Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút


Eo biển Hương Tạ.

Sau khi xe dừng lại, hai cô gái bước vào trong.

Thẩm Sơ Tuyết quan sát xung quanh, không khỏi thốt lên: “Manh Manh, đây là trung tâm thành phố à!”
“Sao vậy?”
Có Manh Manh cảm thấy khó hiểu.

Thẩm Sơ Tuyết tiếp tục: “Tác đất tắc vàng!”
Cố Manh Manh: “…”
Thẩm Sơ Tuyết sờ cằm với vẻ trầm ngâm.

Thật lâu sau, mới nghe cô nói: “Nếu tớ cũng có thể sở hữu một căn nhà ở đây, thì cả đời này cũng sẽ không phải lo lắng gì nữa!”
Cố Manh Manh nghe, gật đầu nói: “Sơ Tuyết, bây giờ cậu hot như vậy, nên”
“No no nol”
Thẩm Sơ Tuyết nghe cô nói vậy thì vội lên tiếng ngắt lời cô, nói: “Trước hết, tớ phải nói rõ ràng, tớ thừa nhận tớ đang rất nỏi tiếng! Thứ hai, tớ phải nói là nổi tiếng nhưng không đồng nghĩa có là tiền! Vì vậy, tuyệt đối đừng nói cái gì mà bảo mình mua nhà ở đây.

Mình có thể rất chắc chắn mà nói cho cậu biết.

Bây giờ trong thẻ tiết kiệm của mình nhiều lắm chỉ có thể mua được một cái toilet ở đây.

Hơn nữa còn là kiểu mini ấy!”
Cố Manh Manh: “…”
Thẩm Sơ Tuyết thở dài: “Vậy nên, không phải tớ không có tiền, mà là nhà ở đây quá đắt.

Nói là tắc đất tắc vàng cũng không quá.

À, không đúng, còn đắt hơn tắc đất tắc vàng.”
Cố Manh Manh kéo cô, nói: “Đừng nói nữa, chúng ta vào nhà thôi!”
“Ửm.”
Thẩm Sơ Tuyết gật đầu.

Quản gia đã đợi rất lâu, vừa nhìn thấy hai người họ, lập tức cung kính hỏi: “Thiếu phu nhân, Thẩm tiểu thư, hoan nghênh cô về nhà!”
Thẩm Sơ Tuyết cười, gật đầu nói: “Xin chào, xin chào!”
“Xin chào!”
Quản gia cười đáp lại.


Sau đó, ông lại mang dép vào cho cả hai và nói: “Thiếu phu nhân, hai người có gặp tắc đường không?”
“Có”
Có Manh Manh gật đầu, thay dép.

Cuối cùng, cô dường như nhớ ra điều gì đó, lại ngẳng đầu nhìn quản gia nói: “Lục Tư Thần đã về chưa?”
“Tiên sinh vẫn chưa trở về.”
Quản gia đáp.

“Ấ:: _ Cố Manh Manh bĩu môi.

Thẩm Sơ Tuyết ở bên cạnh nghe vậy thì hơi bất ngờ nói: “Manh Manh, gần đây chồng cậu không về nhà sao? Này, cậu bị bỏ rơi à?”
Quản gia:”…”
Cố Manh Manh: “…”
Thấy mọi người đều không nói gì, Thẳm Sơ Tuyết còn tưởng mình đã đoán đúng, không kìm được mà nắm lấy tay Cố Manh Manh, vô cùng thương xót mà nói tiếp: “Bảo bối, đừng buồn nhé.

Dù cả thế giới đều bỏ rơi cậu, cho dù tương lai có khó khăn và đau khổ thế nào, tớ sẽ luôn ở bên cậu cho đến khi biển cạn đá mòn.

Cho đến khi trời long đất lờ.

Cho đến khi…”
“Được rồi được rồi!”
Cố Manh Manh sắp không chịu nổi nữa, vội vàng nói: “Cậu đang làm gì vậy? Đặt câu tu từ à? Đừng nghĩ bậy bạ.

Hôm nay Lục Tư Thần làm thêm giờ ở công ty, không có máy chuyện vớ vẫn như cậu nói đâu.

Thẩm Sơ Tuyết, cậu không thể mong cho mình tốt chút à?”
Thẩm Sơ Tuyết: “…”
Quản gia kịp thời nói: “Thiếu phu nhân, tôi đi dặn nhà bếp nấu bữa khuya.”
Nói xong liền nhanh chóng lui ra ngoài.

Thẩm Sơ Tuyết mặt dày mà sáp lại gần Có Manh Manh.

Nắm lấy cánh tay cô, cười lấy lòng, nói: “Làm gì thế? Tớ lúc nãy chỉ nói đùa một chút để làm dịu bầu không khí thôi.

Cậu sẽ không xem là thật, đúng không?”
Cố Manh Manh quay đầu lại, nhìn cô với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, nói: “Tình cảm của mình với Lục Tư Thần rất tốt.

Sau này cậu đừng có đùa như vậy nữa.

Mình không vui đâu.”
Thẩm Sơ Tuyết hơi bất ngờ nhướng mày.

Cô nói: “Trời, cậu yêu anh ta rồi?”
Có Manh Manh nghe vậy chau mày.

Cô suy nghĩ một lúc rồi trả lời: “Có lẽ là vậy.”
Thẩm Sơ Tuyết thở dài.

Cố Manh Manh nghỉ ngờ nhìn cô: “Cậu thở dài cái gì vậy?”
Thần Sơ Tuyết ngắng đầu nhìn trần nhà, lẫm bẩm: “Có một cô gái rơi vào lưới tình rồi!”
Cố Manh Manh lườm cô.

Cô nói: “Cậu còn không biết ngại mà nói mình? Mình hỏi _ cậu, cậu và cái người họ Thẩm kia… Thẩm…”
“Thẩm Nam Châu!”
Thẩm Sơ Tuyết tiếp lời cô.

“Đúng, là anh ấy!” Cố Manh Manh nói: “Hai người bây giờ.

thế nào? Tại sao lần này cậu đến đây mà anh không đi theo cậu?”
Khi Thẩm Sơ Tuyết nghe nhắc tới Thẳm Nam Châu thì sắc mặt rất lạnh nhạt.

Cô nói: “À, anh ra nước ngoài để bàn công việc.”
Cố Manh Manh hiểu ra.


“Vậy à!”
“Cậu không đưa tớ đi thăm quan phòng cậu à?”
Thẩm Sơ Tuyết đột nhiên nói.

Cố Manh Manh bị phân tâm, lập tức gật đầu nói: “Được, được, đi cùng tớ.

Tớ giới thiệu cho cậu chút!”
“Được thôi.”
Thẳm Sơ Tuyết theo cô vào trong.

Hồi lâu sau, Lục Tư Thần trở về.

Vừa bước vào nhà liền nghe thấy Có Manh Manh hét lớn: “Aaa.

Tớ đã nói mà.

Bà hoàng hậu này không đơn giản.

Lần trước hạ rượu độc nữ chính, nhát định là do bà ta ra lệnh! Nhát định là bà ta!”
Vừa nói xong, một giọng nữ khác vang lên: “Cái rắm ý, bà hoàng hậu không có gan làm loại chuyện này đầu.

Cậu không phát hiện ra sao? Thực ra hoàng quý phi mới là trùm cuối.

Những chuyện mà bà hoàn hậu làm đó đều là chủ ý của cô ta.”
“Hả?”
Cố Manh Manh có vẻ choáng váng.

Lúc này, Lục Tư Thần đã đi tới cửa phòng khách.

Tuy nhiên, cảnh tượng trong phòng khiến anh có hơi đau đầu.

Trên bàn bày đầy đồ ăn vặt.

Cô vợ nhỏ của anh không có chút hình tượng nào mà nằm trên ghế sô pha.

Một chân không mang tất còn gác lên bàn nước.

Dáng vẻ như là tên côn đồ vậy.

Lục Tư Thần đột nhiên trầm mặt.

“Manh Manh!”
Anh trầm giọng lên tiếng.

Lúc đầu, Cố Manh Manh không có phản ứng gì, có lẽ cô vẫn đang đắm chìm trong tình tiết của bộ phim truyền hình.


Nhưng khi nhận ra Lục Tư Thần đã trở về, cô lập tức bật dậy khỏi ghế sô pha.

“Trời ạ, anh về lúc nào vậy? Ủa, quản gia sao không thông báo cho em?”
Có Manh Manh nói nhanh những lời này.

Thẩm Sơ Tuyết bên cạnh nghe vậy thì liền bịt miệng cô lại.

“Bảo ông ấy thông báo cho em làm gì?”
Lục Tư Thần nhìn cô hỏi.

Có Manh Manh ngậm chặt miệng, lắc đầu.

Lục Tư Thần hừ lạnh.

Anh không nói nữa mà quay lên lầu.

Vừa đi, quản gia liền bước vào.

Cố Manh Manh vừa nhìn thấy ông ấy, lập tức xị mặt, nói: “Quản gia, ông làm sao vậy? Không phải tôi đã nói với ông rồi sao, nếu Lục Tư Thần trở về thì phải thông báo trước với chúng tôi một tiếng mài”
Quản gia kêu oan, giải thích: “Thiếu phu nhân, tôi không có nhận được tin.

Tiên sinh tự mình lái xe về nhà.

Không cần tài xế, lại còn không mang theo thư ký!”
Nghe vậy, Có Manh Manh không có gì để nói.

Thẩm Sơ Tuyết nhìn cô, cẩn thận nói: “Manh Manh, tớ có phải gây phiền phức cho cậu rồi không?”
Cố Manh Manh nghe vậy, nhanh chóng lắc đầu nói: “Không có, chuyện này không liên quan gì đến cậu! Lục Tư Thần luôn không thích mình nằm xem TV.

Vậy nên, cậu hiểu đấy, đúng không?”
Thẩm Sơ Tuyết khóe miệng co giật nói: “Ừm, hiểu được một chút!”
Cố Manh Manh tiếp tục: “Cậu tiếp tục xem TV.

Mình lên xem anh ấy thử!”
Thẩm Sơ Tuyết gật đầu: “Ờ…”.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận