Tình Yêu Của Cô Nàng Cố Chấp

Tiễn Đạc còn muốn nói gì đó, lại bị Ninh Mặc hung hăng kéo một cái.

“Diệp Hồng Kỳ, cô chẳng qua cũng chỉ đến thế mà thôi!” Thời điểm hắn bước qua sát bên người, tôi nghe thấy giọng nói có chút lãnh đạm của Ninh Mặc. Tôi quen hắn lâu như vậy, cứ coi như là lần cuối cùng chia tay, hắn cũng chưa từng lạnh đến thế bao giờ.

Giống như là đợt gió lạnh từ Siberia thổi tới, khiến mỗi lỗ chân lông của tôi đều đông lại.

Tôi đón nhận cơn bão cấp mười hai bốc lên trong lòng, cả người cũng ngây dại.

Hắn tại sao có thể lạnh lùng như vậy, sau khi nói những lời tuyệt tình như thế, còn có thể đường đường chính chính mà chỉ trích tôi?!

“Ninh Mặc!” Tôi quát to một tiếng.

Ninh Mặc dừng chân lại, quay mặt nhìn tôi, cánh tay của tôi vẫn còn dính máu mũi đang chảy xuôi của Thái Kỳ, cũng không biết hắn ta nghĩ cái gì, mới vừa rồi còn có thể tự mình đứng thẳng, bây giờ lại đổ hết lên người tôi.

“Chuyện gì?” Ninh Mặc lạnh mặt nhìn tôi.

Tôi nhắm chặt mắt, nghe thấy giọng nói có chút rét run của mình: “Không phải như anh nghĩ!” Tôi sao lại phải giải thích? Hắn căn bản đâu cần tôi giải thích.

Tôi đây lại theo thói quen mà phạm tiện rồi! Con ngươi của Ninh Mặc lóe lóe, bầu không khí lạnh như băng dần dần dịu xuông. Tôi mặt lạnh cùng hắn nhìn nhau.

“Thật đấy, Ninh tiểu tổng, không phải như cậu nghĩ đâu, Hồng Kỳ cô ấy còn căm hận tôi ấy chứ!” Đồng chí Thái Kỳ dùng vẻ mặt nghiêm túc giúp tôi giải thích, dùng ánh mắt rất buồn bã nhìn tôi, vươn tay ra rất mập mờ nhéo vào cái eo nhỏ của tôi một cái. Tôi cáu, vươn tay chụp rớt cánh tay của hắn, hung hăng nhìn chằm chằm hắn.

“Ai ai ai, Hồng Kỳ muốn hận chết tôi, tôi không nên chen giữa hai người, tôi đây là không đi được mà, đây đều là mệnh, cậu nên oán tôi đây này!” Vẻ mặt hắn buồn bã, lấy sự si tình của Vương Bảo Xuyến* che giấu ánh mắt đảo nhanh như chớp của hắn.

* “Tương truyền, Vương Bảo Xuyến là con thứ ba của tể tướng đời Đường Vương Doãn, nàng có sắc đẹp trời ban, thông minh hiền hậu. Đến tuổi kết hôn, nàng không thấy vừa mắt công tử quí tộc nào mà chỉ có cảm tình với Tiết Bình Quí là người làm công trong nhà. Trong buổi ném tú cầu trên lầu son, nàng đã chọn Tiết Bình Quí. Không ngờ cha nàng chê nghèo ham giàu nên không đồng ý. Chẳng còn cách nào, nàng và Vương tể tướng vỗ tay nhau ba cái, đoạn tuyệt cha con (hành động này là “Tam Kích Chưởng”, ý nghĩa cắt đứt tình phụ tử, nên vở kịch về Vương Bảo Xuyến mới có tên là “Tam Kích Chưởng”). Về sau Tiết Bình Quí tòng quân chinh chiến. Vương Bảo Xuyến mỏi mòn chờ đợi suốt 18 năm. Đến năm thứ 18, nàng lâm trọng bệnh, sống những tháng ngày khổ cực. Phần Tiết Bình Quí, qua bao nguy hiểm và xông pha trận mạc lập nhiều chiến công hiển hách, lấy được công chúa Tây Lương. Sau gặp lại Vương Bảo Xuyến sau 18 năm, đưa nàng vào cung phong làm chính cung hoàng hậu, nhưng cả hai mới sống hạnh phúc được 18 ngày thì nàng lâm bệnh qua đời

Tiểu dạng*, vẫn còn nói láo nữa, tôi cắn môi, thiếu chút nữa bị hắn chọc cười thành tiếng.

*Mới tra ra từ này ~~ dùng để gọi một bạn giai nào đó với ý nghĩa khinh thường

Hắn quay đầu nhìn Tiễn Đạc cùng Ninh Mặc đang tối sầm mặt, vừa giải thích, vừa đấu tranh bám bả vai tôi chống người đứng lên.

Tôi trợn mắt hả mồm nhìn hắn, hắn đang dùng một loại tư thế vô cùng thống khổ, một lần rồi lại một lần dùng sức lau máu mũi, tay run run chống đầu, một lần nữa độc lập đứng thẳng lên.

Không thể không thừa nhận, kỹ thuật diễn xuất của đồng chí Thái Kỳ lại tăng thêm một bậc.

Tôi định kéo tay hắn, dứt khoát khoác cả cánh tay quàng lên vai, quay mặt đi, ngửa mặt lên, nhìn về phía Ninh Mặc lại nói: “Bất kể là tình huống gì, anh cũng không có tư cách chỉ trích tôi, Ninh… tiểu tổng!”

Tôi đã sớm thoát khỏi bể khổ tiện cách, bước về phía nhân cách hóa, ô hô, tôi cuối cùng cũng tiến hóa…..

Con ngươi Ninh Mặc u ám nhìn qua, thoáng chốc lại đóng băng, hắn trầm mặc quét qua cánh tay đang khoác lên vai tôi kia, mấp máy miệng, khóe miệng cong lên, rồi quay đầu đi về phía phòng họp. Tiễn Đạc đi theo sau lưng hắn liên tiếp ngoái đầu lại, tôi trừng hắn một cái, khoác Thái Kỳ hoa lệ xoay người.

Đồng chí Thái Kỳ bị tôi tha đi liên tiếp nôn khan.


“Này, Diệp Hồng Kỳ, như vậy được sao?” Thái Kỳ gõ gõ đầu tôi, rất cẩn thận hỏi tôi.

Có cái gì không được chứ, như vậy là tốt nhất, hắn là Ninh tiểu tổng của hắn, tôi làm Diệp Hồng Kỳ của tôi, hắn không xen vào chuyện của tôi, tôi cũng không đi quản việc của hắn.

Như vậy tốt nhất!

Tôi yên lặng đỡ Thái Kỳ đến phòng y tế của công ty, đi được một nửa đường, Thái Kỳ đột nhiên rên nhẹ một tiếng, lấy tay ôm đầu.

“Thái trợ lý, anh lại sao vậy?” Tôi nhéo hông của hắn một cái, hắn hì hì né ra.

“Aiz, Hồng Kỳ, nếu không muốn ngốc thì cô cho tôi hai trăm CC đi, tôi đây mấy hôm nay đúng vào thời điểm không thoải mái của mỗi tháng, không thể thiếu máu!”

Phụt… Một ngụm nước miếng của tôi, thiếu chút nữa bắn ra.

Thái huynh đệ, Thái tráng sĩ, chẳng lẽ Dì cả mẹ nhà anh tới?!

Hắn lẽ thẳng khí hùng đỡ đầu, quay mặt nhìn tôi: “Cô đang nghĩ cái gì, tôi là sinh non mà, thân thể vốn đã yếu hơn người khác, không thể thấy máu, cũng không thể tùy tiện chảy máu!”

Hắn suy nghĩ một chút, lại bổ sung: “Hồng Kỳ, tôi rất muốn lập tức cho cô chuyển chính thức.”

A? Thái trợ lý thất khiếu toàn thông*, thế mà lại có tư tưởng đi theo chính đạo! Tôi vui mừng nhìn hắn.

* đầu óc thông suốt – một kiểu nói mỉa

Hắn cũng vui mừng nhìn tôi, vỗ vỗ tay tôi nói: “Tôi đột nhiên nghĩ, để một kho máu di động bên người, cám giác kia cũng không tồi nha!”



(

╯▽╰

)



, coi như tôi mất công khen hắn,Thái trợ lý đến bây giờ đều lấy tam quan bất chính* làm vinh dự.

* Tam quan bao gồm: thế giới quan, nhân sinh quan, giá trị quan, ba thứ này có tương hỗ, ảnh hưởng đến nhau. Tam quan bất chính có thể hiểu đơn giản là sự lệch lạc về thế giới quan, nhân sinh quan, giá trị quan ~ thứ lỗi cho bạn nông cạn không thể giải thích một cách rõ ràng hơn, không phải ai cũng có thể học Triết được ~~

Hội nghị triển lãm nghe nói tương đối thành công, đồng chí Thái trợ lý cái gì cũng không linh, chỉ có mỗi cái miệng quạ đen là siêu cấp linh nghiệm, một câu thành sấm, qu

a hội nghị lần này, Tường Thực đột nhiên có ý định muốn cùng Thiên Duyệt hợp tác khai thác hạng mục mới.


Lúc tôi nghe được tin này, đang chắt bình trà Thiết quan âm làm của riêng, đột nhiên không hãm lại được, toàn bộ phun đến cái bàn đối diện.

Thái Kỳ xanh mặt, nước nhỏ giọt, ngẩng đầu lên nhìn tôi.

Tôi ngượng ngùng chỉ cho hắn nhìn: “Thái trợ lý nhìn kìa, cầu vồng!” Phì, hai chúng tôi ngồi ngay gần cửa sổ, mới vừa rồi miệng tôi phun mực, cũng đúng là phun ra vầng sáng bảy màu.

Hắn âm trầm khua khua ngón tay với tôi, cười như không cười: “Diệp Hồng Kỳ, có muốn nhìn kết quả khảo hạch thành tích không hả?”

Kết quả khảo hạch? Tôi lập tức tất ta tất tưởi cầm bình trà to đùng vươn người qua nhìn, cả màn hình đều là chữ màu xanh, đến lượt tôi cùng một vị nhân huynh khác, liền biến thành chữ đỏ.

Tôi định thần nhìn lại, đỏ là có đạo lý, bởi vì điểm của tôi và anh ta đều là bảy mươi chín, đều là thiếu một điểm.

“Thái trợ lý, không phải anh nói sẽ cho tôi một điểm cuối cùng sao?”

Thái Kỳ dùng ngón tay thon dài gõ gõ bàn phím, ngẩng đầu lên, đột nhiên nhẹ nhàng mỉm cười với tôi, cái kiểu cảnh xuân tươi đẹp ấy: “Diệp Hồng Kỳ, tôi nói nếu như tổ chức triển lãm tốt, cho cô thêm một điểm, cô cảm thấy việc chuẩn bị triển lãm lần này, cô làm rất tốt sao?”

Tôi nhìn một vết bầm xanh trên trán hắn, rất xấu hổ cúi đầu, cực kỳ khiên tốn trả lời hắn: “Thái trợ lý, tuy không làm được tốt nhất, nhưng bước đầu cũng đã đạt đến tốt hơn!”

“….” Thái Kỳ giận dữ cười lại, thế mà lại gật đầu với tôi.

“Diệp Hồng Kỳ, hai chọn một, dựa theo phiếu bầu trong diễn đàn của công ty, cùng bài viết của mọi người nhắn lại, trong vòng ba ngày, hôm nay đã là ngày cuối cùng, cô xem thế nào mà làm đi!”

Đây chẳng lẽ là Siêu cấp nữ sinh*!

* Super Girl – Một cuộc thi Tài năng ca hát dành cho phái nữ của đài truyền hình Hồ Nam – Trung Quốc

Còn diễn biến thành tranh tài có thưởng…. OTZ, vì sao lại như vậy! Bài viết cùng bỏ phiếu, cái này cần bao nhiêu tỷ số nhân duyên chứ….

Tôi ngay cả sự tồn tại của diễn đàn công ty cũng không biết!

“Thái trợ lý, diễn đàn công ty ở đâu vậy!” Tôi hô lên, Thái Kỳ đến mắt cũng chẳng thèm ngẩng lên, cười lạnh một tiếng: “Bây giờ cô mới giác ngộ, còn kịp sao? Không bằng làm việc cho tốt, còn có một tia hy vọng!”

Tôi hoàn toàn dùng sai phương hướng rồi, tôi nên tự lực cánh sinh, chăm chỉ post bài, mà không phải tung ta tung tưởi chạy theo làm em gái chạy việc cho Thái trợ lý.

Tôi sai lầm rồi, tôi hao phí thời gian cùng tuổi trẻ, tất cả lãng phí trên kẻ tiểu nhân này.

Thái Kỳ thu dọn xong đồ trong tay vừa ngẩng đầu, ánh mắt nhíu lại, đột nhiên ngoắc ngoắc ngón tay, tà ác cười với tôi một tiếng: “Diệp Hồng Kỳ, cô có biết có một hành vi gọi là câu bài, còn có một loại hành vi được gọi là vu hãm…”

Hắn ý tứ sâu xa, nhìn tôi, tôi cũng ý tứ sâu xa nhíu mày theo hắn, tôi hiểu ý của hắn.


Tôi nghiến nghiến răng, ngồi phịch xuống, bắt đầu tìm kiếm diễn đàn công ty trong truyền thuyết kia.

Quả nhiên, mới vừa mở diễn đàn công ty ra, đã nhìn thấy phía trên dán ảnh của tôi cùng một anh trai đầu to, nhìn như hai đứa tội phạm bị truy nã ấy.

Mà anh giai kia, tôi nhìn thấy rất quen mắt.

“Khốn nạn, lại là nhu nhược huynh!” Tay tôi run run mở ra quy tắc bỏ phiếu, quả nhiên dưới bài viết của anh ta đã có không ít phản hồi, đại đa số đều là những lời tán dương của đồng nghiệp trong công ty.

Tôi úp mặt xuống dùng đầu cụng vào bàn, mấy ngày nay tôi đều hao tổn tinh lực trên người Thái Kỳ, mười hai thoa của công ty, trừ anh rác rưởi thấy tôi liền rơi lệ bỏ chạy ra, những người khác đều đối với tôi khách khí quá trời.

Tôi chẳng trông cậy gì vào chuyện bọn họ có thể tán dương tôi cái gì.

“Dô ta, liều mạng!” Tôi xắn tay áo lên, hét lớn một tiếng, bắt đầu tự mình câu bài.

Mỗi một bài viết tôi đều phủ lên một bộ bộ quần áo khác nhau, từ người công nhân vệ sinh đến trợ lý các ngành, mỗi người tôi đều COS* một lần.

*Cosplay một từ tiếng Anh do người Nhật sáng tạo ra, viết tắt của “costume play”, và được phát âm là kosupure (

コスプレ

) ở Nhật. Từ này chỉ việc người hâm mộ các nhân vật trong manga, anime, tokusatsu, truyện tranh sách, tiểu thuyết đồ họa, video games, hentai và phim giả tưởng, … ăn mặc hoặc có điệu bộ giống nhân vật mà mình yêu thích. (Wiki)

Đem mình khen giống như cỏ linh chi trên trời vậy, rực rỡ vô cùng, ngay cả Thánh mẫu cũng không bằng một vạt áo của tôi.

Post xong cho mình, tôi cảm thấy còn chưa đủ, quyết định ẩn núp đi theo topic của nhu nhược huynh…

Post cái gì bây giờ? Tôi cắn đầu ngón tay trầm tư suy nghĩ, Thái Kỳ khoanh tay, từ sau bàn bước tới, nhìn tôi liều mạng post bài.

Chân chính là mười ngón tung bay, siêu cấp nhanh mạnh….

“Oa khốn thật, Diệp Hồng Kỳ, ngay cả chuyện chôm giấy vệ sinh cô cũng đổ lên trên đầu Tiểu Tống!” Hắn hô nhỏ một tiếng chỉ vào bài post của tôi.

Tôi nghiêng đầu, dùng ánh mắt tóe lửa nhìn hắn.

Quay đầu lại, tiếp tục bôi nhọ anh giai yếu ớt.

Ví dụ như là, ăn cơm dùng nước sôi công cộng để rửa bát. Chôm giấy vệ sinh trong công ty theo định kỳ! Còn có, chiếm dụng tài nguyên trong công ty lâu dài, sao chụp lý lịch sơ lược của cá nhân….

Tôi càng viết càng đen xì, đem tất cả những chuyện trâu bò mà tôi đã làm sau khi vào công ty gán hết cho nhu nhược huynh.

Thái trợ lý sợ hãi than: “Diệp Hồng Kỳ, tôi đúng là coi thường cô! Cô còn có thể làm chuyện gì vô sỉ hơn nữa được sao?”

Tôi âm u quay người chín mươi độ cứng đơ, nhìn hắn cười hắc hắc, thuận tay đánh lên: thu thập báo cáo cơ mật của từng người, cùng với tung ra nội bộ công ty!

Bài viết được post lên không lâu, nội tâm của tôi liền bị lương tâm khiển trách.

Lại nói, trước kia, lúc thi viết, tôi đã hãm hại anh giai nhu nhược một lần, lần này hãm hại hắn như vậy, dùng hành vi của mình để vu hãm cho hắn, cũng quá không chân chính.

“Diệp Hồng Kỳ, chẳng lẽ hôm nay cô muốn làm thêm giờ?”


A? Tan sở rồi? Tôi ngẩng đầu lên, dùng dáng vẻ thống khổ nhìn Thái Kỳ: “Thái trợ lý, tôi tôi cảm thấy lương tâm đang trừng phạt mình!”

Thái Kỳ bĩu môi: “Vậy thì làm sao, còn có năm phút nữa sẽ hết hạn gửi bài! Kết quả sáng mai sẽ được thông báo!”

Tôi đại nghĩa hùng hồn nắm tay, nhìn Thái Kỳ nói: “Thái trợ lý, tôi từ đầu tới cuối vẫn không đạt tới độ thâm như anh được, tôi quyết định buông tha cho việc vu hãm Tống Tư!”

Hắn nâng cằm, giơ tay ra hiệu cho tôi: “Aiz, mời cứ tự nhiên!”

Tôi nhắm mắt lại, trong vòng hai phút trước khi diễn đàn khóa bài post, cuối cùng không tìm được một bộ quần áo nào nữa, run rẩy đánh lên một hàng chữ nhỏ, ở ngay phía dưới bài post vừa mới được post lên: Bên trên đơn thuần là hư cấu, nếu như có sự tương đồng, hoàn toàn là do trùng hợp!

Nhu nhược huynh, tôi đã làm hết sức rồi!

Ding, đồng hồ đếm ngược của diễn đàn nhảy một cái, cuối cùng khung trả lời cũng bị khóa lại.

Tôi thở hắt một hơi, tê liệt ngồi trên ghế.

Thái Kỳ dùng ánh mắt vô cùng đồng tình nhìn tôi: “Diệp Hồng Kỳ, cô chơi xong rồi, cô chơi xong rồi!”

Tôi trừng hắn, rống giận: “Ông đây đã cố không thẹn với lương tâm!”

Hắn chậm rãi lắc đầu một cái, nhếch môi không tiếng động cười: “Aiz, Hồng Kỳ đồng chí ơi, cô chẳng lẽ không biết IP trên diễn đàn công ty đều cố định sao?”

A, vậy thì đã làm sao?

Tôi đáp lại hắn bằng ánh mắt không biết sợ.

Hắn đập bàn cười to, mở trang của tôi ra, tôi chỉ liếc một cái, thiếu chút nữa từ trên ghé té xuống.

Tôi nhìn thấy dưới mỗi phản hổi, đều có địa chỉ IP đỏ tươi hiển thị, khủng bố như vậy, chói mắt như vậy, cũng đều hiển thị ra ngoài.

Mẹ kiếp, là đứa nào chế ra cái hệ thống này!

Đừng có cản tôi, tôi muốn lật bàn!

“Diệp Hồng Kỳ, cô biết chứ, hành vi này của cô bình thường chỉ có một danh từ có thể giải thích!” Thái Kỳ cười tít mắt khoanh tay nhìn tôi.

Tôi lệ rơi đầy mặt cào cào màn hình.

“Đấy gọi là tinh phân*!”

*Là bệnh tâm thần phân liệt ấy ạ =)), ai bẩu chị ý COS cho lắm vào.

Tôi bỗng nhiên đứng phắt dậy, rút thẻ điểm ra quăng vào Thái Kỳ, “Nếu không phải anh bảo tôi câu bài, nếu không phải anh bảo tôi vu hãm, tôi cũng đâu có mất mặt như vậy!”

Thái Kỳ buông tay, tránh né tôi cười to: “Hồng Kỳ, cô thật không có kiên nhẫn, câu kia của tôi đã nói hết đâu, có một loại hành vi gọi là câu bài, có một loại hành vi tên là vu hãm, đối với một thanh niên năm tốt* mà nói…. đều là không tốt!”

*Học tập tốt, tư duy tốt, kỷ luật tốt, lao động tốt, phong cách tốt

Grào, tôi trực tiếp đụng đầu vào bàn chết đi cho xong!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận