Tổng Tài Nghiện Hôn Vợ Nhỏ Xinh

Chuyển Dịch : Tử Doanh Edit: Lam Đình Thân hình cao to của anh tựa hẳn vào chiếc xe , đầu có chút ngẩng lên , đôi mắt hấp háy ánh cười . Phí Nặc Nam không nhanh không chậm nói :” Vậy , xem ra…..vật nhỏ muốn tôi đi vào tìm em rồi .” Anh có thể tưởng tượng được hiên giờ Tiểu Kiều đang nghiến răng nghiến lợi hận không thể lột sạch da anh , bộ dáng tức giận của vật nhỏ , ngay cả tưởng tượng cũng đáng yêu đến vậy. Hồi lâu , Sở Tiểu Kiều bất đắc dĩ thỏa hiệp :” Đại thúc , chú đứng đó chờ tôi!” ” Tốt , tôi cho em năm phút , nếu sau năm phút không thấy em thì tôi đi vào .” Chân cô giờ cũng chà sát xuống nền đất như muốn đem toàn bộ tầng lầu này đạp đổ :” Chờ đó !!!” Đại thúc đúng là một ông già……… quá đáng ! Sở Tiểu Kiều ném túi sách cho Vi Vi :” Tớ đi đây chút !” Trước cửa trường học , cô có thể nhìn thấy phía xa kia là chiếc xe hơi màu bạc sang trọng , đúng là chiếc cô đã từng nhìn thấy trên mạng rồi…… Không thể không thừa nhận rằng, tuy đại thúc tuổi đã không còn trẻ nhưng bề ngoài nhìn qua……quả thực làm cho các nữ sinh hận không thể ngay lập tức đi đến bên cạnh anh. ” Vật nhỏ , lại đây———-” Phí Nặc Nam vừa nhìn thấy bộ dáng không tình nguyện của Tiểu Kiều , đôi mắt ảm đạm liền hiện lên tia cười dịu dàng. Chung quanh , ai nấy đều như hút phải một luồng khí lạnh. Sở Tiểu Kiều bĩu môi :” Yêu nghiệt!” Đến trước mặt Phí Nặc Nam , cô bày ra vẻ mặt không kiên nhẫn :” Đại thúc , kêu tôi ra đây làm gì ?” Ngón tay anh điểm nhẹ lên đôi môi đang trề ra cả thước của cô :” Hừm, môi em có thể gây trở ngại đường đi đấy !” Sở Tiểu Kiều lầm bầm :” Đại thúc thực đáng chết !” Phí Nặc Nam cúi xuống hôn vào cái má nõn nà của cô :” Vật nhỏ , lên xe đi em .” Trên mặt anh ý cười nồng đậm, Sở Tiểu Kiều vân vê ngón tay , vẫn là quyết định lên xe , nơi này là trường học của cô a , cô không nghĩ là sẽ diễn ọi người xem một vở kịch miễn phí đâu ! Nhất là , từ ban nãy , cô đã nhìn thấy gương mặt tò mò của Vi Vi lấp ló đằng sau cánh cửa. Cô tất nhiên là biết , chỉ cần Vi Vi hé miệng ra một chút , cô không tin cả trường này không ai lại không biết chuyện. ==” Phi Nặc Nam chạy thẳng đến một nhà hàng : ” Tôi nghe cha em nói rằng em rất thích đồ ăn ở đây .” Đại thúc…. Những điều chú biết thực nhiều……. Sau đó , cô đem mọi uất ức biến thành thức ăn , cho nên hôm nay ăn đặc biệt nhiều , vả lại , cô nghe nói , mọi nam nhân đều rất thích những mỹ nhân ôn nhu , kiều diễm như con chim nhỏ nép vào họ sao. Vây thì cô sẽ hủy hình tượng đó , đại thúc chắc hẳn sẽ chán ghét cô. Mười ngón tay Phí Nặc Nam đan xen vào nhau , thỉnh thoảng động tác ôn nhu lau miệng giúp cô: ” Ăn chậm một chút , coi chừng mắc nghẹn đó ….” Ngay sau đó , Sở Tiểu Kiều quả nhiên lại bị nghẹn thật……hoàn toàn là nhờ vào câu nói của Phí Nặc Nam——— Phí Nặc Nam bật cười , sau đó dùng thanh âm dụ hoặc nói :” Làm sao bây giờ ? Nhìn em ăn , tôi cũng thấy đói bụng , thật muốn ………ăn em……” Khiêu chiến với đại thúc. Chuyển Dịch : Dạ Huyên Edit : Lam Đình Rõ ràng chỉ đơn thuần là cùng dùng cơm , nhưng đại thúc công lực thật sự là cường đại , lại có thể bình tĩnh nói những lời như vậy với cô … Cõ lẽ , đại thúc chỉ cố ý làm ra vẻ như không có gì mà thôi. Mười ngón tay đan vào nhau chống dưới cằm , ngay cả nháy mắt cũng chẳng màn đến , Phí Nặc Nam nhìn chằm chằm Sở Tiểu Kiều. Cô xoa xoa miệng , có chút thống khổ nhìn anh :” Đại thúc , chú không cảm thấy tôi rất đáng chê cười sao ?” Phí Nặc Nam lau một chút đồ ăn dính ở khóe môi cô , sủng nịch nói :” Tôi chưa bao giờ thấy em đáng chê cười cả .” Ngay lập tức , cô cảm thấy đồ ăn ngay yết hầu cũng chẳng thể nào nuốt trôi được nữa. Đang suy nghĩ như thế nào mới có thể thoát khỏi không khí xấu hổ này thì từ phía sau truyền đến một thanh âm. ” Thật ngại quá , Tiểu Kiều ….Cô ấy là bạn gái của tôi , cho dù động tác dùng bữa như thế nào thì tôi mới là người có quyền nhận xét.” Thanh âm ẩn giấu đầy lãnh khốc , Sở Tiểu Kiều chấn động, cô lập tức đứng lên , sắc mặt trong phút chốc trở nên tái nhợt. Người có thể nói ra được những lời này , trước sau chỉ có một người. Chính là Anh Ly. Phí Nặc Nam chau mày , nhìn thấy nam nhân kia tướng mạo không tồi , chỉ có điều….xem qua vẫn là một cậu nhóc con. Vì vậy , căn bản là anh chẳng thèm bận tâm , nhưng sau khi nhìn sang Tiểu Kiều thần sắc nhợt nhạt , mâu quang đột nhiên trầm xuống. “Tiểu Kiều, có phải em nên giới thiệu một chút ?” Phí Nặc Nam bề ngoài tỏ ra bình tĩnh , chậm rãi nhấp một ngậm rượu , hỏi Tiểu Kiều. Anh Ly không chờ Sở Tiểu Kiều mở miệng mà đã chen lên trước tự giới thiệu :” Anh Ly , là nam nhân Sở Tiểu Kiều yêu nhất , đồng thời cũng là bạn trai cô ấy.” .Giọng điệu thản nhiên , có chút khó gần. Phí Nặc Nam chẳng thèm liếc nhìn Anh Ly đến một cái , trực tiếp nhìn sang phía Sở Tiểu Kiều :” Phải không ?” Bạn trai………. Nếu là bình thường thì cô sẽ cười lạnh một chút , sau đó quay sang hỏi Anh Ly : Xin hỏi , anh là ai ? Nhưng mà hiện giờ , cô muốn đại thúc biết khó mà tự rút lui …. Cắn chặt môi dưới , Sở Tiểu Kiều nói :” Anh ấy nói không sai .” ” Bạn trai ?” Hơn nửa ngày , mới truyền đến thanh âm không mặn không nhạt của Phí Nặc Nam. Anh Ly sắc mặt mừng rỡ , nhịn không được tiến đến cầm chặt tay Sở Tiểu Kiều , cô run run một chút , vẫn là không có phản kháng. Cô cúi đầu , không có nhìn sắc mặt Phí Nặc Nam , cũng không thèm liếc sang Anh Ly. Hai người nắm tay nhau rời đi , Phí Nặc Nam hời hợp lắc ly rượu trong tay , chất lỏng màu đỏ kia sóng sánh hệt như viên rubi . ” Vật nhỏ , em làm như vậy , có ý nghĩa là muốn khiêu chiến với tôi….” Anh cười nhạt , nâng ly rượu một hơi uống cạn , sau đó , thanh âm có chút xa xăm :” Vật nhỏ , vốn tôi không muốn tiến đến quá nhanh ….. nhưng xem tình hình hiện tại , chỉ còn cách ăn vào đến miệng rồi thì tôi mới yên tâm….” Tầm mắt chậm rãi hạ xuống , anh quyết phải giành được Tiểu Kiều về bên mình! [ LĐ : =)) Mụi ăn cơm 1 tý , sau đó làm tiếp chương khác post lên nhá ) Đợi mụi đấy ] Bị vứt bỏ Chuyển Dịch : Tử Doanh Edit : Lam Đình Vừa ra khỏi nhà hàng , việc đầu tiên cô làm chính là buông tay Anh Ly ra. Anh Ly sắc mặt ảm đạm , có chút chua xót :” Tiểu Kiều….” Cô cười lạnh , lùi về phía sau vài bước :” Học trưởng , gọi tôi là Sở Tiểu Kiều , chúng ta …. hình như không có thân đến mức phải gọi như vậy .” Khóe mắt Anh Ly vằn lên vài tia máu đỏ tươi , anh tiến đến ôm chặt cô vào ngực mình , Sở Tiểu Kiều nhe răng trợn mắt , anh ấy tại sao có thể gầy gò đến vậy…. Cả người cơ hồ đều là xương ! ” Tiểu Kiều ….” Anh Ly ôm chặt cô như sợ chỉ cần buông ra một chút cô liền rời xa anh mãi mãi , cứ như vậy lẩm bẩm gọi tên cô … Sở Tiểu Kiều hốc mắt đỏ hoe , nhưng ngoài miệng vẫn kiên quyết :” Học trưởng , nếu anh cứ ôm tôi như vậy , e rằng nếu để chị dâu nhìn thấy thì quả là không hay đâu .” Anh Ly cả người cứng đờ , vội vàng nhìn Sở Tiểu Kiều , chỉ muốn giơ tay lên thề :” Tiểu Kiều , anh không có bạn gái , thực sự là không có !” Sở Tiểu Kiều thừa lúc Anh Ly đang luống cuống , liền dùng chân đá một cước vào bụng anh sau đó nhanh chóng đẩy Anh Ly ra rồi nhanh chóng lau nước mắt sắp rơi xuống :” Học trưởng , xin lỗi , tôi phải về trường trước đây .” ” Tiểu Kiều !” Anh Ly gọi cô , môi mấp máy , một lúc mới mở miệng nói :” …..Thực xin lỗi ….” Sở Tiểu Kiều quay người lại … Nhìn Anh Ly, anh có thể nhìn thấy được tròng mắt Tiểu Kiều liên tục chuyển động , hình như đang nhịn không để nước mắt có thể rớt xuống. ” Xin lỗi ?” Sở Tiểu Kiều cười châm chọc . ” Anh dùng một dao đâm thẳng vào trái tim tôi , sau đó quay lại nói thực xin lỗi , vậy là xong sao ?” Anh Ly im lặng , không giải thích. Sở Tiểu Kiều mệt mỏi thở dài :” Lúc trước anh gạt tôi , lợi dụng tôi , sau đó lại vứt bỏ tôi , anh cho rằng chỉ cần quay lại nói một vài câu giải thích là tôi có thể tha thứ cho anh ?” Từng chữ thốt ra hệt như có một con dao sắc nhọn cứa vào vết thương rỉ máu ấy … ***** Ngày ấy , cô mỗi ngày đều cầm những cuốn tiểu thuyết tình cảm ướt át mải mê xem. Một tân sinh viên , đối với cuộc sống đại học luôn mơ mộng , cô nhớ khi ấy , cô rất thích đi dạo quanh khuôn viên trường . Có một lần , Sở Tiểu Kiều vô tình đi vào một nơi phong cảnh hữu tình , nhưng cô hoàn toàn không biết đó là nơi lý tưởng để cái đôi uyên ương hẹn hò , cho nên chưa đầy 1 phút sau , gương mặt non nớt của cô lập tức đỏ bừng , cô chạy như điên ra khỏi nơi ấy. Trên cây cầu gỗ , cô đụng phải một người , suýt nữa té xuống nước , may mắn có người kia đỡ kịp . Bàn tay chắc khỏe kia nắm chặt lấy cổ tay cô , cảnh này thực giống trong tiểu thuyết a~~ Đó là lần đầu tiên Sở Tiểu Kiều gặp Anh Ly. Anh Ly… Ngay cả tên cũng mang theo một ít tình thơ ý họa… [ TD : Ta thì không nghĩ vậy . LĐ : * gật gật * Mụi cũng thấy vậy !] Thời gian sau đó , cô gặp gỡ anh thường xuyên hơn , một lần lại một lần nữa , cho đến khi , cô trở về phòng ngủ vẫn ngồi một mình cười ngây ngốc . Rồi đến một ngày , cô chính thức trở thành bạn gái của anh , cô quả thực nghĩ cũng chẳng dám nghĩ , nam nhân thập toàn vẹn mỹ đến vậy , lại có một ngày yêu thương , chiều chuộng cô. Vi Vi nói cô là chó ngáp phải ruồi , bằng không Anh Ly có tiền sử bệnh mắt. Một ngày nọ , có một đại mỹ nữ đến trước mặt cô , mang theo nụ cười châm biếm :” Cô nghĩ , Anh Ly như vậy lại đi yêu cô à ? Tôi phải cám ơn cô vì đã giúp bọn tôi có cơ hội đi xuất ngoại cùng nhau !” Vài ngày sau , Anh Ly như bốc khói khỏi nhân gian , Sở Tiểu Kiều từ giây phút ấy nhận ra , cô thực sự đã bị người ta bỏ rơi . Anh vĩnh viễn cũng không có cơ hội lần nữa ! Chuyển Dịch : Dạ Huyên Edit : Lam Đình Sở Tiểu Kiều điên cuồng lục tung tất cả thành phố , kết quả vẫn là không có một chút tin tức của anh. Các học sinh khác nói , Sở Tiểu Kiều thực đáng thương bị người ta đùa giỡn mà không biết. Bọn họ còn nói , ngay từ đầu , người Anh Ly yêu duy nhất chỉ có Hệ Hoa , bởi vì Hệ Hoa đã cùng một người bạn cá cược , nếu cô ta có thể làm cho Tiểu Kiều sống không bằng chết thì suất đi du học này sẽ nhường lại cho cô ta , Anh Ly lại yêu Hệ Hoa , vì muốn giúp người yêu thắng cược cho nên từ đầu đã an bài tất cả. Anh Ly , ngay từ đầu đã yêu Hệ Hoa , không phải là Sở Tiểu Kiều !! Suy Sụp , sa ngã , thậm chí suýt nữa đã bị xe đâm chết….. Anh Ly , vẫn là không hề xuất hiện , tựa hồ như từ trước đến nay anh chưa từng bước vào cuộc đời cô. Cho đến khi , giáo sư nói với cô , Anh Ly đã đi du học… Cho đến khi , Vi Vi nhịn không được , kéo cô đến trước mặt , mắng ột trận, lúc ấy , Sở Tiểu Kiều mới hoàn toàn tỉnh ngộ. Từ đầu , bất quá chỉ là một cái bẫy , ngay cả lần đầu gặp gỡ , cũng đã được bọn họ sắp xếp thực hoàn mỹ. Cô yêu anh , anh lại đem tình yêu của cô đánh đổi bằng một cơ hội du học cho người con gái khác….. Kể từ khi ấy , Sở Tiểu Kiều trở lại như trước , trở lại là một nữ sinh hay cười , hay đùa giỡn với bạn bè , nhưng đêm đến , cô lại tự mình tìm một góc khuất , len lén chạm vào miệng vết thương đã thối rữa…. Anh Ly…. Trên mặt Anh Ly hiện lên thần sắc thống khổ , anh đến gần cô :” Tiểu Kiều….” Sở Tiểu Kiều tránh đi , hốc mắt càng ngày lại càng đỏ thêm :” Học trưởng , Vi Vi đã từng nói , Tiểu Kiều là một nha đầu ngốc , bị người đó bán đi lại còn giúp đỡ người đó kiếm tiền , học trưởng , tôi muốn nói với anh , Sở Tiểu Kiều tôi chung quy chỉ là một nha đầu biết sợ cái đau , đau một lần , tôi tuyệt đối sẽ không ngốc nghếch để chính mình bị đau lần thứ hai ….” Một chút tổn thương , một lần , cũng đã quá đủ để trở thành điều cấm kỵ của cả đời cô…… ” Tiểu Kiều , có phải em vẫn chưa quên anh hay không ? Bằng không … Em sẽ không đau khổ đến vậy …” Anh Ly ôm chút hy vọng cuối cùng . Những ngày tháng anh còn ở nước ngoài, chỉ cần rảnh rỗi , anh không khi nào không nhớ đến cái nha đầu ngốc có đôi mắt biết cười kia , khi cười rộ lên làm cho lòng anh cũng cảm thấy vui vẻ theo . Cô rất thích nắm lấy ống tay áo anh ,rồi chạy bỏ anh một đoạn xa , sau đó quay lại gọi to tên anh. ” Anh Ly , Anh Ly—-” Thời điểm ấy , anh mới nhận ra rằng , trong trò chơi anh đã tỉ mỉ sắp xếp tất cả này , rơi vào tay giặc , không chỉ có nha đầu ngốc nghếch đáng yêu kia. Trên đường phố đông nghịt người , đến khi chỉ còn le lói những ánh đèn đường mờ ảo , anh lại càng muốn quay về nước. Sở Tiểu Kiều lau dòng nước mắt :” Anh Ly , tôi cả đời cũng không quên anh ” Nghe đến đây , ánh mắt anh sáng lên , sau đó lại nghe Sở Tiểu Kiều nói , ” Tôi nhớ anh , chỉ vì quá khứ đớn đau kia đã mãi mãi chôn chặt trong lòng tôi , ….Tôi sẽ không bao giờ để ai có cơ hội thương tổn tôi lần thứ hai!” Anh Ly đột nhiên nhớ đến Vi Vi đã từng nói. ” Anh Ly , Tiểu Kiều vĩnh viễn cũng không cho anh bước vào trái tim cô ấy một lần nữa , bởi vì anh đã đâm một nhát thật đau vào trái tim cô ấy….” [ LĐ : ) Chương 7.5 cỡ 6h nha m.n ) Bây h mụi phải đi học rồi ] Cả đời thận trọng lại vứt bỏ người mình yêu ! Chuyển Dịch : Tử Doanh Edit : Lam Đình Sở Tiểu Kiều rời đi , giống như khi xưa Anh Ly lựa chọn ra đi , không hề quay đầu lại… Anh Ly trước đây đối với việc tình cảm luôn thực thận trọng , chính vì nếu sai một bước , muốn quay lại như xưa , khó lại càng thêm khó . Đi du học hay tiếp tục ở lại , anh đã từng rất thống khổ , từng đấu tranh rất nhiều lần. Du học , chính là một cơ hội tốt cho con đường tương lai của anh , hơn nữa đây là điều từ lâu anh đã ao ước. Ở lại , anh chỉ có một Sở Tiểu Kiều ngốc nghếch , vụng về. Cân nhắc mãi , cuối cùng vẫn quyết định rời đi. Lúc ấy , anh nghĩ chính mình lựa chọn như vậy tuyệt đối sẽ không sai , bởi vì đó là nguyện vọng từ rất lâu của anh , anh sẽ mãi mãi không hối hận. Từng giờ trôi qua , nỗi nhớ lại dâng đầy , càng lúc , anh càng khát khao được gặp lại Tiểu Kiều , anh đã cố gắng làm đủ mọi việc để có thể lấp đầy chỗ trống kia , nhưng cũng từ khi ấy , anh biết , anh đã thật sự sai lầm…. Cả đời thận trọng như vậy , hôm nay lại để vụt mất một người mình yêu , anh đã đi sai bước này… Thời điểm giương mắt nhìn dòng người cứ thế lướt qua nhau , Sở Tiểu Kiều đã sớm không nhìn thấy bóng dáng. ***** Bên trong văn phòng Phí thị , tất cả nhân viên , ngay cả bước đi cũng thực cẩn thận để tránh đụng phải nòng súng của lão bản. Xem xét sắc mặt của anh hôm nay đen đến vậy , ngay cả đứa con nít cũng biết anh ta hôm nay tâm trạng cực kỳ không tốt. Lúc này mà không biết điều , chọc giận anh ta , chẳng phải là muốn tìm con đường chết sao ?! Trong phòng làm việc của Phí Nặc Nam , tay anh xiết chặt bút máy , trên văn kiện lưu lại một vệt mực dài , có chỗ còn bị anh đâm đến biến dạng. Hừ , vật nhỏ có bạn trai , nhìn qua có lẽ cô ấy vẫn còn rất thích người kia ?! Phí Nặc Nam , mặt càng lúc lại càng đen như đít nồi , gương mặt trở nên thập phần quỷ dị , đột nhiên anh đứng lên , khóe môi cong lại thành hình vòng cung , chính là kiểu cười này từ trước đến nay lúc nào cũng hù chết Vilian , cười còn đáng sợ hơn lúc không cười ==” Quay vào bên trong , Phí Nặc Nam phân phó :” Anh Ly , trong vòng nửa giờ phải có toàn bộ tư liệu của người này , mặc khác , gọi điện báo với chủ tịch Sở , tối nay tôi muốn đến nhà ông ấy dùng cơm , còn nữa , bảo con gái ông ấy phải ăn mặc đẹp một chút , nhớ kỹ , không được nói là tôi căn dặn .” Vilian ghi nhớ những lời anh vừa phân phó , sau đó sai người bắt đầu thực hiện . [ LĐ : Sai truyền à ) ] Lúc sau , Sở Viễn Thanh sau khi nghe xong điện thoại , gương mặt già nua hiện lên nét mừng rỡ , cười đến cả miệng cũng không kịp ngậm lại . Lúc trước ông từng hoài nghi Phí Nặc Nam cùng nữ nhi nhà mình đã có gì đó , hiện tại , xem ra ngày ông thật sự trở thành cha vợ của Phí Nặc nam cũng chẳng còn xa……. Ông thật không dám nghĩ tột cùng có biết bao nhiêu điều tốt đẹp ! Trong phòng ngủ của Tiểu Kiều , cô có thói quen viết nhật ký từ khi Anh Ly ra đi . Mỗi trang giấy đều là bằng chứng cho những đớn đau cô đã phải trải qua. Sở Tiểu Kiều lật từng trang xem lại , Anh Ly thực đã nhẫn tâm với cô như thế , vậy dựa vào cái gì bây giờ anh ta quay về lại muốn cô quên tất cả những đau khổ cô đã hứng chịu mà tiếp nhận anh một lần nữa? Anh Ly ! Sở Tiểu Kiều gọi điện thoại cho Vi Vi :” Vi Vi , hiện tại mình muốn có bạn trai !” ” Phốc——” Đầu dây kia , toàn bộ rượu cô vừa uống đều bị câu nói kia mà phun ra hết , Vi Vi đi ra khỏi quán bar sau đó bình tĩnh nói :” Tiểu Kiều , cậu có bị thần kinh không ?!” Sở Tiểu Kiều đem những lời vừa nói lặp lại một lần nữa , Vi Vi nhìn vào bên trong một chút , do dự nói :” Tớ hiện tại đang ở quán bar Mị Sắc , nếu cậu muốn … thì cũng đến đây đi .” ” Được ! ” Cô nói như đinh đóng cột!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận