Tình Địch Hắn Vừa Đẹp Lại Vừa Ngọt


Trong phòng ánh đèn màu vàng ấm áp tỏa ra, khiến Hạ Tây Châu thêm dịu dàng, hắn nhìn nghiêng sang, giọng trong bóng tối vô cùng mềm nhẹ kìm chế: "Mệt lắm không?"
Thẩm Tư Phi đi vào cửa, mở tủ ra lấy quần áo thay giặt, "Vẫn ổn, chỉ là hơi bận, không có thời gian chơi với tiểu Hạ Duy.

Con có quậy không?"
Hạ Tây Châu đứng bên cạnh, ánh mắt rơi vào gương mặt cậu, như là không dời ra được: "Chắc là em hay không ở nhà, anh cảm thấy nó rất khó chịu, nhớ em."
Thẩm Tư Phi hơi run, tay cuốn lấy quần áo, tiến lên ngửa đầu cười nói: "Duy Duy nhỏ như vậy, chưa cả biết nhớ, chỉ biết khóc nhè...!nhớ em, thật ra là anh chứ gì?"
Hạ Tây Châu ôm lấy cậu cúi đầu hôn môi, hôn đến khi người này không kịp thở đẩy hắn ra còn không buông tha, mãi đến khi Thẩm Tư Phi mặt đỏ chót hai chân như nhũn ra, Hạ Tây Châu mới khiêng cậu lên: "Anh đi tắm với em."
Hơi nước mông lung che khuất cánh cửa thủy tinh, tiếng nước chảy tí tách, Thẩm Tư Phi cơ hồ chìm đắm chết đi trong hơi nước.
Ngày hôm sau, Hạ Tây Châu tự mình đưa cậu đi làm.
Thẩm Tư Phi ở trên xe ngủ một lúc, Hạ Tây Châu đánh thức cậu: "Mệt thế à?"
Thẩm Tư Phi giương mắt: "Nếu như không phải bởi vì anh, em cũng không mệt như thế."
Hạ Tây Châu cười, nhìn theo bóng lưng cậu biến mất ở cửa lớn.
Thu tầm mắt lại, hắn mới nhìn thấy người trong gương chiếu hậu.
Giám đốc Trương được ngầm đồng ý mới dám lén lút tới gần chiếc xe ô tô màu xám bạc, cách cửa xe liếc mắt nhìn sếp tổng một cái.
Đối tác lớn nhất của Sở Sự vụ cũng đầu tư nhiều tài chính nhất trên thực tế là tập đoàn Hạ thị, người thực tế khống chế sau lưng tập đoàn Hạ thị tên là Hạ Tây Châu, cho nên, Hạ Tây Châu được tính là sếp chân chính của họ.
Giám đốc Trương cũng chỉ ở trường hợp công chúng gặp đối phương mấy lần, nhân vật như vậy, mặc dù không nói chuyện, ông cũng nhớ.
Lúc này, ông không ngừng kinh ngạc khi đối phương xuất hiện ở cửa Sở sự vụ, càng kinh ngạc hơn là Thẩm Tư Phi ngày thường khiêm tốn còn bình thường xuống xe của đối phương.
Giám đốc Trương cười, lễ phép khách sáo nói: "Chủ tịch Hạ, không nghĩ đến ngài tới đây, có gì để cho tôi ra sức không?"

Hạ Tây Châu nghiêng đầu nhìn ông ta, lạnh lùng, chỉ nói: "Không cần tận lực, đừng cho em ấy biết."
Trán giám đốc Trương toát ra một giọt mồ hôi.
Hạ Tây Châu nói tiếp: "Nhưng tôi vẫn nhìn."
Ý là, bát cơm có giữ được hay không, xem biểu hiện.
Giám đốc Trương: "..."
Giám đốc Trương lau mồ hôi lạnh trên đầu, nhìn theo vị đại boss này rời đi, buổi trưa nghỉ trưa ngẫu nhiên ông gặp Thẩm Tư Phi, thấy người kẹp văn kiện trong tay, một tay khác gọi điện thoại, bận rộn mà tập trung đi đến máy in, mí mắt ông ta lại giật lên.

Ông đã điều tra ra ban đầu Sở sự vụ ngừng kinh doanh trong thời gian ngắn, là cấp trên Hạ thị sắp xếp.
Giám đốc Trương vừa nghĩ tới trước đó làm khó dễ cùng nghiêm ngặt với Thẩm Tư Phi là không nhịn được vò đầu.
Ông nhớ tới tiểu Văn phòng nhân sự từ trước đến giờ thích chèn ép người mới, không phải người hiền lành, ông tự mình chạy đến phòng nhân sự một chuyến, chọn hai nhân viên có kinh nghiệm cho tổ của Thẩm Tư Phi, sau đó lén lút điều tiểu Văn ra ngoài đi công tác.
Tiểu Viên nhìn hai đồng nghiệp mới vào, sợ ngây người, "Hai chị tới làm thay em ạ? Làm nhân viên khó quá, cuối cùng lại bởi vì năng lực quá kém cỏi mà bị sếp đá đi rồi ạ?"
Đồng nghiệp nữ tìm bàn làm việc ngồi xuống, "Không phải thế thân cô, là đến giúp đỡ."
Có hai đồng nghiệp mới hợp tác, một buổi chiều là bốn người giải quyết xong nhiệm vụ.
Vừa đến lúc tan làm, Tiểu Viên đã sửa sang xong đồ, cả người hưng phấn: "Anh Thẩm, đây là lần đầu tiên em tan làm sớm trong hơn nửa tháng qua, cảm ơn hai anh chị!"
Thẩm Tư Phi cười cùng cô ra ngoài, nửa đường gặp được giám đốc Trương, hai người dừng lại.
Giám đốc Trương tháo kính râm, bất ngờ lễ phép khách sáo cười: "Đã nghỉ làm rồi à, về đi, trên đường chú ý an toàn."
Nói xong cũng đi, Tiểu Viên kéo Thẩm Tư Phi, "Anh Thẩm ơi, đây là lần đầu tiên em thấy sếp Trương khách sáo vậy đấy.


Nói đến đây, hôm qua em nghe hóng, có người nói tiểu Trương, Trương Ấu Văn không phải tự nguyện từ chức đâu."
Thẩm Tư Phi dừng bước lại: "Chuyện này là sao, chẳng lẽ ép được à?"
Tiểu Viên: "Đúng vậy, là ý của cấp trên.

Sở sự vụ của chúng ta có vài đối tác, em nhớ lớn nhất là tập đoàn Hạ thị."
Thẩm Tư Phi nhíu mày, không lên tiếng, thật lâu mới khẽ cười.
Trước khi phỏng vấn cậu chỉ quan tâm lý niệm của doanh nghiệp, căn bản không quan tâm đối tác.
Đừng nói tập đoàn Hạ thị là nơi tập trung tài chính, dùng thân phận bối cảnh của Hạ Tây Châu, nếu muốn khống chế cuộc đời một người cũng không phải việc khó gì.

Còn Trương Ấu Văn, với khát vọng khống chế của Alpha, hắn kiên quyết sẽ không cho người tiếp tục ở cạnh cậu sau lễ cưới.
Thẩm Tư Phi hiểu, khát vọng khống chế của Alpha rất mạnh, Hạ Tây Châu rất kìm chế, hoàn toàn suy tính đến cảm thụ của cậu, cũng không làm cho cậu cảm thấy không dễ chịu.
Chỉ là nghĩ đến mình vẫn luôn được đối phương bảo vệ dưới cánh chim, một mặt là cảm động, mặt khác cậu tự trách mình vẫn chưa đủ ưu tú và mạnh mẽ.
Lượng công việc bảy ngày hoàn thành trong bốn ngày, Thẩm Tư Phi lần nữa lâm vào ngày tháng thanh nhàn tự tại, thậm chí dưới sự sắp xếp của giám đốc Trương, mỗi ngày cậu còn tan tầm sớm hai tiếng.
Thẩm Tư Phi về nhà sớm rửa tay vào bếp, nấu canh nấu cơm nấu nước.
Con có người trông, cơm tối có người làm, trong nhà dì Chúc và dì Ngô chuyên môn chăm trẻ tay chân luống cuống, cảm thấy lấy lương nhiều của chủ nhà lại thẹn với lương tâm, mỗi ngày làm việc vô cùng chăm chỉ, mua thức ăn phải mua ngon nhất, còn phải mua hoa đặt trong nhà, tăng thêm màu sắc cho căn nhà.
Ngày hôm đó chuông cửa vang lên, dì Chúc đón Thẩm Tư Phi vào, nói: "Thẩm tiên sinh, ngài về rồi, tiểu thiếu gia khóc mãi không nín, tiểu Ngô không dỗ được."
Thẩm Tư Phi cởϊ áσ khoác treo lên móc, "Tiểu Hạ Duy khóc? Hạ Tây Châu đâu ạ?"

Dì Chúc nói: "Chủ tịch Hạ đang họp."
Dì Ngô xuống tay không, "Đang ở chỗ chủ tịch Hạ."
Lúc Tiểu Hạ Duy khóc, Hạ Tây Châu đang họp, hắn nghe thấy tiếng, ra xem, phát hiện dì Ngô mãi không dỗ được, đành ôm đi.
Tiểu Hạ Duy ở trong ngực của hắn ngừng khóc, Hạ Tây Châu cũng không đưa con về, thẳng thắn ôm nó vào phòng, ngồi xuống trước màn hình lớn: "Ngại quá, tôi đã về, hội nghị tiếp tục."
Sau lần trước vô ý gặp được Thẩm Tư Phi, mọi người trong hội nghị lại lần nữa chính mắt thấy được tiểu thiếu gia Hạ gia, trên mặt đã không còn kinh ngạc nữa.

Nhóc con được ôm vào trong ngực trắng trẻo non nớt, khá đáng yêu.
Chủ tịch Hạ thực sự là đàn ông tốt.
Thử hỏi có boss nào tự trông con, còn mang con vào họp video không?
Tiểu Hạ Duy trong tin tức tố của cha và trong hoàn cảnh mới mẻ an tĩnh một hồi lâu, vẫn bĩu môi, lại muốn khóc.

Hạ Tây Châu chỉ đành để bút xuống, cúi đầu như lắc thuyền nhỏ.
Mặc dù không thiếu kiên nhẫn, mà Hạ Tây Châu lúc này khó tránh khỏi bởi vì khó có thể chú ý song phương mà sắc mặt trầm lạnh.
Tôn Vi Giai không báo cáo tiếp được: "Chủ tịch Hạ, hay là dừng hẳn hội nghị đi ạ?"
Cô nói xong, ngoài cửa lại vang lên tiếng gõ cửa, Hạ Tây Châu đứng dậy mở cửa.
Hình chiếu trên màn hình chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng Hạ Tây Châu, cùng động tác mở cửa.
Thế nhưng trong phòng mở hội nghị video có hiệu quả thu âm, ngoài cửa có giọng người đàn ông trẻ, như nước suối chảy xuôi: "Đưa con cho em đi."
Lúc xoay người, trong tay Hạ Tây Châu đã không còn nhóc con, sắc mặt lại bình thản hơn nhiều, khách sáo nói: "Xin lỗi mọi người, làm hội nghị một hai lần bị chuyện riêng của tôi cắt ngang."
Mọi người trong phòng hội nghị điên cuồng lắc đầu.
Thà rằng để sếp ở nhà chăm con cũng không thể khiến kẻ cuồng công việc này về công ty đi đầu tăng ca.
Hơn nữa trong sự dẫn dắt của Hạ Tây Châu, công trạng bên này quý sau tốt hơn quý trước, lợi nhuận và chia hoa hồng tiền thưởng cũng vô cùng khả quan, dù là ai cũng có thể nhìn ra vị đại boss này có thiên phú siêu cao và năng lực tuyệt hảo, sớm bội phục lại vui vẻ trong lòng.

Hai chủ nhà đều về, hai dì bảo mẫu cũng về.
Thẩm Tư Phi ôm tiểu Hạ Duy dỗ một lát, đại khái là bởi vì tin tức tố, Tiểu Hạ Duy đặc biệt thích cậu, nhìn thấy cậu là thích ôm cậu thân thiết với cậu.
Trẻ con lớn nhanh, mới bốn tháng, ôm vào tay đã nặng trình trịch, hiện tại tiểu Hạ Duy đã biết giơ tay, nháy mắt phản ứng, thêm vào gương mặt trắng mập mập, béo béo, vừa mềm vừa non nớt.
Lần nào Thẩm Tư Phi cũng mềm lòng, quá đáng yêu, quả thực là tiểu thiên sứ.
Về phần ông bố Alpha, vào giờ phút này một lớn một nhỏ đều không nghĩ đến.
Cơm tối, Thẩm Tư Phi không nói nhiều, chỉ nói: "Em định từ chức."
Hạ Tây Châu cau mày: "Có người bắt nạt em?"
Thẩm Tư Phi lắc đầu: "Không hợp."
Sau khi thử, cậu phát hiện không hợp, mặc dù an nhàn đến đâu, cậu cũng không tiếp tục.
Hạ Tây Châu sẽ tôn trọng sự lựa chọn của cậu, hắn chỉ nói: "Nếu em muốn, làm gì cũng được, chỉ là con còn nhỏ, tạm thời không thể rời bỏ em."
Thẩm Tư Phi nghiêng đầu: "Không đâu, em chưa từng nói muốn rời khỏi."
Hạ Tây Châu thâm thúy lẳng lặng nhìn cậu một lúc, mãi mới nói: "Những lời này của em, rất không có sức thuyết phục."
...
Thẩm Tư Phi tới phòng làm việc nộp đơn xin từ chức, giám đốc Trương rất ngạc nhiên, sờ sợi tóc thưa thớt trên đầu, lộ ra nụ cười chân thành: "Lý do là về nhà thi bác sĩ à? Hoàn toàn được, người trẻ tuổi nên có chí khí.

Tôi chúc cậu thành công."
Thẩm Tư Phi: "Cảm ơn giám đốc Trương."
Giám đốc Trương đứng lên, đưa danh thiếp cho cậu: "Đừng gọi tôi là giám đốc Trương, tôi biết cậu là ai.

Đi xếp đồ đi, tôi thấy chủ tịch Hạ ở dưới chờ cậu.".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận