Tình Yêu Không Thể Cự Tuyệt


Nhan Ôn nghiêng mắt liếc sang kia, là một người đàn ông trẻ tuổi mặc đồ đạo diễn đeo biển hiệu trợ lý, có lẽ chính là trợ lý Phó được chị Hà nhắc đến.
"Không nghe thấy lời tôi nói sao?"

Hắn ta xông về phía Nhan Ôn, đánh giá trên dưới người Nhan Ôn, khẩu khí vô cùng khinh rẻ: “Đừng tưởng mình đoạt được giải thưởng xoàng nào đó liền giở thói tự cao tự đại, một lát để người khác chờ cô thì có biết xấu hổ không?"

Nhan Ôn nhíu mày.


Dù cố tình gây khó dễ nhưng những lời này quả thật khó lọt lỗ tai.


Cô nhìn trợ lý Phó, ghi nhớ gương mặt hắn ta, không thèm đếm xỉa đến lời nói của hắn ta mà nhìn sang mẫu bảng hiệu trên sân khấu, đi thắng vào vị trí của mình, sau đó ngồi xuống một cách tao nhã.


Trợ lý Phó sững sờ, mọi người có mặt tại đó đều nhìn thấy cảnh ngượng ngùng của hắn ta, cười khẩy buông lời mia mai Nhan Ôn: “Tưởng mình xinh đẹp thì cứ vậy lên hình sao, có xứng đáng với công chúng hay không?"

Nhan Ôn nhìn hắn ta bằng ánh mắt bình lặng: “Đó là việc của tôi, không cần kẻ khác khoa tay múa chân, chẳng lẽ đây là chương trình biểu diễn trang phục bơi lội, cần đặc biệt chuẩn bị mới có thể ghi hình?" “Cô...
Cô dám chế giễu chương trình của chúng tôi!” Trợ lý Phó kia hình như nghe sự sắp đặt của ai đó, cứ hất nước bẩn lên đầu Nhan Ôn.
“Cô quyến rũ các vị đạo diễn ban giám khảo, chương trình của chúng tôi chịu mời cô, hoàn toàn xuất phát từ lương tâm nghề nghiệp, cô đừng có không biết điều!”

Xung quanh có không ít người hùa theo, bầu không khí vô cùng hỗn loạn.



Nhan Ôn không chịu sự ảnh hưởng từ bọn họ, nhưng nếu mặc kệ vụ việc tiếp diễn, chắc chắn sẽ gây trở ngại đến việc ghi hình.


Cô nhìn sang trợ lý Phó: “Người của đài truyền hình cũng có thể buông lời giả thiết không có bằng chứng như thế sao? Tôi thấy trợ lý như anh mãi mãi sẽ không được thăng tiến, anh thuộc bộ phận nào vậy?"

Ngoài cửa, chị Hà nghe thấy tiếng ồn ào bên trong, đang định đẩy cửa đi vào.


Bị Tần Vũ đến kịp ngăn cản, thấp giọng bảo rằng: “Chủ tịch Giang bảo tôi đến xử lý."

Thì ra Giang Tùy An sớm đã dự liệu được sẽ có người gây hấn với Nhan Ôn trong lúc ghi hình.


Chị Hà vừa nghe liền tỏ vẻ vui mừng, gật đầu: “Được, vậy tôi đứng đợi ở đây.” "Ý của chủ tịch Giang là, chương trình này đừng nên tham gia, đôi khi tự cao tự đại là điều cần thiết.”

Trong cái ngành hay nâng cao đạp thấp này, nếu mãi nhân nhượng sẽ để một vài người được đà lấn tới, với nhân khí hiện tại của Nhan Ôn, cô không cần chịu sự uất ức này, Giang Tùy An càng sẽ không giương mắt chứng kiến vụ việc này xảy ra.
"Được, tôi đi lái xe." Chị Hà cũng cảm thấy xử lý như vậy sẽ ổn hơn, nên để đám người khinh thường kẻ khác nhận một bài học.


Tần Vũ thấy chị Hà rời khỏi, không trực tiếp vào trong, mà nhìn đồng hồ, lui về sau vài bước, một phút sau, một đạo diễn chính và người phụ trách chương trình bước vào.
"Thư ký Tần, sao anh đến đây vậy? Dạo gần đây chủ tịch Giang bận không?" Bọn họ vừa nhìn thấy Tần Vũ liền nở nụ cười tươi rói.


Tần Vũ gật đầu: "Chủ tịch Giang phái tôi đến đón người, nhưng hình như bên trong xảy ra chút chuyện.” "Chuyện gì? Chủ tịch Giang muốn đón người, chẳng có vấn đề gì cả!”

Người phụ trách cũng phát hiện bên trong vô cùng ồn ào, đẩy cửa lên tiếng: "Sao ồn vậy!" Sau đó quay đầu cúi lưng với Tần Vũ nói tiếp: “Thư ký Tần, người anh đón là ai? Tôi thấy ngôi sao được mời đều đang trong phòng nghỉ, vẫn chưa sang đây."

Tần Vũ nhìn Nhan Con đang ngồi trước máy ghi hình: "Cô ấy đã đến rồi, chủ tịch Giang bảo tôi đến đón cô Nhan Ôn."

Một câu nói liền khiến người phụ trách suýt sặc.
.
Truyện Trọng Sinh

Đây...



Ai ngờ được chủ tịch Giang Tùy An phải người đến đón cô? "Thế nhưng chương trình vẫn chưa hoàn thành việc ghi hình, nếu bây giờ cô ấy rời khỏi sẽ vi phạm hợp đồng." Trợ lý Phó kịp thời chen vào một câu.


Nhan Ôn cũng không tiếp tục nhịn nhục nữa, cầm áo khoác đi đến cửa: “Được, tôi đồng ý bồi thường hợp đồng, tổ ghi hình của các người có nhân viên công tác ấu trĩ thiếu hiểu biết như vậy, tôi rất hoài nghi chất lượng ghi hình của các người." “Còn nữa, tôi sẽ truy cứu trách nhiệm pháp lý, chờ nhận thư kiện của luật sư tôi đi." “Cái gì!” Trợ lý Phó mở to mắt, không ngờ Nhan Ôn thật sự dùng cách thức chính thống như thế để trả thù.
“Cô Nhan, làm vậy không tốt lắm, tôi bảo nhân viên công tác này xin lỗi cô!" Người phụ trách cản đường đi của Nhan Ôn, trong lời nói xen lẫn vài phần đe dọa: “Dựa theo hợp đồng, số tiền bồi thường không nhỏ, tốt nhất cho nên suy nghĩ thật kĩ!” "Xin lỗi, tôi không cần suy nghĩ.”

Dứt lời, Nhan Ôn rời đi không thèm quay đầu, cô biết ý nghĩa Tần Vũ đứng ngay đó, nếu vụ việc đã phát triển đến bước này, cô cần trở nên cứng rắn, không thể để bên ngoài nghĩ rằng, cô là con người nhu nhược chỉ biết nín nhịn.


Cô không phản kích, không có nghĩa là mất năng lực phản kích.
"Vấn đề tiền bồi thường, phòng tài vụ Đại Hoa sẽ có người chuyên phụ trách liên lạc với anh, mọi tổn thất do Đại Hoa gánh, còn nữa, cá nhân tôi đề nghị anh thôi chức tên trợ lý kia, nếu kết quả xử lý của vụ việc này không khiến chủ tịch Giang hài lòng, anh ấy sẽ rút vốn đầu tư vào đài truyền hình của các người vào hai năm tới.”

Tần Vũ nói xong liền quay người rời khỏi.


Chỉ còn lại tên đạo diễn và người phụ trách đứng ngơ ngác tại chỗ.
“Thì ra...
Đại Hoa là hậu thuẫn chống lưng của Nhan Ôn?"

Dù họ biết vụ việc này cũng không dám nói với bên ngoài, tên trợ lý họ Phó bị thôi chức tại chỗ, chương trình của bọn họ kéo dài thêm một tuần mới phát sóng, người phụ trách gọi điện xin lỗi Nhan Ôn, mời cô ghi hình lại từ đầu.


Nhưng bị Nhan Ôn từ chối.


Tuy cô cần cơ hội để lên tiếng phát biểu, nhưng đám người này nhìn cô bằng ánh mắt khinh thường, dù cô nói gì trên chương trình cũng sẽ bị cắt bỏ khi biên soạn.



Mượn kênh của người khác, chẳng thà tự mình tạo cơ hội.
“Chị Hà, tìm A Huy giúp em, em nghĩ chắc hiện giờ anh ta là người duy nhất còn ở lại bên cạnh Giang Linh Vận, chỉ cần tìm được anh ta, thì có thể tìm được Giang Linh Vận." “Chị sẽ thử, nhưng nếu A Huy không chịu nói thì sao?" "Mỗi con người đều có điểm yếu, chắc A Huy cũng có gia đình, anh ta cần kiếm tiền nuôi người nhà, với điều kiện hiện tại của Giang Linh Vận không thể tiếp tục trả lương cho anh ta, em không tin anh ta mãi thủ bên Giang Linh Vận tham lam kia.” "Hiểu rồi, chị thực hiện ngay."

Chị Hà thấy Nhan Ôn bắt đầu nhen nhóm ý chí chiến đấu, trong lòng tràn đầy niềm vui mừng.


Có khi phải ngậm ngùi chịu đựng, nhưng có lúc không thể nhường nhịn nửa bước.


Ban đêm trở về nhà, Nhan Ôn ngồi tựa vào lưng ghế, nghĩ đến mọi việc xảy ra lúc ban ngày, sau đó chủ động đi vào phòng sách của Giang Tùy An, cô gõ nhẹ cánh cửa, khi người đàn ông ngẩng đầu nhìn cô, mới nở nụ cười bước vào bên trong.
"Vẫn đang làm việc ư?" “Ừ, một số tài liệu bên ngoài." Giang Tùy An không kịp đóng tài liệu, toàn là tài liệu của nghệ sĩ Áo Lai.


Nhan Ôn biết anh mệt mỏi như vậy đều vì mình, mỉm cười quàng cổ của Giang Tùy An: “Những người không biết chuyện bắt gặp, sẽ tưởng anh sắp thu mua Áo Lai đó!" “Nếu em ký kết thành công với Áo Lai, đây cũng là một chủ ý tốt.”

Dù gì thì sớm muộn anh cũng sẽ đưa Nhan Ôn về dưới trướng công ty của mình, chỉ có như vậy, anh mới có thể bảo vệ cô bất cứ lúc nào.



.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận