Tình Yêu Của Tôi Như Một Bông Hoa, Nở Rồi Lại Tàn

“Reng Reng Reng”

Tiếng đồng hồ báo thức “thân yêu” đánh thức tôi dậy. Đưa tay dụi dụi mắt, nhìn qua đồng hồ, mới 6h. Mệt mỏi đi đánh răng rửa mặt.

Hôm nay là thứ 2 nhỉ? Phải rồi. Hôm nay là thứ 2 mà? Phải đi học rồi.

Học…TÔI GHÉT ĐI HỌC…Nó thực sự rất tệ…….

Nhưng tôi còn có thể làm gì khác cơ chứ?????

Chán nản vớ lấy chén ngũ cốc bà Lim đã chuẩn bị. Ăn một cách chậm chạp.

Sau khi ăn xong, tôi đạp con “ngựa sắt” lóc cóc tới trường.

**************

Cũng may là vẫn kịp giờ.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Sau khi cất xe, tôi lò dò lên lớp.

Sân trường cũng khá rộng, nhiều học viên ra ngoài giờ này lắm, dĩ nhiên là có lớp tôi nữa rồi.

Nặng nề bước vào lớp.

Bạn có biết, đập vào mắt tôi là cảnh “hay ho” gì không?

Hàng loại ánh nhìn “rất” thiện cảm hướng về tôi. Có căm ghét, có phẫn nộ, có bực tức,…vân vân và mây mây… Tôi e dè bước về chỗ ngồi của mình ở cuối lớp, bên cạnh cửa sổ.

-“Này, lớp mình có ngửi thấy mùi gì không nhỉ?”

Tiếng của một nữ sinh vang lên, làm tôi hơi chột dạ.

-“Có chứ, có chứ. Mùi hôi hôi. Đúng không? Eo ơi ghê thế.”


Lại tiếng của một học viên khác. Rồi hàng loạt những lời châm chọc, phỉ báng ngầm được bọn họ tung ra. Tôi cứ im lặng, mặc xác họ.

-“Mấy người im mồm hết đi. Chó ghẻ sủa ít thôi. Điếc tai.”

Nam ngồi cách tôi một bàn đứng vụt dậy, nói lớn.

Tôi thực cảm kích cậu nha. Ân nhân, đại ân nhân. Tôi thầm cười trong bụng.

Những kẻ kia bỗng dưng im tiếng hẳn, thay vào đó là những lời nói thì thầm, thì thầm của một lũ rỗi hơi. Nam có, nữ có. Thực khiến tôi chán ghét họ nha. Chắc bạn cũng sẽ thắc mắc rằng, lời nói của Nam sao lại có uy quyền tới vậy phải không?

Tôi cũng nắm chắc lí do, nhưng đến giáo viên cũng chẳng dám động chạm tới cậu ta, huống chi gì là những học viên không có thực quyền gì như bọn họ.

Nam hôm qua tôi gặp và Nam hôm nay khác nhau một trời một vực. Nếu Nam hôm qua đẹp trai, thu hút thì Nam hôm nay lại mang một dáng vẻ khá lôi thôi. Khuôn mặt đẹp trai bị che khuất gần một nửa bởi mái tóc dài và cặp kính cận, áo đồng phục thì hơi nhăn nhúm, có chút bạc màu. Nhìn như vậy, tôi cũng chẳng dám chắc sẽ gọi cậu là Hot boy đâu.

Cậu ta và tôi ở trên lớp, gọi như là: KHÔNG QUEN BIẾT. Còn không ở trên lớp thì cũng coi như là, là gì nhỉ? Cũng có thể là đồng nghiệp, hoặc cũng có thể là thầy trò. Là đồng nghiệp vì chúng tôi cùng nghiên cứu về độc dược. Còn là thầy trò vì cậu dạy tôi khá nhiều.

Chẳng mấy chốc cũng tới giờ về. Tiếng chuông vang lên, tôi vui mừng như vớ được vàng, vội thu dọn sách vở, đem cặp lên rồi chạy như bay ra khỏi lớp. Nhưng tôi còn chưa ra khỏi lớp liền bị lũ con gái chặn lại.

-“Mày đừng tưởng có thằng Nam che chắn là thoát khỏi bọn tao. Cái loại rác rưởi như mày không xứng với anh Huy đâu có biết chưa? Vịt bầu không bao giờ hóa thành thiên nga đâu, đừng có mơ mộng. Cứ coi chừng đấy, bọn tao không tha cho mày đâu.”

Một “cô bạn” có vẻ là người đứng đầu bước tới, ấn đầu tôi, vẻ răn đe, nạt nộ nói.

Thật nực cười nha. Xứng hay không xứng, đến lượt họ phán xét sao? Dù sao anh ta cũng đã bỏ rơi tôi rồi, họ còn muốn gì nữa cơ chứ? Một lũ rảnh nợ.

Sau khi họ ném cho tôi cái nhìn hình viên đạn rồi bỏ đi, tôi thở ngắn thở dài mệt mỏi, nói:

-“Mệt quá trời! Bụng lại đói rồi, đi kiếm đồ ăn cái đã.”

Tôi ôm bụng, chán nản lết xác đi lấy xe.

*****************

[ Bar LINA

Phòng VIP


Phòng này thượng hạng lắm nha, chỉ dành riêng cho một số người thôi (^.^)

Trong phòng hiện giờ có ba anh chàng siêu siêu siêu soái ca. Mỗi người mang một vẻ đẹp khác nhau nhưng ai cũng “đập trai đập lọ” cả. Đảm bảo, có bao nhiêu cô gái thì thì bấy nhiêu cô đều đổ. Tiếc thay, không khí trong phòng hiện giờ lại khiến người ta cảm giác không rét mà run.

Thấy không khí trong phòng không như dự kiến của mình, một người liền lên tiếng:

-“Này, hai thằng kia, chúng mày làm sao thế hả? Hiếm lắm mới có dịp tụ tập, chúng mày lại mặt nặng mày nhẹ. Phá hỏng hết không khí rồi.”

Người lên tiếng, không ai khác chính là Quang Anh. Anh ôn hòa, lịch thiệp và có nụ cười mỉm đầy ôn nhu tựa gió xuân nhè nhẹ vậy. Thật khiến phái nữ chết mê chết mệt nha. (hehe). Quang Anh thực nổi bật với làn da trắng noãn, sóng mũi cao, đôi môi đỏ mọng không khác gì con gái. Đôi mắt màu lam ngập tràn tia ấm áp.

Minh Quân nghe Quang Anh nói vậy liền phản ngay lại:

-“Mày nói cứ như lâu lắm mới gặp lại nhau ấy. Haizz nhìn mặt mày lại muốn đấm quá.”

-“Quân, tao cho mày 10 điểm.”

Thấy Bảo Khánh nói, Minh Quân liền lên tiếng chê bai:

-“10 điểm thì bõ gì? Mày keo thế thằng kia.”

-“Tao ke…”

-“Chúng mày tính bơ tao luôn hả?”

Quang Anh bực tức, chặn luôn họng của Khánh, chẳng để cho anh chàng kịp nói hết câu.

Bảo Khánh chưa kịp phản kháng thì Zun hớt ha hớt hải chạy vội vào, nói bằng dọng gấp gáp, thở không ra hơi:

-“ Anh Quân…anh Quang… Anh…..anh...Khánh…anh Vũ…. đa…..đang..bị Hắc….Hắc…gia bao vây ở đường đua Bình Sơn.”

Nghe thế, Minh Quân như lò xo bật ngay dậy, chân mày kiếm nhíu lại, thái độ quay ngoắt 180 độ, tức giận nói lớn:

-“Cậu nói cái gì?”


Rồi cậu lấy lại bình tĩnh, hạ giọng nói tiếp:

-“Cậu nói lại một lần nữa.”

Bị tiếng la của Minh Quân làm cho giật nảy mình, Zun chột dạ, có chút mất bình tĩnh nhưng nhanh chóng lấy lại tinh thần, từ tốn nói:

-“Anh Vũ bị Hắc gia bao vây ở đường đua Bình Sơn, anh ấy nói gọi 3 người tới giúp “dọn dẹp”.”

Sau khi nghe Zun từ tốn nói, cả ba người thất kinh. Thiên Vũ nổi tiếng là không có ai xứng làm đối thủ, tại sao lại dễ bị Hắc gia làm cho lâm vào thế bí như vậy? Thật khiến người ta cảm thấy hứng thú nha.

Cả bốn người trong căn phòng cũng không nghĩ nhiều, lập tức xuất phát.

****************

Cùng lúc đó, tại đường đua Bình Sơn. Thiên Vũ và những thủ hạ khác đang mồ hôi đầm đìa, đến thở mạnh còn chẳng dám huống chi gì là động thủ. Ngay cả Thiên Vũ cũng không ngờ mình lại bị bọn chúng bao vây làm cho sức cùng lực kiệt như vậy, thực là mất mặt nha. Tuy nói là vậy nhưng Hắc gia cũng không phải hạng tầm thường gì. Hơn nữa, số người của bọn họ quá đông, người của Vũ căn bản là đấu không lại. Đấu không lại thì bắt đầu thương lượng nhưng ai dè, lời của Vũ vừa dứt thì Hắc Báo đã đập nát ngay hy vọng nhỏ nhoi của họ:

-“Đừng thương lượng nhiều mất thời gian. Bọn ta chỉ muốn lấy cái đầu của ngươi thôi, ngoan ngoãn mà kề cổ ra đây. Hahaha.”

Theo đó, một tràng cười man rợ cất lên. Thiên Vũ và mấy người khác có chút chột dạ nhưng ngay sau đó lấy lại bình tĩnh.

Trong tay họ chỉ có vài khẩu súng lục phòng thân sắp hết đạn. Họ lúc đầu chỉ là phải đi qua đường đua Tử Thần để tới một nơi. Ai ngờ, nơi cần đến chưa đến, đã bị chặn đánh thế này. Bây giờ chỉ còn cách chờ đám người của Quân tới giúp sức.

Cũng chẳng bao lâu sau, tiếng bánh xe ô tô ma sát với mặt đường rít lên, thu hút sự chú ý của tất cả người ở đây. Vũ chính là người hy vọng nhất, hy vọng đó là đám người của Quân. Cũng không phụ sự mong mỏi của Thiên Vũ, ba người Minh Quân, Quang Anh, Bảo Khánh lần lượt xuống xe. Hiển nhiên là còn nhiều đàn em nữa nhưng họ không ra mặt. Đưa mắt bao quát tình hình, ba người họ đương nhiên biết lợi thế ở đâu. Đường đua Bình Sơn là lãnh địa của Hoàng gia bọn họ, mà Hắc gia dám tới xâm phạm, đúng là dẫn xác vào hang cọp mà. Khẽ cười khẩy một cái, Quân bước lên, làm bộ ngạc nhiên nói:

-“Hắc gia phải không nhỉ? Sao lại tập chung đông đủ vậy? Ở địa bàn của Hoàng gia bọn tôi có vấn đề gì sao?”

Vừa nói, cậu vừa tiến lại gần chỗ của Hắc gia, không quên nụ cười “ngọt ngào”. Hắc Báo nghe đến từ “Hoàng gia bọn tôi” liền phấn khởi mừng thầm, chúng nghĩ rằng có thể nhờ cậy Hoàng gia để sớm lấy mạng Vũ. Nhưng chỉ có lũ ngu xuẩn mới nghĩ đến việc ấy. Hoàng gia nổi tiếng âm hiểm, từ hành động đến suy nghĩ đều không ai có thể biết trước được. Hôm nay là bạn, ngày mai lập tức đã trở mặt làm thù. Còn nữa, bang chủ đang lâm nguy, há gì đàn em lại đi giúp sức cho kẻ thù. Điều này hiển nhiên lũ ngu ấy không biết nha. Hoàng Thiên Vũ đã che giấu thân phận không biết bao nhiêu năm rồi. Anh nghĩ rằng làm như vậy sẽ không gặp rắc rối trong nhiều việc. Nhưng đáng tiếc, suy nghĩ ấy là sai. Không biết đã bao lần anh bị ám sát, bao nhiêu lần bị làm cho thương tích đầy mình. Có lẽ sau vụ này phải công bố cho toàn thể giới hắc bạch đạo thôi.



Vội nở nụ cười nịnh nọt, Hắc Báo lên tiếng:

-“Ra là Hoàng gia, thật ngại quá, làm bẩn đất của các vị rồi. Chỉ là có con mồi “nho nhỏ” cần xử lí, liệu các vị có thể giúp chúng tôi một chút được không?”

Ngấm ngầm cười trong lòng, ba người bọn họ tuyệt nhiên biết trước điều này nha. Không ngần ngại đến gần Hắc Báo, Khánh “tươi cười” nói:

-“Giúp sức? Ngài có tâng bốc chúng tôi quá không vậy? Chúng tôi đây chỉ có ba người, thử hỏi làm sao có thể giúp?”

Nghe đến đây, Hắc Báo có chút hơi chột dạ, sợ mất đi cơ hội ngàn năm có một này, xun xoe, xun xoe nở nụ cười nịnh nọt đến ghê người nói:

-“Giúp được, giúp được mà. Chỉ cần ba người, nhất định sẽ như hổ mọc thêm cánh, tuyệt nhiên sẽ không ai đấu lại.”


Ghê tởm….

Hắc Báo thực ngu xuẩn nha. Trong khi “tám chuyện” với ba người bọn họ, hoàn toàn bị phân tán tư tưởng. Thêm nữa, đánh lâu cũng đã thấm mệt, bọn họ căn bản là sắp muốn ngồi phịch xuống nghỉ ngơi nha. Tất cả bọn họ đã không để ý rằng con mồi của họ đã không cánh mà bay đi phương trời nào rồi. Đàn em ra hiệu cho Quân, cậu lập tức gật đầu nhẹ, không để bọn người Hắc gia phát hiện ra.

-“Như vậy đi. Địa bàn này, chúng tôi giao cho các anh trong vòng 15’. Sau 15’, mặc kệ là con mồi của các anh có được tiêu diệt hay chưa, vẫn là phải rời khỏi nơi đây.”

Quang Anh ôn hòa bước tới, ra điều kiện với Hắc Báo.

Nghe vậy, tuy có chút tiếc nuối nhưng đành gật đầu chấp thuận. Khi Hắc Báo quay ra thì cảm thấy có gì đó là lạ, đàn em có vẻ đã “vơi vơi” đi ít nhiều. Nhưng hắn lại nghĩ rằng chắc đó là sai (là thật đó cha nội =.=). Quay ra chỗ cũ của Vũ thì chẳng thấy người đâu, chỉ thấy xác của đàn em mình chất ở đó, máu chảy lênh láng tựa sông. Hoảng loạn, hắn thét lên:

-“CÁI QUỶ GÌ ĐÂY????????? CON MỒI CỦA TAO ĐÂU????????”

Hahahahaha…….thật tức cười nha.

Nhưng ai ngu đến nỗi để cho hắn bình tĩnh lại cơ chứ? Quân cần khẩu súng lục dí sát vào thái dương của Hắc Báo, bật cười ha hả nói:

-“Hắc gia thực kém cỏi nha, có con mồi bé tẹo ấy thôi cũng không xử lí nổi. Hết cách với mấy người.”

Hắc Báo giật thót, cũng chẳng nghĩ tới cảnh này nên mới sơ suất như vậy. Phần cũng vì quá tự cao tự đại. Thấy vậy, Quân “tốt bụng” lên tiếng giải thích:

-“Biết con mồi các người nhắm tới là ai không?”

Hắc Báo có phần run sợ, cố lấy lại một chút bình tĩnh trả lời:

-“Hắn là đệ nhất kiếm thủ.”

-“Cũng có chút đúng, nhưng thiếu nhiều quá.” “Để tao trả lời nốt cho.”

Quân “ngây thơ” kéo cò súng rồi tiếp:

-“Hoàng Thiên Vũ, con trai cả của Hoàng Minh Nhật, anh trai của Hoàng Minh Quân tao đây. Là người kế thừa vị trí lão đại của Hoàng gia. Sao? “Con mồi” của mày giá trị chứ?”

Hắc gia đã bị Hoàng gia đánh cho tan tác, xác người ngổn ngang, thây người chất thành núi, bộ phận trên cơ thể thì rời rạc, phân

ra bốn phương tám hướng. Máu chảy lênh láng, chảy dài, chảy dài tựa hồ như một dòng sông nước màu đỏ thẫm tanh tưởi. Mùi máu nồng nặc bốc lên, xộc thẳng vào mũi bọn họ. Số còn lại không bị giết thì cũng bị thương nặng, sớm đã không thể kháng cự, đều bị người của Hoàng gia áp giải. Người chết cũng không quá lớn.

Ba người bọn họ đã an bài người của mình bao vây khắp nơi, cũng tranh thủ “rửa” kiếm một chút nên mới đánh lại Hắc gia dễ dàng như vậy nhưng đối với Hắc Báo thì có chút khó khăn. Hắn cũng chẳng phải dạng vừa, hắn căn bản là toàn trốn và tránh nên cũng…. khó bắt. Tiếp được vài chiêu đã vội trốn. Thực muốn người ta tức chết mà.

Hắn sau mấy vòng vừa tránh vừa thăm dò, cuối cùng cũng tìm thấy vị trí của Vũ. Đang lao nhanh về phía Vũ, nở nụ cười quỷ dị, hắn thì thầm:

-“Dù có chết, tao nhất định cũng phải hoàn thành nhiệm vụ cho ông chủ, tuyệt đối không thể để mất đi thanh danh.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận