Tình Yêu Khi Quýt Chín

Edit: Nhược Vy

Beta: Quanh

Trong nhà hát London, trên đài đã bắt đầu biểu diễn, dưới đài, đâu đâu cũng ngồi đầy người.

Donald tước sĩ đang ngồi ở một ghế riêng khá kín đáo trên tầng hai, ra vẻ thưởng thức màn biểu diễn trên đài. Đương nhiên, đối với loại kịch nói nhàm chán này, ông ta cũng không có bao nhiêu hứng thú, đôi mắt thi thoảng lại nhìn cậu bé ngồi đối diện mình, Tony.

Ông ta không thể không thừa nhận, ông ta thích mấy cậu bé tóc đen da vàng, chỉ nhìn thôi cũng thấy vui vẻ. Gương mặt quả trứng, mặt mày đẹp đẽ giống một cô bé, ông ta càng yêu thích không muốn buông tay. Cũng khiến ông ta nhớ tới người ông ta bỏ qua rất nhiều năm trước.

Donald tước sĩ cầm một bức ảnh đã ố vàng, giơ về phía sân khấu, thông qua ánh đèn hắt ra từ sân khấu, híp mắt lại, cẩn thận nhìn cậu bé trong ảnh, thi thoảng lại tiến hành so sánh với Tony.

Giống, phải nói là quá giống!

Rốt cuộc Donald tước sĩ cũng không chờ nổi nữa, đặt bức ảnh xuống, đứng dậy kéo rèm cửa vào, rồi lại đến sô pha đối diện, ngồi xuống bên cạnh cậu bé, “Tony, có thích đến đây chơi không?”

Cậu bé gật đầu, “Thích.” Tầm mắt cậu bé nhìn thẳng, nhìn đâu đó phía trước, như đang xem biểu diễn, cũng giống như chỉ nhìn chỗ nào đó trên sân khấu.

Donald tước sĩ đưa tay nâng cằm cậu, kéo đầu cậu bé qua đối mặt với mình, nâng mặt cậu bé lên, nhìn vào mắt cậu bé, tới gần, “Thật không? Vậy sau này sẽ mang cháu đến đây thường xuyên nhé?”

Cậu bé gật đầu, “Được ạ.” Tầm mắt cậu bé vẫn nhìn thẳng như cũ, dường như đang nhìn chóp mũi Donald tước sĩ.

Donald tước sĩ nhíu mày, “Tony, vì sao không nhìn chú? Sợ à?”

“…” Tony như bị mắc kẹt, đột nhiên không lên tiếng.


Donald tước sĩ không vui, cúi người hôn lên môi cậu bé, cảm thấy có gì đó kỳ lạ, ông ta hôn thêm một cái, sắc mặt lập tức thay đổi, sao lại lạnh như thế?

Ông ta buông Tony ra, lấy điện thoại gọi cho ai đó, cửa ghế đột nhiên bị gõ, “Tới rồi à, vừa lúc, rốt cuộc chuyện này là thế nào? Vì sao lại như người gỗ vậy, lạnh như băng?”

Donald tước sĩ để điện thoại xuống, vừa nói vừa đứng dậy đi mở cửa.

Cửa vừa mở ra, sắc mặt Donald tước sĩ lập tức tái nhợt, muốn đóng cửa, bị Lục Mang đưa tay ngăn lại.

“Bạn gái tôi nói muốn đi xem kịch, chúng tôi không tìm thấy chỗ ngồi, ở đây có chỗ trống, không nên lãng phí.” Lục Mang không đợi ông ta đồng ý đã nắm tay Ninh Trừng đi vào, ngồi xuống cái ghế không đối diện Tony.

Sau khi Ninh Trừng ngồi xuống, giải thích một câu, “Hy vọng ngài tước sĩ không để ý, chúng tôi chiếm dụng địa bàn của ngài một lát.”

Cô nói xong thì nhìn cậu bé đối diện, đoán đây là Tony, cười vẫy tay với cậu bé, “Chào em, chị là Ninh Trừng.”

Cậu bé trả lời, “Xin chào, tôi là Tony.” Phản ứng nhanh chóng, chuẩn xác, nhưng không hề có chút cảm xúc.

Donald tước sĩ đứng đực ra ở cửa, nhìn người trên sô pha, vô cùng tức giận, cuối cùng hung hăng trừng mắt với nhân viên giữ cửa, rồi mới nặng nề đóng cửa lại, sau khi khóa trái thì trở lại chỗ ngồi.

“Lục Mang, không thể ngờ được cậu lại giảo hoạt như vậy, dám lừa gạt tôi! Cậu không sợ Stefanie rơi vào tay cảnh sát lần nữa sao? Cậu có biết tôi vận dụng bao nhiêu quan hệ mới cứu được bà ấy không?”

Lục Mang không nói hai lời, trực tiếp lấy điện thoại ra, mở ghi âm. Điện thoại lập tức bắt đầu phát mấy lời Donald tước sĩ nói lúc dùng cơm ở biệt thự nhà họ Lục trưa hôm qua.

Donald tước sĩ không đợi đoạn ghi âm phát xong thì đã vỗ mạnh vào bàn, “Cậu đang làm gì? Muốn hãm hại tôi? Tôi nói cho cậu biết, ghi âm không thể làm chứng cứ trước toà án, cho dù có thể, cậu cũng không thể làm gì được tôi!”

Khóe môi Lục Mang nhếch lên, trên mặt là sự khinh thường, “Donald, ông tốt nghiệp tiểu học chưa? Ông cảm thấy tôi cần dựa vào loại ghi âm này để làm chứng cứ?”


Anh không đợi đối phương trả lời, bắt đầu phát biểu tội trạng và chứng cứ, “Thứ nhất, Stefanie bị bệnh mù màu, bà ấy không thể phân biệt đâu là màu đỏ, chuyện này có thể lấy báo cáo giám định y học để chứng minh. Đầu óc bà ấy không bị sao, bệnh của bà ấy là bệnh trầm cảm, không phải bệnh tâm thần, bà ấy không có khả năng sẽ cố tình mặc áo và giày đỏ; thứ hai, đồ tể Sương Mù là nữ, động cơ gây án là một người mẹ mất con trừng phạt những cô gái “hành nghề”, phá thai bậy bạ, cho dù ông có mời chuyên gia tâm lí học tội phạm của nước nào cũng cho ra kết quả này; thứ ba, vụ án xảy ra hôm trước ở xóm nghèo, hung thủ là nam, chiều cao ít nhất là từ một mét bảy lăm trở lên, có thể chứng minh bằng độ cao của dòng chữ viết bằng máu trên tường ở hiện trường phạm tội so với mặt đất, hung thủ có lòng hư vinh mãnh liệt, có năng lực che mắt người khác, nghề nghiệp nhất định là có liên quan đến việc biểu diễn trên sân khấu. Cho nên, người ngốc cũng biết, Stefanie không có khả năng là Queen Cơ, lấy một hung thủ đã chết ra để bôi đen tôi, ông đang biểu diễn ảo thuật sao?”

Trên trán Donald bắt đầu đổ mồ hôi, lấy khăn tay ra, không ngừng lau mồ hôi. Rốt cuộc ông cũng biết vì sao mình lại thuận lợi làm xong tất cả như vậy, thì ra Lục Mang vẫn luôn nhìn ông diễn trò, để ông tự bê đá đập chân mình. F*ck! Ông không nhịn được mà lén hỏi thăm tổ tông nhà họ Lục.

Lục Mang dừng lại, nhìn bức ảnh ố vàng trên bàn.

Nãy giờ Ninh Trừng đang nhìn Tony đối diện, càng nhìn càng cảm thấy giống hệt Lưu Tiểu Đồng.

Cậu bé lại nhìn chằm chằm sân khấu như cũ, dường như không nghe họ đang nói gì, hoàn toàn đứng ngoài cuộc. Cô không khỏi cảm thán, thì ra người máy cũng có chỗ tốt, không biết sợ, cũng không cảm giác được sự đau khổ.

Ninh Trừng nhìn cậu bé có gương mặt giống hệt Lưu Tiểu Đồng, không cách nào nhắm mắt làm ngơ, không nhịn được mà kêu cậu bé, “Tony, đến đây, đến chỗ chị này.”

Cậu bé quay đầu nhìn Donald, rồi lại nhìn Ninh Trừng, lắc đầu, “Xem kịch.”

Hình như Donald rất vừa lòng với phản ứng của cậu bé, ông ta nhìn Tony, trên mặt là nụ cười hài lòng.

Ninh Trừng vờ như nói, “Không biết là trùng hợp, hay là có người cố ý sắp xếp, Tony giống hệt một cậu bé hàng xóm của tôi, ngay cả tên tiếng Anh cũng giống nhau.”

Nụ cười trên mặt Donald lập tức cứng đờ, ngẩng đầu nhìn đối diện, tầm mắt dừng trên bức ảnh trước mặt Lục Mang, sắc mặt thay đổi, đứng bật dậy, muốn giành lại bức ảnh, “Đưa cho tôi.”

Lục Mang nhanh tay cầm lấy bức ảnh trên bàn, “Một bức ảnh rất bình thường mà thôi, nhà tôi cũng có một bức, sao ông căng thẳng thế? Chẳng lẽ bức ảnh này có bí mật gì không thể cho người khác biết?”

Anh tự hỏi tự trả lời, “Yên tâm, hôm nay chúng tôi tới không phải để vạch trần ông. Tôi có thể trực tiếp nói cho ông mục đích khi tới đây của chúng tôi. Tính đến bây giờ, đã có hai trăm lẻ bảy đứa trẻ mất tích, hơn nữa là rời khỏi Trung Quốc, bị đưa đến London, giờ chúng đang ở đâu, chúng tôi không biết, ông cũng không biết, nhưng có người biết. Người này mới là Queen Cơ thực sự. Bây giờ chắc là ông đã biết chúng tôi muốn ông làm gì.”


“Làm gì?” Donald ngồi xuống lần nữa, gương mặt tràn đầy nếp nhăn, giờ phút này càng có vẻ già nua, vẻ mặt mệt mỏi.

“Để bạn gái tôi giải thích cho ông.” Lục Mang tùy tay ném bức ảnh lên bàn, trên mặt có vẻ chán ghét, quay đầu nhìn về phía sân khấu.

Ninh Trừng cầm lấy bức ảnh, tầm mắt đảo qua, bức ảnh này giống với bức ảnh trước đây Kiều Tử San cho cô xem, đều là Lục Mang lúc sáu tuổi.

Cô nhìn kỹ, đối chiếu cậu bé trên bức ảnh, cùng với vẻ mặt của Tony, tuy bề ngoài có vẻ tương tự, nhưng cậu bé trong bức ảnh, trên mặt rõ ràng là có sự khủng hoảng, lại đang cố gắng che dấu.

Trong đầu Ninh Trừng đột nhiên có tia sáng lóe lên, giống như được khai sáng, thì ra… Trong lòng cô đau đớn, nhưng lập tức dằn lại, căm tức nhìn người đàn ông trung niên đối diện, “Donald, bây giờ chúng tôi đã biết, ông là khách của Queen Cơ. Nhưng chắc chắn là ông không biết, Tony và cậu bé hàng xóm tôi vừa nói có quan hệ gì. Tony thực sự chính là cậu bé kia, đang ở Trung Quốc. Cũng giống thế, Stefanie hôm qua bị cảnh sát mang đi cũng không phải Stefanie thật. Ông cũng thấy rồi đấy, thế thân! Ông cho rằng ông có thể đuổi chúng tôi đi, nhưng thực tế thì ông chỉ như một gã hề, trở thành công cụ biểu diễn của người khác.”

Ninh Trừng không biết vì sao mình lại đột nhiên phẫn nộ như vậy, tất cả từ ngữ dùng đều mang tính ác liệt.

Gương mặt Donald đã đổ mồ hôi đầm đìa, nhưng cũng không rảnh để lau, trên mặt là sự kinh ngạc, quay đầu nhìn Tony bên cạnh, rồi lại nhìn Ninh Trừng, “Sao có thể vậy được? Tôi chưa từng gặp Queen Cơ gì cả, mấy người muốn lợi dụng tôi làm mồi dụ, dẫn cô ta ra, đây là chuyện không có khả năng.”

Lục Mang bóp ấn đường, “Năng lực lý giải của ông quá kém, tôi biết ông không trực tiếp tiếp xúc với Queen Cơ, ở giữa còn có một người. Với người đó, ông chỉ là một cái máy ATM, cũng là một cái bùa hộ mệnh để dừng chân ở London.”

“Cậu muốn nói ai?”

Donald tước sĩ nghe thấy cái tên Lục Mang nói, lại bị hoảng sợ, cố gắng lắc đầu, “Chuyện này không có khả năng, tuyệt đối không có khả năng. Cậu đang đùa, chỉ có hắn ta bị tôi lợi dụng, hắn ta có năng lực gì mà lợi dụng tôi?”

Donald hoang mang, cho đến bây giờ ông ta luôn là người khống chế cục diện, sao chuyện đột nhiên lại thay đổi, ông ta biến thành một quân cờ bị động?

Ông ta nhớ tới cảm giác lạnh lẽo khi chạm đến môi Tony, lập tức cầm tay Tony, ban đầu rất lạnh lẽo, nhưng dần dần cũng có độ ấm, ông ta bất ngờ kêu lên, “Hai người sai rồi, cậu bé là người, là người, không phải người máy, cậu bé có độ ấm!”

Ninh Trừng nhìn người đàn ông trung niên đối diện, gần như là lâm vào trạng thái điên cuồng, trong lòng chỉ cảm thấy bi ai, cũng không khỏi cảm thán khoa học kỹ thuật phát triển, trình độ mô phỏng vậy mà đã đạt đến mức lấy giả đổi thật.

“Ngài tước sĩ,” Tuy trong lòng Ninh Trừng hận ông ta, nhưng không quên mục đích hôm nay đến đây, “Chúng tôi hy vọng ông có thể trợ giúp chúng tôi, cứu được hai trăm lẻ bảy đứa trẻ mất tích, cả cô Stefanie nữa.”

Donald tước sĩ còn đang nói thầm, Tony là người, không phải người máy, dường như không nghe được lời cô nói.


Lục Mang đã đứng dậy, “Chuyện cần nói chúng tôi đã nói xong, ông có thể lựa chọn hợp tác với chúng tôi, việc chịu sự trừng phạt của pháp luật là đương nhiên, tôi sẽ suy xét giữ lại tôn nghiêm hoàn mỹ giả dối của ông. Đương nhiên, nếu ông không sợ thân bại danh liệt, sau khi chết còn để tiếng xấu muôn đời, ông cũng có thể lựa chọn không hợp tác với chúng tôi.”

Lục Mang nói xong, kéo Ninh Trừng chuẩn bị rời khỏi.

Ninh Trừng muốn đưa Tony theo, “cậu bé” lại không chịu, chắc là đã lập trình từ trước, chỉ thừa nhận Donald là chủ nhân. Hai người họ chỉ có thể đi trước.

Ra khỏi nhà hát đã là ban đêm, làn sương mờ giống như tấm vải nửa trong suốt, bao trùm cả thành thị.

Ninh Trừng hơi ngẩng đầu, nhìn bầu trời xám xịt, cơ thể xích lại gần anh, hai người nắm tay nhau, vẫn đặt trong túi áo khoác anh như cũ, bàn tay anh đang nắm tay cô cũng không tự chủ được mà nắm thật chặt.

Một động tác nhỏ của cô, lập tức bị anh phát hiện.

Lục Mang kéo cô đi về phía cửa hàng bên kia đường, “Yên tâm, anh là người thông minh như vậy, sao có thể trở thành đồ ăn trong mâm của loại như Donald, bức ảnh kia chính là minh chứng.”

Ninh Trừng lập tức ngẩng đầu nhìn anh, nhanh chóng hiểu được ý anh. Trong đầu cô tưởng tượng ra một cảnh tượng:

Một cậu bé thông minh, theo mẹ đến nhà hát xem biểu diễn ảo thuật, cậu bé chỉ cần một cái liếc mắt đã có thể nhìn thấu kỹ xảo của ảo thuật gia, cảm thấy không thú vị nên rời khỏi nhà hát, đi dạo lung tung, xâm nhập vào tầng hầm không thấy ánh mặt trời.

Chắc chắn là cậu bé không biết, phía sau cậu bé vẫn luôn có một người đàn ông rắp tâm bất lương đi theo, lúc muốn xuống tay với cậu bé, cậu bé trong cái khó ló cái khôn, kêu ông ta chụp ảnh cho mình. Ánh đèn flash sáng lên, người đang tìm kiếm cậu bé kịp thời tìm đến, tránh được bi kịch phía sau.

Giờ phút này, Ninh Trừng vô cùng biết ơn, cậu bé thông minh này đang ở ngay cạnh cô.

Cô hít sâu một hơi, “Sau này dù có xảy ra chuyện gì, chúng ta cũng phải đồng tâm hiệp lực, sống chết có nhau.”

“Em đang ám chỉ anh giờ nên hôn em sao?” Anh dừng chân, quay đầu nhìn cô.

“…” Ninh Trừng đẩy anh ra, đi về phía trước.

Buổi sáng sau khi nói ra những lời này, hai người khóa môi đến mức trời đất u ám, đó là ở nhà, bây giờ đang ở trên đường cái, vẫn nên bớt phóng túng chút.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận