Tổng Tài, Ly Hôn Đi!

Cửa thang máy đã đóng lại. Giọng nói của nhân viên sửa chữa cũng bị ngăn lại. Cô không hề nghe thấy một từ nào.

Cô đứng một mình bên trong thang máy, nhìn ánh đèn led trên bảng hiển thị. Hôm nay là ngày họp toàn thể nhân viên, e là sẽ thật sự phải gặp anh mất.

Tự nhiên cô thấy hơi căng thẳng.

Thở dài một tiếng, cô bước lùi lại dựa vào tường trong thang máy, muốn cho bản thân thư giãn một chút. Thế nhưng, chỉ là đi lên tầng 9 thôi, sao lại có thể lâu như vậy được nhỉ?

Cô hơi thắc mắc, ngẩng đầu lên nhìn, lúc này mới phát hiện thang máy sớm đã qua tầng 9 rồi, hơn nữa đang không ngừng lên những tầng cao hơn.

Là sao vậy nhỉ?

Cô vội vàng bấm lại số 9, thế nhưng không hề có một phản ứng nào.Thang máy vẫn đang không ngừng lên cao, đến tầng 18 thì đột nhiên dừng lại.

Cô hốt hoảng, nghĩ bụng sẽ đi khỏi đây rồi đổi sang thang máy khác. Nhưng không ngờ nút mở cửa cũng không hề có phản ứng gì, thang máy vẫn chưa được mở ra.

Hỏng rồi sao?

Cô có chút bối rối, không biết phải làm gì lúc này.Đang định bấm điện thoại gọi cứu hộ thì đột nhiên ầm một tiếng vang lên, thang máy đột nhiên rơi một cách nhanh chóng.

“A…”. Cô kêu lên một tiếng thất thanh, chân đứng không vững, cả thân người theo quán tính ngã nhào xuống đất. Tim như muốn rớt ra khỏi lồng ngực.

Nếu rơi từ tầng 18 xuống đến tầng 1 thì hậu quả thật khó lường.

Cô hoảng hốt cố gắng đứng dậy, nhưng lực rơi quá mạnh khiến cô dường như không thể đứng vững được.Tài liệu vương vãi khắp sàn.

Cô sờ tay bốn xung quanh tìm chiếc điện thoại, bản năng dường như muốn gọi cho Mộ Dạ Bạch, bỗng thấy trái tim nhói đau, cô bấm gọi Dương Mộc Tây.

“Nghe nói hôm nay cậu đến họp tổng kết, vẫn chưa đến à?”.Là tiếng Dương Mộc Tây vọng lên từ trong điện thoại.

“Mộc Tây, cứu tớ, tớ đang bị kẹt trong thang máy… tháng máy vừa rơi từ tầng 18 xuống tầng 12, bây giờ dừng lại rồi, nhưng tớ không biết chút nữa còn rơi tiếp không.”


“Hả, ở thang máy nào? Đợi tớ một chút, tớ đi gọi người qua”.Dương Mộc Tây đứng phắt dậy, chạy vội ra ngoài.

Vừa chạy ra ngoài, đúng lúc chạm mặt Lam Tiêu đang chuẩn bị đi họp. Cô nhìn anh rồi đi lướt qua người anh, Lam Tiêu giữ lấy tay cô: “Làm gì thế? Làm gì mà vội vội vàng vàng”.

“Cứu người, anh buông tay ra”.

“Cứu ai?”. Lam Tiêu khẽ chau mày, đưa mắt nhìn cô: “Tiểu Quai có chuyện gì à?”.

“Không phải”. Dương Mộc Tây nghĩ nếu Lam Tiêu biết chuyện sẽ có cách giải quyết nhanh hơn nên nói: “Là Thiên Tầm. Thiên Tầm bị kẹt trong thang máy hành chính, tình hình hết sức nguy cấp”.

“Cố Thiên Tầm?”. Lam Tiêu lẩm bẩm một tiếng, buông tay cô: “Em chạy qua đó xem thế nào, anh sẽ đến ngay”.

“Ừ”. Dương Mộc Tây đáp lại rồi vội chạy đi.

Lam Tiêu vội vàng lấy điện thoại, nhanh tay bấm lấy dãy số.

“Có chuyện gì?” Đầu dây bên kia gần đây tâm trạng không được tốt, nói chuyện không thể cục cằn hơn. Rõ ràng cả hai người đều đang cố gắng kìm nén hết sức có thể.

“Hôm nay Cố Thiên Tầm đến công ty họp, cậu biết điều này chứ?”

“…”Im lặng rồi sau đó là những lời vô cùng lạnh lùng: “Chuyện của cô ta, tôi không muốn nghe, không có gì nữa tôi cúp máy đây”.

“Bây giờ cô ấy đang gặp nguy hiểm, cậu có muốn nghe không?”.Giọng điệu Lam Tiêu như đang có thêm phần châm chọc. Xem anh còn giả vờ đến khi nào nữa. Ai mà chẳng biết, anh đang bức bối đến mức người của cả công ty này đều thấy đáng sợ?

“Phải, không muốn nghe”. Mộ Dạ Bạch dứt khoát trả lời, định sẽ cúp máy, Nhưng chỉ một giây sau, anh giật mình hỏi lại: “Chờ chút. Cậu vừa nói gì?”

Giọng nói hốt hoảng kia đã tố cáo hết cảm xúc của anh lúc này

Lam Tiêu cười: “Chẳng phải cậu không muốn nghe sao?”


“Đừng có làm mất thì giờ”.Lời cảnh cáo của anh vang lên đầy lạnh lùng. Lam Tiêu bống thấy hơi rùng mình, không dám đùa cợt thêm nữa, chỉ biết trả lời: “Cô ấy đang bị kẹt trong thang máy. Là thang máy của tòa nhà hành chính công ty mình”.

“Bây giờ đang ở tầng mấy?”

“Vẫn chưa biết, còn đang kiểm tra”.

Mộ Dạ Bạch lập tức ngắt điện thoại, đẩy cửa chạy ra khỏi phòng làm việc.

“Mộ Tổng….” Cận Vân vừa mở miệng, Mộ Dạ Bạch đã cướp lời: “Lùi cuộc họp lại một tiếng, trợ lí Trần liên hệ ngay với bên sửa thang máy, bảo bọn họ lập tức đến đây ngay”.

“Vâng”.Trần Anh Hào không biết có chuyện gì xảy ra, nhưng nhìn thấy thần sắc anh như vậy, tự nhiên cũng không dám chậm trể.

Lần trước, trông thấy bộ dạng anh y như vậy là khi Cố tiểu thư bị treo lơ lửng trên trục cẩu.

……..

Mộ Dạ Bạch chạy đến bộ phận bảo vệ.

Mọi người vừa nhìn thấy sự xuất hiện của anh, từng người từng người đều thảng thốt đứng dậy: “Mộ tổng”.

“Ai phụ trách camera thang máy?”.Mộ Dạ Bạch vào chủ đề ngay lập tức.

“Mộ Tổng, là tôi”. Có một nam thanh niên trẻ tuổi đứng dậy, Mộ Dạ Bạch chỉ tay về phía cậu ta, rồi lại chỉ vào một loạt thiết bị camera: “Cái nào là camera theo dõi thang máy bị hỏng, mau cho tôi xem”.

“Vâng”.

Đối phương không dám chậm trễ, lập tức tìm thiết bị theo dõi chiếc thang máy đó.

“Mộ Tổng, là cái này, hiện giờ có một cô gái mắc kẹt trong đó. Vừa rơi từ tầng 18 xuống tầng 12”.


Mộ Dạ Bạch nhìn chằm chằm vào màn hình, mặt mũi sa sầm lại. Lúc này cô đang ngồi thụp trong một góc gọi điện thoại, toàn thân đang co rúm lại.Mộ Dạ Bạch lấy điện thoại, màn hình vẫn một màu tối đen như vậy, không chút động tĩnh gì.

Cô không nghĩ sẽ gọi cho anh cầu cứu sao?”

“Mộ Tổng, vừa rồi thang máy rơi với tốc độ rất nhanh, nếu tiếp tục rơi một lần như vậy nữa, e là cô gái kia sẽ vô cùng nguy hiểm.”

Còn cần cậu ta phải nói sao?

Anh biết rất rõ điều này.

Mộ Dạ Bạch lấy điện thoại gọi Lam Tiêu, không đợi anh hỏi, Lam Tiêu liền nói: “Yên tâm, đang ở tầng 12, có nhân viên đến hỗ trợ rồi, sẽ nhanh chóng mở cửa thôi! Mộc Tây ở đấy gọi điện an ủi, tâm trạng cô ấy có vẻ ổn hơn rồi, chắc là sẽ không có vấn đề gì đâu”.

“Ừ”. Anh chỉ đáp lại một chữ rồi dập máy luôn.

Thế nhưng đứng trước thiết bị camera kia, nhìn khuôn mặt đang vô cùng sợ hãi thất thần của cô, tim anh vẫn lo lắng không yên.

Anh tự nói với bản thân, cô ấy không sao, không nên lo lắng nữa, cũng không cần phải hỏi han gì. Là cô nói muốn chia tay. Dùng dằng níu kéo, xuống nước hạ giọng, là những chuyện trước giờ Mộ Dạ Bạch chưa bao giờ làm.

Thế nhưng….

Bước chân anh vốn không nghe những gì anh vừa nghĩ. Anh quay người, đẩy cửa phòng bảo vệ bước thật nhanh ra ngoài.

Vừa bước ra ngoài một bước, anh bỗng nghe thấy tiếng bảo vệ hoảng hốt hét lên: “Không ổn rồi, Mộ Tổng. Thang máy lại rơi rồi”.

Sau đó, là tiếng Cố Thiên Tầm đang hoảng loạn vọng lên trong màn hình kia.

Mặt anh biến sắc, vội vàng quay lại, chỉ nhìn thấy thang máy không ngừng rơi, Cố Thiên Tầm ở trong đó sắc mặt tái nhợt, điện thoại cũng đã rơi xuống đất.

Cô đang cố gắng bám lấy tường trong thang máy.

“Hiện giờ rơi xuống tầng mấy rồi?”. Mộ Dạ Bạch thấy tim mình cũng đang muốn rớt ra ngoài.

“Tầng 6”. Đối phương trả lời rồi nói tiếp: “Không xong rồi, hình như cô ấy bị trẹo chân”.

Mộ Dạ Bạch định thần lại nhìn, quả nhiên là như vậy, cô đang ôm lấy mắt cá chân phải, trên trán lấm tấm mồ hôi. Trái tim Mộ Dạ Bạch như bị bóp nghẹt, gào lên ra lệnh: “Gọi bác sĩ của khách sạn đến đây, mau lên”.


“Vâng”. Đối phương không dám chậm trễ, vội vã quay người chạy đi.

Lúc này mới đột nhiên phát hiện, thì ra cô gái bị kẹt trong thang máy kia chính là cô gái có tin đồn với Mộ Tổng hồi trước. Hèn gì, Mộ Tổng căng thẳng đến như vậy.

Mộ Dạ Bạch lấy điện thoại gọi cho Cố Thiên Tâm, nhưng đầu bên kia chỉ là những tiếng “tút tút” máy bận.

Chết tiệt.

Anh ấn vào bộ đàm bên cạnh camera. Lúc này chẳng còn bận tâm đến chuyện họ đang trong thời gian chiến tranh lạnh nữa, anh mở lời: “Thiên Tầm, Cố Thiên Tầm, em có nghe thấy tiếng anh không, trả lời anh mau”.

Giọng nói đó, trong thang máy đột nhiên vang lên.Nồng hậu, ấm áp như ánh ban mai, xuyên qua màn đêm tăm tối.

Trái tim Cố Thiên Tầm run lên, cô thấy bao nhiêu nỗi sợ hãi vừa rồi dường như tan biến hết. Có anh ở đây, cô thấy yên tâm một cách kì lạ.

“Dạ Bạch”.Cô chạy lại phía bộ đàm rồi nói, hai chữ khiến giọng nói cô trở nên nghẹn ngào.

Đây có được gọi là hạnh phúc không? Mặc dù bị kẹt ở trong đó, mặc dù chân đang bị thương, mặc dù cô đang rơi từ trên cao xuống, đến hơi thở cũng trở nên khó khăn, thế nhưng….

Cô bỗng được nghe thấy giọng nói của anh, có thể cảm nhận được sự tồn tại của anh.

Hai người xa nhau mới chỉ có vài ngày, thế nhưng…

Cô có cảm giác như vài thế kỉ đã trôi qua.

Còn Mộ Dạ Bạch chẳng phải cũng vậy sao? Lúc này anh chỉ hận không thể mở toang cánh cửa thang máy kia ra, lao đến, ôm chặt cô vào lòng. Cho dù có là bị rơi xuống cùng cô, cho dù thịt nát xương tan, cũng còn hơn là để cô một mình đau khổ giằng xé trong đó.

“Đừng sợ, em nghe anh nói, em hãy dựa sát vào tường, ngồi thấp xuống, hai tay ôm lấy đầu”. Anh đang hướng dẫn cô, anh cố ép bản thân mình phải thật bình tĩnh.

“Vâng”. Cô làm theo lời anh.

Rõ là chân cô đang rất đau, cô rất khó khăn mới làm được những việc đó.Đến hơi thở cũng thấy vô cùng nặng nề khó nhọc.

Mộ Dạ Bạch động viên: “Em làm tốt lắm! Chân đau, em chịu khó một chút thôi.”

(Lời tác giả: Cho dù có sét đánh mưa dông thì mỗi ngày cũng đều chăm chỉ up bài, đến bản thân cũng thấy cảm động quá chừng. Vì vậy, các nam thanh nữ tú sau khi đọc xong có thể làm cốc cafe viết đôi dòng bình luận cổ vũ cho mình có thêm động lực được không?)


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận