Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình


Lâm Thùy Ngọc lấy tay che mặt, im lặng không lên tiếng Cô ta suy nghĩ một chút, sau đó ngẩng đầu nhìn cô: “Đừng nói là không có bằng chứng, cho dù có bằng chứng cho thấy Niệm Sơ thật sự bóp cổ con trai cô, thì Lâm Minh cũng sẽ không làm gì cậu ta cá, cô có tin không?”
Từng chữ trong lời Lâm Thùy Ngọc tàn nhắn đâm vào trái tìm cô: “Đúng là đứa con trai mà cô sinh ra là con của Lâm Minh.

Nhưng đừng quên räng Niệm Sơ cũng là con trai của anh ấy.

Cô chỉ là một người thay thế cho em gái của có, đứa con của cô được sinh ra cũng chỉ dùng để kéo dài sự sống cho Niệm Sơ.

Cô lấy tư cách gì mà đòi hỏi?”
Lâm Thùy Ngọc biết Lâm Minh đang bảo vệ Lê Nhược Vũ.

Chỉ cần Lê Nhược Vũ còn là vợ của anh ấy, cô ta không thể cùng Lê Nhược Vũ tranh giành.


Nhưng cô ta càng muốn Lê Nhược Vũ không yên lòng!
“Lê Nhược Vũ, cô tự biết thân biết phận đi, cho dù cô có quan tâm Lâm Minh đến mấy thì anh ấy cũng sẽ không để ý cô đâu.

Chẳng lẽ cô nghĩ răng Lâm Minh thật sự không biết cái gì phải không? Cô có thể hoài nghỉ Lâm Niệm Sơ, anh ấy tất nhiên sẽ không biết ít hơn cô, nhưng Lâm.
Quân lại không làm gì cả..hơn nữa còn che giấu chuyện đó.

Điều này có nghĩa là gì, cô không hiểu sao? Cô chẳng qua chỉ là người thay thế mà thôi, dĩ nhiên đứa trẻ mới là điều quan trọng nhất”
Lâm Thùy Ngọc nói: “Đừng ảo tưởng nữa Lê Nhược Vũ.

Cô chẳng qua chỉ là con chim hoàng yến bị Lâm Minh nuôi nhốt trong lồng, chỉ là phụ kiện của anh ấy, cô sẽ không bao giờ có tự do và lòng tự tôn đâu”
Lê Nhược Vũ nắm chặt tay và tát vào mặt Lâm Thùy Ngọc một cái nữa.
Khóe miệng Lâm Thùy Ngọc chảy máu, nhưng trong mắt cô ta lại hiện rõ vẻ đắc ý.
Lê Nhược Vũ nhìn cô ta chäm chằm: “Hoàng Ánh đang ở đâu?”

“Sao cô không gọi mẹ nữa?”
Lê Nhược Vũ không muốn nói nhiều với cô ta, giơ tay ra hiệu muốn dạy cho cô ta một bài học.
Lâm Thùy Ngọc rụt cổ lại theo bản năng; sẽ đưa cô đến đó.”
Lê Nhược Vũ nắm chặt tay, dao động trong ánh mắt dịu đi một chút.

Cô hết lần này đến lần khác tự nói với mình, Lê Nhược Vũ, những điều này bản thân đã sớm biết, không thể lại bị Lâm Thùy Ngọc làm cho hỗn loạn, đừng quên mục đích của mình là gì.
Hoàng Ánh cùng cha Lâm cãi nhau một trận không có kết quả.
Cha Lâm vừa rời đi, bà ấy liền nhìn thấy Lâm Thùy Ngọc với khuôn mặt sưng đỏ dẫn Lê Nhược Vũ đi tới Hoàng Ánh ban đầu vốn đã bực bội trong lòng, sau khi nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của Lê Nhược Vũ, bà lại càng không vui: “Cô đến làm gï?”
“Một năm trước, ở nhà hàng Trĩ Vị, bà đã hỏi tôi rằng tôi có muốn ly hôn không, bà còn nhớ không?”
“Không phải cô không muốn sao?” Hoàng Ánh vẫn ngồi yên trên bãi cỏ trêu chọc cháu trai, không hề ngẩng đầu lên Bà ước rằng Lê Nhược Vũ chia tay với con trai bà, nếu không có Lê Nhược Vũ thì không biết có bao nhiêu người phụ nữ nguyện ý làm mẹ kế cháu trai bà Không có Lê Nhược Vũ, già trẻ trong nhà cũng không cãi nhau với bà.
Cô ta hiện tại được con trai bảo vệ rất tốt, bây giờ lại nói với mình những điều này, trong lòng Hoàng Ánh càng thêm khó chịu: “Cô đến đây để ra oai với tôi sao?”
Mà Lê Nhược Vũ trong lòng nguội lạnh nói ba chữ: “Tôi đồng ý”
Hoàng Ánh sửng s “Tôi đồng ý ly hôn” Cuối cùng thì cũng phải ly hôn.
‘Cô vừa nói cái gì?”
Cô biết rõ vì sao con trai mình chết, thậm chí biết kẻ sát nhân là ai, nhưng bây giờ cô lại không thể trả thù cho con.
Có lẽ trong cuộc đời không còn điều gì đau khổ hơn chuyện này.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận