Tiểu Thiếp Vị Thành Niên

“Được không? Ý bổn vương muốn nói chính là không biết ngươi có thể nhận lấy cành hoa đào này của bổn vương không?” Mộ Dung Phong đem hoa đào lại đặt ở trước mặt nàng, trong lòng không yên, phải chăng nàng cũng giống những nữ tử khác đều ham mê hư vinh sao?

“Sẽ không.” Cung Tuyết Thiến lắc đầu khẳng định, về chuyện ấy nàng vẫn còn lý trí, sau đó nói: “Ta không quấy rầy Vương gia, ta đi trước.” Nói xong liền xoay người bỏ đi, thật ra nàng cũng đang sợ, dù sao nàng cũng là nữ nhân, nữ nhân nào cũng đều thích nghe những lời nói như vậy.

Nhìn thấy nàng vội vã rời đi, Mộ Dung Phong vẫn chưa đuổi theo, hắn chỉ là rất muốn biết nàng rốt cuộc là loại người nào? Nàng không ham hư vinh, danh phận phận cao quy’ không phải rất hiếm lạ hay sao?

Cung Tuyết Thiến liền chạy xa một mạch, lúc này mới ngừng lại thở phào vì sợ người khác quấy rầy nên nàng lập tức đi vào chỗ sâu bên trong, nơi thưa thớt người.

Nhìn quanh bốn bề vắng lặng, nàng hoàn toàn được trở về chính mình, bẻ mấy nhánh hoa kết thành một vòng hoa đào đội lên trên đầu, lại còn tháo xuống thật nhiều cánh hoa để trong lòng bàn tay mà ăn, sau đó nhẹ nhàng di chuyển thân người hướng lên không trung cất tiếng hát: “Em ở đây chờ anh trở về, chờ anh trở về xem hoa đào nở, đem đóa hoa bé bỏng kia từng đóa, từng đóa nở rộ…”


Mộ Dung Trần đứng cách đó không xa bị giật mình khi nhìn thấy nàng thản nhiên ăn hoa đào, đây là lần đầu tiên hắn mới biết hoa đào còn có thể ăn được, nhìn nàng hát ca vui thích không giống như một người vướng bận âu lo, mà tựa như một tiên tử, hắn xem mà thực sự không hiểu, người nào mới là con người thật của nàng, hắn đột nhiên lại có một loại cảm giác đầy tò mò đối với nàng.

Cung Tuyết Thiến vui vẻ di chuyển thân người thì ‘binh’ một cái, liền cảm giác chính mình đã đụng phải lồng ngực của ai đó.

“Thực xin lỗi.” Vừa vội vàng nhận lỗi vừa ngẩng đầu lên liền thấy người có khuôn mặt tuấn mỹ nhưng ngược lại nàng không muốn nhìn đến mắt hắn.

Mộ Dung Trần gắt gao nhìn chằm chằm nàng, bốn mắt nhìn nhau, hắn lúc này mới thấy rõ nàng sau khi lớn lên có dung mạo thanh tú, gương mặt nhỏ nhắn tinh xảo, đôi long mi dài cong vút, cái mũi khéo léo, cái miệng nhỏ nhắn hồng hồng, còn có đôi mắt to đẹp long lanh ngập nước. Quả là một nét đẹp tươi mát so với cách ăn diện trau chuốt tỉ mỉ còn đẹp hơn thập phần.

Thân mình chấn động, hắn làm sao vậy? Đã năm năm chưa bao giờ quan tâm đến nữ nhân, mà hắn lại có thể nhận thức nàng rất đẹp, trong lòng bỗng dưng lo lắng bất an.


“Công tử, thực xin lỗi.” Cung Tuyết Thiến giả vờ như không biết, né tránh ánh mắt của hắn, thầm nghĩ phải rời khỏi, cánh tay lập tức bị hắn tóm lại.

“Công tử, ta đã nói xin lỗi rồi mà.” Nàng khổ sở sa sầm nét mặt, muốn tránh sự trêu chọc người khác, thì lại cố tình gặp được. Hắn sao lại chạy đến đây, sớm biết thế, nàng sẽ không đến chỗ này.

“Tiếng hát của nàng nghe rất êm tai.” Mộ Dung Trần lại đột nhiên nói, nếu nàng nghĩ muốn giả vờ thì hắn sẽ chơi giả vờ cùng nàng.

“Ta chỉ là hát vu vơ thôi.” Cung Tuyết Thiến nặn ra một nụ cười tươi, không biết vì sao nàng thầm nghĩ muốn chạy nhanh khỏi đây? Đối với hắn, nàng quả thật có một cảm giác khẩn trương.

“Vậy thì tốt, hát cho ta nghe, ta muốn nghe.” Mộ Dung Trần dùng khẩu khí chân thật tin tưởng nói.

Cung Tuyết Thiến sửng sốt, không thể nào tin đây lại là sự thật, chỉ là cao hứng hát một lần thôi mà.

Mộ Dung Trần nhìn thấy vẻ mặt không muốn đến thống khổ của nàng, trong lòng cảm thấy rất tức giận, nàng bị miễn cưỡng đến vậy sao? Trước kia, vì muốn gả cho hắn, nàng dùng hết mọi thủ đoạn, còn bây giờ lại rõ ràng muốn né tránh.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận