Tình Yêu Thời Cung Hoàng Đạo

Cả hai đều im lặng vì cánh cổng nhà hắn đã xuất hiện trước mặt. Hắn gọi Linh ra mở cổng rồi lái xe thằng vào garage. Linh cũng lon ton đi theo, vừa thấy hắn bước ra khỏi xe nhỏ đã đứng trước mặt hắn và nói:

-Anh hai! Anh cho em mượn laptop của anh được không?

Hắn nhíu mày hỏi:

-Laptop của em bị hư sao?

Nhỏ trả lời

-Đúng rồi! 

Hắn hỏi tiếp:

-Sao vậy?

Nhỏ nãy giờ nén cơn tức giận nhưng hắn hỏi lí do nên nhỏ không kiềm được mà nghiến răng nói:

-Lúc sáng đang đi qua đường thì có một anh chàng xem cũng rất lịch lãm, điển trai nhưng lại không lịch sự tí nào! Anh ta đụng phải em khiến laptop của em rơi xuống đường mà không xin lỗi. Em cũng không chấp nên định cúi xuống nhặt thì đèn giao thông chuyển qua màu xanh. Em đành ngậm ngùi đi nhanh qua đường bên kia rồi đứng nhìn dòng xe cán nát cái máy tính của em!

Hắn lúc này mới hiểu ra chuyện nên nói:

-Thật tội nghiệp cho anh chàng đó!

Nhỏ nghe anh mình nói vậy liền tức giận đe dọa:

-Anh vừa nói gì? Anh không bênh vực em của anh mà lại đi bênh cái thằng cha mắc dịch đó hả? Anh tin gương mặt điển trai của anh sẽ bị hủy hoại dưới tay em không?

Nó nãy giờ vì muốn tạo sự bất ngờ cho Linh nên mới không xuống xe nào ngờ nghe nhỏ nói vậy liền mở cửa phụ họa theo:

-Ấy! Sao em lại hủy hoại nhan sắc của anh trai em? Em nhìn đi, nhan sắc này mà đem bán chắc cũng được một đống tiền!

Linh hơi bất ngờ với giọng nói này liền quay sang nhìn người vừa phát biểu ra câu nói đó. Linh chạy đến ôm lấy nó và reo lên như trẻ sắp được quà:

-Chị! Là chị thật rồi! Chị còn sống sao?

Nó cốc nhẹ vào đầu nhỏ rồi nói:

-Ngốc! Không còn sống thì làm sao đứng đây được!

Linh buông nó ra và nói:

-Lúc nãy chị nói cũng có lí! Em sẽ giữ lại gương mặt này và đem bán lấy tiền đó mua laptop mới ha ha!

Hắn lúc này mới lên tiếng:

-Này! Hai người quá đáng vừa thôi nhé! Tôi đâu phải hạng dễ dãi muốn bán là bán đâu chứ!

Nó nheo mắt nhìn hắn rồi quay sang nhìn Linh lắc đầu thở dài:

-Đúng rồi! Anh của em mà đem bán không biết có ai chịu mua không nữa!

Nói xong nó và nhỏ cười lớn còn hắn thì giận đến đỏ mặt. Cả hai cười xong liền kéo nhau vào nhà sớm trước khi bị đem ra làm thịt. Một lúc sau hắn cũng vào theo, vừa vào nhà hắn đã ngửi thấy mùi thơm từ bếp nên liền đi về hướng bếp xem mùi thơm từ đâu. Vừa vào đến bếp, hắn đã thấy nó xào nấu cái gì đó còn Linh lăng xăng phụ giúp nó. Nhìn vào cảnh này hắn cảm thấy rất muốn ôm nó vào lòng một cách ấm áp nên cất giọng:

-E hèm! Linh à, em lên phòng lấy laptop đi! Để anh phụ được rồi!


Linh nheo mắt nhìn anh trai mình cũng cũng ngoan ngoãn đi ra, khi đi ngang anh mình nhỏ liền đứng lại và nói chỉ đủ hai người nghe:

-Lần sau không cần đuổi khéo đâu! Cứ nói thẳng ra! Ha ha!

Hắn ngượng khi bị phát hiện nhưng vẫn bình tĩnh trả lời:

-Vậy tốt nhất là mai mốt khi có mặt anh em hãy tránh ra xa đi nếu em muốn được làm cô. Ha ha

Nói xong Linh đi lên phòng còn hắn bước đến gần nó, ôm nó vào lòng nói khẽ:

-Bà xã! Nấu gì đó? Có gì cho anh phụ không? Anh đói quá rồi!

Nó lườm hắn nói:

-Ai là bà xã của anh chứ? Con mèo lười nhà anh, đi ra ngoài bàn ngồi im đi!

Hắn nghe vậy liền giơ tay kiểu chào quân đội:

-Tuân lệnh bà xã!

Nó phải phì cười với thái độ của hắn. Bữa tối diễn ra thật vui vẻ khi hắn và Linh gắp món nào cũng khen món đó và Linh còn nói:

-Ước gì em khỏi phải lấy chồng để được chị nấu cho ăn hoài nhỉ? Em chẳng muốn lấy chồng tí nào!

Hắn nghe xong liền trêu:

-Cũng chưa chắc thằng nào dám lấy em! Ha ha!

Linh phụng phịu nhìn hắn quát:

-Anh thôi trêu em đi! Em sẽ không lấy chồng để chị Như nấu cho em ăn hoài luôn!

Như cười nói:

-Em muốn làm bà cô già sao?

Linh lắc đầu trả lời:

-Không phải! Em muốn được chị nấu cho ăn hi hi!

Hắn ra vẻ cau có nhìn em gái mình buông ra câu khẳng định:

-E hèm! Đây là vợ anh chứ có phải osin của em đâu mà em bắt chị nấu ăn cho em hoài? Em cũng phải học nấu ăn đi!

Nhỏ bĩu môi nói:

-Hứ! Không thèm! 

Nó nhìn hai anh em mà cười khổ nên vội can ngăn:

-Này! Đủ rồi đó! ăn đi không thôi nguội mất ngon.

Ăn xong nó và Linh rửa chén, nhỏ chưa bao giờ rửa chén cả vì thường ngày đều có người đến nấu ăn và dọn dẹp có khi thì anh nhỏ làm nên nhỏ cũng chẳng biết làm sao. Rửa chén xong nó lấy trái cây cho mọi người vừa ăn vừa xem ti vi, đang xem một chương trình hay thì nó có điện thoại. Nó ra hiệu cho hắn tắt ti vi để giảm ồn rồi trả lời:


-Alô! Em nghe!

Kinry đáp:

-Anh tìm được manh mối rồi nhưng vẫn còn mơ hồ lắm!

Nó mừng rỡ nói:

-Anh có thể lên mạng nói chuyện cụ thể cho em được không? 

Kinry đồng ý đáp:

-Okay! Em lên mạng liền đi, anh gọi video cho em!

Nói rồi cả hai cúp máy, nó lấy lấy laptop trong giỏ ra để lên mạng gọi video với Kinry. Linh cũng tò mò ngồi sát lại xem còn hắn thì đã đoán được việc gì đang xảy ra nên nóng ruột nhìn vào webcame. Mặt của Kinry hiện lên cũng là lúc Linh la oai oái:

-Chị! Chị quen với thằng cha đáng ghét này hả?

Nó bất động vài giây vì câu hỏi của nhỏ còn Kinry nhăn mặt nói:

-Nè! Ăn nói cho cẩn thận nha cô kia! Tôi và cô có quen biết à?

Linh tức tối nói:

-Anh đụng vào tôi lúc sáng chưa xin lỗi mà giờ còn lên tiếng trách móc à? Đồ khó ưa!

Nó lắc đầu can ngăn:

-Được rồi! Chuyện này xử lí sau đi! Kinry vào vấn đề chính!

Kinry ngưng cãi với nhỏ và vào vấn đề:

-Anh đã cho người điều tra thông tin về người lái xe gây tai nạn cho em hôm đó thì vô tình thấy điện thoại của ông ta rơi ngay khu vực chiếc xe bị tiêu hủy. Cũng may điện thoại của ông ta chỉ bị trục trặc vì ngấm nước mưa nên anh đã cho người sửa và phục hồi lại bộ nhớ để biết được ông ta đã gọi điện cho ai. Anh không biết là có thể phục hồi lại hay không nhưng vẫn phải thử và bên anh còn điều tra được ông ta có là thuộc hạ của một cô gái người Việt.

Nó nghe Kinry trình bày xong thì nói:

-Việc ông ta là thuộc hạ của một cô gái người Việt em đã biết vì ba của người đã cứu em cũng là cảnh sát ở Mĩ nên chú ấy giúp em điều tra chỉ được duy nhất thông tin đó thôi!

Kinry gật đầu nói tiếp:

-Tiếp theo là chờ xem cái điện thoại đó có phục hồi được hay không. Nếu phục hồi được chúng ta sẽ tra danh bạ cuộc gọi của ngày hôm đó còn nếu không phục hồi được ít ra phải biết số điện thoại của ông ta rồi nhờ cục quản lí truyền thông xem có lưu lại các cuộc gọi của số thuê bao đó không.

Nó mỉm cười đáp:

-Cám ơn anh đã giúp em! 

Kinry cười - nụ cười tươi chỉ dành riêng cho nó nói:

-Có gì đâu! Anh xem em như em gái nên việc này là chuyện nhỏ.

Nó nghiêm túc dặn dò Kinry:


-Nếu như có thể tra ra cuộc gọi của ngày hôm đó thì mọi thứ chắc sẽ tiến triển được một chút còn nếu không em sẽ trở về Việt Nam một chuyến để "dụ cọp rời hang".

Kinry nhăn mặt:

-Em vẫn còn nuôi ý định nguy hiểm đó à? 

Nó thở dài:

-Biết sao được? Vì thời thế nên phải vậy thôi! Mấy năm qua em đã được theo học một khóa huấn luyện sát thủ của nổi tiếng của đội cảnh sát cấp cao ở Mĩ nên việc nhỏ này có nguy hiểm gì so với những phi vụ em làm?

Lần này thì cả hắn, nhỏ và Kinry đều ngạc nhiên, Kinry nét mặt khó coi hơn trách nó:

-Tại sao em không nói với anh?

Nó bình thản đáp:

-Ngay từ lần gặp anh em đã nói rồi tại anh không để ý thôi!

Kinry cố nhớ rồi hỏi:

-Em nói gì? Em chỉ nói "con người sẽ thay đổi theo thời gian" khi anh hỏi em về việc em uống Capuchino - một thức uống mà trước giờ em ghét.

Nó gật đầu:

-Đó! Chính là câu nói đó! Mấy năm qua khi em còn ngồi trên xe lăn, muốn bảo vệ bản thân vì đôi chân đang bị thương của mình, em đã gia nhập khóa học đạo tạo sát thủ. Với cách di chuyển khó khăn của em nên thay vì học võ như mọi người em được học bắn súng, cung tên. Khi chân em lành lại, em được học võ thuật và kết hợp cả hai thứ. Phi vụ đầu tiên của em là cướp lô hàng đá quý được nhập lậu từ Mexico, xém tí không còn mạng để quay về nhưng nhờ được rèn luyện cách giải quyết tình huống khi bị phát hiện nên em đã thoát được trước khi chúng nhìn thấy mặt em và phi vụ thành công. Sau đó còn rất nhiều phi vụ khác nhưng em đã từ chối vì em muốn được rèn luyện thêm cho việc trả thù người đã cố tình gây ra tai nạn cho em. Cũng từ đó em tập thích nghi với những thứ mà trước khi em ghét, Capuchino là một điển hình.

Kinry nheo mắt, hắn nhìn nó với ánh mắt đau lòng, nhỏ nhìn nó đầy ngưỡng mộ rồi Kinry nói tiếp:

-Những thứ em ghét bao gồm cả rượu, bia...

Nó búng tay nói:

-That's right! Em đã tập uống những thứ đó để phòng những bất trắc xảy ra. Tửu lượng cũng vì vậy mà tăng lên.

Kinry nhăn mặt nói:

-Cấm em làm những phi vụ đó nữa!

Nó cười:

-Em đã từng làm gián điệp dưới nghề làm gái để phá đường dây buôn bán ma túy của bọn tội phạm.

Mặt hắn xám xịt lại, xoay người nó lại hỏi:

-Bọn đàn ông đó có làm gì em không hả?

Nó lắc đầu nói:

-Họ chưa kịp làm gì em đã đánh họ ngất rồi cướp hàng rồi!

Hắn thở phù rồi ôm nó nói:

-Cực cho em rồi! Sau này anh phải canh chừng em chặt chẽ mới được!

Nó phì cười rồi nói:

-Biết rồi mà! 

Cùng lúc đó điện thoại nó lại vang lên, nó bắt máy nói với vẻ mặt nghiêm nghị, ánh mắt lạnh như băng:

-Tôi nghe!


-.....

-Được! Gửi qua cho tôi!

-.....

-Tạm biệt!

Nó cúp máy rồi quay lại nhìn Kinry qua webcame nói:

-Có phi vụ mới! Họ bảo em phân tích địa hình rồi gửi qua khu vực của anh. Em sẽ gửi qua cho anh luôn nhé!

Kinry gật đầu nói:

-Em có tham gia không hay chỉ phân tích địa hình?

Nó nhún vai nói:

-Phi vụ lớn nên sát thủ chuyên nghiệp như em cũng phải tham gia để phục kích, bao vây xung quanh.

Kinry nói:

-Vậy chúng ta chuẩn bị hợp tác à?

Nó vui vẻ gật đầu nói:

-Đúng vậy! Ngày mai em cùng một đồng nghiệp đến sở của anh! Chuẩn bị đón tiếp đi nhé ha ha!

Kinry cũng cười:

-Dĩ nhiên rồi ha ha! 

Tắt cuộc trò chuyện video với Kinry nó liền gọi điện cho Bối Kỳ:

-Chào hacker Bối Kỳ!

Bối Kỳ hứng thú hỏi:

-Có việc gì mà lại kêu cả nghề nghiệp của tớ ra thế?

Nó cười rồi nói:

-Nhờ cậu hack trang web của quán bar Night và lấy một số thông tin chính gửi vào email cho mình!

Bối Kỳ trả lời:

-Phi vụ mới hả?

Nó đáp:

-Đúng vậy! Phiền cậu được chứ?

Bối Kỳ hớn hở đồng ý:

-Ha ha! Đừng khách sáo! Dĩ nhiên là được rồi.

Nó cúp máy rồi nói:

-Khôi! Nhờ anh kiểm tra giúp em những thông tin liên quan đến vụ tai nạn năm đó. Em phải lên phòng nghỉ ngơi để chuẩn bị cho ngày mai đây!

Khôi gật đầu và nói:

-Được! Em nghỉ ngơi đi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận