Tiểu Thư Và Nông Dân

Chiều hôm đó tôi đứng ở bên ngoài làm con gấu vàng nhảy múa, thì lúc đó tất cả các học sinh cấp 2 đi bộ về trên vỉa hè, chúng đi qua nhìn tôi cười khá dể thương, đưa tay ra chào tôi nửa. Tôi đáp lại những hành động dể thương, nhưng từ xa tôi thấy ai quen quen đang đi tới. Ah tôi đã biết là ai rồi, cái cô hôm bửa đi chung với cậu Bình gì gì đó. Thấy cô ta đi bộ không đi chung với cái tên đó nửa, vẻ mặt có vẻ không vui, đúng hơn là khó chịu. Hình như sau lưng cô ta có ai đang đi đằng sau, ah! tôi cũng nhận ra đó là cậu Bình. Thì ra hai người đang giận nhau thì phải.

Cô ta đi thẳng vào bên trong với vẻ mặt hầm hố của một tiểu thư, còn cậu Bình gồ ga phóng lên chỗ để xe mém tý nửa cậu ta đâm thẳng vào một cậu học sinh. Cậu ta nghiếng răng và văng tục trong miệng “đậu má”. Dùng chân đá thật mạnh vào chiếc xe của mình, cậu ta đá khá mạnh nên ôm chân của mình nhảy lò cò vì đau. Sau đó cậu ta xông thẳng vào quán lôi cô ta ra.

Cả hai làm náo loạn ở quán trà sửa, mọi người xung quanh đứng gần lại xem có chuyện gì xảy ra, càng lúc càng đông hơn.

“Anh buôn tôi ra” - cô ta chống cự

“tôi không buôn, cô phải đi với tôi” - cậu ta la hét

‘“Tôi nói tôi không đi, anh có điếc không” - cô ta hét lớn, khiến mọi người xào xáo

“Tôi nói tôi không đi, tôi đã nói với anh rồi, tôi không muốn có bất kì quan hệ gì với anh hết, anh là đồ dối trá, đồ đàn ông đê tiện, mạt hạn”

“mẹ.... mày nói đủ chưa? tao nói mày đi với tao mày có nghe không?” - cậu ta xừng xộ

“KHÔNG! ANH NÓI ANH THƯƠNG TÔI, RỒI ANH ĐI CẶP KÈ VỚI CON DUYÊN, TÔI BẮT QUẢ TAN TẠI TRẬN CÒN CHỐI NỬA HẢ, TÔI KHÔNG MUỐN QUAN HỆ VỚI ANH NỬA”

“mày …. “- ánh mắt của hắn đầy sự căm phẳn, hắn dơ tay lên để tán cô ấy


“dừng lại” - tôi chụp ngay bàn tay của hắn lại trong bồ đồ con gấu vàng

“mày là ai, là anh hùng gấu ah, chuyện riêng của tao, biến ngay” - hắn chỉ tay trước mặt tôi

“có chuyện gì thì hai người đi đâu đó giải quyết, đừng đứng trước quán chúng tôi mà làm ầm như vậy” - tôi nói nhỏ nhẹ với hắn

“hahaha... tao thích làm ầm như vậy đấy, thì sao??? mày cha tao ah” - Khi hắn đưa cú đấm từ trên xuống thì có một bàn tay đã giữ hắn lại.

“con với cái, mày không có chuyện gì ngoài đi la cà ngoài đường, gây chuyện ah” - thì ra là cha của cậu ta

“cha …. cha tới hồi nào vậy cha?” - cậu ta tái mét

“đi về nhà, tao sẽ cho mày mục roi mây” - cha cậu ấy nắm lỗ tai của cậu ấy kéo mạnh về phía chiếc xe hơi - “lính lái chiếc xe đó về nhà, còn mày từ giờ trở đi sẽ có người đưa đón mày, không để cho mày như thế này nửa”

Cậu ta đi mọi thứ có vẻ im ắng hơn một chút, tôi nhìn thấy cô ta khóc khá nhiều, và ôm lấy cổ tay đỏ ao của mình, chắc cô ta đau lắm.

“cô không sao chứ?” - tôi hỏi thăm trong bộ dạng con gấu vàng

“đau quá, đỏ hết cả tay rồi” - cô ta bốp nhẹ cổ tay của mình

“cô đợi một chút, tôi đi lấy dầu cho cô”

nhưng khi tôi đi vào lấy chai dầu và đi ra, thì có một chiếc xe hơi đen tấp vào, có hai chàng vệ sĩ cao lớn đưa cô ta vào xe. Tôi nghĩ “tiểu thư có khác nhỉ? đi đâu cũng có vệ sĩ đi theo”

Lúc tôi đi vào thì những anh chị nhân viên nhìn tôi với vẻ mặt lo lắng, tôi tháo đồ con gấu vàng ra và nói chuyện cùng với họ.

“Ủa? sao mọi người nhìn em dữ vậy?”

“anh chị lo cho em thôi, tại cậu bình đó sẽ không để em yên đâu”

“Ủa? em đâu làm gì cậu ta”


“nhưng em xen vào chuyện riêng tư của cậu ta, làm cậu ta bẻ mặt, cậu ta có thể kiếm ai đó để trả thù em đó”

“thiệt như vậy sao? nhưng cô ta bị cậu ấy lôi mạnh đi mà, em thấy tội nên em vào em can thôi” - tôi thở dài

“uhm... hay là em xin ông chủ nghĩ đi, vài ngày để tránh việc phiền phức”

“không được đâu, em nghĩ em sẽ bị trừ lương mất, nhưng nếu vậy, việc em gây ra em sẽ chịu trách nhiệm”

“uhm... nhớ cẩn thận”

Và trời cũng tối mọi người ra về, tôi nghĩ chắc những ngày tiếp theo của tôi sẽ không quá tồi tệ đâu. Ngày thứ nhất, thứ hai, thứ ba từ khi vụ câu Bình và tiểu thư đó có xích mích lớn với nhau, ngày nào trôi qua với tôi cũng đầy sự đề phòng và áp lực. Tôi không biết lúc nào chúng sẽ xuất hiện và đánh tôi, và tôi cũng không biết là chúng có đông hay không. Nhưng qua một tuần vẫn không thấy gì nên tôi nghĩ chắc chúng đã bỏ qua cho tôi.

Vào gần cuối tuần ông chủ sai tôi đi phát những tờ rơi gần đó, cho mọi người biết nhiều thêm về quán trà sữa, khi tôi đang đứng phát tờ rơi thì bỗng dưng có một người chạy tới giật hết những tờ rơi trên tay của tôi, tôi hoảng hồn và dí theo cái tên đã lấy đi những tờ rơi tôi đang phát. Hắn khá cao to, nhưng khi tôi quẹo theo hắn vào con hẻm thì tôi thấy cậu Bình và khoảng năm tên ở phía sau cậu ta, đang thủ thế, và tôi đoán được chuyện gì sẽ xảy ra đối với tôi. Tôi co chân lên chạy, chúng đuổi theo tôi tôi chạy băng qua đường làm cho giao thông hỗn loạn, chúng chia ra thành hai nhóm để bắt cho được tôi. Nhưng khi tôi chạy sơ xuất bị vắp chân té xuống đất, tôi lò mò đứng dậy thì xung quanh tôi đã bị bao vây bởi chúng.

Chúng đánh tôi hết sức có thể, dùng chân đạp, dùng tay đánh. Tôi chỉ biết nằm dưới đất co quắp hết người, tay ôm lấy đầu thật chặt. Chúng đánh tôi khoảng 20p rồi chúng bỏ đi.

“mày! đừng bao giờ xen vào chuyện của người khác biết chưa?” - cậu bình đap lên người tôi và nói “mày mà còn xen vào chuyện của tao thì tao sẽ không tha cho mày đâu”

Nói xong thì chúng bỏ đi, một tên cầm những tờ rơi tung lên trời và cả đám cười một cách đắc chí, thân thể tôi đau vì những cú đạp cú đá vào bụng, vào lưng. Khi tôi không chịu nổi nửa, Bình nắm lấy áo của tôi và cho tôi một đánh vào mặt thật đau, gò má của tôi cũng bầm lên. Tôi bò dậy nhặt lại những tờ rơi mà chung đã quăn lên trời. Những người xung quanh không ai dám căn hay ngăn chúng, họ giúp tôi nhặt lại và hỏi tôi ở đâu và đưa về. Tôi cảm ơn họ khi họ đưa tôi về lại quán trà sữa.

Ông chủ và các anh chị nhân viên hoảng hồn khi thấy tôi bị thương tích đầy mình, những tờ rơi thì bị dơ nhăn nhúm lại hết.

“con có sao không?” - ông chủ hỏi thăm - “ai đánh con ra thế này?”


“Cậu Bình đánh em đúng không?” - một chị lên tiếng, tôi chỉ biết gật đầu, mọi người vừa lắc đầu vừa thở dài.

“con sẽ không sao đâu, nó sẽ không tìm lại đâu”

“sao biết được chú, cái loại như nó....”

“theo chú biết là vậy, khi nó đã đánh hay làm gì rồi nó sẽ không đánh nưa, trừ khi con tiếp tục phá nó hay xen vào chuyện của nó”

“cầu mong hai người đó đừng đến quán mình nửa, lúc nào cũng làm rầm rộ”

“bác khuyên con, ở đây không dễ sống đâu, phức tạp lắm”

“dạ”

“tụi con lấy muối đắp tay chân cho em nó đi, sáng mai sẽ đỡ hơn nếu con không đắp muối”

Trước khi mọi người về, mọi người có dăn dò tôi và nói mai họ qua sớm để giúp tôi dọn cửa hàng. Tôi đi cà nhắc ngồi trên chiếc nệm mỏng đặt ở dưới đất, tự lấy muối đắp. Thật ê ẩm thật là đau.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận