Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình

Anh ở trước mặt mọi người, hẳn là vĩnh viễn đều là bộ dạng mạnh mẽ không sợ hãi “Đều đã qua rồi” Lâm Minh nói bâng quơ nhẹ nhàng, cũng khôi phục lại thái độ như bình thường, thoạt nhìn mặt ngoài thật đúng là một bộ đáng thờ ơ lạnh nhạt “Sau này em đừng rời xa anh nữa là được rồi”

Lâm Minh lại nói thêm một câu, lại cảm thấy cổ họng khô khốc, nói không ra lời Lê Nhược Vũ không hiểu sao lại có chút đau lòng. Cô đi đến phía sau Lâm Minh rồi ôm lấy cổ anh, đầu hơi hạ xuống đặt bên tai anh: “Em biết, sau này em sẽ không thế nữa’“

Trong lòng Lâm Minh dâng lên vài phần lo lắng, nhưng anh vẫn hờ hững như trước, cũng vô.

tâm vô tư mà ăn cơm, ôm Lê Nhược Vũ ngồi lên trên đùi mình, nhướn mày nhìn cô: “Sẽ không cái di “Sẽ không không nói tiếng nào mà chạy mất nữa: “Em còn muốn chạy một lần nữa sao?” Con ngươi Lâm Minh thâm thúy, mắt sáng như đuốc, gắt gao nhìn chäm chằm vào mặt của cô, anh nghiến răng nghiến lợi hỏi.

Lê Nhược Vũ vội vã lắc đầu, nhẹ nhàng mổ một cái lên môi Lâm Minh, giọng nói ôn nhu: “Sẽ không có nữa’“

“Thật không?” Lâm Minh híp mắt, tâm trạng Vui sướng. Tuy anh không biết hôm nay đã xảy ra chuyện gì mà làm cho Lê Nhược Vũ nghe lời như vậy, nhưng bộ dáng ngoan ngoãn tựa như một con mèo nhỏ của cô, ngược lại khiến cho trái tim của anh ngứa ngáy.

“Thật mà’“


Lê Nhược Vũ lại khẳng định thêm một lần, suy nghĩ lại cảm thấy chỗ nào đó không thích hợp, cô vặn ngón tay: “Nhưng thứ nhất, sau này anh không được lừa em bất kỳ việc gì nữa, thứ hai, không được…”

“Ù” Lâm Minh buồn cười lên tiếng.

“Vậy em về nhà trước đây, ở nhà chờ anh” Lê Nhược Vũ đứng dậy lôi khăn quàng cổ của mình ra, muốn rời khỏi phòng làm việc, để anh làm việc cho tốt nhưng lại bị bàn tay to của Lâm Minh kéo lại, cô ngã ngồi trên đùi anh.

Đầu anh gác lên bả vai cô, hơi thở gấp gáp phả lên người cô, giọng điệu cũng hơi làm nũng: “Không còn bao nhiêu nữa, em ở lại với anh đi. Em xem một mình anh ở chỗ này tăng ca đáng thương biết bao nhiêu, đợi lát nữa chúng ta có thế cùng nhau về nhà”

Lê Nhược Vũ khế thở dài, có chút mềm lòng, cô đồng ý: “Được”

Cô thật sự là không có chút biện pháp nào với sự làm nũng ngẫu nhiên của Lâm Minh.


Hạ Tư Duệ đi theo Hạ Đông Quân ra cửa sau, nhưng lại nhìn thấy Hạ Đông Quân đi gặp người phụ nữ khác, mà dáng vẻ của Hạ Đông Quân không hề vui, thậm chí còn xa cách với cô ta, trên khóe miệng không khỏi gợi lên một nụ cười châm chọc.

Anh ấy tình nguyện đi gặp người con gái mà anh ấy không thích lắm, cũng không muốn ở trong nhà đối mặt với cô ta.

Có điều nếu đã như vậy, sao cô ta lại không lợi dụng cơ hội này chứ?

Bọn họ còn chưa nói được hai câu, Hạ Tư Duệ đã đi tới, dứt khoát tát “bốp” một cái vào mặt Trần Hi Lam.

Mọi người đi trên đường đều nhìn sang, trên mặt nóng rát, bị đánh đến choáng váng, mà phản ứng đầu tiên của Hạ Đông Quân là giữ chặt tay Hạ Tư Duệ, tức giận nói: “Em làm cái gì vậy?”

Hạ Tư Duệ cười chế nhạo: “Em làm cái gì?

Không phải anh sp kết hôn rồi sao? Sao vẫn còn ra ngoài dinh líu đến người con gái khác vậy?”

Lúc này Trần Hi Lam cũng phản ứng lại, tát lại vào mặt Hạ Tư Duệ, cái tát này còn vang hơn cái tát vừa nấy của Hạ Tư Duệ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận