Tổng Giám Đốc Hắc Đạo Độc Sủng Tàn Thê

Sau khi ăn trưa ở khách sạn, đoàn người trực tiếp trở về công ty, từng người đều làm chuyện của mình.

Màn đêm buông xuống, một đoàn xe khổng lồ chậm rãi tiến lên, tới đường cao tốc thì chạy băng băng, mãi cho đến khi tới Đồng gia, lúc này mới ngừng lại.

Ngọn đèn ở biệt thự Đồng gia mờ nhạt chiếu rọi xuống, lúc này mới thấy rõ tổng cộng tiến đến ít nhất mười chiếc xe hơi sáng láng mà chói mắt. Tất cả đều là dòng Lamborghini, có thể thấy được người này tiền tài và quyền thế rất dữ dội. Trong mỗi chiếc xe bước ra sáu người, đi tới trước chiếc xe ở giữa, người tới gần nhất khom người mở cửa xe, đón người bên trong xe xuống, lúc này mới thấy rõ ràng là Oa Oa với cái bụng đang nhô lên.

Oa Oa tùy ý nhìn lướt qua đội ngũ đi theo đến, từ chỗ tay lái phụ một người nữ trợ lý đi xuống, dìu Oa Oa "Thiếu phu nhân, ngài thật sự muốn vào sao?" Cô gái này diện mạo bình thường, hai tròng mắt cũng đặc biệt trong suốt, không có chút tham lam cùng với *, đó cũng là nguyên nhân Mộc Hàn Mặc tuyển cô ấy vào biệt thự làm việc.

"Đây không phải là đã đến nơi rồi à! Hiện tại hỏi vấn đề này, chẳng lẽ không khỏi quá dư thừa sao?" Oa Oa khẽ nâng đôi mày thanh tú, giọng nói thản nhiên phát ra, nữ trợ lý thức thời ngậm miệng lại.

Oa Oa nhìn nhìn biệt thự Đồng gia, nhất thời nước mắt doanh tròng. Ba mẹ, con đã trở về, con có thể nhìn thấy nhà của chúng con, chỉ là nơi này đã bị người Đồng gia làm bẩn. Con gái sẽ làm cho căn biệt thự này không còn tồn tại, làm cho căn biệt thự này sẽ đi cùng với ba mẹ. Sau khi thiêu đốt, căn biệt thự này sẽ rất sạch sẽ, ba mẹ các ngài có thể tận tình hưởng thụ hương vị gia đình vốn có của nó. Nữ trợ lý đứng yên bên cạnh cô, yên lặng không nói.

Oa Oa nuốt nước mắt nuốt vào tim, bước đôi chân mảnh khảnh, đi tới trước cửa biệt thự Đồng gia, người đàn ông theo sát sau cô chủ động tiến lên phái trước, mở cửa sắt ra. Oa Oa dung dung tiêu sái đi vào, nhìn từng cảnh vật nơi này không có bao nhiêu thay đổi, lại làm cho người cảm giác xa lạ, đã không còn giống như năm bảy tuổi thân thiết cùng ấm áp như vậy, có lẽ là người Đồng gia đã làm bẩn nơi này.

Lưu lại cho cô đều là một ít ký ức không chịu nổi, nhưng nơi này cũng là nơi cho cô ấm áp nhiều nhất, gặp được Mộc Hàn Mặc, cho cô tất cả ấm áp chính là hắn, làm cho cô bất tri bất giác sinh ra ỷ lại với hắn.

Vào trong biệt thự, vài tên người hầu lần lượt trào ra, thấy thanh thế đoàn người Oa Oa khổng lồ, nguyên bản há mồm muốn nói gì đó, cũng không phát ra lời được, chỉ là há miệng.


Oa Oa cười ngọt ngào, làm say lòng người "Các ngươi thu thập hành lý rời khỏi nơi này đi! Chưa được trả tiền lương thì có thể đến tập đoàn Thiên Long thanh toán cho." Giọng nói ngọt ngào non mềm từ cánh môi phấn nộn phát ra, vài tên người hầu liếc mắt nhìn nhau, cuối cùng sau khi cân nhắc, đều trở về chỗ ở thu thập tất cả hành lý, liền rời khỏi biệt thự Đồng gia.

Oa Oa nhìn theo bọn họ rời đi, cả căn biệt thự liền lâm vào trong vô vàn yên tĩnh. Trong biệt thự tuy rằng có nhiều người, lại không có người nào nói chuyện, làm cho căn biệt thự này có vẻ quỷ dị.

Oa Oa đi ở phía trước, nữ trợ lý thật cẩn thận dìu cô, tiến vào đại sảnh, giờ phút này trong đại sảnh không có người nào, yên tĩnh lẳng lặng, ngọn đèn chiếu sáng giống như ban ngày "Tìm Đồng Vụ Vân đem ra đây." Một cỗ mệnh lệnh tự nhiên cao quý mà tràn ngập khí thế xuất khẩu.

Hai người đàn ông mặc tây trang màu đen đeo kính đen ở cách đó không xa bưng một cái ghế bông mềm mại, đặt ở phía sau Oa Oa "Chị dâu mời ngồi." Hai người trăm miệng một lời nói, tiếng nói đồng dạng nghiêm túc mà lãnh mạc lại làm cho lòng Oa Oa ấm áp.

Quay đầu nhìn ghế dựa phía sau, tự nhiên mà ngồi xuống, khẽ mở cánh môi phấn nộn "Cám ơn mọi người!" Lời nói cảm tạ khách khí mà lễ phép. Mặt hai người đàn ông hơi hơi đỏ lên, qua nhiều năm như vậy, không có người cùng bọn họ nói lời cảm tạ, nay bọn họ bất quá chỉ bưng một cái ghế, lại được hai lời quan trọng như vậy của chị dâu bọn họ.

Một lúc lâu sau, Đồng Vụ Vân quần áo hỗn độn, mơ màng uể oải bị hai người đàn ông cắp đi xuống. Vẻ mặt Đồng Vụ Vân hoảng sợ, đang ngủ lại bị bọn họ lay tỉnh, hơn nửa đêm, phòng ngủ bị đàn ông xâm nhập, là phụ nữ thì ai cũng đều sợ.

Hai người đàn ông đem Đồng Vụ Vân để trước mặt Oa Oa, Đồng Vụ Vân ngẩng lên, nhất thời hai khuôn mặt giống nhau như đúc hiện ra trước mắt mọi người. Đồng Vụ Vân trừng lớn hai tròng mắt, hoảng sợ nhìn Oa Oa giờ phút này rất bình tĩnh tự nhiên "Ngươi tại sao lại ở chỗ này?"

Oa Oa thản nhiên quét mắt liếc ả ta một cái "Ta đến thăm chị gái a!" Bộ dáng không chút để ý làm cho Đồng Vụ Vân nghiến răng nghiến lợi "Ngươi còn biết ta là tỷ tỷ ngươi, ba mẹ đều bị nhốt trong nhà giam, ngươi lại chỉ ở đây hưởng phúc. Còn nữa, ngươi chính là như vậy tới thăm chị gái là ta sao? Lễ phép của người đều đi nơi nào rồi?" Bộ dạng hung ác liền hủy diệt khuôn mặt giống Oa Oa.


Oa Oa cười nhẹ, trên mặt tràn ngập trào phúng đắc ý "Đối với chị gái như ngươi, cần lễ phép sao? Nhà các ngươi nhận nuôi ta, có dạy ta lễ phép với người ngoài sao? Hiện tại nói lời này, có phải đã quá muộn hay không? Huống chi bản phu nhân không nhất thiết phải lễ phép với một con chó nhà có tang." Ngả ngớn đôi mi thanh tú, sắc mặt Đồng Vụ Vân đại biến.

Khuôn mặt giống Oa Oa dần dần tái nhợt, không hề tức giận. Một khắc sau, chỉnh sắc mặt, cố gắng trấn định "Ngươi tới nhà của ta làm gì?" Thanh âm chất vấn không chút khách khí.

Khóe miệng Oa Oa hơi hơi câu lên "Nơi này hình như vẫn đều là nhà của ta đi! Khi nào thì thành nhà của ngươi? Phụ thân ngươi chiếm lấy nhà của ta, giết ba mẹ ta, hiện tại con gái của ông ta lại ở đây mà chất vấn ta vì sao ở nhà mình, ngươi không biết là buồn cười lắm không?" Nhữ khí châm chọc lại không chút khách khí phát ra.

Đồng Vụ Vân giương lên khuôn mặt cùng Oa Oa giống nhau như đúc, lại tái nhợt dị thường, có vẻ chói mắt như vậy. Oa Oa khẽ kéo khóe miệng, tùy ý từ trên cao nhìn xuống Đồng Vụ Vân "Một nhà các ngươi đều là cường đạo, có người cha như vậy tất có con gái như thế này." Giọng điệu trào phúng, rất tự nhiên mà nói ra, nguyên bản tưởng rằng cô sẽ không nói ra những lời này, mà sự thật cùng tưởng tượng cũng là hai mặt.

Đồng Vụ Vân lại lần nữa biến sắc, đột nhiên ngẩng đầu, một cái tát muốn hạ xuống, lại bị người kiềm chế cố tay ở giữa không trung, một người đàn ông sắc mặt lạnh lùng mà đạm mạc, vặn tay một cái, chỉ nghe ‘răng rắc’ một tiếng.

Sắc mặt Đồng Vụ Vân càng thêm tái nhợt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng từ hai má đi xuống. Mím chặt môi, không rên một tiếng.

Oa Oa lấy ánh mắt bội phục nhìn ả, đứng lên, đi đến cạnh ả "Không đau sao?" Biết rõ còn cố hỏi trong lời nói, làm cho Đồng Vụ Vân quay đầu, hung hăng trừng mắt nhìn cô liếc một cái "Đồng Oa Oa, ngươi ngoan độc lắm." Nghiến răng nghiến lợi nói ra.

Mạc Oa Oa ngả ngớn đôi mày thanh tú, đứng bên cạnh người Đồng Vụ Vân, bàn tay nhỏ bé trắng nõn tinh tế khoát lên bả vai của ả "Chị gái à, ta cũng không phải họ Đồng, ta họ Mạc."


Đồng Vụ Vân vẻ mặt vẻ đau đớn, cắn chặt cánh môi, nhịn đau không nhìn Oa Oa, hiện tại Đồng Oa Oa đã không phải là người làm cho mình tùy ý khi dễ "Ngươi muốn như thế nào?"

"Ngươi dùng mặt của ta, còn hỏi ta nghĩ thế nào, ngươi có biết là buồn cười lắm không? Còn có, căn biệt thự này là của ba mẹ ta, nên vật quy nguyên chủ rồi, Đồng tiểu thư cho rằng như thế nào?" Nữ trợ lý giúp đỡ Oa Oa đứng bên cạnh Đồng Vụ Vân, đối mặt với Đồng Vụ Vân thì nơi nơi phòng bị.

Đồng Vụ Vân giương khuôn mặt giống Oa Oa lên, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, không ngừng theo hai má chảy xuống, quay đầu ngoan lệ nhìn chằm chằm Oa Oa "Nơi này đã là của ta, Nhiễm Thiếu Lâm đã mua biệt thự này tặng cho ta, đừng nghĩ muốn lấy lại." Gằn từng tiếng, phảng phất giống như từ kẽ răng phát ra.

Oa Oa bất đắc dĩ lắc đầu cười cười, một lần nữa ngồi lại trên ghế, hai tay nhẹ vỗ về cái bụng nhô ra "Biệt thự này, lão công của ta đã thu mua lại, hiện tại căn biệt thự này đã là của ta, không, không, không." Nói một nửa, Oa Oa không ngừng lay động ngón trỏ "Nơi này xưa nay vẫn đều là nhà của ta, ta cùng anh hai không muốn ở nơi này mà thôi."

"Ngươi, khế đất nhưng đang ở trong tay ta." Đồng Vụ Vân chưa từ bỏ ý định tranh cãi, ả không nghĩ đến nhà Nhiễm Thiếu Lâm ở nhờ, ở trong nhà mình, tự tại rất nhiều, cũng tự do hơn.

"Sai, khế đất sớm đã rơi vào tay lão công của ta rồi." Nói xong, Oa Oa ngẩng đầu, mang theo vẻ mặt tươi cười, không hề chớp mắt cười "Đem Đồng tiểu thư của chúng ta thỉnh ra khỏi biệt thự." Oa Oa vừa dứt lời, hai gã đàn ông liền đi ra, đem Đồng Vụ Vân nhấc lên.

Đồng Vụ Vân giãy dụa, nhưng không có động tác quá lớn, bàn tay đau đớn, đã muốn lan tràn toàn thân của ả, rút cạn khí lực của ả, vừa giãy dụa vừa trừng mắt nhìn Oa Oa, bị kéo đi ra ngoài.

Oa Oa dạo qua một vòng đại sảnh, đi đến từng nơi, thân thủ sờ sờ, dường như đang cảm hoài chuyện gì đó. Một lúc lâu sau, Oa Oa mới lưu luyến không rời hướng đại sảnh đi đến. Nữ trợ lý từ đầu đến cuối đều canh giữ bên cạnh cô, thận trọng chiếu cố.

Một đoàn những người đàn ông một thân tây trang màu đen đi theo phía sau Oa Oa, sau khi ra khỏi biệt thự sau, Oa Oa lại thật sâu liếc nhìn biệt thự một cái "Đốt đi! Những thứ không dư thừa giống nhau, toàn bộ sân đều thiêu hủy." Nói xong, liền đi tới chiếc xe phía trước.


Có người lập tức mở cửa xe cho cô, Oa Oa khom người được nữ trợ lý giúp đỡ tiến vào bên trong xe. Chỉ để lại sáu gã đàn ông thủ hộ cho xe của Oa Oa, còn lại những người kia đều đem xăng từ bên trong xe lấy ra, hướng vào biệt thự chạy tới. Động tác nhanh chóng mà lưu loát, giống như một con báo nhỏ.

......

Từng luồng từng luồng hỏa diễm nóng rực, ở bốn phía biệt thự hừng hực cháy lên, lửa càng lúc càng lớn, đem toàn bộ bầu trời chiếu sáng trưng.

Oa Oa ngồi ở bên trong xe lẳng lặng nhìn đám cháy lớn đã đã bốc lên: hỏa hoạn tại biệt thự, tâm từng đợt bị nhéo đau, từng giọt từng giọt nước mắt trong suốt dọc theo hai má xuôi xuống "Ba mẹ, hai người có thể ngủ yên, con và anh hai đều sống tốt lắm, về sau cũng sẽ sống tốt." Khóe môi phấn nộn nhẹ nhàng nói ra lời làm cho người ta thương cảm không thôi.

Nữ trợ lý ngồi ở một bên, không biết làm thế nào cho phải, chỉ là lẳng lặng nhìn cô như vậy. Bên trong đôi mắt tràn đầy đồng tình, chuyện của thiếu phu nhân, cô cũng đã từng được nghe nói một ít, may mắn gặp thiếu gia, bằng không không biết cô ấy sẽ còn gặp bao nhiêu đau khổ.

Cô mặc dù là một người hầu không được ai để ý tới, nhưng từ nhỏ cô cũng có ba mẹ yêu thương, có được ba mẹ chăm sóc, sẽ không không có người đau, không có người yêu, từ nhỏ cuộc sống trở thành nữ giúp việc cho người khác. (editor: trợ lý đang nghĩ về thảm cảnh của Oa Oa)

Thảm nhất là, nhiều năm như vậy cô ấy vẫn chẳng hay biết gì, sống dưới mái hiên của hung thủ giết cha mẹ nhiều năm như vậy, ngẫm lại đều cảm thấy sởn gai ốc.

Ánh hồng quang thấu tận trời, rất nhanh dẫn tới đội cứu hỏa, Oa Oa nghe thấy tiếng còi hú trên xe của đội cứu hỏa, liền lái xe rời đi, đoàn người Oa Oa vừa ly khai, người của đội cứu hỏa liền đến.

Trật tự đâu vào đấy lấy ra dụng cụ cứu hỏa......

Có thể không bàn về việc bọn họ cố gắng ra sao, biệt thự Đồng gia vẫn như cũ thiêu đốt hầu như không còn gì, không có một chỗ hoàn hảo, mà một thành viên của đội cứu hỏa đã phát hiện ra Đồng Vụ Vân trong một bụi cỏ rậm rạp.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận