dễ dàng gì để tìm ra được em, thật mệt chết anh mà, nào đến đây ngủ với anh” Anh nghiêng người, ôm cô vào lòng ngay lập tức đôi mày kiếm giãn ra vẻ mặt ôn nhu cùng mãn nguyện. Cảm giác ấm áp từ vòng tay ấy như dần len lỏi vào trái tim cô thiêu đốt cả cơ thể cô. Sở Tiểu Kiều giãy giụa: ”Đại thúc, đi ra đi mà” Anh khựng lại cả người dường như mất hết cảm giác từng tế bào đang sôi sục lên. Vậy mà, cô nhóc trong lòng anh vẫn không ngừng cựa quậy, giương nanh múa vuốt chợt cô nghe từ đỉnh đầu mình truyền đến một giọng nói rít ra từ kẽ răng: ”Còn dám động đậy?” Sở Tiểu Kiều rùng mình bĩu môi đành dừng lại nhưng chưa được bao lâu cô lại quơ móng vuốt loạn xạ trên ngực anh! ”Em vẫn động đậy đó, làm sao nào!” Người đang mang thai trừ ốm nghén bản tính nóng nảy cố chấp cũng lộ rõ. Cho nên, một nhóc con từ trước đến nay luôn vâng lời anh, đột nhiên lại giơ nanh vuốt phản kháng lại làm cho Phí Nặc Nam có chút không thích ứng được . Thừa lúc anh đang ngẩn người, Sở Tiểu Kiều đã thực hiện kế hoạch đánh lén thành công rực rỡ trên vòm ngực màu mật ông nam tính của anh xuất hiện vài vết cào nhỏ. Bị những ngón tay mát lạnh của cô tùy tiện chạm vào toàn thân anh như bị sét đánh phải càng lúc càng nóng lên. Sở Tiểu Kiều cao hứng khi đánh lén được anh, hoàn toàn xem nhẹ việc nhiệt độ cơ thể của người đàn ông này đang dần tăng cao. Phí Nặc Nam thở dốc đặt cô dưới thân mình, anh ghé vào tai cô nói nhỏ: ”Nhóc con à, em muốn sự việc đêm đó được lặp lại một lần nữa trên chiếc giường này luôn sao?” Sau vài phút suy nghĩ cuối cùng cô cũng hiểu ra ý anh giật mình một cái tay chân cứng đơ một chút cũng không dám động đậy nữa: ”Không…không…” Nuốt nuốt nước bọt, Sở Tiểu Kiều kêu lên, cô như thế nào lại quên được! Vòm ngực rắn chắc dán sát vào lưng cô hơi thở ấm áp truyền đến, Sở Tiểu Kiều thật sự sợ hãi: ”Đại thúc…” Hồi lâu mới nghe được tiếng thở dài từ phía sau của anh: ”Mau ngủ đi” Tuy rằng, giọng nói vẫn còn chút khàn khàn kỳ lạ nhưng mà anh cũng đã thật cố gắng kiềm chế lắm rồi. Sở Tiểu Kiều nghi hoặc đại thúc thật sự chỉ đơn giản là ngủ thôi sao? ”Đại thúc?” Sở Tiểu Kiều thử kêu một tiếng. Như là biết cô đang nghi ngờ mình, Phí Nặc Nam đành lên tiếng trấn an: ”Em mới chỉ mang thai ba, bốn tháng không thể anh sợ em sẽ sinh non” Hóa ra là một Phí Nặc Nam chưa bao giờ biết gì về chuyện người phụ nữ sinh con, vậy mà sau khi nghe Vi Vi kể lại toàn bộ sự việc anh vừa chạy đến phá hư hôn lễ vừa ngồi một góc trong xe ôm chặt chiếc máy tính nuốt chửng từng tư liệu về phụ nữ mang thai. Người ta nói ba, bốn tháng là thời kì thai nhi rất không ổn định là thời điểm dễ sinh non nhất. Bằng không, anh cần gì phải khổ sở đến mức này? Chương 19.5: Tôi muốn ăn thức ăn do thúc làm! Sở Tiểu Kiều vừa nghe xong những lời này hận không thể cắn đứt đầu lưỡi mình ai mượn mày hiếu kỳ! Ai mượn mày hỏi loạn! Mặt đỏ bừng như sắp lấy máu, cô gắt gao nhắm chặt hai mắt làm bộ như đang ngủ cái gì cũng chưa từng nghe thấy cái gì cũng chưa nghe. Phí Nặc Nam nhìn thấy dáng vẻ đó, anh bật cười bàn tay to dịu dàng vuốt ve bụng của cô không tự chủ được thì thào nói nhỏ: ”Ưm. Không phải đã ba, bốn tháng rồi sao? Như thế nào vẫn nhỏ như vậy? Chẳng lẽ em để cục cưng của chúng ta đói à?” Trong đầu của người đàn ông luôn quyết định những việc quan trọng này bắt đầu nghĩ về vấn đề: Vì sao bụng cô ấy vẫn bé như vậy chứ? Vi Vi ngước nhìn lên trên lầu đợi nửa giờ vẫn không thấy động tĩnh gì cô đành lắc mông rời đi. Vilian đưa cho Vi Vi ly nước lọc, cô nhận lấy và lịch sự cám ơn anh. Hướng sang bên cạnh nhìn một chút, dung mạo của cô ấy so với trước không khác biệt là mấy. “Hắc hắc hắc” Vi Vi rung đùi cảm khái: “Tên Anh Ly này thật là… Tôi còn ngại mệt mỏi mà anh ta còn dám ở đó" Vilian liếc mắt nhìn Anh Ly, sau đó yên lặng dời tầm mắt không nói lời nào. Phí tổng chính là địch thủ của anh ta, nếu anh ta không dám biểu hiện ra bộ dạng thân mật thì Phí tổng cùng hai ngừoi bọn anh cũng không thể ngồi chung. Uống xong ly nước cảm giác người tốt hơn nhiều, Vi Vi lau mồ hôi hỏi Vilian: “Có còn không? Cho tôi ly nữa đi” Tay quơ quơ ly thủy tinh rỗng tuếch. Cả người Vilian cứng đờ, Tiểu cô nương này xem cậu là người hầu sao? Dù trong lòng nghĩ như vậy nhưng vẫn đem thêm nước đến cho Vi Vi như thế nào đi nữa thì cô cũng là bạn thân của phu nhân tổng tài nếu vì một chút chuyện nhỏ mà đắc tội với người này e rằng về sau anh còn phải nếm mùi đau khổ dài dài. ”Chỗ này có cơm ăn không?” Sau khi giải khát Vi Vi lại hỏi. Cả ngày hôm nay cô chưa ăn cái gì cả bây giờ hình như đã là buổi chiều cô cũng đã đói bụng lắm rồi. Vilian lắc đầu :”Không có, chỗ này chỉ khi có Phí tổng thì người hầu mới chuẩn bị thức ăn mà lúc vừa quay về đây người đầu tiên anh ấy nghĩ đến là Sở tiểu thư cho nên cũng quên mất việc phân phó xuống phòng bếp có thể đến ngày mai mới có thức ăn” ”Đói bụng không? Chúng ta ra ngoài ăn chút gì đi!” Vi Vi giơ giơ chùm chìa khóa trên tay. ”Bây giờ cô đã an tâm rời đi rồi à?” Vilian nói: ”Ban nãy nhìn cô như thế tôi còn tưởng cô sẽ đứng dưới lầu nhìn lên đến khi nào Sở tiểu thư xuất hiện thì cô mới chịu đi chứ?!” Vi Vi vặn vẹo sắc mặt đáng ngờ bất giác đỏ lên: ”Chỉ là tôi lo lắng cho Tiểu Kiều thôi! Hơn nữa lâu như vậy cũng chưa thấy động tĩnh hẳn sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu!” ”Động tĩnh” Vi Vi vừa dứt lời liền nghe tiếng thì thào của Anh Ly. Vilian nhướn mày: ”Động tĩnh gì chứ?” Cô lườm một cái: “Lỡ như Phí Nặc Nam muốn cường bạo hoặc là làm ra chuyện gì có thể tổn thương đến Tiểu Kiều, tôi ở đây vừa nghe thấy âm thanh liền lập tức xông lên gúp đỡ cô ấy đó mà!” Cường bạo… Vilian lướt mắt nhìn Vi Vi từ trên xuống dưới sau đó tầm mắt dừng lại ở hai cánh tay khẳng khiu của cô nghi hoặc nói: ”Nếu Phí tổng thật sự muốn cô sẽ ngăn cản? Cô xác định?" Bị người ta xem thường rồi!! Vilian ngước nhìn lên lầu một chút sau đó lại liếc Anh Ly một cái cuối cùng quay sang nói với Vi Vi: "Đem anh ta đi cùng đi” Vi Vi cảm động vỗ vỗ vai anh: ”Hóa ra anh còn một chút gọi là tình người!” Cái gì mà tình người, cô không nhìn thấy vẻ mặt của anh ta sao nếu một lát nữa anh ta nhìn thấy Phí tổng ôm phu nhân xuống thì sẽ còn bị dọa đến mức nào nữa!” Cho đến khi Phí Nặc Nam thức dậy bầu trời ngoài cửa sổ đã khoác lên mình một màu đen huyền ảo điểm xuyến lên tấm vải lụa đen ấy là những ngôi sao sáng lấp lánh bởi vì nơi này là trên đỉnh núi cho nên chung quanh chỉ lấp ló vài ánh đèn nê-ông bóng đêm tựa như bao trùm vạn vật. Phí Nặc Nam vươn vai một cái nhìn sang bên cạnh người con gái ấy vẫn còn đang ngủ say. Vẻ mặt lúc ngủ của cô thật yên bình đầu đặt lên gối hai phiến xương quai xanh như con bướm cứ theo động tác của cô mà vũ động. Phí Nặc Nam kéo cô sát vào lòng mình bàn tay to nhẹ nhàng đặt lên bụng cô đôi mày kiếm chợt nhíu lại anh nói thầm: ”Nhỏ như vậy sao? Thật sự là do ăn uống không đầy đủ?!” Nhìn sắc trời bên ngoài cửa sổ, Phí Nặc Nam gọi điện thoại: "Charen chuẩn bị xe chúng ta đi ăn!” Kết quả là Sở Tiểu Kiều đang còn cùng Chu Công nôn ọe mơ mơ màng màng bị Phí Nặc Nam dắt ra ngoài lúc nào không hay. Một lúc sau Sở Tiểu Kiều tỉnh ngủ hẳn nhưng là do bị người đàn ông đáng ghét kia cố ý làm mọi cách bắt cô tỉnh dậy. Cho nên cô phồng má làm ra điệu bộ: Ta không hài lòng chút nào! Trước mặt là một bàn đầy thức ăn với đủ mọi màu sắc cùng hương vị đáng tiếc hiện giờ trong mắt cô những thứ đó không là gì cả. Lửa giận như đốt cháy cả gương mặt tươi cười kia của Phí Nặc Nam, Sở Tiểu Kiều gầm lên: ”Em muốn đi ngủ! Thúc đánh thức em làm cái gì! Em muốn đi ngủ, muốn đi ngủ cơ!” Vô tình cô đã hoàn toàn quên mất một điều, đó chính là: Phí Nặc Nam đại thúc thật sự không phải người dễ chọc. Tiểu Kiều thầm nhủ về sau ở trước mặt anh nhất định phải khống chế lại tính tình . Đến khi cơn tức đã dần tiêu tan cô liền quên mất chuyện vừa mới xảy ra. Phí Nặc Nam thản nhiên cầm tay cô mà miết nhè nhẹ nhìn đến tài xế của anh đang rơi vào tình trạng hoàn toàn hóa thạch. ”Charen” Phí Nặc nam cúi đầu kêu một tiếng. Không phải ai cũng như Sở Tiểu Kiều không nhãn lực không nhĩ lực, cũng không có đầu óc quan sát cho nên vừa nghe Phí Nặc Nam gọi anh liền rùng mình một cái ý thức được anh đang mất hứng vội vàng thu hồi biểu tình kinh ngạc đem cằm rơi trên mặt đất nhặt lên: ”Phí tổng” Phí Nặc Nam ”Ừ” một tiếng: ”Đi trông xe đi” Charen không nói hai lời lập tức đứng dậy rời đi. Hiện giờ trong tay Phí Nặc Nam là tấm thẻ bạch kim dành cho khách VIP, cho dù chỉ là chiếc Roll-Royce kia cũng đủ làm cho quản lý khách sạn chú ý đến việc có một pho tượng Phật gia đến đây cần phải hầu hạ thật tốt vậy thử hỏi cậu cần phải đi trông xe sao? Phí Nặc Nam như vậy đơn giản là muốn tìm cớ bảo cậu đừng làm phiền họ. Charen cũng hiểu được điều này chỉ là, lúc cậu vừa xoay người đóng cửa liền nhìn thấy trên gương mặt của Phí Nặc Nam xuất hiện một vẻ mặt trước giờ chưa từng có. Chính là... lấy lòng?! ”Vi Vi nói là em gần đây không chịu ăn gì cả” Phí Nặc Nam gắp một ít rau xanh vào bát của cô: ”Phụ nữ mang thai phải ăn thật nhiều vào biết chưa?” Sở Tiểu Kiều liếc mắt nhìn thức ăn trong bát vội che mũi quay mặt sang chỗ khác: ”Không muốn ăn” Lộ ra vẻ khổ sở sắc mặt cô tái đi, Phí Nặc Nam vội đem thức ăn đẩy ra đến gần cô vẻ mặt đầy lo lắng cùng quan tâm: ”Không muốn ăn? Vậy em muốn ăn cái gì nè? Em nói đi anh liền đi mua” Sở Tiểu Kiều nôn khan vài cái như muốn nôn cả ruột gan ra ngoài nhìn cô như thế anh càng thấy sốt ruột hơn. Cô miễn cưỡng đem cái cảm giác ghê tởm này đè xuống bộ dạng đáng thương nhìn Phí Nặc Nam bàn tay yêu mị nắm lấy cổ áo anh: ”Đại thúc” ”Ừ, anh đây muốn ăn cái gì?” Phí Nặc Nam nhủ thầm, em muốn cái gì anh liền cho em cái đó. ”Đại thúc” Cô lay lay cánh tay như làm nũng khóe môi hiện lên nụ cười ngọt ngào: ”Em muốn ăn thức ăn do thúc làm!”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận