Tổng Giám Đốc Cặn Bã, Xin Anh Đừng Yêu Tôi

Nhan Như Y xuất hiện như một người lạ tình cờ bước ngang qua mặt anh. Anh không muốn cũng không thể vì cuộc gặp gỡ tình cờ này bỏ đi nhiều suy tính.

Anh chỉ sẽ lấy Sở Tinh Nhiễm, cũng chỉ có thể cưới cô!

" Bạn bè bình thường, không phải đâu? Làm sao cậu cùng một nhân viên phục vụ kết giao bạn bè? " Trịnh Húc Thành thật không tin tưởng tiếp tục chất vấn.

" Đương nhiên bởi vì một ít chuyện, chẳng lẽ cậu muốn tớ kể rõ ràng rành mạch chuyện kết bạn tầm thường ấy à? Nói cho cậu biết, những chuyện này tớ thật cũng quên mất rồi! " Hoắc Doãn Văn nhỏ giọng ứng phó.

" Vậy coi như là bạn bè bình thường đi, dù cô ấy bị phiền toái, cậu cần thiết tự mình đưa cô về nhà sao? Tìm tài xế đưa cô ấy trở về là được? " Trịnh Húc Thành bắt được mấu chốt.

Hoắc Doãn Văn bị bạn tốt chất vấn đến á khẩu không trả lời được, anh bưng lên một ly rượu trắng, chuyển đề tài : " Uống rượu, 100% đi! "

Nói xong, dằn mạnh ly rượu trên mặt bàn, mang theo tâm tình buồn bực, ngửa đầu dốc toàn bộ rượu vào miệng——

***


Quản gì những chuyện râu ria ấy, sau này sẽ không có cơ hội gặp mặt cô nữa!

Có vẻ Hoắc Doãn Văn đã nói đúng, thoáng một cái thời gian trôi qua hai tháng, từ Cuồng Sa xuân đầy trời, tiến vào nóng bức đầu hè!

Nhan Như Y cũng thành thục hơn sau khi khi đi làm được hơn 50 ngày. Cô không còn vẻ ngây thơ của người mới học nghề, mà trở thành nhân viên văn phòng đoan trang, trí thức rồi!

Với chiếc áo chiffon hồng nhạt, kết hợp với quần màu trắng, và đôi giày thấp màu trắng, Như Y nhẹ nhàng khoan khoái vừa quyến rũ! Kiểm tra lại đầu tóc một lần nữa, Như Y cầm túi đi ra khỏi phòng.

Sắc trời hơi mù, khiến bầu trời vốn xinh đẹp chợt có chút phiền muộn!

Nhan Như Y đi ra khỏi cửa chính, quẹo trái đi hơn 50m, tới cửa hàng bán điểm tâm ——

"Ông chủ, một ly sữa đậu nành, hai khối bánh xốp!" Nhan Như Y thành thạo kêu món, sau đó đưa cho ông chủ ba đồng.

Bây giờ mặc dù cô phải tiết kiệm, nhưng cô lại thích ngủ nướng, không có cách nào dậy sớm để chuẩn bị bữa sáng. Cho nên, đành phải đi mua điểm tâm. Cũng may, cửa hàng này sạch sẽ lại tiện nghi, món cô gọi rất nhanh được mang ra.


Mùi vị quá thơm ngon, Nhan Như Y không nhịn được lập tức, đâm ống hút vào bắt đầu uống sữa đậu nành.

Mặc dù đứng ăn ngay ở lối đi bộ, hơi khó nhìn ——

Hắc hắc ——

Chỉ là, rời nhà đi làm cũng có điểm tốt, chính là đi đầy đường không va phải ngươi quen biết, cũng không có biết bất cứ ai. Dù sao cũng không người nào biết cô là con cái nhà ai, cô có làm gì cũng không ảnh hưởng!

Cô mới vừa ăn xong, xe buýt cũng vừa lúc dừng lại!

Cô vội vàng chen lên xe!

Vào công ty, quẹt thẻ, rồi về bàn làm việc của mình, cầm khăn lau lau mặt bàn, một ngày làm việc bắt đầu ——

" Cô đem phần tài liệu viết lại, chú ý cách mô tả cho tốt, đây là khu biệt thự hạng sang Tam Á " Quản lý cầm một sấp tài liệu, đưa cho Như Y : " Tổng cộng 12 tờ, trước khi tan việc giao cho tôi, không có vấn đề chứ?"

" Không có vấn đề gì " Nhan Như Y cầm lấy tài liệu, tràn đầy tự tin gật đầu!

Quản lý hài lòng gật đầu một cái. " Làm rất tốt, chờ thời điểm tuyển nhân viên chính thức, tôi sẽ đề xuất cho cô ! "

"Cám ơn quản lý!" Nhan Như Y cảm tạ, trong lòng như mở hội.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận