Tiểu Tổ Tông Của Anh


"Vãn tể, cô biết?"
Tô Vãn Khanh gật gật đầu, đem bút trong tay Cố Trì cầm về.

Hai người này thật giống như đánh đố nhau vậy.

Tô Vãn Khanh rất nhanh đem đề viết lại đề đem đáp án đối chiếu lại lần nữa cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Vừa lúc điện thoại di động nhận được tin tức, bất lúc này trong nhóm @Người đẹp và hai vệ sĩ của cô —
Tô Cẩn Nghiên: [@Vãn tể {hình ảnh}{hình ảnh}]
Vãn tể: [???Tô Cùng Mạc đâu???]
YYMO: [Xin lỗi, anh đã cố gắng hết sức, một chút trình độ oh đề này, nên anh tham khảo ý kiến của đại ca]
Tô Cẩn Nghiên: [Không sai, đề này hay, trường các em vẫn có thể làm được]
YYMO: [Đồng ý, đồng ý, không như ai chỉ thi Vật Lý có 70 điểm]
Vãn tể: [???Anh câm miệng đi, em không có nói với anh, làm sao anh biết?]
YYMO: [Em đem đề sai cho anh, tính toán một chút là được]
Tô Cản Nghiên: [Quốc khánh muốn đi đâu @Vãn tể]
Vãn tể: [Được rồi]
Tô Vãn Khanh là người chơi nhất nhà, phần lớn đi xa đều hỏi ý kiến của cô.

Cô gái duy nhất trong nhà đương nhiên chắc chắn được cưng chiều.

Tô Vãn Khanh thu điện thoại, cũng thu lại nụ cười của mình, ngước mắt nhìn thấy Phương Chính đang đáng thương nhìn mình.

"Vãn tể, van cầu cậu, Trì ca thì tớ không dám, bây giờ chỉ có cậu biết.


"
Thật sự là kẻ dở hơi đâu.

Bất quá Tô Vãn Khanh nhìn trong lớp thấy tất cả mọi người đều quay đầu hướng về phía này
"Vãn tể, cậu chỉ cần lên bảng phân tích cho chúng mình là được, dù sao là tiết tự học.

Hơn nữa cậu cũng là ủy viên.

Tô Vãn Khanh nhìn một vòng, tất cả mọi người gật đầu nhìn cô.

Cô sũy nghĩ một lúc, coi là giúp đỡ mọi người, đứng dậy lấy ba đề thi lên bảng: "Vậy tớ sẽ giúp mọi người phân tích một chút, nếu có chỗ nào không đúng, các cậu có thể chỉ ra.

"
"Thời gian cũng không nhiều, chúng ta hãy nhìn vào những sinh vật tương đối đơn giản, tớ sẽ đề cập đến một vài điểm, mọi người ghi nhớ công thức chuẩn của thí nghiệm, sau đó trừ bỏ các câu hỏi tính toán, mọi người có thể lật sách vở xem, nếu ngư không tìm được, tớ sẽ nói chủ đề và so sánh sách sau buổi học.

"
"Sau đó là Hóa Học! "
"Tiếp theo chính là Vật Lý khó nhất! "
Cố Trì nghe thanh âm dễ nghe trên bảng, tầm mắt lập tức không dời được.

Tóc đuôi ngựa, ngón tay trắng đẹp, đôi mắt khi cười cong cong như phóng điện.

"Móa.


" Hắn thì thầm mắng.

Chuông tan học vang lên, Tô Vãn Khanh vừa vặn giảng xong câu cuối cùng của vật lý: "Những thứ khác có cái gì không hiểu sau giờ học mọi người có thể thảo luận, không hiểu có thể hỏi tớ.

"
Cô nói xong trở lại vị trí của mình: "Tô lão sư, tôi có vẫn đề này không biết a.

"
Tô Vãn Khanh vừa uống ngụm nước, nghe thấy âm thanh bên cạnh thiếu chút nữa sặc.

Cố Trí bị động kinh?
Cô nhìn vào bài kiểm tra Tiếng Anh: "Anh để cho tôi nói như thế nào?"
Cố Trì khẽ mím môi: "Như vậy đi, cô dậy tôi Ngữ Văn và Tiếng Anh, tôi dạy Toán và Vật Lý, bổ sung cho nhau, thỉnh thoảng mỗi sáng mang cho cô uống, bạn nhỏ.

"
"Ai là bạn nhỏ, còn nữa, tại sao phải nghe anh?"
"Không dám đâu, Tô lão sư sợ tôi học tốt Ngữ Văn và Tiếng Anh, vượt qua cô, sợ đi.

Cũng không biết vừa rồi là ai nói với mọi người không hiểu có thể hỏi cô, lật lọng a, thật là tiểu nhân.

"
Cái gì mà Ngữ Văn không tốt, không phải dùng ngôn ngữ rất tốt hay sao.

Hết lần này tới lần khác Tô Vãn Khanh thích nhất điều này, càng khiêu khích, cô càng không muốn tiếp nhận.

"Ai không dám, thỏa thuận.

".

Đọc‎ tru.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận