Tinh Tế Tu Yêu

Hồng hồ tử xung trận lên trước khiến chúng thuộc hạ buồn bực đến bứt rứt không thôi, lão Đại, ngài là BOSS a, chẳng lẽ boss không nên áp trận rồi xuất hiện cuối cùng sao? Là nhân vật trung tâm vậy mà lão Đại cư nhiên lại chạy đi làm tiên phong a, thật sự là rất không chuyên nghiệp người có biết không!

Mà chuyện đó cũng không quan trọng, quan trọng là rõ ràng Thanh Dương và phương diêu đã mở ra đường thông gió nối với bên tinh tế hải tặc để bọn họ có thể dễ dàng lẻn vào bên trong, kết quả là lão Đại lại không thèm làm theo kế hoạch, chính mình xông vào hệ thống phòng ngự của quân địch tạo ra oanh động thật lớn a…

Sau khi Thanh Dương biết chuyện, y thập phần hoài nghi chuyện y trộm lẻn vào doanh trại quân địch lại còn phải hy sinh nhan sắc ( nãi báo) rốt cuộc là có ý nghĩa gì chứ? Hồng hồ tử chết tiệt!

Luận về sức chiến đấu cơ bản của cơ thể, trong vòng 1 giây Thanh Dương có thể giết mười mấy hồng hồ tử. Bất quá nếu tính về cơ giáp, lấy trình độ ngang học sinh tiểu học của Thanh Dương kia, hồng hồ tử có thể giết y trong 1 giây a. Như vậy tính đi tính lại, vẫn là Thanh Dương chiếm thượng phong đi, nãi báo liếm móng vuốt nghĩ.

Sau khi công phá được tinh tế thì họ cần phải xử lý tù binh, kiểm kê tài vật, phân phối tài vật, quy hoạch lại cơ kết cấu một lần nữa, đủ loại sự tình, hồng hồ tử hẳn là rất bận. Bất quá bàn tay to của hắn vung lên, lần thứ hai thập phần không chuyên nghiệp mà đem chuyện này toàn quyền giao cho thủ hạ xử lý, chính mình lại mang theo ngải tư cách đặc biệt vào tiểu hắc ốc, muốn tìm bằng được kẻ hạ đọc thủ phía sau màn năm đó, triệt để giải quyết ký sinh thú trong đầu Tư Diệu Tiền.

Cho dù hiện giờ dưới sự trợ giúp của Thanh Dương, ký sinh thú đã rơi vào trạng thái ngủ say, nhưng để tránh hậu họa, nhất là việc Tư Diệu Tiền không thể có bất luận dao động tình cảm việc ấy khiến hồng hồ tử không thể chịu đựng được. trong đầu Tư Diệu Tiền có tai hoạ ngầm này đã khiến hắn thập phần tức giận, càng miễn bàn tới chuyện vì để ký sinh thú ngủ say, hồng hồ tử sẽ không thể đùa giỡn Tư Diệu Tiền, nhìn y lộ ra đủ loại biểu tình. Từ đầu tính cách hồng hồ tử đã cực kỳ ác liệt, càng thích, lại càng muốn nhìn biểu tình quẫn bách của người kia, nếu không năm đó Tư Diệu Tiền cũng sẽ không nghĩ rằng mình chỉ là một món đồ chơi của hồng hồ tử.

Hồng hồ tử ném công việc cho thủ hạ, hồng hồ tử chạy tới tiểu hắc ốc tra tấn, bận rộn như vậy nên chỉ còn lại có phương diêu đang ôm nãi báo. Y bị thủ hạ hồng hồ tử an bài trong 1 khu phòng an tĩnh, chờ đến khi hoàn thành công việc trên tinh tế thì nhóm Tiền Hải đạo sẽ đưa y về nhà.

Ngoại trừ hồng hồ tử thì trong nhóm tinh tế hải tặc không ai biết được thân phận thật của Thanh Dương, đương nhiên trong đó bao gồm cả phương diêu. Tinh tế hải tặc chỉ biết lão Đại bọn họ có một nội ứng, bọn họ nghĩ đó là phương diêu; mà Thanh Dương thì lại nói với phương diêu rằng mình là một khế ước thú phi thường thông minh, hảo a, chính là thánh thú trong truyền thuyết.

Dù sao tại thế giới này có rất ít truyền thuyết về yêu tu, phương diêu cũng không nghi ngờ gì. Bất quá đến lúc y biết Thanh Dương là một thánh thú thì trong mắt y vẫn là toát ra thần sắc khó có thể tin: này ngốc manh bạch miêu, chính là thánh thú trong truyền thuyết?

Cho nên nói, lực sát thương bề ngoài là phi thường cường đại. Nhất là khi Thanh Dương ở trong phòng tắm tắm rửa (trong mắt phương diêu đó là đang nghịch nước), tiểu móng vuốt nộn nộn đặt trong nước, sàn phòng tắm bị hắn dẫm lên in hình 1 đám tiểu ấn nhỏ nhỏ.

nãi báo vừa tắm qua bộ lông xoã tung, bộ dáng thoạt nhìn liền mềm nhũn hảo ôm a, quả thực manh sát toàn bộ những kẻ nhung mao khống trên thế giới này! mấy năm nay Phương diêu đi theo Thẩm Á Thiên nên yêu thích cũng không tự chủ được mà bị ảnh hưởng, thấy bộ dáng mỹ báo xuất dục kia, tâm đều bị manh hóa!

Nhớ tới việc y sắp liên lạc với “ người nhà” trước khi bị bắt cóc, phương diêu cầm nắm tay, ánh mắt lộ ra thần sắc thống khổ.

Nãi báo nhảy lên trên vai phương diêu, vươn ra trảo điếm mềm nhũn vỗ lên trên mặt phương diêu, đồng thời dùng âm thanh nãi thanh nãi khí loại âm thanh có thể dung tâm can phương diêu thành một bãi nước nói: “Làm sao vậy? Sao lại có bộ dạng khổ đại cừu thâm a, không lẽ là ngươi không thể trở về nhà được? Vì sao ngươi lại có những biểu tình này? Người còn trẻ tuổi a, không cần thương tâm như vậy, nhân sinh còn dài như vậy, thời khắc tốt đẹp vẫn còn ở phí sau chờ đợi ngươi.”


Nãi báo vừa nói một bên còn thập phần kiêu ngạo mà ngang khởi cái cổ, nãi bạch nãi bạch, nhìn xem phương diêu hảo muốn vươn tay sờ một chút, rất đáng yêu! Nhất là nhìn tiểu mao non nớt trên mặt nãi báo cư nhiên có thể lộ ra biểu tình sâu không lường được, thật giống như một hài tử giả trang đại nhân vậy. Cho dù bây giờ trong lòng phương diêu đã rõ ràng nãi báo là thánh thú, tuổi có thể nhiều gấp y máy chục lần, bất quá y vẫn là không có biện pháp nghĩ nãi báo là 1 tồn tại cực kỳ cường đại, không thể không nói bề ngoài có lực sát thương thật sự quá lớn.

Phương diêu nhìn nãi báo, trong lòng thoải mái không ít, y nhẹ thán một hơi nói: “Kỳ thật có thể có tự do, không cần nhân nhượng vì lợi ích toàn cục rồi hầu hạ dưới gối người khác ta thật sự đã rất vui vẻ rồi. Chính là đôi khi, có thể trở về cũng chưa chắc đã là một chuyện tốt. ta cho rằng ta làm hết thảy đều là vi nhân loại, hy sinh cũng là không thể tránh được, chính là hiện tại…”

Y đưa tay sờ sờ mao nhung nhung trên đầu nãi báo, ánh mắt lộ ra thần sắc phức tạp: “Ta luyến tiếc.”

Thanh Dương mẫn cảm nhận thấy được tâm tình của phương diêu, dùng cái đuôi quét trong ngực y nói: “lựa chọn khó cả đôi đường sao? Kỳ thật ta cũng từng gặp quá.”

Nãi báo nhảy đến trên đầu phương diêu, dùng đầu lưỡi phấn hồng liếm liếm môi của mình, vươn ra tiểu móng phấn nộn vuốt đè lên đầu phương diêu nói: “Lúc ấy, hai lựa chọn vô luận là ta buông tha cái nào ta cũng đều sẽ hối hận, cho nên ta lựa chọn cái khiến ta ít hối hận hơn. Cho đến bây giờ khi nghĩ đến thứ mà ta từng buông tha kia, ta vẫn đau lòng, nhưng ta không hối hận, bởi vì nếu buông tha cái này, ta sẽ sống không nổi.”

Đại đạo môn cùng Dịch Trạch, cả 2 thứ Thanh Dương đều yêu. Nhưng cái gì quan trọng hơn, y lựa chọn Dịch Trạch, vĩnh viễn sẽ không thay đổi.

Đại đạo môn là quá khứ của y, mà Dịch Trạch là tương lai của y.

Phương diêu bế nãi báo từ trên đầu mình xuống, nhịn không được nhu nhu tlông mao mềm nhũn kia, trong lòng nhuyễn đến rối tinh rối mù. Ynắm tiểu móng vuốt nãi báo nói: “Nhìn bộ dáng ngươi như vâyj, thật không ngờ ngươi từng rối rắm qua a!”

“báo là không thể nhìn tướng mạo!” Thanh Dương dùng móng vuốt đẩy phương diêu ra, đừng sờ sờ nhu nhu nữa, Dịch Trạch sẽ ăn dấm!

“Báo?” Phương diêu điểm điểm chóp mũi nãi báo, “Ngươi này tiểu miêu còn dám tự xưng là báo?”

“Này! Ta là thánh thú, trời sinh chính là báo, hiện tại chính là ngụy trang thành bộ dáng miêu!” Thanh Dương thực phẫn nộ.

Phương diêu: “Vậy ngươi biến thành báo cho ta xem a.”


Thanh Dương nhếch lên cái đuôi uốn éo đầu: “diện mạo chân thực của ta mới không cho ngươi xem!”

cái đuôi kiều đến cao như vậy, tiểu chóp mũi hướng lên trời, một bộ dáng ngạo kiều ngốc manh, tâm phương diêu triệt nhũn hóa. Hắn đem nãi báo ôm vào trong ngực, nhẹ giọng nói: “Ngươi xem, mặc kệ như thế nào, ta cũng sẽ không để ngươi bị, vô luận…”

Y nói đến đây liền đình chỉ, giống như có bí mật gì. Thanh Dương đã sớm biết phương diêu có bí mật, nếu không cũng sẽ không từ một cái tù nhân lại chủ động biến thành 1 hacker có năng lực ngang với Tư Diệu Tiền. Bất quá y cảm giác được phương diêu có thiện ý với y, Thanh Dương quyết định tin tưởng phương diêu.

Một người một nãi báo thập phần vô tư tới vô tâm chơi nháo trong phòng,mệt thì đi ngủ, thời gian này hồng hồ tử đã đem ngải tư cách hành hạ như lột 1 tầng da, muốn hỏi ra bí mật cùng sở hữu của hắn.

Đích xác có một tổ chức như vậy, nhân số không nhiều lắm, cũng không tính là cường đại, nhưng mà hình như nó đã âm thầm đã khống chế rất nhiều người, nó có rất nhiều bí mật. Đáng tiếc ngải tư cách chỉ là một cái con rối, có rất nhiều thứ, so với hắn Thẩm Á Thiên còn biết nhiều hơn. Bất quá nghe nói Thẩm Á Thiên là một kẻ không quan tâm đến bất kỳ chuyện gì, thậm chí đến tính mạng của y chính y cũng xem nhẹ, mỗi một ngày đều giống như sống trong tận thế. Theo miêu tả của ngải tư cách, Thẩm Á Thiên giống như đang sống trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời, tận lực mà làm những việc y muốn làm.

Người như vậy, rất khó để lấy được bí mật từ miệng họ. Nếu dùng dụng cụ cùng dược vật xâm nhập đầu óc của y, Thẩm Á Thiên y sẽ lựa chọn phương thức tương đối quyết tuyệt để chống cự thẩm vấn.

Như vậy đi… Hồng hồ tử nhìn ngải tư cách cung khai về Thẩm Á Thiên nhìn lại phần tài liệu kia, gõ nhẹ 2 cái.

Thanh Dương và phương diêu đang vô tư chơi đùa thì bị hồng hồ tử dùng thủy bát tỉnh, kỳ thật bọn họ ngủ cũng không sâu, hơn nữa lấy thính lực của Thanh Dương, chỉ cần có người tiếp cận cửa phòng y nhất định có thể tỉnh lại. Nhưng mà hồng hồ tử lại có suy nghĩ không bình thường, càng là người hắn coi trọng thì hắn lại càng không đối đãi như bình thường. Thanh Dương là nãi báo kỳ dị hơn nữa phương diêu còn là hacker cao cấp tương đối hợp khẩu vị của hắn, vì thế khi hắn thông qua hồng ngoại tuyến cảm ứng biết hai người đều đang ngủ thì không dùng thông tấn khí đánh thức bọn họ, mà mở ra hệ thống mưa cứu hỏa trong phòng làm cho bọn họ tỉnh!

Nãi báo ướt đẫm đứng lên từ trên giường, nhìn sở thích ác liệt của hồng hồ tử thực không thể nhẫn nại thêm nữa! Y phải hảo hảo giáo huấn người này một chút, ít nhất phải đột trụi cái đầu hồng mao kia!

Phương diêu bị tưới đến giật mình một cái tỉnh dậy, y vội vàng mang theo nãi báo tiến phòng tắm tẩy trừ một chút, dùng hệ thống hong khô lông mao trên người nãi báo, lúc này mới đổi hảo quần áo rồi mới mở ra thông tấn khí, ôm nãi báo liên hệ cùng hồng hồ tử.

“Cư nhiên lại không liên hệ với ta ngay, các ngươi không sợ có việc gì gấp sao?” Hồng hồ tử nhìn phương diêu đang ôm nãi báo từ trên xuống dưới.


Phương diêu không kiêu ngạo không siểm nịnh trả lời: “Nếu thực sự có việc gấp, ngươi cũng sẽ không dùng loại phương thức đùa dai này để đánh thức chúng ta.”

Thời điểm Hồng hồ tử đánh giá phương diêu thì y cũng đang quan sát lại hồng hồ tử. Không thể không nói, so với con rối là ngải tư cách, hồng hồ tử mới chân chính là người lãnh đạo. Hắn tuy rằng tính cách ác liệt, nhưng ánh mắt giống như có thể nhìn thấu nhân tâm. Ở trước mặt hắn, phương diêu chỉ cảm thấy bí mật mà bản thân đang che dấu lập tức sẽ bộc lộ ra. Bất quá cũng may hắn cũng không làm bị hại đến bọn họ, bởi vậy sẽ y không chột dạ, nếu không hồng hồ tử đã sớm đem y vất vào tiểu hắc ốc.

Hồng hồ tử nhìn nãi báo bị phương diêu ôm vào trong ngực, khó khi có được lời khuyên nói: “ngươi tốt nhất không cần quá mức với tiếp cận với phì miêu này, nếu không 2 cánh tay ngươi đảm bảo sẽ sẽ bị người ta băm rụng.”

Phương diêu từ chối cho ý kiến, y chỉ nghĩ hồng hồ tử đang hù dọa y. Dù sao quan hệ của Thanh Dương với y thực hảo, trong cảm nhận của phương diêu, nãi báo làm sao có thể làm bị thương y.

Chính là mấy lời đó khiến Thanh Dương nhất thời tỉnh ngủ, y chỉ nghĩ bây giờ mình là báo tử nên y cũng không quan tâm đến những đụng chạm của phương diêu, nhưng còn có Dịch Trạch a! Thời gian cùng tiếp xúc với Dịch Trạch giúp Thanh Dương thập phần hiểu rõ cái gọi là ăn dấm trọng miệng Dịch Trạch là gì… Giống như Dịch Trạch ôm đại phì miêu kia, chính mình dù biết Dịch Trạch không có cái ý tưởng kia, cũng sẽ sinh khí!

Xa xa tại tinh cầu Dorset, tiếu phì miêu đã gầy hẳn một vòng, không tự chủ được sợ run cả người. Nha nha, tổng là toàn thân nó phát lạnh, mỗi lần cảm thấy như vậy nó đều không muốn ăn bất cứ cái gì, nó nhất định là bị bệnh nan y sắp chết /(ㄒoㄒ)/~~

Vì thế Thanh Dương nhanh chóng nhảy từ trên người phương diêu lên trên ghế, hạn chế tiếp xúc tối đa thân thể, đồng thời đặc biệt nghiêm túc nghiêm túc thảo luận cùng hồng hồ tử ở phía sau màn: “Ngải tư cách bị đưa đến nơi đó, đã hỏi được cái gì?”

“Miêu phải có bộ dáng của miêu a, ” tầm mắt hồng hồ tử thản nhiên đảo qua Thanh Dương 1 chút, 1 con mèo biểu tình ngốc manh lại cố tỏ ra nghiêm túc, “Ngươi chỉ cần ngốc hồ hồ hết ăn lại ngủ, khi nào đến nơi ta sẽ gọi.”

(╰_╯)#! Hồng hồ tử, kẻ này có sở thích ác liệt khiến người ta phải giận sôi gan a!

Kỳ thật hồng hồ tử chỉ nhắc nhở Thanh Dương rằng có một số việc không thể để cho phương diêu biết, nhưng mà phương pháp nhắc nhở của hắn có chút ác liệt mà thôi.

Thanh Dương cũng biết đạo lý này, nhưng y nghĩ có một số việc hẳn là nên để phương diêu biết. Người này có bí mật, vả lại trực giác nói cho Thanh Dương biết trên người Phương Diêu có bí mật, có lẽ đối với y và Dịch Trạch, người này sẽ có tác dụng rất lớn.

Y nhận ra phương diêu có bí mật, thời điểm y lựa chọn bảo hộ phương diêu, Thanh Dương đã quyết định tin tưởng. Dưới ám chỉ của Thanh dương, hồng hồ tử nhíu mày, quyết định tin tưởng trực giác của Thanh Dương, thăm dò phương diêu một chút.

Hồng hồ tử nói toàn bộ hiện trạng hiện nay của Ngải Tư cách, còn nói thêm: “Ta cho rằng cho dù Thẩm Á Thiên là thiên tài, thì y cũng không thể tự mình thiết kế ra hệ thống phòng ngự mạnh như vậy, thậm chí còn mạnh hơn sự phát triển của khoa học hiện đại hiện nay, như vậy sau lưng nhất định còn có tổ chức cực lớn ở phía sau. Bất quá kẻ này vô cùng kín miệng, bên phía ta chưa có cách nào moi được tin tức.”

Thanh Dương lại nghĩ tới kiện văn kiện của Thẩm Á Thiên đã xuất hiện trong video, có lẽ trong đoạn video đó vẫn còn ẩn chứa 1 câu chuyện thực bi thương.


Mà chuyện này nhất định là có liên quan tới Dịch trạch.

Thời gian không còn nhiều, y cần nhanh chóng tìm ra chân tướng rồi trở lại bên người Dịch Trạch. Thanh Dương ẩn ẩn cảm giác được rằng, nếu có chuyện quan trọng phát sinh mà y không ở bên cạnh an ủi Dịch Trạch thì chỉ sợ chuyện sau này sẽ càng thêm gian nan.

Cần phải làm Thẩm Á Thiên mở miệng nhanh 1 chút!

Bất quá đối với 1 kẻ hờ hững với tất cả mọi thứ, rốt cuộc cái gì mới là nhược điểm của hắn.

Phương diêu thấy hồng hồ tử cùng nãi báo mao nhung nhung đều lâm vào trầm tư, cho dù đây chỉ là 1 biểu tình vô cùng bình thường nhưng thấy 1 người 1 miêu có biểu tình giống nhau thì vẫn thấy nơi này vô cùng quỷ dị a, bất quá phương diêu vẫn là quơ quơ đầu nói ra ý kiến của mình: “có lẽ ta có biện pháp khiến Thẩm Á Thiên mở miệng, đối với hắn mà nói, có một việc, so thế giới bị hủy diệt còn đáng sợ hơn.”



Lúc này trong 1 nhà trọ, sắc mặt Trình Khang trắng bệch, Dịch Trạch đã tra hỏi y vài ngày rồi. Không nghiêm hình tra tấn cũng không dùng lời nói tìm ra sơ hở, hắn chỉ lẳng lặng đứng nhìn y, dùng ánh mắt giống y như đúc nguyên khải để nhìn y.

Rất nhiều năm trước, khi nguyên khải biết đứa con độc nhất của mình mất tích cũng đã nhìn y y như vậy.

Trình Khải Á nắm chặt tay Trình Khang, hắn phải cảm tạ Dịch Trạch đã không dùng những thủ đoạn hèn hạ để bức bách Trình Khang, nhưng hiện giờ đồng dạng nội tâm hắn cũng phải chịu dày vò như người kia. Nhưng hắn cũng muốn biết chân tướng năm đó, hắn cũng không hy vọng người mình yêu lại là người từng hãm hại chính mình.

Bởi vậy cái gì hắn cũng đều không làm, hắn chỉ cầm thật chặt tay Trình Khang, không nói gì, chỉ kiên định đứng bên cạnh người này.

Nhưng mà giờ Dịch Trạch không chờ thêm được rồi, đương hắn đoán được khả năng kẻ đứng phía sau màn là đổng gia, mẫu thân của mình có khả năng nằm trong kế hoạch “Phệ thiên”, mà điều đó…hắn khó có thể thừa nhận. Trình Khang càng thêm trầm mặc, hắn càng vô pháp tiếp thu. Nếu năm đó thật sự chính mẫu thân của hắn đem hắn tự tay đẩy vào địa ngục, như vậy cái hắn gọi là báo thù, có phải hay không lại cực kỳ buồn cười như thế?

Hắn sẽ không để cho Trình Khang trốn tránh, cũng không để cho mình trốn tránh. Vô luận chân tướng có bao nhiêu tàn nhẫn, hắn cũng phải đối mặt.

Dịch Trạch biết mình là một người có nhiều mặt hắc ám, còn Thanh Dương thì không phải như vậy. ánh mắt nãi báo tinh thuần như vậy nên hắn không muốn làm những việc khiến mình biến thành kẻ không xứng đáng với Thanh Dương, bởi vậy cho dù trong lòng hắn khó chịu như thế nào, cho dù lòng hắn đau như dao cắt, hắn vẫn muốn đối mặt với chân tướng.

Thanh Dương, chừng nào thì ngươi trở về, ta rất nhớ ngươi a.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận