Tình Nào Sâu Như Tình Đầu


Cánh cửa được anh đỡ lấy, cơ thể cứng đờ của Hứa Ý Nùng cũng giãn ra vì đã được an toàn, cô nói một câu “Cảm ơn” rồi bước vào phòng họp dưới cánh tay anh.

Vương Kiêu Kỳ yên tĩnh theo sát sau cô.

Hứa Ý Nùng ngồi vào chỗ, nhiệt độ trong và ngoài quá khác nhau làm mũi cô bắt đầu ngứa, dần dần thật sự có cảm giác muốn hắt xì.

Cô thuận tay rút hai tờ giấy bên góc phải bàn, che mũi lại, vừa quay sang đã hắt xì mấy cái, cảm giác khăn giấy mềm mại lạ thường, cô cầm lên nhìn mới nhớ ra mình đã dùng hết khăn giấy rồi, tờ trong tay không phải của cô.

Cô lại nhìn hộp giấy trên bàn, trên đó viết:
Giấy ăn mềm mại quý tộc, nói tạm biệt với cái mũi đỏ ửng.

“Giấy này ở đâu ra thế.” Bấy giờ trong tổ họ chỉ còn cô với Tả Sướng, cô hỏi.

Tả Sướng đang làm việc, chỉ liếc mắt nhìn qua: “Không biết, vừa nãy tôi cũng đi vệ sinh.”
“Mấy người khác đâu?”
“Có người về văn phòng lấy tài liệu, có người qua phòng trà nước rồi.”
Hộp khăn giấy không biết từ đâu ra này khiến Hứa Ý Nùng trầm mặc, cô lại nhìn sang bàn đối diện thấy cũng có một hộp giấy màu sắc y chang, vật tư hậu cần của bên B đều là tự chuẩn bị, bên A không liên quan, chẳng nhẽ vừa nãy họ nhìn thấy cô hết giấy nên tiện tay đưa? Tốt bụng thế luôn?
Bấy giờ Tả Sướng bỗng kêu một tiếng cắt ngang suy nghĩ của cô: “Ây da chết rồi.”
Ngay sau đó, cô ta ảo não che mặt, khẽ kêu: “Hỏng thật rồi.”
Hứa Ý Nùng nghiêng người sang hỏi làm sao.

Cô gái vô cùng sốt ruột: “Vừa nãy trong lúc bảo trì hệ thống BOM như mọi ngày, tôi bất cẩn xóa hết các linh kiện của hệ thống nhiên liệu rồi, lúc ấy không để ý còn ấn nhầm ctrl S, đến lúc phát hiện ra thì đã không khôi phục được nữa rồi.”
Mấy số liệu này không chỉ là nội dung công việc cả ngày của cô ta, còn là thành quả cố gắng trong suốt một tháng trời, ngày mai bộ phận nhẹ lượng hóa cần BOM bản mới nhất, dù hôm nay cô ta có tăng ca làm thâu đêm cũng không bù lại được.

Làm chậm tiến độ sẽ bị trừ công, cô ta tự trách mình tay hư lại còn ngu ngốc chết mất.

Kiểu xóa nhầm này Hứa Ý Nùng cũng từng gặp trong lúc làm việc, cô đứng dậy đi đến bên cạnh Tả Sướng, nói: “Đâu, để tôi xem xem nào.”
Tả Sướng lập tức nhường chỗ cho cô, Hứa Ý Nùng ngồi xuống xem xét máy tính cô ta, đúng là bị xóa sạch không tìm lại được, cô thử mấy cách từng dùng ở bên Nhật mà có vẻ cũng không thay đổi được gì.

Bên tai cô vẫn vang lên tiếng tự trách của Tả Sướng, cô ta thấy Hứa Ý Nùng cũng không làm gì được thì càng nóng nảy, không đợi cô nói gì đã nhìn sang phía đối diện, hơi nức nở cầu cứu: “Quản lý Vương…”
Câu này nghe vừa oan ức vừa âm ẩm chút đáng thương, cùng là con gái mà Hứa Ý Nùng nghe còn thấy mềm lòng.

Ừm thì một lát sau quản lý Vương thương hương tiếc ngọc đã tới, cô gái vội nói rõ tiền căn hậu quả với anh, Hứa Ý Nùng nghe họ nói chuyện anh một câu tôi một câu, vừa định nhường chỗ thì bị hơi thở của anh bao vây kín kẻ, cô cứng cả người.

Chẳng phải vẫn đang nghe cô gái nói chuyện à? Anh cúi người xuống sát bên cô từ bao giờ vậy?
Hơi thở của anh gần trong gang tấc, như lướt qua má trái cô, mà người phía sau như dán vào tai cô rồi nói chuyện, hơi thở vờn quanh.

“Ừm, để tôi xem xem.”
Bây giờ Hứa Ý Nùng chỉ cách Vương Kiêu Kỳ một cánh tay phải, nhờ động tác cúi xuống tìm tòi, cô có thể nhìn thấy cả góc nghiêng lẫn cần cổ anh, làn da trắng đến phát sáng khiến người ta không phân biệt được đấy là màu da nguyên bản của anh hay là hiệu quả sau khi ánh sáng màn hình chiếu lên.

Vương Kiêu Kỳ đặt tay phải lên chuột, nhanh tay vừa di vừa ấn, tay trái vòng qua đầu vai cô mà đặt lên bàn phím máy tính, đầu ngón tay anh linh hoạt gõ phím ngay dưới mí mắt cô.

Một cửa sổ nảy ra, là những số hiệu Hứa Ý Nùng không hiểu, từ trên xuống dưới hiện ra không hề gián đoạn, mà Tả Sướng vốn ở bên cạnh anh cũng sấn lại gần, dựa sát vào người anh rồi hỏi: “Cái gì đây?”
Anh không đáp mà chỉ cúi người thấp hơn chút nữa, một tay bắt đầu mã hóa số liệu, tốc độ nhanh đến mức Hứa Ý Nùng không nhìn rõ, đến khi quay lại nhìn màn hình lần nữa, trên đó đã hiện ra thêm mấy hàng chữ, mà lúc làm việc trông anh vừa chăm chú vừa nghiêm túc, vô hình trung kéo hai người gần nhau hơn.

Rõ ràng chỉ là đứng bên cạnh, nhưng Hứa Ý Nùng cảm giác cả người mình như đang được anh ôm lấy, còn mùi thuốc lá trên người anh cũng ngày càng nồng đậm, một ngày anh hút bao nhiêu điếu vậy?
Cô vừa định lui ra nhường cho anh không gian hoạt động thoải mái hơn, anh đã nói: “Xong rồi.”
Xong rồi? Cô chớp chớp mắt mấy cái.

“Cô xem thử, đây có phải thứ cô cần không?” Anh đứng thẳng dậy hỏi Tả Sướng.

Tả Sướng lại xích lại gần thêm một chút, anh lui mấy bước nhường chỗ cho cô ta, trước sau vẫn duy trì khoảng cách nhưng lại đụng phải Hứa Ý Nùng.

Tả Sướng nhìn thử, nhất thời hai mắt phát sáng: “Đúng rồi, chính là nó.” Trông bộ dạng như cảm động rơi nước mắt vì được cứu vớt, “Anh giúp tôi một việc lớn rồi đó, cảm ơn quản lý Vương nha!”
Vương Kiêu Kỳ nhẹ nhàng nói: “Chuyện nhỏ.”
Đến khi Tả Sướng lùi ra, Hứa Ý Nùng mới thoải mái thư giãn gân cốt, vừa nãy cô ngồi cứng hết cả người, mà giờ Tả Sướng đã hóa thân thành cô nàng u mê, ánh mắt nhìn Vương Kiêu Kỳ long lanh lấp lánh.


“Còn vấn đề gì không?” Vương Kiêu Kỳ hỏi Tả Sướng vẫn cứ nhìn mình chằm chằm.

Cô ta lắc đầu: “Hết rồi hết rồi.”
Anh xoay người rời đi.

“Quản lý Vương!” Tả Sướng lại gọi anh lại.

Vương Kiêu Kỳ quay đầu.

“Anh giúp tôi một việc lớn như này, tôi mời anh…” Tả Sướng lại sửa lời ngay lập tức, “Tôi mời mọi người uống cà phê nhé, mọi người thích vị gì?”
Hứa Ý Nùng lại ngước mắt lên, mặt không đổi sắc hết nhìn cô ta lại nhìn sang anh.

Nhưng có người không cảm kích, chỉ nói: “Cảm ơn, không cần đâu.”
Không chờ Tả Sướng nói tiếp, anh đã rời đi, khiến cô gái hơi thất vọng.

Lúc rời khỏi chỗ cô ta, Hứa Ý Nùng còn thuận miệng nhắc nhở một câu: “Họ là bên B, lấy tiền của chúng ta thì phải làm việc cho chúng ta, vừa nãy cô đã cảm ơn anh ta rồi, không việc gì phải lo lắng nữa.”
Tả Sướng gật đầu: “Tôi biết rồi, nhưng nếu không tìm lại được mấy thứ này thì công việc hồi trước của tôi đổ sông đổ biển hết, tôi thấy về tình hay về lý tôi cũng nên cảm ơn quản lý Vương.”
Nhưng suy nghĩ trong lòng cô gái vẫn không thoát khỏi tầm mắt của Hứa Ý Nùng, cô chỉ cười nói: “Ừ, làm việc đi.”
Tả Sướng đáp lời rồi uể oải làm việc tiếp, còn trộm nhìn phía đối diện vài lần, khuôn mặt cũng bất giác đỏ đến tận mang tai.

Sau đó, Hứa Ý Nùng lại nhận được tin nhắn Vu Tranh gửi qua mạng công ty.

[Cô vào phòng làm việc của tôi một lát]
Mấy phút sau, Hứa Ý Nùng đứng trước cửa phòng làm việc của Vu Tranh, cô gõ cửa: “Vu tổng.”
Ánh mắt Vu Tranh chuyển từ màn hình máy tính sang người cô: “Vào đi.”
Cô bước vào.

“Đóng cửa lại.”
Cô đóng cửa lại.

Anh lấy lại tiếp tục cúi đầu ký tài liệu: “Cuối tuần có một hội nghị thượng đỉnh về xe hơi ở thành phố H, mấy tổ khác đều từng tham gia, lần này tổ 3 của cô đi cùng tôi.”
Lông mày cô hơi nhúc nhích, món này cô cũng thích, mấy hội nghị kiểu này ở Nhật Bản cô cũng tham gia không ít nhưng đây là lần đầu tiên tham gia trong nước.

Anh ta tình nguyện đưa cô đi cùng chứng tỏ dự án của Sato không làm anh ta có thành kiến với cô, nhưng chuyện này không đến mức phải đóng cửa mới nói, chắc chắn là phải có chuyện khác.

Cô gật đầu trước: “Được.” Rồi hỏi, “Địa điểm là ở đâu, mấy giờ bắt đầu, tôi sẽ sắp xếp phương tiện và chỗ ở.”
Vu Tranh nói cho cô thời gian và địa điểm rồi rời mắt khỏi tài liệu, ngước mắt lên nhìn cô, Hứa Ý Nùng hiểu rõ, đây chắc chắn không phải ánh mắt khen cô làm việc linh động.

Quả nhiên, Vu Tranh gấp tài liệu trong tay lại: “Đánh giá theo thị trường trước mắt, xe hơi nhiên liệu truyền thống đã tiến vào giai đoạn “bão hòa”, bây giờ quốc gia ngày càng coi trọng vấn đề bảo vệ môi trường, những nhiên liệu hóa thạch truyền thống dễ gây ô nhiễm môi trường sẽ từ từ bị đào thải, từ đó đẩy mạnh sự phát triển của xe hơi nhiên liệu mới.

Bây giờ loại xe hơi nhiên liệu mới có kỹ thuật phát triển và bảo vệ môi trường nhất là xe hơi thuần điện, nhưng bình ắc quy của chúng có hạn sử dụng ngắn, khối lượng lưu trữ cũng nhỏ, thành ra nhược điểm chạy được quãng đường ngắn cũng là điều hiển nhiên.

Thế nên hiện giờ, lợi thế của xe hơi chạy bằng khí khá rõ ràng.

Trước mắt, trong những nhãn hiệu J3 đã có hai mẫu xe thành hình, mà công ty TX cũ của cô bên Nhật Bản cũng đã cho ra đời dòng xe chạy bằng nhiên liệu hydro đầu tiên, có nghĩa là chẳng mấy chốc, xe hơi chạy bằng nhiên liệu hydro sẽ tạo ra xu hướng phát triển mới trong ngành.” Giọng điệu anh ta chậm lại, “Hội nghị thượng đỉnh về xe hơi này trước nay đều là sự kiện có quy mô lớn nhất trong nước, là buổi giao lưu mang tính kỹ thuật nhất, khách mời toàn là nhân tài top đầu trong và ngoài nước, lần nào TX cũng nằm trong danh sách khách mời, nhưng năm nay không mời tổng bộ Trung Quốc mà mời tổng bộ Nhật Bản.”
Nói đến đây, Hứa Ý Nùng đã hiểu đại khái, ngoài thương hiệu cốt lõi được đại chúng biết đến, TX còn có nhiều dòng xe hơi nổi tiếng trên thị trường, không chỉ là con rồng dẫn đầu trong các công ty xe hơi châu Á, mà còn mấy lần trở thành công ty có lượng tiêu thụ xe hơi cao nhất thế giới.

Việc sản xuất ra xe hơi chạy bằng nhiên liệu hydro khiến nó trở thành một động lực thúc đẩy công nghiệp xe hơi phát triển, trở thành tấm gương cho cả ngành học tập.

Mà mấy năm nay, tuy sản phẩm xe hơi trong nước cũng có phát triển, cũng có thể sánh vai với các thương hiệu khác trên thị trường, nhưng vì bắt đầu muộn, xe hơi trong nước không kịp chiếm tỉ suất thị trường như JV, càng không thể đọ với công ty xe hơi đã có thâm niên trong ngành như TX.

Thế nên, được gặp mặt giao lưu với cao tầng của TX để kiếm thêm kinh nghiệm là cơ hội khó có được với tất cả mọi người, nhất là với một công ty đang tiến vào thời kỳ phát triển mấu chốt như Trục Ảnh, may mắn thì sau lần này còn có thể hợp với với TX.

Vu Tranh hơi thay đổi tư thế: “Nghe nói lần này CTO của công ty TX sẽ đến, một chuyên gia xuất thân từ tổ BOM, là một bị tiền bối vô cùng tài năng.”
(CTO: giám đốc công nghệ)

Anh ta nói đến đủ thì dừng, đương nhiên Hứa Ý Nùng nghe hiểu, hôm hội nghị sẽ có rất nhiều đồng nghiệp, chưa chắc anh ta đã có cơ hội tiếp cận cao tầng của tổng bộ TX nên muốn đột phá từ chỗ cô.

Bảo sao tự dưng anh ta lại tốt tính đưa cô đi tham dự hội nghị, đều là quy tắc văn phòng, làm theo nhu cầu mà thôi.

Nhưng cô chỉ nói: “Người ta là lãnh đạo cấp cao, tuy trước đây lúc ở tổng bộ tôi không quá thân thiết với ông ấy, chỉ mới gặp qua vài lần, nhưng tôi có quen biết với trợ lý của ông ấy, tôi có thể đi xác nhận thông tin trước.” Cô thật sự có cách, nhưng cô tuyệt đối sẽ không làm những việc không chắc chắn, trước khi xác định sẽ không chém gió.

Vu Tranh gật đầu: “Được, thế cô đi xác nhận trước đi.”
“Vâng.”
Hứa Ý Nùng yên lặng lui ra ngoài.

Cô vừa quay lại văn phòng đã lập tức liên lạc với đồng nghiệp cũ, kiểu hoạt động giao lưu như này khác với đàm phán thương nghiệp, bình thường sẽ không bảo mật hành trình.

Quả nhiên cô đã nhanh chóng xác nhận được CTO của TX sẽ tham dự hội nghị thượng đỉnh lần này, thậm chí còn đi điều tra cơ sở bên thành phố H nên tối nay đã đến thành phố H trước rồi.

Cô lại hỏi đồng nghiệp cũ xem nếu tiện thì có thể sắp xếp một buổi gặp mặt không, chỉ là giao lưu chào hỏi bình thường, sẽ không quấy rầy quá lâu.

Bên đó bảo cô chờ một lát, không bao lâu sau đã đáp: [Được, nhưng lịch trình đã xếp kín rồi, chỉ còn hai tiếng vào chiều mai thôi.]
Hứa Ý Nùng lập tức chuyển tin sang cho Vu Tranh, anh ta cũng đáp ngay.

[Đặt hai vé máy bay sáng mai, chúng ta sang trước, mấy người khác thì tối mai đến nơi theo kế hoạch.]
Hứa Ý Nùng đang gõ được, anh ta lại bổ sung một câu: [Tôi cần một phiên dịch.]
Cô nhìn tin nhắn này thì không khỏi bật cười, đây là đang giải thích à? Dù anh ta không nói đặt hai vé cô cũng sẽ hỏi có cần cô đi cùng giúp anh ấy phiên dịch không.

Cô lập tức đi đặt vé máy bay, lại nhận ra thời gian cần đặt đã hết vé, cô hỏi ý kiến Vu Tranh rồi chỉ đành đặt vé tàu cao tốc, như này thời gian đi đường sẽ lâu hơn máy bay một chút, xem ra ngày mai phải dậy sớm hơn chút.

Duỗi tay lấy cốc nước định uống cô mới nhận ra đã hết nước, lúc đứng dậy đi đến phòng trà nước cô mới nhận ra không biết Tả Sướng đã ôm máy tính sang phía đối diện ngồi bên cạnh Vương Kiêu Kỳ từ bao giờ, hình như đang thỉnh giáo gì đó.

Không biết có phải vì cảm nhận được ánh mắt của cô không, anh đột ngột ngước mắt lên, Hứa Ý Nùng vội dời mắt sang hướng khác đi thẳng ra cửa, còn bất cẩn đụng phải góc bàn, rõ ràng mũi chân đau muốn chết nhưng vẫn ngẩng cao đầu đi giày cao gót lộp cộp ra ngoài.

Ra đến ngoài cửa, cô mới đứng dựa vào tường, ngồi sụp cả người xuống.

AAA! Vừa nãy suýt thì đạp gãy cả chân, đau chết cô mất!

Sáng sớm hôm sau, Hứa Ý Nùng gặp Vu Tranh ở ga tàu cao tốc, anh ta đến trước cô.

“Vu tổng.” Kiểm tra an ninh xong, cô kéo hành lý đi tới.

Vu Tranh: “Ăn sáng chưa?”
“Ăn rồi.”
Anh ta gật đầu: “Đi thôi.”
Hứa Ý Nùng đi theo sau anh ta, nhận ra ngoài cặp tài liệu thì anh ta chỉ xách một cái túi giấy, so sánh với nhau thì cái vali nhỏ của cô đúng là rất phiền toái, quả nhiên đàn ông ra ngoài chỉ cần mang một bộ đồ để thay là được.

Hứa Ý Nùng đi sau lưng anh ta một lát, nhận ra hướng họ đi ngược lại cổng soát vé, cô gọi một tiếng: “Vu tổng?”
Anh ta không hề dừng bước: “Tôi vẫn chưa ăn sáng.”
“…”
Hứa Ý Nùng nhận ra mình tính thiếu, cô sắp xếp gọn gàng từ phương tiện đi lại đến khách sạn, chỉ không tính đến bữa sáng cho lãnh đạo.

Vu Tranh vừa quay đầu đã thấy biểu cảm suy tư của cô, anh ta bước chậm lại, như đang nói chuyện phiếm với cô: “Buổi sáng hơi vội, còn phải đưa con đi học, chỉ kịp cho bé nó ăn no chứ không lo được cho mình.”
Đương nhiên Hứa Ý Nùng biết nhà có trẻ nhỏ buổi sáng sẽ bận rộn đến mức nào, bạn nhỏ Kỷ Nhạc Du chính là một ví dụ sống sờ sờ.

Nhưng cô thấy lạ là, đưa con đi học chẳng phải chuyện hai vợ chồng thay phiên nhau làm ư, như anh chị họ của cô vậy, nhưng trông thế này có vẻ là anh ấy làm cả mọi chuyện? Thế thì có trách nhiệm phết nhỉ.

“Biết sớm tôi đã mang cho anh một phần bữa sáng rồi.” Hứa Ý Nùng lẩm bẩm rồi vào một cửa hàng tiện lợi với anh ta.


Anh ta nói tiếp: “Không cần, dù sao cũng có nơi có thời gian mua đồ ăn.”
Vu Tranh bắt đầu chọn đồ ở khu đồ ăn nhanh, Hứa Ý Nùng nhìn anh ta do dự không quyết nên đề cử món cơm nắm gà sốt trứng muối: “Tôi thấy món này khá ngon đấy.”
“Vậy sao?” Anh ta nhìn cô.

“Đúng vậy.”
Thế là anh ta cầm lấy, lại lấy thêm một chai nước cam, lúc thanh toán Hứa Ý Nùng đứng cạnh anh ta, cô nói với nhân viên: “Cho tôi thêm một cốc cold brew nữa nhé.”
“Loại đá đúng không ạ?”
“Đúng vậy.” Cô rút điện thoại ra quét mã, “Tính chung mấy món vừa nãy luôn.”
Vu Tranh lại nhìn cô, Hứa Ý Nùng nhìn lại, cười xán lạn nói: “Không đáng bao nhiêu đâu Vu tổng.”
“Cảm ơn.”
“Lãnh đạo khách sáo quá.”
Cơm nắm được làm nóng, cold brew của Hứa Ý Nùng đến trước, cô nhìn người xếp hàng ngày càng đông nên lui ra chỗ nghỉ cạnh cửa.

Cô đặt cốc cà phê lên bàn, mở nắp ra một tay khuấy khuấy đảo đảo, tay còn lại chống eo đứng đó, rồi cũng không dùng ống hút mà trực tiếp nâng cốc lên uống luôn.

Vu Tranh vừa quay đầu lại đã thấy cảnh này, bên người là những bóng người dao động, mà ngoài cửa sổ thủy tinh sau lưng cô là dòng người qua lại trong ga tàu, rõ ràng chỉ là động tác uống cà phê bình thường nhưng đặt trên người cô lại có cảm giác độc đáo lạ thường, dường như trong một khoảnh khắc, mọi thứ xung quanh đều trở thành phông nền.

Mấy phút sau, anh ta nhận cơm nắm nhân viên phục vụ đưa cho, đi về phía cô.

“Xong rồi à?” Cô cầm cốc cà phê hỏi.

“Ừm.” Sau khi lại gần, Vu Tranh nhận ra hôm nay cô đánh son màu đỏ tươi hoa hồng, từ lần đầu tiên gặp cô vào làm ở Trục Ảnh, trong ấn tượng của anh ta cô luôn trang điểm đậm, chắc là vì người cũng như tên, thích đậm nhỉ*.

Lúc làm việc cô ít khi nói cười, lại trang điểm thành như này, khiến cảm quan thị giác cho người ta cảm giác rất có tính công kích, có một sự trưởng thành không hợp với tuổi cô.

(*Nùng trong tên nữ chính cũng có nghĩa là đậm.)
Lúc ra khỏi cửa hàng tiện lợi, anh ta hỏi một câu: “Cô nhiêu tuổi nhỉ?”
Hứa Ý Nùng tưởng mình nghe nhầm, lại thấy anh nói: “27? 28? Hay là…”
Hứa Ý Nùng: “28.”
Vu Tranh bật cười một tiếng: “Vẫn là cô gái nhỏ.”
Hứa Ý Nùng muốn phản bác gì đó, nhưng anh ta đã cắn một miếng cơm nắm, quả nhiên rất nhiều sốt, bắn thẳng lên mặt anh ta luôn.

Hứa Ý Nùng không nhịn được cười thành tiếng.

Khi ấy Vu Tranh vô thức nghiêng người ra sau, thế nên quần áo anh ta may mắn thoát nạn, nhưng trên mặt thì rất buồn cười.

Nghe thấy tiếng cười, anh ta quay lại nhìn Hứa Ý Nùng vẫn đang đứng tại chỗ.

Cô lập tức thu lại nụ cười, chạy nhanh ra trước rút mấy tờ giấy ướt trong túi ra đưa cho anh ta: “Vu tổng, lau trước đi đã.”
Vu Tranh nhận lấy rồi lau mấy cái trên mặt, một hương thơm nhàn nhạt lập tức bay vào mũi, cũng khá dễ ngửi.

“Trên mặt còn gì không?” Lau xong, anh ta hỏi cô.

Hứa Ý Nùng nghẹn cười: “Hết rồi.” Rồi lại đưa cho anh ta thêm mấy tờ giấy, “Lau cả tay nữa đi sếp, đồ đạc tôi cầm cho anh.”
Cô lấy nắm cơm khỏi tay anh ta, đầu ngón tay dính hơi lạnh từ cốc cold brew trượt qua mu bàn tay anh ta.

Vu Tranh vừa lau tay vừa đánh giá: “Cửa hàng tiện lợi này làm ăn rất thành thật, cơm nắm cho nhiều nhân thế này.”
“Thế nên sau này ăn uống phải ăn chậm nhai kỹ, không được nói chuyện linh tinh.” Hứa Ý Nùng tiếp lời, đợi anh ta lau tay xong thì trả lại cơm nắm cho anh ta.

Vu Tranh cong môi nhận lấy nắm cơm, không nói gì nữa, chỉ cúi đầu cắn mấy miếng cho hết.

Lúc hai người bước đến cổng soát vé, Hứa Ý Nùng đã thấy có mấy người đứng xếp hàng ở đó.

Bỗng dưng bước chân cô ngừng lại, ánh mắt rơi vào một điểm phía trước.

Trong dòng người nhộn nhịp, có một bóng dáng cao ráo rất bắt mắt, anh mặc một bộ đồ thể thao tối màu, vắt tai nghe chạy bộ lên cổ, đeo một chiếc balo nhẹ nhàng trên lưng.

Thân thể cao ráo của anh đứng cuối hàng, hai tay tùy tiện đút vào túi quần, đang lắng nghe người bên cạnh nói chuyện, thỉnh thoảng cũng mở miệng phụ họa vài câu, còn thường xuyên liếc nhìn màn hình thời gian phía trên cổng soát vé.

Có người tranh thủ lợi dụng sơ hở để chen hàng, anh cũng không để ý, cứ kệ cho người ta đi.

Khi đến gần, Hứa Ý Nùng nhìn thông tin trên màn hình lại nhìn vé điện tử trong điện thoại mình, đối chiếu ba lần mới nhận ra mình đi đúng cổng này.

Trong lòng cô hơi chột dạ, gì vậy chứ, trùng hợp thế luôn?

“Vu tổng?” Bên kia lên tiếng trước, đúng là người đàn ông bên cạnh anh, trông tuổi tác có vẻ ngang với Vu Tranh.

Vu Tranh cũng nhanh chân lên đón: “Cao tổng.”
Hai người bắt tay chào hỏi.

“Hai người cũng tham gia hội nghị thượng đỉnh về xe hơi lần này à?” Vị Cao tổng ấy lơ đãng nhìn lướt qua Hứa Ý Nùng sau lưng Vu Tranh.

Vu Tranh gật đầu: “Hai người cũng vậy?”
“Đúng thế.”
Bóng dáng ấy cũng bước theo đến đây, chào hỏi theo bọn họ: “Vu tổng, tổ trưởng Hứa.”
“Vị tổ trưởng Hứa này là?” Vì xưng hô này, Cao tổng bắt đầu coi trọng Hứa Ý Nùng.

Hứa Ý Nùng vừa định giải thích, Vu Tranh đã nhanh hơn cô một bước, nói giúp cô: “Kỹ sư chủ quản tổ BOM mới tới của chúng tôi, Hứa Ý Nùng, đang đảm nhiệm dự án mẫu xe S của công ty tôi, nhờ dự án này mà gần đây cũng tiếp xúc không ít với quản lý Vương.”
Cao tổng liếc nhìn ra sau: “Ồ?”
Vu Tranh lại giới thiệu cho Hứa Ý Nùng: “Vị này là Cao tổng, VP* của Nhất Duy.”
*VP: Vice President – phó chủ tịch.

Hứa Ý Nùng bước lên trước bắt tay: “Xin chào Cao tổng, rất vui được gặp anh.”
Vị Cao tổng này cũng ga lăng duỗi tay khẽ chạm vào tay cô, cười nói: “Chẳng trách ngành tôi mãi chẳng có mỹ nữ nào, thì ra là đi chế xe hết rồi.”
Hứa Ý Nùng cũng cười, dùng động tác vuốt tóc con ra sau tai để bỏ qua chủ đề này.

Đề tài quay lại chuyện chính, lại trở thành cuộc trò chuyện giữa các lãnh đạo, Hứa Ý Nùng đứng cạnh Vu Tranh thỉnh thoảng lại uống một ngụm cà phê, cứ cảm giác có một ánh mắt nhìn mình, nhưng ngước mắt lên tìm kiếm lại không thấy dấu vết gì.

Cứ thế qua lại mấy lần, cuối cùng Vương Kiêu Kỳ cũng rời mắt, ánh mắt hai người đụng nhau, anh bỗng cụp mắt xuống như dừng ở cằm cô, đột nhiên, khóe môi anh như cong lên rồi lại cúi đầu xem điện thoại tiếp.

Hai vị lãnh đạo vẫn đang nói chuyện, Hứa Ý Nùng thấy nụ cười như có như không của Vương Kiêu Kỳ thật khó hiểu, cô lại đứng đó một lúc.

Rồi như bỗng nhận ra điều gì, cô nghiêng người đi, bật camera điện thoại soi lên mặt mình, quả nhiên khóe môi cô còn lưu vệt cà phê nhàn nhạt.

Cô vội lấy giấy trong túi ra lau, lau sạch vết bẩn thì màu son cũng nhạt bớt, cô lại lấy son trong túi ra dặm lại, nghĩ ngợi một lát rồi thu tay lại.

Lúc quay lại, cô bất giác liếc nhìn phía đối diện một cái.

Người ấy vẫn cứ đứng xem điện thoại sau lưng lãnh đạo như một thiếu niên nghiện mạng vậy, đương nhiên không nhìn thấy động tác nhỏ của cô.

Một lát sau bắt đầu soát vé, cuộc đối thoại của hai vị lãnh đạo bị bỏ ngỏ, soát vé xong mọi người đi vào theo trật tự, lúc xuống lầu không có thang máy, Hứa Ý Nùng xách vali đi giày cao gót trông hơi gắng sức, mới đi được mấy bước đã thấy trên tay thoáng nhẹ hơn, cô liếc nhìn, thì ra là Vu Tranh.

Anh ta giúp cô xách hành lý: “Để tôi, cô xuống dưới đợi tôi.”
“Cảm ơn.”
“Đừng khách sáo.”
Ai ngờ họ vừa bước vào toa tàu hạng nhất, hai người Vương Kiêu Kỳ cũng bước vào theo ngay sau, trông vị Cao tổng kia rất bất ngờ.

“Trùng hợp thật nhỉ Vu tổng.”
Vu tổng cũng cười cười: “Đúng vậy.”
Hứa Ý Nùng còn đang đi trước tìm chỗ, vị Cao tổng kia tìm thấy chỗ rồi ngồi xuống trước, anh ta giơ tay lên mời Vu Tranh ngồi cùng mình: “Chẳng mấy khi có cơ hội như này, mình ngồi với nhau nói chuyện thêm một lát đi.” Rồi lại chỉ Vương Kiêu Kỳ: “Kiêu Kỳ, chẳng phải gần đây cậu có việc với tổ trưởng Hứa sao? Vừa hay hai người ngồi giao lưu với nhau đi.”
Hứa Ý Nùng vừa nghe vậy thì quay phắt đầu lại, suýt thì trẹo cổ.

Cô thấy Vu Tranh đã bị Cao tổng kéo ngồi vào chỗ, mà Vương Kiêu Kỳ thì đang đi từng bước về phía cô.

Tác giả có lời muốn nói:
ps:
ACM-ICPC: Cuộc thi lập trình quốc tế dành cho sinh viên (Tên tiếng Anh đầy đủ: International Collegiate Programming Contest)
Cổ tay tới đùi: Ý chỉ dáng người đứng thẳng cổ tay qua mông, một tiêu chuẩn để phán đoán dáng người.

Về những thông tin chuyên môn trong ngành xe hơi liên quan đến xe hơi nhiên liệu khí và xe hơi nhiên liệu mới trong cuộc đối thoại giữa Vu Tranh và nữ chính, có tham khảo các nguồn tài liệu, tin tức và trang web liên quan.

J3: Thuật ngữ chuyên dụng trong ngành xe hơi, chỉ ba công ty Nhật Bản lớn về xe hơi là Toyota, Honda và Nissan.

Công ty cũ của nữ chính tôi có tham khảo chút ít, nhưng công ty Nhật Bản TX trong truyện là tôi bịa, không có nguyên mẫu cụ thể, xin đừng so sánh với hiện thực.

JV: Viết tắt cho công ty hùn vốn.

Bình thường hai bên AB hợp tác sẽ có hai hình thức: Hình thức người – ngày: Tức một ngày có bao nhiêu người đến làm việc, bên A sẽ trả cho bên B bấy nhiêu tiền, làm ngày nào tính ngày nấy (Có lợi cho bên B)
Hình thức cố định giá trị tổng: Nói rõ từ đầu là có bao nhiêu việc, làm xong sẽ trả bấy nhiêu tiền (Có lợi cho bên A).


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận