Tôi Sống Trong Giàu Sang Nuôi Con Dựa Big Boss


Tác giả: Diêm Cục Đại Long Hà
Editor: Gái già thích ngôn tình
"Em gái cô ra kế?"
Thẩm Nghị Sùng nguy hiểm nheo mắt lại.
Dư Dao Dao mắt to chờ mong cứ nhấp nháy nhấp nháy, một hồi lâu mới rớt ra hai giọt nước mắt to ơi là to, chảy xuống dọc gương mặt cô.
"Đúng vậy đó anh."
Một giây biến thành...!Yêu tinh diễn kịch.
Cô khóc thảm đến mức thở hổn hển.
Khóe miệng Thẩm Nghị Sùng sắp cong lên, gương mặt đẹp trai tràn đầy trào phúng.
Nháy mắt duỗi tay ra giật thật mạnh và ném đôi tay đang ôm lấy anh của Dư Dao Dao ra, cô bị sức hất của anh ngã nhào lên trên giường theo định luật.
Ình một tiếng, ngã khá đau.
Một đôi mắt đen như mực, bên trong như đang ấp ủ mưa rền gió dữ, như sấm sét đang đánh ầm ầm ở bên ngoài ngay bây giờ.
Giọng khàn khàn lạnh như bắng đá, như một lưỡi dao sắc bén.
"Mấy ngày trước, ở tại cái phòng này, cô còn nói sai lầm lớn nhất đời này chính là gả cho tôi, cũng là chuyện mà cô hối hận nhất.

Chẳng phải nằm mơ cô cũng muốn ly hôn với tôi sao?"
Đôi mắt đen nguy hiểm của anh hơi khép, khiến Dư Dao Dao ngã nằm ăn vạ trên giường run lên như cầy sấy, không là rắn sấy.
"Ông xã, lúc đó là do em nhất thời hồ đồ, giờ em đã nghĩ thông suốt rồi..."
"Cô còn muốn làm chuyện xấu hổ gì nữa?"
Thẩm Nghị Sùng châm chọc nhìn người phụ nữ nằm trên giường giả vờ nức nở đầy oan ức này.
Cô có gương mặt tuyệt đẹp, chiếc cổ thiên nga hoàn mỹ, nếu để bất cứ người đàn ông nào nhìn thấy, có lẽ họ sẽ dao động và tin những gì cô ta nói.

Tuy nhiên, trong mắt anh chỉ có chán ghét và châm chọc.
Dư Dao Dao phát hiện, trong mắt anh không hề có sự tin tưởng, dù là tí tẹo.

Ngược lại nhiều hơn một phần tàn nhẫn, đáy lòng không khỏi chợt lạnh.
Xem ra, nam chủ đã không còn sự kiên nhẫn và tín nhiệm nào cho nguyên chủ.
Nguyên chủ thích ảnh đế, vì vậy từ tuần trăng mật, mang thai cho đến tận giờ, cô ta lấy cớ cơ thể không khỏe, chia phòng ngủ riêng với Thẩm Nghị Sùng, một ngón tay cũng không cho anh chạm vào.
Vì sợ người nhà Thẩm Nghị Sùng nói nầy nói nọ nên cô cũng ẫm ờ ngẫu nhiên cho anh chạm vào nhưng mỗi lần cô đều biểu hiện đau khổ như bị cưỡng bức, thậm chí còn sẽ khóc lóc thảm thiết.

Thẩm Nghị Sùng thấy vậy nên không bao giờ bằng lòng chạm vào cô.
Tới ngày hôm nay, hai người tuy là vợ chồng thân thiết nhất trên luật pháp nhưng lại không khác gì người xa lạ.

Nam chủ cũng thật đáng thương.
Kết hôn nhiều năm mà có vợ cũng như không.
Trong sách từng nhắc đến, tuy vợ nam chủ hành động như vậy nhưng anh ta vẫn luôn giữ mình trong sạch.

Cho rằng phụ nữ bên ngoài rất dơ nên không thích làm quen gái lạ trong quá trình giao tiếp, càng không thích chơi đùa qua đêm.
Má ơi!
Vậy có khác gì làm hòa thượng gần 30 năm, thảm y chang mình!
À, nam chủ bị người nhà nguyên chủ thiết kế, ngoại trừ đêm kia hai người không thanh tỉnh thì những lúc nam chủ muốn chạm vào người nguyên chủ, cô ta làm như cha mẹ chết tới nơi.

Bởi vậy anh hơi có bóng ma tâm lý trong vấn đề chăn gối.
Dư Dao Dao nhìn anh bằng ánh mắt đồng tình.
Tâm trạng của Thẩm Nghị Sùng rất kém, anh chuẩn bị đứng dậy và không quên để lại lời nói tàn nhẫn: "Nhớ kỹ bổn phận của cô, đừng ép tôi phải..."
Anh chưa nói xong đã bị giật mình bởi hành động bất ngờ của Dư Dao Dao.

Cô vừa thấy anh định rời đi, lập tức từ trên giường bò dậy, nắm chặt bàn tay to của anh đặt lên trên một bên ngực mềm mại của mình.
Thẩm Nghị Sùng cưỡi ngựa chém giết gần mười năm trên thương trường, lúc anh nghiêm túc thì bên cạnh không ai không sợ.
Nhưng bây giờ, anh đang nói đến một nửa, đột nhiên lòng bàn tay sờ đến một vật mềm mềm ấm ấm, nửa câu nói phía sau trực tiếp tan thành mây khói.
Như anh vừa vung ra một nắm đấm, bụp, đánh vào một cái gối mềm mại, sức tấn công bằng không.
Con ngươi của anh nháy mắt trở nên sâu thẳm.
"Cô đang thử sức nhẫn nại của tôi?"
Dư Dao Dao bậm môi, nghĩ thầm.
Chời, tôi chỉ là thấy tội anh làm hòa thượng nhiều năm, cho nên cho anh kiếm một chút lợi tức thôi, cần gì làm dữ vậy?!
Nếu không phải tôi thấy anh đáng thương như tôi thì còn lâu tôi mới làm như vậy.
Mấy năm nay đều bị người nhà nguyên chủ mòn rút, anh vừa đi làm vừa trông con trai, đáng thương đến độ có nhà cũng không thể về, có vợ giống như thùng rỗng kêu to, không chấm mút được mẹ gì.
Chạm vào một chút cũng không được, càng đừng nói mò mò bóp bóp, sung sướng lên đỉnh gì đó.
Không chiếm được thỏa mãn, tính tình đương nhiên kém!
Âm dương kết hợp, là chuyện tự nhiên.
Nghĩ như vậy, càng cảm thấy nam chủ này quá đáng thương, khó trách sau đó lại cưng chiều nữ chủ tận trời cao.
"Ông xã, trước kia đều là em làm không đúng."
"Giờ em đã biết lỗi rồi, chỉ có anh mới đối xử thật tình với em, còn luôn nhường nhịn em..."
Ánh mắt Dư Dao Dao thành khẩn mà nhìn về phía anh.
Cô hiểu, cô đều hiểu.

Bản thân cô cũng bị cướp đoạt tự do hơn 170 năm nên tự suy bụng ta ra bụng người, thật sự đều thảm giống y như nhau!
Huyệt Thái Dương của Thẩm Nghị Sùng co rút đau đớn, khóe miệng run rẩy.
Nếu không phải gương mặt này, giọng nói này cũng chưa thay đổi, anh còn tưởng rằng người phụ nữ này đã bị người nào đó mạo danh thay thế.
Hai năm đầu kết hôn, anh từng thử đến gần tìm hiểu cô ta, nhưng cô ta tìm mọi cách né tránh, tinh thần sắc mặt hoảng loạn, làm như anh là quái vật ăn thịt người không bằng.
"Buông tay!"
Sắc mặt anh đen dần.
"Lần trước tôi đã nói, trừ bỏ sinh hoạt phí cố định mỗi tháng, cô đừng nghĩ kiếm chát được đồng nào từ tôi!"
"Muốn lấy tiền của tôi đi giúp đỡ người đàn ông khác..."
Giọng của anh lạnh lẽo gần như làm người rớt vào động băng.
Nháy mắt, âm thanh mưa gió bên ngoài giống như muốn tông bể cửa sổ tiến vào trong phòng ngủ.
"5 triệu sao?! Hừ! Một đồng cô cũng đừng mong!"
Dư Dao Dao giật mình.
Hình như trong tiểu thuyết từng nhắc tới việc này, nam chủ tra ra nguyên chủ cầm tiền của anh giúp đỡ ảnh đế đóng phim, làm trên đầu phát ra ánh sáng xanh còn hơn màu da rắn của cô.
Nhưng mà...!Chuyện này thật là oan uổng nguyên chủ lắm nha!
Cô ta vẫn luôn cho rằng số tiền đó là dùng để chi trả học phí của cô em gái cùng mẹ khác cha, làm phí đầu tư vào công ty của cha mình, làm cả nhà cô có cuộc sống tốt hơn.
Từ đầu tới đuôi cũng không biết, tất cả đều là Dư Tâm Khiết dùng lời lẽ ngon ngọt lừa gạt cô, không những giả tạo chứng cứ xuất quỹ, còn mượn tiền của cô tiếp cận ảnh đế, một mũi tên chết hai con chim.
"Mặc quần áo đàng hoàng vào!"
Thẩm Nghị Sùng nói xong thì đã không còn kiên nhẫn, anh nhanh chóng rút tay về, làm như cô là thứ gì đó rất dơ bẩn, chạm vào một chút anh cũng không muốn.
Anh xoay người rời khỏi căn phòng khiến bản thân nghẹt thở này.
Dư Dao Dao không khỏi hít thật sâu, sau đó thở dài ra.
Bắt đầu quá khó khăn.
Cô xuyên đến khúc mấu chốt, muốn vãn hồi con tim của ông chồng kim cương này, quả thực là khó khăn cấp địa ngục.
Đang có chút rối rắm, thì di động cô đặt ở trên tủ đầu giường lại luân phiên nhảy ra mấy tin nhắn.
"Chị sao vậy?"
"Nhìn thấy tin thì trả lời em ngay?"
Dư Dao Dao híp mắt.
Đây là ám hiệu mà Dư Tâm Khiết từng định ra với nguyên chủ.
Nếu hỏi hai câu liên tiếp, chính là đã làm xong việc, cũng chính là đã giao thư tình đến tay người kia.
Có điều, mấy việc này đơn giản đều là lừa nguyên chủ, chỉ là thử xem cô đã uống thuốc chưa, có còn tỉnh táo hay không?
Nếu nguyên chủ không trả lời tin nhắn thì mười phút sau, người em gái cùng cha khác mẹ này sẽ đem thông tin nguyên chủ tự sát và thư tình bán cho phóng viên giải trí.
Chỉ cần nguyên chủ xuất hiện ở bệnh viện, sẽ lập tức bị phóng viên vây quanh.

Khóe miệng Dư Dao Dao cong lên.
Không bằng cô tương kế tựu kế, gậy ong đập lưng ong.
Thẩm Nghị Sùng đi đến ngay bậc thang, không bao lâu thì nhạy bén nghe được tiếng bước chân nhẹ nhàng từ phía sau.
Anh quay đầu lại thì thấy Dư Dao Dao chống cơ thể đầy yếu ớt của mình đứng ở trước cửa phòng.
Bên trong mặc một chiếc váy ngủ trắng bằng tơ lụa, bên ngoài khoác một chiếc áo khoác dài màu hoa hồng khá mỏng, bàn chân trắng nõn dẫm một đôi dép lê thỏ lông xám.
Đôi tay nắm chặt áo khoác, vòng eo có vẻ tinh tế, mái tóc dài tùy ý thả tán loạn, giống như rong biển đang lăc lư theo từng đợt sóng, tuy rằng giờ phút này nét mặt có chút tái nhợt, nhưng lại không ngại ánh sáng phát ra từ đôi mắt ngập nước của cô, nhàn nhạt mà lập loè.
"Còn chuyện gì nữa?"
Thẩm Nghị Sùng nhìn lướt qua bộ dáng hiện tại của cô, có chút nhíu mày.
Toàn thân phát ra khí lạnh, làm Dư Dao Dao không khỏi run lên.
Giống như lúc cô ra ngoài chơi, không may gặp một con đại bàn, chỉ một móng vuốt đã có thể đè cô lên trên mặt đất, muốn dùng chiếc mỏ cứng của nó cắn đứt đầu cô vậy.
Tuy nhiên, giây tiếp theo, cô độc ác cắn đầu lưỡi, một giây sau hai tròng mắt nhắm chặt, sắc mặt trắng bệch, đau khổ nức nở một tiếng, cả người ngã nhào vào trong lòng ngực của anh.
"Đi bệnh viện, để phóng viên, để phóng viên chụp em đẹp một chút!"
"Nhất định phải...!Chụp đẹp...!Một chút...!Nha..."
Thẩm Nghị Sùng:...
____________________________________
Chờ Dư Dao Dao lần thứ hai 'tỉnh dậy ', thân đã ở bệnh viện.
Lúc cô xuyên qua, cơ thể này đã có chút suy yếu, còn đụng vào phần đầu, vì vậy, sau đó bị ' té xỉu '...!Hơn phân nửa đều là thật sự.
Chỉ là, cô tỉnh lại thấy phòng bệnh đơn rộng lớn của con người, không có người nào bên cạnh.
Cô không khỏi cười khổ.
Nguyên thân thật sự đã làm mài mòn hết tất cả tình cảm vợ chồng giữa hai người, trên lý luận đúng thật là cả hai không có cảm tình nhưng nguyên chủ sinh một cậu con trai cho Thẩm Nghị Sùng, anh ta cũng nên nể mặt con ở lại chăm sóc cô mới đúng?
Cô nhìn tay phải cắm kim truyền dịch, tinh thần có chút sợ hãi.
Lúc còn ở vườn bách thú, sức khỏe của cô rất tốt, chưa từng truyền dịch lần nào.
Thử giật giật, phát hiện trừ bỏ có chút tê tê và lạnh lẽo, không có gì là không khoẻ, cô mới buông lỏng tinht thần, sờ sờ dưới gối đầu, tìm được di động của nguyên chủ.
Trước tiên, cô lên mạng đọc xem chủ đề hot search hôm nay.
Ha hả.
# Thẩm thiếu phu nhân ngoại tình, tự sát cầu xin ly hôn! #
# Thẩm thiếu phu nhân uống thuốc ngủ quá liều, sống chết không rõ! #
# Thẩm thiếu phu nhân yêu thầm Trần ảnh đế nhiều năm, hai người mập mờ ái muội! #
Quả nhiên, không ngoài dự đoán, tin cô tự sát và ngoại tình đã ra lò sau khi nhập viện.
May là mấy tấm ảnh chụp cô ngất xỉu đều rất đẹp.
Dư Dao Dao vừa lòng tươi cười, mở ra cô trang Weibo cá nhân của nguyên chủ.
Nguyên chủ là ngôi sao nhỏ tuyến 3, vì nghỉ sinh con nên dạo này có ý định tái nhậm chức, gần như không có bất kỳ lưu lượng nào.

Giờ lại một mình chiếm cứ vị trí trong top 10 trên bảng hot search, cũng chả biết Dư Tâm Khiết có quạt gió thêm củi, tiêu tiền mua không nữa?
Nếu là như thế, đương nhiên cô phải tiếp thu tâm ý tốt đẹp của cô em gái ngoan hiền này rồi.
Phải cọ cọ đợt hot search này kiếm một mớ fans mới được!
Dư Dao Dao thấy tin hot search thứ 11 hôm nay chính là bảo vật quốc gia, gấu trúc Mỹ Mỹ mang thai, không khỏi mừng rỡ, môi đỏ cong lên, vô cùng hạnh phúc.
Làm rắn nhiều năm như vậy, đầy là lần đầu tiên cô đè đầu dòng họ gấu trúc.

Ây da, vui rạo rực luôn đóa nhoa...!Hí hí hí...
Dư Dao Dao cười tủm tỉm không mới lạ ung dung thả thong thả gõ chữ trên bàn phím ảo di động, đăng tin đổi mới trên trang Weibo cá nhân, hơi sợ mà lại nhìn thoáng qua kim truyền dịch trên tay, ngoan ngoãn vùi vào trong ổ chăn, không dám nhúc nhích lung tung.
Không bao lâu, thân thể mỏi mệt làm cô thật sự chậm rãi chìm vào giấc ngủ.
Thẩm Nghị Sùng và trợ lý, chân trước chân sau bước vào phòng bệnh, thì nhìn thấy Dư Dao Dao suy yếu nằm trên giường bệnh, anh giơ tay xoa xoa ấn đường đang phát đau.
Trợ lý Thẩm Lâm đứng bên cạnh, có chút cẩn thận quan sát sắc mặt của anh: "Boss, chúng ta có cần ra mặt làm sáng tỏ hay không?"
Dư Dao Dao không có uống thuốc ngủ, té xỉu là do giảm béo, cơ thể không đủ chất dinh dưỡng, còn có rất nhỏ não chấn động.
Thẩm Nghị Sùng híp mắt, môi mỏng lạnh băng mà phun ra hai chữ: "Không cần."
Thẩm Lâm kinh ngạc ngẩng đầu nhìn boss của mình: "Nhưng mà..."
"Chờ Thẩm Duệ từ nhà trẻ về nhà, cậu liên hệ luật sư giùm tôi."
Thẩm Lâm lập tức im lặng, liếc mắt nhìn Thẩm thiếu phu nhân đang nằm mê mang trên giường.
Anh đi theo boss đã nhiều năm, đương nhiên biết tìm luật sư là ý gì, chính là muốn ly hôn.
Tuy rằng Thẩm thiếu phu nhân rất xinh đẹp, nhưng thật sự cô ta đã làm boss quá thất vọng rồi.
Không có bất kỳ người đàn ông nào có thể chịu đựng việc vợ của mình ngoại tình, còn dùng tiền của mình cho người đàn ông khác.
Thẩm Lâm gật đầu: "Dạ."
Nhưng anh vừa muốn lấy ipad ra ghi chú, lại không ngờ vừa mở màn hình thì giao diện Weibo nhảy ra một thông báo, Weibo cá nhân của Thẩm thiếu phu nhân đã đổi mới, còn tag thêm tài khoản của boss kèm vào.
Anh giật mình, vội click mở đọc sơ sơ, vẻ mặt dại như là gặp quỷ, tầm mắt nhìn về phía Thẩm Nghị Sùng: "Boss, thiếu phu nhân...!Vừa mới đăng tin trên Weibo."
Thẩm Nghị Sùng lập tức nhíu mày, không vui liếc nhìn người phụ nữ đang nằm trên giường bệnh: "Cô ta lại làm cái gì nữa?"
Anh tiếp nhận Ipad, thình lình nhìn thấy một dòng chữ khá bắt mắt.
# ~ Dư Dao Dao:
Hu hu hu, tối hôm qua muốn có thêm một cô công chúa, lại chơi quá đà mệt xỉu, lại đụng vào đầu giường ( mặt đỏ.jpg) ( mặt đỏ.jpg) ( mặt đỏ.jpg)
Làm mọi người lo lắng, thật là xin lỗi quá đi ~#
Dưới đoạn thoại này, còn kèm theo chẩn đoán ca bệnh.
Dinh dưỡng không đủ, rất nhỏ va chạm dẫn đến chấn động não...!Mỏi mệt quá độ...
Thẩm Lâm nuốt nước miếng, nhìn biểu tình của boss.
Không cần làm sáng tỏ, thì ra là thế...!Hả?
Không ngờ về đêm boss lại hoang dã như vậy!!!
Xác thật là làm vợ mệt xỉu ở trên giường cũng không phải là tin gì tốt đẹp.
"Boss, hiện tại tôi sẽ tìm luật sư ngay, lập tức khởi tố báo chí truyền thông đưa tin bậy bạ thiếu chính xác!"
Ân ái như vậy còn ly hôn làm gì?!!
Thẩm Lâm nghĩ lại mà sợ, thiếu chút nữa đã hiểu sai ý của boss.
Làm vợ của mình phải nhập viện vì chuyện đó còn đòi ly hôn thì không khác gì đàn ông xấu xa, người đó không phải là boss của mình.

Nay đầu óc mình làm sao vậy ta?!!!
Thẩm Nghị Sùng khóe miệng lại là hung hăng co giật.
Bàn tay cầm ipad, nháy mắt xuất hiện gân xanh!
Hết chương 2.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận