Tội Phạm


Bài mạt chược là do đám người này tự làm.

Hơn nữa, tất nhiên là do lão đại trâu bò thiên tài dạy cho bọn họ làm rồi.
Trước đó La Cường đi xuống siêu thị dưới lầu mua một đống xà bông, chọn cái rẻ nhất để mua, đó là xà phòng giặt màu nâu nhạt thông thường được sử dụng trong gia đình.
Trong phòng không có các loại công cụ sắc bén như dao cây kéo, người lớp này liền kéo căng chỉ may cắt xà phòng thành những hình chữ nhật nhỏ có kích thước bằng một viên bài mạt chược..
Cuối cùng lấy bút bi màu đỏ màu lam khắc ra con số hoặc là ký hiệu ở mặt trên.
Bài mạt chược thì ai cũng quen thuộc nên cũng sẽ biết vẽ những hình những chữ nào, vì thế một lớp mười người ba chân bốn cẳng nhanh chóng làm ra một bộ bài, sau đó vô cùng vui vẻ mà bắt đầu.
Thiệu Quân nhìn một bàn mạt chược xà bông mà cười không khép được mồm, thật sự không nỡ tịch thu của bọn họ chút nào, dù sao cũng phải phí rất nhiều công sức mới làm ra được.
Thiệu Quân ngồi bên cạnh La Cường, hai ghế còn lại là Thuận Tử và Hồ Nham, còn lại một vòng nhóc con vây quanh xem bài, mồm năm miệng mười chỉ chỏ chí chóe.
Thiệu Quân cởi áo khoác đồng phục rồi treo ở cửa buồng giam, ngăn cản tầm mắt của mấy lớp khác, không thể để cho người khác thấy.
Bốn người trên bàn đều có bàn tay già đời, trình độ không hề yếu, nhưng La Cường vẫn cố ý vô tình nhường cho Tam bánh bao bài tốt.
Thắng thua đối với hắn không sao cả, mỗi lần Thiệu Quân mò được bài tốt thì sẽ mở ù một cái, cái dáng vẻ đắc chí ấy, La Cường thích nhìn cái dáng vẻ đó……
Thiệu Quân trổ tài trâu bò, xoa xoa tay, làm như có thật mà nói: “Mấy người các anh xem Tam Gia có gì nầy‘ Đại Tứ Hỉ ’!”
Thiệu Quân đã sờ đủ ba quân Đông, ba quân Tây, ba quân Nam, sắp gom đủ thì lại gấp mà càng gấp thì lại không sờ được, trong tay như dính vụn bánh bột ngô, ở lại không xong, đánh cũng không được.
Mắt La Cường liếc Thiệu Quân, thấy người này đặt một chân mang giày lên trên ghế, hai mắt trừng thật to, dáng vẻ nghiêm túc phân cao thấp thì lại đặc biệt thấy vui vẻ.
La Cường cố ý trêu Thiệu Quân: “Tôi có này, lấy không?”
Thiệu Quân: “Không cần.”
La Cường: “Cho cậu một quân là cậu ù rồi.”
Thiệu Quân: “Tôi tự sờ! Chúng ta phải rõ ràng, anh đừng có quấy rầy tôi!”
Miệng La Cường nhếch lên lộ ra một hàm răng trắng, nhóc bánh bao chỉ thích tự sờ……
Lại sờ thêm hai vòng, Thiệu Quân vẫn không sờ ra, vụn bánh bột ngô trong tay đổi thành hai sợi vụn dài, vẫn như cũ ở lại không xong, đánh cũng không được, gấp chết y rồi.

Nếu y không phải vì tự sờ được Đại Tứ Hỉ thì thật sự y đã sớm ù rồi.
Đương nhiên La Cường biết Thiệu Quân chờ bài gì, tay xoa xoa một quân xà bông trong lòng bàn tay, nói: “Có một quân này, ăn hay không ăn?”
Thiệu Quân đặc biệt bướng bỉnh: “Không ăn của anh!”

La Cường: “Ăn thì ù liền đó!”
Thiệu Quân: “Tôi khỏi ù!”
La Cường: “Cậu không ù thì tôi ù, cậu nhìn đi, tôi sờ một vòng nữa thì chắc chắn sẽ ù cho xem!”
Mày Thiệu Quân nhíu chặt, bĩu môi, không cam lòng.
La Cường: “Ăn hay không ăn?!”
Thiệu Quân: “Ăn thì ăn!!!”
Chữ “ăn” vừa nhảy ra khỏi miệng Thiệu Quân, viên bài xà bông trong tay La Cường đã ném đến trước mặt y.
Trong tay Thiệu Quân có hai điều và ba điều, La Cường ném cho y một quân Yêu Kê.
Y vừa thấy quân bài kia thì tròng mắt liền nhảy lên một chút, bụng nhỏ cũng nóng lên……
Bài mạt chược Yêu Kê chính quy đều vẽ một con gà rừng đuôi dài giống như một con chim.
Mọi người trong phòng cười hô hố ồn ào, anh Cường thật rất trâu bò, anh vẽ cái này là Yêu Kê hả, rõ ràng người ta là Yêu Kê yêu kê, vậy mà anh vẽ thành cái ‘’trym’’ của thằng đàn ông luôn rồi !
La Cường cười lạnh: “Vẽ thành cái gì mà không được? Các người vẫn nhận ra nó là Yêu Kê đó, không phải à!”
Có người nịnh bợ: “Còn là con trym lớn, anh Cường vẽ theo kích cỡ của bản thân mình ấy mà!”
Hồ Nham một bên cười ha ha vui vẻ một bên nhìn chằm chằm La Cường, ánh mắt thẳng tắp.
Khóe miệng La Cường khó có được nụ cười khiêu khích, ánh mắt không lên không xuống mà ngắm Thiệu Quân.
Thiệu Quân trừng mắt nhìn La Cường một cái, lẩm bẩm thấp giọng mắng một câu.
Thiệu Quân biết người này cố ý là cái chắc, khốn kiếp, cố ý hỏi y “ăn hay không ăn”, vậy mà y lại nói “ăn”……
Có một số việc người khác không biết, trong lòng hai người bọn họ thì rõ ràng, như thể một bí mật nhỏ bị chôn vùi lẫn nhau, thỉnh thoảng lén lút mở ra để chia sẻ cảm giác thân mật cực kỳ riêng tư ấy.
Lỗ tai Thiệu Quân chậm rãi đỏ lên, muốn lấy dây lưng đánh người, có một sự bối rối khó chịu sau khi bị chọc vào da mặt một cách trắng trợn, bà ngoại nó, tự ăn cái trứng của anh đi! Tam Gia cắn anh ngay bây giờ, anh tin hay không?!
Thiệu Quân tìm lấy cớ đẩy bài không chơi nữa, bảo Nhím Gai đến chơi.
Ngày đó cuối cùng vẫn là La Cường thắng nhiều nhất, không thể chơi tiền, thật ra thắng cũng là thắng được được kẹo năm mới của nhà giam, trước mặt La Cường có một đống kẹo màu sắc rực rỡ.
Tay La Cường bắt quân bài lên thì ngừng, ba cái một vạn, ba cái hai vạn, ba cái ba vạn, ba cái bốn vạn, lại thêm một cái năm vạn.

Mấy đôi mắt một vòng người đều nhìn thẳng, gọi lớn, “Đây là hoa thuần một sắc bốn ám khắc bắt năm khôi rồi”!
La Cường lại bắt, bắt một cái một vạn, khai giang; lại bắt, hai vạn, lại giang; nhảy thêm cái tam vạn, hắn còn giang; lại nhảy bốn vạn, tiếp tục giang!

Một vòng cuối cùng hắn không bắt nữa, Thiệu Quân cũng biết chắc chắn cuối cùng đã sờ được năm vạn rồi.
Quả nhiên là năm vạn.
Bài cao này vậy mà lại là bài “Hoa thuần một sắc bốn ám khắc bắt năm khôi Thập Bát La Hán” trong truyền thuyết, từ trước đến Thiệu Quân chưa từng thấy có người nắm trong tay bài lớn như thế này!
Thiệu Quân nghĩ thầm, một bụng La lão nhị là một tên khốn kiếp.
Chắc chắn là chơi bẩn rồi.
Trong một nghìn người không thể ra được bài lớn như vậy!
Thiệu Quân nói đúng, đúng là La Cường chơi bẩn.
Bài mạt chược đều là lấy xà bông khắc, La Cường khắc đại thêm mấy cái nữa rồi nắm trong tay gian lận lừa gạt đám nhóc con này, đúng thật là không uổng công chút nào.

Trước kia hắn làm gì, bảy tám tiệm bida sòng bạc ngầm ở Tam Lí Truân đều là địa bàn của hắn, lời lãi hắn thắng được mấy thằng dế nhũi ở đây cũng chưa từng thấy đâu.
Thiệu Quân nhào lên kêu gào: “Trong tay áo đúng không, anh cất trong tay áo chắc luôn!”
“Để tôi lục xét túi anh, có dám để tôi lục xét không!?”
Thiệu Quân nửa nói giỡn nửa nghiêm túc, ôm một cái quăng ngã khóa chân rồi đè lại xốc áo La Cường lên sờ túi quần.
Một đám người vây quanh lại sờ tới sờ lui, ngay sau đó cùng nhau đè Thiệu Quân xuống phía dưới……
La Cường cũng là cố ý chơi bọn họ, nằm ngửa run rẩy bả vai vui vẻ, không phản kháng mặc một đám người làm bậy.
Thiệu Quân đè ở trên người La Cường không đứng dậy được.

Cũng chỉ vài giây ngắn ngủi có như vậy, hai người mặt đối mặt, mắt đối với mắt, ngơ ngẩn nhìn nhau, nụ cười trên khóe miệng đột nhiên cứng lại, không ai cười nổi.
Ngực áp ngực, nghe được tiếng tim đập hỗn loạn của đối phương, còn loạn hơn của bản thân mình.
Yết hầu hoạt động, mồ hôi thấm mồ hôi, cổ áo hơi mở ra một làn da màu vàng mạch nha, mồ hôi chảy ra như một lớp bọt mịn từ hoa bia……
Ếch hầm trên lửa nhỏ, cuối cùng con ếch cứ bị hầm chết từ từ như vậy.
Đối với hai người ở trong nồi kia, khi đó chỉ sợ ngay cả bản thân mình cũng không biết, bản thân mình rốt cuộc là ngọn lửa dưới đáy nồi hay là con ếch đã lột da hầm ở trong nồi…
Qua mấy ngày, đến phiên các lớp tắm rửa.

Trong vòng tắm đầu tiên của năm mới, mọi người vui vẻ gột rửa những điều xui xẻo và khói mù của một năm tù.

Trên vai La Cường vắt khăn lông, lê giày vải lắc lư đi theo sau một đám đàn ông già trẻ của lớp số 7 vào nhà tắm.
Trước kia mỗi lần lớp bọn họ tắm rửa đều là cái tình hình như vậy: Hồ Nham là đại ca là báu vật trong nhà tắm của bọn họ, bánh trái thơm ngon; Hồ Nham chiếm định một cái ghế dài, cởi quần áo, sau đó thong thả ung dung bước chân vào bên trong, mông còn rất lắc lắc rất sống động, một đám người ở phía sau nhìn hồ ly nhỏ dùng cái vòi nào thì một đám người sẽ chen lấn cọ tới cọ lui ở dưới cái vòi phun đó ……
Hiện tại tình thế khác rồi, bây giờ La lão nhị vừa đứng ở phòng thay quần áo là đã bắt đầu dứt khoát lưu loát cởi quần áo rồi đến quần lót, lộ ra một cả người cơ bắp làm cho đàn ông thở thô gấp còn đàn bà thì thét chói tai ( đáng tiếc nơi này hông có đàn bà ).

La Cường cởi hết, để chân trần, khăn lông vẫn cứ vắt trên vai, phía dưới háng có con trym lớn đang rũ cụp xuống, hai bên người sôi nổi cúi đầu khom lưng nhường đường, một đoàn người đi theo phía sau nhìn La Cường khoe trym.
Mọi người trong lớp số 5, số 6, số 7 và số 8 sẽ cùng nhau tắm rửa, 40 cá nhân tranh nhau ở dưới mấy cái vòi phun, giành đến muốn điên cả lên, có người còn giống như nóng lòng mong muốn có thể vọt lên trên ôm luôn cái vòi tắm vào trong ngực cho bõ ghét.
Mọi người trong lớp số 7 đều có một cục xà phòng trong tay, nhìn kỹ thì đó đều là những viên mạt chược còn sót lại từ đêm giao thừa.
Thiệu Tam Gia đã ra lệnh rồi, các người nên tự mình xử lý hết tất cả bộ bài bạc bất hợp pháp này đi, đừng có chờ tôi ra tay dọn phòng giam là mệt đó!
Mấy người đó nói Tam Gia cho chúng tôi giữ lại bộ mạt chược đi, sau đêm 30 chúng tôi còn dùng đến mà!
Thiệu Quân nói sang năm còn muốn chơi hả? Chờ trưởng nhà tù đến tịch thu các người mới chịu đúng không? Nhanh mà tiêu hủy chứng cứ phạm tội đi!
Vì thế hôm nay nhóm người tắm rửa, mỗi người cầm một quân bài điên cuồng chà xát lên trên người mình, liều mạng tiêu hủy ngay tại chỗ.
Thuận Tử phụ trách chà tất cả quân ‘’Văn’’, Nhím Gai phụ trách chà tất cả quân ‘’Vạn’’.
Hồ Nham nói gã chà các quân ‘’Sách’’, lấy một lần mấy viên xà phòng nhỏ vẽ vòng tròn trên cơ thể.
La Cường cầm mấy quân’’ Bắc Phong’’ xoa ở trên cổ trên ngực.

Chính là cái ‘’Bắc Phong’’ mà đêm qua Thiệu Quân tự sờ mà sờ quài không được ấy, thật ra lúc đó đều do bị La Cường nắm chặt giấu ở trong lòng bàn tay.

Bố không cho cậu sờ được, Tam bánh bao cậu muốn sờ được ư? Đừng có mơ.
La Cường nhìn mấy quân gió Bắc ở lòng bàn tay chậm rãi hòa tan thành bọt mềm mại, lại dần dần tan rồi rã ra……
Hắn dùng sức chà xát mặt, dòng nước hội tụ dọc theo rãnh ngực đến bụng dưới, bộ lông rậm đen sẫm ở giữa hai chân bị nước ấm ủi đến bóng nhẫy.
Hồ Nham cũng chen ở dưới cái vòi tắm đó.

Vóc dáng gã có hơi chút lùn nên rất chịu thiệt khi chen chúc tắm rửa, hiện tại nước La Cường đang tắm là nước sạch, bọt xà bông ở trên người của hắn đều rơi xuống chỗ của gã hết cả.
Hồ Nham quay lưng lại với La Cường, khom lưng nhặt đồ vật rồi như vô tình cố ý dùng mông ủn La Cường một cái, ủn đến trên đùi La Cường, mông ra sức cọ con trym lớn kia một cái……
La Cường nửa híp mắt, không hé răng, không để ý đến gã.
Hồ Nham cũng không hé răng, dường như không có việc gì.
Chuyện như vậy ở trong nhà giam cũng là thường thấy, quan trọng là anh tình tôi nguyện hay không, không được bắt buộc, cũng không thể cưỡng ép.

Cho nên Hồ Nham không nói gì, La lão nhị chịu hay không chịu, trong lòng hắn không vui cũng coi như xong.

Vòi tắm kế bên có một phạm nhân đang xoa bóp lưng cho một người khác, hai người yên lặng đi đến góc xó tường, tay một người chống tường để che một người khác ở bên trong khuỷu tay……
Ngày thường hai phạm nhân kia đều ở bên nhau, cùng nhau đi song song, đến nhà ăn cùng ăn chung một bàn, ở nhà xưởng thì người này giúp người kia làm việc, còn bí mật giúp người kia giặt quần áo, đến tiền tiết kiệm trong thẻ cũng dự định chi tiêu cùng nhau .
Nhà tắm phạm nhân có máy camera theo dõi, nhóm quản giáo biết bọn họ đang làm gì, phạm nhân cũng biết quản giáo đang xem.

Hai bên có ăn ý lẫn nhau, chỉ cần đừng làm quá phận, không thể cưỡng ép, không được bạo cúc, đôi bên tình nguyện thì chuyện này cứ nhắm một mắt mở một mắt, quản lý quá nghiêm khiến một đám đàn ông nghẹn đến hỏng thì có thể nghẹn ra chuyện thật chứ chẳng đùa.
Trước kia Hồ Nham cũng có bạn tù mà mình đặc biệt muốn đối xử tốt, cùng ăn cùng ở, buổi tối một người còn lén lút chạy đến giường người kia.

Hồ Nham chưa bao giờ cần phải giặt quần áo của mình, không cần tự múc cơm, cũng không cần làm việc nặng trong nhà xưởng.
Sau đó, người bạn đó của gã mãn hạn ra tù.

Ngày đi ra đó hai người ôm nhau lưu luyến nửa ngày, thề non hẹn biển này kia.
Lúc sau Hồ Nham nhận được mấy tin tức thì cứ coi như báu vật vậy.
Sau đó nữa thì đã không còn tin tức gì.
Sau đó có một ngày tập luyện ở sân thể dục xong, Hồ Nham khóc một trận.

Người này bỗng nhiên ngồi xổm trên mặt đất rồi lớn tiếng khóc lên, mấy người vây xem người túm cũng không túm được đứng dậy, gã gào khan đến phun cả cơm sáng ra.
Khóc xong cũng hoàn toàn kết thúc, gã cũng không còn luẩn quẩn trong lòng, cũng không còn lén lút treo thắt lưng gì gì đó ở trong đêm nữa.
Bạn tù trong phòng giam hỏi gã: “Hồ Ly, sau khi mày ra ngoài sẽ đi tìm người đó tính sổ sao? Không lẽ sẽ giống như trước kia cầm cây dao trực tiếp thọc thẳng vào thằng thay lòng đổi dạ đó à!”
Hồ Nham lắc đầu: “Không đâu.”
“Sau khi đi ra ngoài thì sẽ có cuộc sống mới, cũng sẽ không nhớ những chuyện lúc ngồi tù này, không nên nhớ người trước kia.

Anh ta đi ra ngoài quen được người mới thì tao cũng vui.

Sớm muộn gì tao cũng sẽ có ngày giống như vậy thôi.”
Góc nhà tắm truyền đến tiếng thở thô gấp đè nén.
Hồ Nham yên lặng nhìn La lão nhị tắm rửa, nghiêng mắt nhìn trym lồi phía trước mông vểnh phía sau, một thân hình rất nam tính, nhìn hơn cả nửa ngày.
Bản thân gã tự chà xà bông, tay rất hưởng thụ mà đánh vòng ở trên người, thoa đầy bọt xà phòng khắp toàn thân, là hình vẽ ‘’Yêu Kê’’ của La Cường, trong lòng bàn tay còn làm động tác bóp bóp…..
—————


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận