Tình Lặng

Phần 4: Quyết định cuối cùng.
Em đứng bên cửa sổ có thể trông thấy mặt trăng
Bắt đầu có một dự cảm
Lúc mây đen che mất mặt trăng
Lòng sẽ đau thắt lại
Anh cũng có cảm giác như vậy không
Lúc em không ở bên anh.
Nhẹ nhàng bỏ đi, để lại hai người chìm đắm trong hạnh phúc, tôi và HyunSeung đi ra khỏi sân bay. Bên ngoài, mưa ngày càng lớn, còn có sấm chớp đột nhiên vang lên làm thủng cả màng nhĩ của chúng tôi. Bầu trời đen như mực, nếu không phải lắm lúc có những tia sét, chắc mọi người sẽ nghĩ đây là một màn đêm vô tận.
Gió lạnh thổi qua, như muốn cuốn nước mưa vào từng ngóc ngách của thế giới. Tôi lặng nhìn HyunSeung chạy khắp cả thế giới tìm taxi, đờ đẫn đợi anh cởi áo ra che cho tôi tránh khỏi nước mưa, đưa tôi ra xe.
Lúc lên xe, tôi mới ý thức được người tôi chỉ có mấy giọt nước mưa, còn người anh ấy thì ướt sũng. Anh vắt nước trên áo, đang cố gắng bôi đi nước mưa trên mặt. Trên trán, mấy giọt nước mưa nhỏ xuống, ướt nhem. Trên mặt vẫn là khí chất cao ngạo, đôi mắt đen láy ánh lên màu sắc của bảo thạch.
Đáng chết! Tôi lại nhìn nhập thần như thế!
Chẳng phải tôi đã nói với bản thân rất nhiều lần, đừng uổng phí tâm trí cho anh nữa?

Kim HyunAh, cô đừng giày vò mình nữa!
Tôi phát hiện ánh mắt tôi nhìn anh, lập tức dời đi.
“HyunAh, anh đã về rồi… em không hoan nghênh anh sao?” từ lúc nào, anh nói chuyện với tôi lại đem theo khẩu khí tra hỏi chứ không phải là mệnh lệnh? Từ lúc nào, anh lại trở nên dịu dàng thế… là vì Shin JiHyun sao? Trong thời gian bỏ tôi lại mà đi Mỹ, hai người đã có cuộc sống như thế nào? Hay là họ vửa trải qua tuần trăng mật trở về, còn cần sự hoan nghênh của bạn gái cũ sao? Thật buồn cười!
Anh hình như đã hiểu ra hàm ý của tôi.
“Từ trước đến giờ, anh chỉ xem JiHyun là em gái, anh đối với cô chỉ có chiều chuộng, không có yêu thích.” Anh nói một cách kiên định.
“Jang HyunSeung, từ lúc nào anh trở nên giả dối thế?” tôi cười rất kỳ lạ, cũng rất buồn khổ. Anh chiều chuộng em gái đên nỗi cưới em gái về làm vợ sao? Thật buồn cười! Buồn cười đến cực điểm! Lời nói dối tệ như thế, anh cũng nói ra được sao?
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, nước mưa đánh vào cửa kính của xe, hoàn toàn không thấy rõ cảnh vật bên đường.
Giây phút đó, tôi đã biết thế nào là cõi lòng tan nát.
“HyunAh, em tưởng là anh quên em sao? Em hiểu lầm anh rồi…” tiếng nói đó lại vang lên lần nữa.
“Bỏ đi!” ngữ khí của tôi vô cùng cứng đơ, câu nói này đã hoàn toàn đánh đổ sự dịu dàng của anh, “Em đã là bạn gái của MinSik rồi.” Tôi đã là bạn gái của MinSik rồi, anh cũng đã có tình yêu của anh. Giữa chúng tôi, ngoài bỏ đi, còn có thể nói với nhau thế nào?
Khuôn mặt anh bắt đầu biến dạng, để lộ bộ dạng bi ai không thể nào tin được.
“Thế không thể nào vãn hồi sao?”
“Không thể vãn hồi!”
Ánh mắt anh trở nên trống trải, đôi mắt sáng giờ đây đã trở nên tối hơn. Đầu óc tôi trở nên trống không. Ánh mắt đó của HyunSeung, đã chiếm trọn toàn bộ ý thức của tôi.
“Thế tại sao em lại chọn anh ấy?” Anh hỏi, trong giọng toàn bi thương.
“Cái này, anh có cần phải biết không?” dùng ngón chân đếm cũng có thể nghĩ ra hàng đống lý do, Choi MinSik tốt hơn Jang HyunSeung cả ngàn cả vạn lần! Anh biết quan tâm tôi, chăm sóc tôi, thành tích lại tốt, đối với ai cũng rất lễ phép, có được sự yêu thương của anh, người của cả thế giới đều ngưỡng mộ tôi.
“Em chọn anh ta chẳng phải vì khuôn mặt đó giống anh sao?” HyunSeung bi ai chất vấn tôi. Tôi nhìn dáng vẻ tuyệt vọng của anh ấy, khuôn mặt anh đã chiếm trọn tầm nhìn của tôi. Jang HyunSeung, Choi MinSik, Jang HyunSeung, Choi MinSik. Khuôn mặt hai người từ từ chồng lên nhau. Rốt cuộc là tôi thích ai đây?
Phiền quá! Phiền quá! Con người này thật là phiền! Tôi không thể chịu đựng nổi nữa! Tôi không rảnh để nghe những lời quá tự tin của anh.
“Dừng xe!”

Giây phút cửa xe mở ra, Jang HyunSeung bị tôi đẩy xuống xe. Xe tiếp tục lăn bánh, tiếng gọi sau lưng tôi ngày càng xa.
Tôi bỏ anh ngoài xe như thế sao? Bỏ anh một mình trong trận mưa lớn như thế. Nhưng anh cũng đã tửng bỏ tôi một mình, bỏ tôi lại trong nỗi cô đơn vô bờ bến. Tôi đã tuyệt vọng bao nhiêu.
Tôi bắt đầu cười với nụ cười phục thù. Nhưng tại sao tôi vẫn nếm được cái mùi bị đắng đắng mặn mặn đó chứ? Hu hu hu…
“Cô gái à, bạn trai của cô rất tốt, sao cô lại đối xử tàn nhẫn với cậu ấy thế?” chú tài xế taxi im lặng đột nhiên lên tiếng. Lúc nãy, tôi cãi nhau với HyunSeung, tôi hầu như quên sự tồn tại của chú.
“Nhưng bình thường anh rất dữ! Dữ không chịu nổi, dữ như con Bá Vương Long đáng ghét! Anh lại còn lạnh lùng, tự cao, kiêu ngạo, còn thường làm tổn thương người khác! Loại người này cho cháu năm trăm triệu cháu cũng không thèm! Cho dù đàn ông cả thế giới này chết hết, cháu cũng không cần anh!” tôi bắt đầu oán trách HyunSeung trước mặt ông bác xa lạ này. Tội ác của tên này, đúng là kể hoài không hết!
“Ha ha ha, chú không thấy cậu ta lạnh lùng đến thế! Cháu đối xử như thế với bạn trai sao? Các cô gái bây giờ thật lợi hại, đúng là kiểu bạn gái bướng bỉnh…” ông chú tốt nhiên nói chuyện với tôi.
“Hơn nữa, anh đâu phải là bạn trai của cháu!” tôi tức đến nỗi trợn mắt, tôi không phải là bạn gái bướng bỉnh! “Cháu nhất định là rất thích cậu ấy rồi!”
“Bác à! Bác lại sai rồi! Nếu cháu thích anh thế, sao lại đuổi anh xuống xe?” đầu óc của ông chú này nhất định là rớt xuống nước rồi! Hôm nay, sao cứ có người nói ngược với tôi thế? Tôi đã nhẫn tâm đẩy HyunSeung vào cơn mưa kinh khủng, ngay cả tôi cũng cảm thấy có chút không nhẫn tâm, chẳng lẽ chú ấy không thấy tôi hận anh ấy đến thấu xương hay sao? Thật là tôi hận chết cái tên ấy!
“Chính vì cháu rất thích cậu ấy, nên cháu mới để ý như thế! Nếu cháu không thích cậu ấy, thì chẳng bao giờ thèm nghĩ đến. Cháu nhìn dễ thương như thế, không ngờ miễng lưỡi cũng thật lợi hại…”
Tôi muốn phản bác lại, nhưng phát hiện ra là nói không nên lời. Chẳng lẽ tôi lại quyết định mặc nhận?
“Người trẻ tuổi chạy trốn sẽ đánh mất nhiều thứ hơn.”
“Chú à, cháu không phải là chạy trốn. Sao cháu lại chạy trốn chứ? Cháu đẩy anh xuống xe, sẽ tự trả tiền xe, chú cho xe chạy đi…” tôi hận là không thể để cho chú ấy lập tức ngậm miệng.
Ngoài cửa xe mưa vẫn rơi như trút nước.
Lòng tôi sao lại bất an thế này?

MinSik chỉ là vật thay thế của HyunSeung cái suy nghĩ ngay cả tôi cũng trốn tránh, thế mà lại bị anh ấy nhìn thấy sao?
Chẳng lẽ tôi chịu ở bên MinSik, chỉ vì lưu luyến khuôn mặt đó sao?
Có thể, sự thật chính là như thế, chỉ có tôi là vẫn luôn không chịu thừa nhận thôi…
Tôi không chịu thừa nhận đây là sự thật…

END CHƯƠNG 7.
____________________________________________
Post bù chap ng nhé ^^~ Vì 2 ngày tới Cá sẽ lặn để hoàn thành một số việc quan trọng. T5 thì sẽ đi học lại và cả ngày luôn nên tối bữa đó mới có thể post đc, mng đừng zhận nhé ^^~
Còn 4 phần nữa thôi là end truyện rồi. Mng nghĩ thế nào nhỉ?????? Về vấn đề giữa HyunSeung và JiHyun ý, Cá đảm bảo mng sẽ bất ngờ lắm ý.
Cá thông báo thể thôi. *cúi đầu 90 độ* Cảm ơn mng vì đã quan tâm *moah moah~*
p/s: Càng về sau chap càng ngắn phải hôq mng????


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận