Tiểu Thư Nghịch Ngợm

Nó vuốt ve cái roi, đôi mắt sắc lạnh quét về phía bốn người kia làm cho ba cô gái bất giác rùng mình.
-Tha...tha...cho tôi đi-Thu Hương run rẩy cầu xin. Anh Thư mặt tái không còn giọt máu.
-Tha? Nô nồ, tôi đã nói tôi không phải thánh nhân rồi mà-nó híp mắt lại cười, khuôn mặt lạnh đến đáng sợ làm cho những người kia càng tái mặt. (make up để đe dọa tinh thần con người ta thôi mấy chế ạ :)))
Chát! Chát! Chát! Chát!
Những tiếng "Chát" vang lên liên tục, bọn Nhã Vy nhắm tịt mắt lại chờ đợi cơn đau ập đến.
-Áaaaaaaa!!!-mấy đứa con gái bọn Nhã Vy hét lên khi nghe những âm thanh đó.
-Hét cái gì mà hét, mở mắt ra đi mấy má, tui đánh có trúng cái nào đâu mà hét-nó bực mình, 2 tay chống nạnh quát mấy ả kia.
-Ơ?-Mấy đứa đó nghe vậy thì mở mắt ra, mặt biểu lộ sự ngạc nhiên đến ngu ngơ, trên mặt hiện rõ dòng chữ "sao lạ vậy?". Còn bọn lớp nó thì đứa nào đứa nấy ôm bụng cười, thích thú chờ xem nó sẽ làm gì tiếp theo.

-Tui nói tui không phải thánh nhân để tha cho mấy người nhưng tui cũng không ác độc đến độ đánh mấy người bằng cái roi này đâu.-nó mỉa mai nói, ý là bọn Nhã Vy là đồ ác độc khi dùng roi đánh nó.
-Cô...-Nhã Vy ngạc nhiên, len lỏi trong lòng là cảm xúc tội lỗi và ân hận, cả biết ơn nó nữa.
-Khoan xúc động nhé-nó cắt ngang dòng cảm xúc của Nhã Vy-Bây giờ mới là trả thù thật nè.
Lại 1 lần nữa bọn Nhã Vy nghệt mặt ra theo cái kiểu "ủa, tưởng được tha rồi mà". Cả lớp lại tiếp tục nhìn nó đầy mong chờ điều thú vị, chắc chắn nó sẽ bày trò gì cho mà xem, lớp trưởng của bọn nó là siêu nghịch mà ^^.
-Này, dẹp cái bộ mặt đó đi, mấy người hành hạ tui dữ vậy mà giờ mong tui trả thù có vậy thôi á hả?-nó lại bực mình quát khi thấy vẻ mặt của mấy người kia.
-À không, haha, chúng tôi biết lỗi mà-Nhã Vy cười trừ, không hiểu sao lúc này cô lại cảm thấy nó đáng yêu và có chút cảm giác ân hận khi lúc trước đã ghét nó như vậy.
-Ten ten ten tèn! -nó nói rồi lấy ra 4 cái lông vũ lớn (tg ứ biết là lông con gì :') )
Cả lớp tròn mắt, 4 kẻ kia cũng tròn mắt, nó tính làm gì đây? Chẳng lẽ....
-Này mấy cậu, lại giúp mình một tay với-nó quay qua nói cả lớp.
Cả bọn tiến lại, đứa giữ ghế, đứa cầm lông vũ, đứa giữ chân không cho mấy người kia cử động. Tiếp đến là trong căn hầm bí mật có 4 giọng cười man rợ được phát ra. Vâng, nó lấy lông vũ đi chọc lét người ta đấy ạ =)))
-Há há há, chế..ết t..ui..., há há há, tha...tha...đi mà-Hố hố hố-mấy người kia chịu không nổi lên tiếng cầu xin.
Sau nửa tiếng hành hạ con người ta man rợ nó mới chịu dừng lại. Trên mặt thể hiện rõ sự thỏa mãn sau khi "trả thù".
Bốn con người kia giờ đây trông vô cùng thảm hại, đầu tóc rũ rượi, quần áo do lúc nãy giãy giụa quá ghê nên giờ trông vô cùng sộc xệch, mặt đầy mồ hôi, miệng cười quá nhiều nên giờ chưa khép lại nổi. Cả lớp nhìn 4 người kia bất giác rùng mình 1 cái, chiêu này của nó quả nhiên lợi hại.
-Các cậu giúp mình cởi trói cho họ với-nó quay qua nói với mọi người.

Bốn người kia được cởi trói liền ngồi thụp xuống sàn, sau khi bị "hành hạ" không còn ai đứng lên nổi nữa.
-Xin lỗi-Nhã Vy nhẹ giọng nói, tuy nhỏ nhưng đủ cho mọi người nghe.
-Vì chuyện gì?-nó híp mắt cười hỏi lại.
-Vì tất cả những gì tôi đã gây ra-Nhã Vy cúi đầu xuống đất nói, cô giờ đây đã thật sự ân hận.
-Không sao, dù gì tôi cũng đã trả thù xong rồi.-Nó nhún vai đáp rồi lại quay sang cả lớp-trả thù xong thật sảng khoái quá, chúng ta cùng đi ăn cái gì đi. Hôm nay anh Bảo mời .
-Yeahhh!- cả lớp đồng thanh vui sướng-Đúng là lớp trưởng tâm lý, nãy giờ ở đây đồ ăn tiêu hóa hết trơn rồi.
-Ơ?-Bảo ngơ ngác rồi lắc đầu cười trừ, em gái anh có khác. Hắn đứng kế bên Bảo vỗ vỗ vai anh ra chiều thông cảm lắm. Khả năng ăn uống của lớp nó cũng không tệ đâu à, kiểu này thì anh Bảo nhà ta nên xem lại ví trước khi đi rồi.
-Này...-Nhã Vy ở phía sau chợt lên tiếng gọi.
-Chuyện gì?- Nó nghiêng đầu hỏi lại.
-Chị hai, em xin lỗi, chúng ta làm chị em một nhà được không?-Nhã Vy từ từ tiến tới phía Hoài Như, giọng nói cùng ánh mắt chân thành mong chờ nhìn cô.

-Tôi...-Như trước tình huống này không hề chuẩn bị trước, cũng không ngờ nhã Vy lại hành động như vậy nên có chút bối rối.
-Em thật sự muốn thay đổi mà chị.-Nhã Vy lại tha thiết cầu xin, nhìn cô ta bây giờ không ai còn nhận ra một Nhã Vy kiêu căng lúc xưa nữa.
-Tôi...được rồi- Như nhẹ gật đầu, trong tâm có chút ấm áp, đây là tình thân sao?
***
Sau ngày hôm đó, Nhã Vy nhận ra tình cảm của mình nên đã chấp nhận Hải Minh, cô còn xin chuyển đến lớp 10C và đã được nó đồng ý, tất nhiên là Hải Minh sẽ theo cô rồi. Ngoài ra, cô còn dọn qua ở chung với Như cho tiện việc quậy phá nữa.
-----------------------------------------------------------
Xin lỗi mọi người, thời gian qua vì nhiều việc xảy ra nên tâm tình của mình không tốt, không thể viết truyện được. Bây giơf mọi thứ đã ổn, mình sẽ cố gắng viết nhiều hơn và nhanh chóng full truyện. Mong mọi người ủng hộ.
Một lần nữa xin lỗi mọi người *cúi đầu*


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận