Tổng Giám Đốc Hắc Đạo Độc Sủng Tàn Thê

Nhiễm Thiểu Lâm quan sát một lát, thần sắc thoáng thả lỏng; dẫn đầu mại khai đùi thon dài, bước hướng lên lầu. Theo sau, hắc y nhân khác, đều hướng tới các góc đại sảnh phân tán mà đi......

Nhiễm Thiểu Lâm dẫn Thương Ưng đi tới lầu hai, phát hiện lâu này tĩnh lặng không tiếng động, không chỉ có nhanh nhíu mi; xoay đầu, hai tròng mắt tối đen nhìn về phía Thương Ưng “Bất luận kế tiếp phát sinh chuyện gì, cậu đều phải cứu lão gia cùng tiểu thư ra, không thể có sai lầm gì.” Lời nói mệnh lệnh mà trầm thấp, từ khuôn mặt bị khăn che mặt che khuất màu đen truyền ra.

“Vâng, thưa thiếu chủ.” Thương Ưng chưa từng có như vậy qua, trực tiếp xưng hô hắn vì thiếu chủ, thuyết minh thái độ của hắn ta vô cùng nghiêm túc chấp hành đối với mệnh lệnh này, hắn cũng liền hoàn toàn yên tâm.

Nhiễm Thiểu Lâm thật sâu liếc mắt nhìn Thương Ưng một cái, ngược lại liền tiếp tục ở phía trên hành lang xinh đẹp trống trải, rất nhanh đi trước; Thương Ưng theo sát sau đó; hai người dạo qua một vòng ở lầu hai, chưa phát hiện một bóng người, liền chuyển dời đến lầu 3, lầu 3 cũng đồng dạng không người. Nhiễm Thiểu Lâm trau mày mootjc hút, càng càng trau mày, mặt nhăn thành chữ xuyên.

Hai người liếc nhau, nhìn ra tin tức giống nhau từ trong mắt của cả hai; không hẹn mà cùng gật gật đầu, toàn thân rất nhanh, chạy vội xuống lầu. Tiện đà, hai thân ảnh màu đen, ở dưới ánh áng của ngọn đèn chiếu xuống, thẳng đến ra đại sảnh......

Vài tên đàn ông đi theo Nhiễm Thiểu Lâm đến, nghe thấy động tĩnh; khi đến xem, liền thấy Nhiễm Thiểu Lâm và Thương Ưng lần lượt ra đại sảnh, một đám thông minh theo sát phía sau bọn họ ra đại sảnh. Toàn bộ đại sảnh sáng ngời chói mắt, liền lại khôi phục yên tĩnh, lúc này, quản gia hiện thân, đi theo có vài tên mặc tây trang màu đen, cao lớn.


Khóe miệng quản gia, lộ vẻ ý cười như có như không, trương khuôn mặt hơi già nua kia, giờ phút này có tinh thần sáng láng; nâng cánh tay lên, vung tay lên, liền bước đi, hướng ra bên ngoài đại sảnh mà đi. Hai gã đàn ông nhanh chạy đến hai bên quản gia, hai gã đàn ông đứng bên cạnh quản gia là hai trợ thủ đắc lực, còn thừa hai gã theo sát phía sau quản gia, nếu như là bảo tiêu bình thường, sẽ bảo vệ quản gia kín không kẽ hở.

Nhiễm Thiểu Lâm cùng Thương Ưng chạy vội đi vào phòng khách của lầu chính, chỗ này cũng là tĩnh lặng không tiếng động, giống như đang chờ đợi tử thần tiến đến; đột nhiên, Nhiễm Thiểu Lâm ngừng lại, tay giữ chặt Thương Ưng đang chạy vội ở phía trước “Thương Ưng, tìm một người trong biệt thự, hỏi một chút sẽ biết.” Cố ý đè thấp tiếng nói, ở dưới ngọn đèn hôn ám vang lên.

Thương Ưng hàm dưới nhẹ nhàng mím một chút, tiện đà, miêu thân chạy đi tới một bên của lầu chính; Nhiễm Thiểu Lâm nâng lên mí mắt, tinh tế quan sát hết thảy xung quanh mình, mỗi một góc cũng không buông tha. Lấy hiện tại tình thế quan sát, một chút sai lầm, sẽ bị phát hiện...... Mộc gia không khỏi rất im lặng......

Nhiễm Thiểu Lâm đứng ở tại chỗ, quan sát hoàn cảnh quanh mình, đợi hắn quan sát xong, lúc xoay người; vừa vặn nhìn thấy phía trên bả vai Thương Ưng khiêng một người có hình dáng nhỏ nhắn, trên người có áo ngủ của phụ nữ. Mày lại trau lại, cảm giác được hình dáng của cô gái này có chút quen thuộc, lại tinh tế quan sát, lại coi như không biết.

“Nhiễm thiếu, đây là vốn là người hầu ở biệt thự Nhiễm gia, hiện tại lại ở Mộc gia.” Lời nói này của Thương Ưng, đã muốn cho Nhiễm Thiểu Lâm lầm đạo, Nhiễm Thiểu Lâm vẫn chưa nói chuyện, đi về phía trước, đi vào chỗ ẩn nấp đã tìm lúc trước; Thương Ưng khiêng người phụ nữ, đi theo phía sau Nhiễm Thiểu Lâm, ở một cái góc tường bị che khuất, Nhiễm Thiểu Lâm ngừng lại, xoay người......


Thương Ưng buông người phụ nữ trên vai, nhẹ nhàng đặt cô ta ở trên; để tránh phát ra động tĩnh, tiện đà, thẳng khởi kích thước lưng áo, cùng Nhiễm Thiểu Lâm nhìn thẳng “Nhiễm thiếu, anh xem xem người phụ nữ này là ai?” Ngữ khí sung sướng lời nói thoải mái, làm cho Nhiễm Thiểu Lâm nhịn không được loan hạ thân, vươn tay gỡ chiếc mũ màu đen trên đầu xuống, cúi đầu, nhìn về phía người phụ nữ hôn mê bất tỉnh nằm trên mặt đất.

Lúc chạm đến khuôn mặt của cô ta, trên mặt Nhiễm Thiểu Lâm xuất hiện kinh ngạc đến khiếp sợ, không thể tin đứng lên “Cô ta sao lại thế này?” Bình thường nhìn cô ta khúm núm, vừa thấy đó là người yếu đuối; khi kiểm tra thi thể, liền không phát hiện hành tung của cô ta, vốn đoán rằng cô ta đã dữ nhiều lành ít, không nghĩ tới lại phát hiện cô ta ở biệt thự Mộc gia.

Chợt, Nhiễm Thiểu Lâm lại khôi phục bộ dáng cà lơ phất phơ kia, chẳng hề để ý; giống như biểu tình trên khuôn mặt vừa rồi của hắn, chưa từng xuất hiện. Vẻ mặt Thương Ưng thưởng thức nhìn Nhiễm Thiểu Lâm, tựa hồ tán thưởng Nhiễm Thiểu Lâm có thể điều chỉnh tốt tâm tính nhanh như vậy.

Nhiễm Thiểu Lâm ngẩng đầu nhìn phía Thương Ưng, hướng tới hắn ta gật đầu một cái; Thương Ưng nháy mắt sáng tỏ ý tứ mà Nhiễm Thiểu Lâm muốn biểu đạt, trả lại ánh mắt đã hiểu, tiện đà, lấy thế sét đánh không kịp bưng tai, nâng chân dẫm nát cổ tay người phụ nữ đang hôn mê bất tỉnh, nhất thời, liền nghe thấy một tiếng ‘Ca lau’ thanh thúy xương gãy. Người phụ nữ vốn nằm trên mặt đất ngủ say, kêu thảm thiết một tiếng tỉnh lại, phía trên cái trán, mồ hôi đổ như mưa, hai tròng mắt thống khổ mở ra, mờ mịt nhìn hai người đứng ở trước mặt cô ta.

Nhất thời, trong lòng hiểu rõ, mà trên cổ tay đau đớn, đã làm cho cô bất chấp kế tiếp sẽ phát sinh chuyện tình; Nhiễm Thiểu Lâm lạnh lùng nhìn cô một cái, tiện đà, khinh miệt nâng hàm dưới của cô lên “Nói, tiên sinh cùng tiểu thư ở nơi nào?” Mệnh lệnh cùng tiếng nói vô tình, ở bên tai cô lưu chuyển, Giản Tiểu Bạch tuyệt vọng nhắm lại hai tròng mắt, đã biết sẽ có một ngày như vậy; không nghĩ tới đến nhanh như vậy, đều do Phụng Thiên Dự, nếu như không phải hắn bắt cô ở lại Mộc gia, cô cũng sẽ không lọt vào xương cốt đau đớn như hôm nay, cùng với kế tiếp không biết chuyện gì xảy ra.


Nhiễm Thiểu Lâm thấy Giản Tiểu Bạch không có ý muốn đáp lại lời của hắn, lợi dụng ngón tay cái cùng ngón trỏ, hung hăng kháp trụ của hàm dưới của cô “Nói!” Lời nói hung tợn, cũng chưa dời được lực chú ý của Giản Tiểu Bạch, hàm dưới đau đớn không thể làm cho Giản Tiểu Bạch cảm thấy đau đớn, cổ tay đau đớn, còn đau đớn hơn hàm dưới gấp mấy lần. Trên mặt Giản Tiểu Bạch đổ mồ hôi, liền ngay cả lưng cũng cảm giác được ra vô số mồ hôi, lại cắn chặt khớp hàm.

Nhiễm Thiểu Lâm đột nhiên buông ra hàm dưới Giản Tiểu Bạch, đẩy cô ngã, thẳng khởi kích thước lưng áo “Cô đã không nói, vậy đừng trách bổn thiếu gia không khách khí; Thương Ưng tặng cô ta cho cậu, tùy cậu chơi như thế nào cũng được.” Lời nói dâm tà mà tà ác, làm cho Giản Tiểu Bạch dời lực chú ý đau đớn từ trên cổ tay, kinh ngạc ngẩng đầu; nhìn phía Nhiễm Thiểu Lâm, tiện đà, hàm răng nhanh chóng cắn chặt môi dưới, một tay nâng cổ tay bị gãy, chậm rãi lùi ra phía sau.

Thân hình kiều nhỏ run nhè nhẹ, mồ hôi như mưa mùa hè, nguy cơ ở hai hướng, làm cho tinh thần cô buộc chặt; hai tròng mắt lo lanh phát sáng, giờ phút này, tràn đầy mãn quật cường cùng bất khuất, nhưng thật ra làm cho Nhiễm Thiểu Lâm nhìn với cặp mắt khác xưa. Nhiễm Thiểu Lâm thấy cô chậm rãi lui về phía sau, đột nhiên giống như con báo, xuyến đến trước mặt của cô, bắt lấy áo ngủ của cô, mang cô tiến vào trong lòng. Nhằm ở bên tai của cô, nhẹ giọng thả khí “Hiện tại tôi lại không nghĩ tặng cô cho người khác, tôi muốn lưu trữ cô, cho cô trở thành giường nô của bổn thiếu gia.” Nói xong, ngả ngớn hôn lên cánh môi của cô, lúc cô còn chưa phản ứng lại, cắn một cái xuống môi dưới của cô, tràn ngập mùi máu tươi, lan tràn ra......

Hai tay Giản Tiểu Bạch không thể động đậy, chỉ có thể kịch liệt vặn vẹo thân mình, vừa động thủ đau đớn trên cổ tay sẽ tăng đau đớn tăng lên; mồ hôi chảy càng thêm mãnh liệt, Nhiễm Thiểu Lâm đột nhiên ghét bỏ đẩy ngã cô “Cơ thể đàn bà toàn mùi thối.” Miệng còn thổ lộ lời nói ghét bỏ đồng dạng, ngược lại lại làm cho Giản Tiểu Bạch thở dài nhẹ nhõm một hơi, cố nén đau đớn ở cổ tay, cách hắn xa một chút, khoảng cách giữa hai bọn họ khoảng mười thước, nhanh nhẹn đứng lên, xoay người một cái, ra sức chạy về phía trước......

Nhiễm Thiểu Lâm chưa đi bắt nàng, mà là giống như đang xem thằng hề, thưởng thức. Mà Thương Ưng thủy chung đều bàng quan, lại như tia chớp, rất nhanh bắt Giản Tiểu Bạch trở về.

Giản Tiểu Bạch thở hổn hển ngã ngồi xuống, Nhiễm Thiểu Lâm từ trên cao nhìn xuống nhìn cô “Cô chạy a! Như thế nào không chạy, hôm nay bổn thiếu gia sẽ mang theo cô cùng về, nếu bổn thiếu gia quay về không được, vậy cô tới làm bạn với bổn thiếu gia đi.” Lời nói ngoan lệ như vậy, hắn nói ra hương vị ái muội.

Giản Tiểu Bạch rũ mắt xuống, cúi đầu không nhìn hắn, hoàn toàn không nhìn hắn; Thương Ưng thấy vậy, quay đầu lại, nâng lên một cước. Đánh thẳng đầu Giản Tiểu Bạch,‘Phanh’ một âm thanh vang lên, đầu Giản Tiểu Bạch, máu từ hai bên khóe miệng mịch mịch chảy xuôi ra, ở dưới ngon đèn hôn ám, tỏa ra màu đỏ sậm quỷ dị...... Phía bên phải cái trán, cái trán bị đụng phá; máu tươi cấp tốc chảy xuôi, dọc theo hai má giỏ giọt trên mặt đất, dọc theo khẻ hở bàn đá chảy xuôi, giống như một cái dòng suối nhỏ...... Giản Tiểu Bạch vẫn như cũ yên lặng không nói, hấp hối quỳ rạp trên mặt đất, giống như bình thường dây dưa cùng Nhiễm Thiểu Lâm, nằm rạp xuống, dồn dập thở dốc, cũng không cầu xin tha thứ.


“Nói, vì sao tiên sinh cùng tiểu thư bị Mộc Hàn Mặc nhốt?” Nhiễm Thiểu Lâm không có một chút ít thương tiếc cùng lòng thương hại, nhìn vẻ mặt toàn huyết của Giản Tiểu Bạch, lại vẫn không chịu buông tha cô. Vươn tay, nắm lấy của những sợi tóc dài mềm mại kia của cô, sau đó lôi kéo, khuôn mặt Giản Tiểu Bạch bị máu tươi che kín, liền dừng ở trong mắt Nhiễm Thiểu Lâm, hai tròng mắt tối đen kia của Nhiễm Thiểu Lâm giống như ma quỷ, nhìn chằm chằm máu tươi không ngừng chảy xuống, theo bản năng ở chỗ sâu trong đầu lưỡi, khẽ liếm đôi môi.

Khí lực trên người Giản Tiểu Bạch giống như nước bị tháo, toàn thân mềm nhũn ; cố sức mở hai tròng mắt, khẽ mở đôi môi dính đầy máu tươi, lời nói suy yếu chậm rãi phun ra “Tôi...... Không...... Biết...... Nói......” Đứt quãng nói xong, liền tiếp tục nhắm hai tròng mắt lại, Nhiễm Thiểu Lâm thấy bộ dáng của cô quật cường như thế, không khỏi hừ lạnh một tiếng, buông sợi tóc của cô ra.

Sợi tóc buông lỏng, thân thể Giản Tiểu Bạch, lại mềm nằm rạp xuống, cũng không nhúc nhích. Nhiễm Thiểu Lâm chỉ thản nhiên phiêu liếc mắt cô một cái, liền chuyển hướng Thương Ưng, hai tròng mắt tối đen biến thâm thúy, cúi đầu trầm tư.

Đột nhiên, Nhiễm Thiểu Lâm ngẩng đầu, nhìn phía Thương Ưng “Thương Ưng, nhìn xem chung quanh có nơi nào có thể giam người được không, hoặc là có tầng hầm ngầm linh tinh nào không.” Nói xong, liền vươn chân, đạp bụng Giản Tiểu Bạch một cước, liền xoay người rời đi, Thương Ưng đi về hướng bên kia.

Giản Tiểu Bạch híp hai tròng mắt, nhìn hai bóng người càng lúc càng xa, ánh mắt cũng bắt đầu trở nên mơ hồ; biến mơ hồ không rõ, chậm rãi nhắm lại hai tròng mắt, trong lòng không ngừng cầu nguyện: Hy vọng cứ ngủ như vậy không cần tỉnh lại, vĩnh viễn cũng không cần đứng lên...... Ý thức, cô dần dần thoát ly......

Lúc này bảy người hiện thân, quản gia thương hại nhìn đầu đầy là huyết Giản Tiểu Bạch; trong lòng không khỏi sinh ra lòng kính nể đối với cô, bất luận người nào bị người nào tra tấn, đánh cô, cô đều không có nói. Xem ra là người thiếu gia mang về đến, là trung thành, là hắn đa nghi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận