Tiểu Thanh Mai Trong Truyện Trời Giáng Nữ Chính


Năm ấy Trà Trà thổ lộ tình cảm, cô còn cho rằng bản thân đã tìm được tình yêu đích thực, mà không nghĩ rằng đây chỉ là một sự lừa dối.
Yêu đương mấy năm nay, là cô cam tâm tình nguyện trả giá.
Mùa đông ở trong lồng ngực hắn sưởi ấm, mùa hè ở trong phòng bật điều hoà giúp hắn chuẩn bị bài vở, cùng nhau xem phim, cùng đi du lịch, cũng từng được hắn chăm sóc bảo vệ, cũng từng đùa giỡn, có lúc lại ôm cổ hắn dụ dỗ hắn nói yêu cô.
Những gì từng ngọt ngào nay đã trở thành nhát dao cứa vào tim.
Từng lời thề và hứa nghiêm túc, kể từ lúc này, đều biến mất không còn mảnh giáp.
Thẩm Chấp sắc mặt trắng bệch đứng ở bậc thềm, cắn chặt răng, vẻ mặt lạnh lùng, mười ngón tay giấu dưới túi quần cũng nắm chặt thành nắm đấm, hắn bị hỏi hết đường chối cãi, lúc trước.....!quả thật là hắn có dụng tâm khác.
Là hắn lợi dụng Trà Trà.
Nhưng mấy năm nay.
Chưa chắc hắn không có tình cảm.
Hắn chỉ là không đủ yêu cô.
Thẩm Chấp chịu đựng nội tâm trống rỗng, hắn không chịu chia tay, hắn cũng không muốn đồng ý, đôi môi mỏng tái nhợt mím lại không còn chút máu, ánh mắt tràn đầy đau thương, giọng nói từ sâu trong cổ họng khàn khàn khó nghe, mặc dù hắn biết rằng điều này rất xấu hổ, hắn vẫn gọi tên cô: "Trà Trà"
Ánh nắng vàng rực rỡ trải đều trên gò má trắng bệch nhợt nhạt của chàng trai, mạch máu xanh dưới da thấp thoáng, ánh mặt trời chiếu rọi, gió thổi nhẹ, thổi qua mái tóc đen ngắn mềm mại của hắn, vuốt ve lông mày thanh tú, sống mũi cao thẳng, biểu cảm của chàng trai ảm đạm, khuôn mặt tái nhợt.
Thẩm Chấp nghiến chặt quai hàm nói: "Trà Trà, đừng kích động, bình tĩnh suy nghĩ một chút đi."
Trà Trà dùng sức lau khuôn mặt đã ướt đẫm nước mắt, tuy rằng tính tình cô mềm mỏng nhưng cũng rất cứng đầu, “Cứ như vậy đi, dù sao cậu cũng không thích tớ.” Cô nhìn vào mắt hắn.

Cô nói với hắn bằng một giọng rất nhẹ: "Đừng lo lắng, sau này tớ sẽ không bao giờ thích cậu nữa."
Một tình yêu thanh xuân từ năm mười bốn tuổi đến nay.
Đã kết thúc rồi.
Trái tim chân thành của cô tràn đầy ngọn lửa tình yêu, hôm nay đột nhiên dừng lại.
Mối tình đầu của cô.
Đầy sự mong chờ từ tận trong tim và thậm chí nghĩ đến việc sẽ kết hôn với mối tình đầu ấy.
Cũng như vậy mà kết thúc.
Thẩm Chấp khóe mắt có chút nhức, trong lồng ngực có chút ngột ngạt, hắn há miệng thở dốc, họng dường như bị rót chì, yết hầu khó có thể hô hấp.
Bây giờ những gì cần nói đã được nói rõ ràng, Trà Trà không muốn mất mặt trước hắn, cô xoay người muốn rời đi, nhưng Thẩm Chấp đột nhiên nắm lấy cổ tay cô, hai mắt đầy tơ đỏ, có lẽ đã mất ngủ nhiều đêm rồi, như thể giây tiếp theo máu sẽ rỉ ra ngay lập tức, hắn mím chặt môi mỏng trắng bệch, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.
Trà Trà không muốn bạn cùng phòng nhìn thấy mặt đáng thương của mình, cô trốn trong góc khán phòng, ngồi trong đó, mắt mở trừng trừng nhìn đường đi, đôi mắt vẫn còn sưng húp.

Chờ đến khi không còn ai nữa, cô mới bật khóc.
Cô nấc lên, đột nhiên có một bàn tay chìa ra trước mặt cô.

Những ngón tay gầy guộc và trắng nõn đưa cho cô một gói khăn giấy.

Giọng chàng trai có một từ tính độc đáo, trầm thấp và ngọt ngào, "Cô bạn nhỏ, lau nước mắt đi."
Trà Trà choáng váng khi nghe thấy tiếng động, và tiếng nấc ngừng hẳn.
Biểu tình cô dại ra nâng khuôn mặt nhỏ lên, hai tròng mắt đỏ bừng vẫn còn chút nước ngơ ngác nhìn người đàn ông trước mặt ——
Từ góc độ này nhìn lên, người đàn ông rất cao lớn, tây trang áo khoác, sơ mi trắng quần tây đen, chân dài eo hẹp, thon dài ưu việt, anh ta đứng ngược ánh mặt trời đứng ở trước mặt cô, ngũ quan đặc biệt tinh xảo, một đôi mắt đào hoa, lại không có vẻ đa tình.
Trà Trà lấy khăn giấy từ người đàn ông lạ, cô không biết tại sao nhưng lại hỏi: "Anh không lạnh à?"
Cho dù là ngày nắng, mặc một chiếc áo sơ mi trắng, cũng sẽ cảm thấy rất lạnh.
Phó Tu Cẩn cong môi thành một nụ cười nhẹ, nhưng lại bị cô làm cho thích thú, "Chà, thật ra cũng hơi lạnh."
Trà Trà bị người lạ nhìn thấy khóc thấy khi nấc lên thật sự mất hết mặt mũi, nhận khăn giấy anh đưa vội vàng lau, mặt cô đỏ bừng.
Phó Tu Cẩn buồn cười nhìn phía cô, “Cô bạn nhỏ, sao em không hỏi tôi là ai?”
Trà Trà lại ngẩng mặt lên, bất mãn lẩm bẩm: “Tôi không phải trẻ con, năm nay tôi mười tám rồi.” Ngập ngừng, cô trả lời câu hỏi của anh: “Tôi cũng không tò mò anh là ai”.
Phó Tu Cẩn nhướng mày, “Không nhớ rõ anh là ai sao?”
Trà Trà luôn luôn thận trọng đối với người lạ, cô mím môi không vui nói: "Tôi không mất trí nhớ, tôi không biết anh."
Phó Tu Cẩn kiên nhẫn nói, "Tôi là bạn cùng lớp của anh trai em."
Trà Trà thở dài, không tin lắm.
Phó Tu Cẩn dường như nhìn thấy những gì cô đang nghĩ, anh ta lấy điện thoại từ trong túi quần ra, "Nếu em không tin tôi, em có thể gọi cho anh trai của em và hỏi xem tôi có nói dối em không." Anh ta nói thêm, "Tôi không bao giờ nói dối trẻ nhỏ”
Phó Tu Cẩn trước đây thực sự đã gặp Trà Trà và ăn tối với cô.
Trẻ con rất hay quên, có thể chúng đã quên từ lâu.
Khi đó cô mới bước vào cấp 2, Giang Châu đưa em gái đi ăn cùng, lúc đó anh nghĩ cô bé cũng rất dễ thương, vừa lên cấp hai thì đến khu trung tâm mua sắm đi làm thêm, rất ngây thơ ngốc nghếch.
Giang Châu nói với anh hai ba lần, muốn anh chăm sóc em gái nhiều hơn.
Phó Tu Cẩn thực sự không có nhiều kiên nhẫn với trẻ con, đặc biệt là cô gái nhỏ hay khóc.

Anh không bao giờ quan tâm đến điều đó.

Giang Châu hôm qua nói rằng em gái anh ấy bị bắt nạt ở trường Phó Tu Cẩn nghĩ rằng vì cô là em gái của thằng bạn chí cốt nên nhận mới nhận lời chăm sóc cô, chiếu cố một ít cũng không có gì.
Hôm nay gặp được lại thấy cô gái nhỏ khóc lóc chia tay với bạn trai.
Khóc rất đáng thương.
Thật sự rất buồn, nếu không thì đã không khóc tới như vậy.
Trà Trà hiện tại nghe không nghĩ đây là chuyện lừa gạt, cô hỏi: “Cho nên?”
Phó Tu Cẩn cười, đuôi mắt hơi cong lên rất đẹp, anh nói: “Anh trai em nhờ tôi chăm sóc em ở trường nha.”
“Không, cậu ấy cầu xin tôi chăm sóc em.”
Trà Trà nhìn thấy số của anh trai cô trên điện thoại di động nên tin rằng anh ấy thực sự là bạn cùng lớp của anh trai mình, cô nói: “Ồ, tôi không cần anh chăm sóc.”
Phó Tu Cẩn thản nhiên cất điện thoại, mỉm cười và không hề tức giận.
Trà Trà ăn mềm không ăn cứng, cũng không nói lời nào.
Buổi tối, Phó Tu Cẩn gọi điện cho Giang Châu, lười biếng nói, "Đúng là thất tình rồi, cô bé trông có vẻ rất buồn."
Hắn nhỏ giọng nói tiếp: "Tình cảm của mấy đứa trẻ đó mà có thể hai ngày sẽ quên thôi."
Giang Châu nói, "Cảm ơn." Sau hai giây dừng lại, anh nói, "Mặc dù thế, cậu cũng không nên ở quá gần Trà Trà."
Phó Tu Cẩn chậc một tiếng, “Cậu coi tớ là cầm thú à?”
Giang Châu sau khi im lặng mới nói: “Chẳng lẽ cậu không phải sao?”
“Cút đi.”

——
Thẩm Chấp đứng trên bậc thang một lúc lâu, cho đến khi trời tối dần, mới lê đôi chân đau nhức và cứng đờ trở về ký túc xá.
Phùng Cảnh Niên đóng máy tính, liếc anh một cái rồi hỏi: "Cậu làm lành với bạn gái chưa?"
Thẩm Chấp buổi trưa hôm nay đi ra ngoài rất vội vàng, anh vừa tắm xong liền chạy ra ngoài không sấy tóc, tám chín phần là đi gặp bạn gái.
Còn cô bạn gái xinh đẹp và ngây thơ của hắn nổi tiếng là người mềm mỏng và dễ dỗ dành khi tức giận.
Thẩm Chấp không trả lời, hắn mệt mỏi ném mình xuống giường, cánh tay che nhẹ đôi mắt đỏ hoe, sắc mặt tái nhợt, trầm mặc đến mức không nghe thấy tiếng thở của hắn, Trà Trà vừa khóc vừa chất vấn hắn cứ lặp đi lặp lại trong đầu hắn như thể nó đã biến thành một thứ vũ khí vô hình, và lưỡi kiếm cứ đâm vào phần mềm nhất trên cơ thể hắn, hết nhát dao này đến nhát dao khác, rỉ máu.
Thẩm Chấp luôn cho rằng Trà Trà sẽ không bỏ đi.
Hắn đã quen sự tồn tại của cô.
Giống như bất cứ lúc nào hay có việc gì xảy ra, Trà Trà đều sẽ ở lại bên cạnh hắn.
Thẩm Chấp cơ thể cuộn tròn lại, đau khổ nhắm mắt lại.
Hắn đã quen với sự hiện diện của cô.
Rất nhiều kỷ niệm bị hắn quên mất giờ lại hiện dần lên trong tâm trí.
Ở trường mẫu giáo, Trà Trà, lúc đó bốn năm tuổi, đang chơi với những món đồ chơi trên tay và nói với hắn, "Họ không muốn trở thành cô dâu của cậu, vậy thì tớ sẽ là cô dâu của cậu.

Chúng ta sẽ là một gia đình mãi mãi."
Sau này lớn lên, Trà Trà mặt đỏ bừng vì tranh cãi với người khác vì hắn, "A Chấp không phải như những gì cậu nói."
Sẽ bênh vực hắn trước những đứa trẻ thích bắt nạt hắn, “Đừng bắt nạt cậu ấy”.
Rõ ràng cũng sợ hãi, nhưng cô vẫn đứng trước mặt mẹ nuôi của hắn nói: "Dì ơi, dì có thể đừng đánh cậu ấy được không?"
Những ký ức nhỏ ấy chưa bao giờ biến mất.
Chỉ là nhìn qua như không trân quý, bị bỏ lại trong một góc đầy bụi.
Thẩm Chấp thực sự không thể hiểu được tình cảm của mình dành cho Trà Trà là như thế nào.
Hắn hiếm khi được yêu nên không thể học cách yêu..
Nhưng nếu thật sự lúc đó hắn không còn chút tình cảm nào với Trà Trà, liệu hắn có thực sự đồng ý lời tỏ tình của cô? Hắn sẽ không, vì vậy ít nhất là vào thời điểm hắn đồng ý với Trà Trà, cho dù hắn không để ý, nhưng trong tim hắn vẫn có tình cảm với Trà Trà.
Nhưng không thể phủ nhận rằng lúc đó hắn thực sự đang lợi dụng cô.
Ngay cả khi có một số ít tình cảm nhỏ nhoi rẻ tiền, nó cũng không thuần khiết.
Thẩm Chấp mở mắt ra, những giọt nước mắt từ khóe mắt rơi ra.
Nhưng trong chốc lát, hắn đã trở lại bình thường, nhưng cơn đau đầu rất dữ dội, sau khi xuống giường vẫn rất khó chịu.
Thôi Nam đang chơi game.
Phùng Cảnh Niên vẫn đang bận rộn với những bài tập cuối kì của mình.
Thẩm Chấp cố gắng mở miệng, nhưng cổ họng rất đau, anh uống một cốc nước, phải rất lâu sau mới có thể bình phục lại.
Phùng Cảnh Niên nghĩ rằng hắn bị ốm khi thấy sắc mặt của hắn xấu đi, và hỏi hắn có muốn uống thuốc không.
Thẩm Chấp lắc lắc đầu, “Tớ không sao.”
Phùng Cảnh Niên hỏi: “Cậu bị sao vậy? Khi cậu trở về là tớ thấy có chuyện gì đó không ổn rồi.”
Thẩm Chấp nhấp miệng, “Không có chuyện gì.”
Hắn không nói, bạn cùng phòng cũng không dò hỏi tới cùng.
Nhưng ngay sau đó, Phùng Cảnh Niên và Thôi Nam đã biết chuyện gì đang xảy ra.
Thẩm Chấp đã chia tay với Sở Trà khoa Toán.
Tin tức này được lan truyền ra một tuần sau khi Trà Trà đơn phương chia tay Thẩm Chấp.
Ban đầu, các tiền bối và đàn chị của khoa tài chính phát hiện bạn gái của Thẩm Chấp đã lâu không đến học cùng lớp với hắn, và hầu như không bao giờ xuất hiện ở khoa tài chính nữa.
Trong lòng bọn họ hiếu kỳ muốn chết, muốn hỏi cũng không được, vừa nói chuyện phiếm vừa hỏi.
Vài ngày sau, diễn đàn nội bộ trường học nổi lên một hotsearch——【 Hôm nay Thẩm Chấp và Sở Trà chia tay rồi sao? 】
Ngoài việc check in, chủ bài viết còn nhắn ba chữ: [Chia tay rồi.

]
Các cô gái khoa tài chính chỉ nói chuyện phiếm chứ không dám hỏi trước mặt Thẩm Chấp cao ngạo lạnh lùng, nhưng khoa Toán vẫn dám hỏi Trà Trà, hỏi một cách vòng vo, "Có người nói rằng cậu và Thẩm Chấp đã chia tay, là giả đúng không?"
Trà Trà bình đạm mà nói: “Không, chia tay rồi.”
Cô đã mất bạn trai cũng như là một người bạn mà cô đã cùng lớn lên.
Các bạn cùng lớp thắc mắc nhìn quanh bối rối.
Không biết mình có nên an ủi cô không.
Nhưng nghĩ rằng bây giờ yêu nhau là chuyện bình thường, cứ thế mà chia tay, có lẽ vài ngày nữa cô và Thẩm Chấp sẽ lại hòa hợp.
Tin tức về cuộc chia tay lan truyền nhanh chóng.
Hầu như tất cả mọi người trong trường đều biết rằng Thẩm Chấp từ khoa tài chính đã chia tay mối tình đầu của mình, hoa khôi của trường.
Còn việc ai đá ai thì chưa rõ.
Thẩm Chấp đẹp trai, điểm số vượt trội, năng khiếu xuất sắc và phong cách không tồi dù thế nào cũng không thể là người bị đá.
Còn hoa khôi trường cũng không tệ về mọi mặt, xem ra cũng không phải là người sẽ bị chia tay.
Mặc dù vậy, hầu hết mọi người vẫn cho rằng hoa khôi bị bỏ rơi.
“Phải nói một điều, ngoài mặt đẹp ra, Sở Trà khoa Toán học thật sự không có bất kỳ ưu điểm nào đúng không? Trong trường có đủ loại đại thần, học vị cao thủ, Sở Trà với Thẩm Chấp các phương diện đều chênh lệch quá lớn, chia tay cũng bình thường.”
"Tớ cũng nghĩ như vậy, ai có con mắt tinh tường cũng có thể nhận ra mối quan hệ này luôn bị Sở Trà làm cho đảo lộn."
Họ hả hê nói: “Hoa khôi trường cuối cùng cũng chẳng còn gì.”
"Vậy nên còn phải chăm chỉ học tập.

Xinh đẹp cũng vô dụng."
Trà Trà ngẫu nhiên nghe thấy những câu nói kiểu này trong nhà vệ sinh nữ, có những người thực sự thông cảm với cô, cũng có những người đang xem chuyện cười mà ngã lăn ra đất.
Cô biết dù có đứng lên nói chia tay trước thì cũng chẳng ai tin.
Chính xác những gì họ đã nói.
Cho tới nay đều là cô làm đảo lộn mọi thứ.
Trà Trà không cảm thấy mình không có gì phải xấu hổ cả.
Giờ nghĩ lại, cô vẫn không cho rằng mình hổ thẹn với lương tâm.
Cô chỉ là ngu ngốc và bị lừa bởi những lời giả dối.
Yêu ai đó không sai, và không có gì sai khi đối xử tốt với người khác.

Lỗi là cô quá ngốc, chỉ vì Thẩm Chấp thỉnh thoảng tỏ ra dịu dàng với cô, cô lại bị hắn mê hoặc đắm chìm không thể dứt ra được, đã dành hết tình cảm không chút giữ lại.
Trà Trà đã đem số của Thẩm Chấp vào danh sách đen và xóa tất cả thông tin liên lạc của hắn, trong ký túc xá còn có thú bông mà Thẩm Chấp cho cô, có ghi chú hắn thay cô viết, chấm bài, ngoài ra còn có một bức ảnh nhóm của hai người họ được chụp bằng Polaroid.
Cô thu dọn nó như đồ cũ, gói tất cả vào hộp các tông, nhét dưới gầm giường và không bao giờ nhìn thấy vào ban ngày.
Đời này đều không lấy ra nhìn lần thứ hai.
Nếu có thể, cô sẽ mang về nhà trong kỳ nghỉ đông, và ném tất cả những thứ liên quan đến Thẩm Chấp vào thùng rác.
Trần Tâm Ý trong lòng lo lắng, “Trà Trà, nói cho chúng tớ biết nếu cậu cảm thấy khó chịu ở đâu, hay là cậu hãy khóc ra đi.”
Trà Trà gượng cười, "Tớ không sao."
Cô ấy đã khóc rồi và sẽ không khóc vì Thẩm Chấp nữa.
Trần Tâm Ý nắm lấy cánh tay cô: "Nhưng tại sao cậu lại chia tay với cậu ấy?"
Trà Trà bình tĩnh nói, "Ừ, vì tớ biết cậu ấy không thích tớ."
Cô cố gắng mỉm cười tự nhiên hết cỡ: “Vì vậy, vẫn không nên miễn cưỡng nhau.”
Trước kỳ thi cuối cùng trùng với tiệc mừng năm mới và tiệc chào mừng đại biểu sinh viên tạm thời của trường, mọi khoa ngành, đoàn thể đều phải chuẩn bị chương trình.
Mặc dù Trà Trà có vẻ ngoài xinh đẹp, nhưng cô thực sự không có bất kỳ sở trường nào cả.
Không biết hát hay múa, nhưng ngâm thơ cũng không tệ, có điều chắc không có ai muốn xem ngâm thơ trong bữa tiệc.
Cô tham gia câu lạc bộ kịch từ đầu năm học, chương trình do câu lạc bộ chuẩn bị vẫn chưa quyết định nhân vật nữ chính.
Chủ tịch câu lạc bộ tạm thời nảy ra ý tưởng giao nhiệm vụ cho Trà Trà, đưa kịch bản cho cô, và tốt bụng nói: "Trà Trà, hay em đóng vai nữ chính đi!"
Trà Trà không tự tin lắm, cô cắn môi, “Nhưng em chưa từng học qua diễn xuất.”
Chủ tịch câu lạc bộ trấn an cô, “Diễn xuất không có khó khăn gì, chỉ cần em là người bình thường, trong thời gian ngắn là có thể học được thôi.”
Chủ tịch câu lạc bộ cường điệu ca ngợi sự ưu tú của Trà Trà, chẳng hạn như "Chương trình của chúng tôi không thể diễn ra nếu không có em.", "câu lạc bộ kịch của chúng tôi không có em sẽ tiêu đời", những lời này của chủ nhiệm nhắm mắt ai cũng có thể nói được.
Trà Trà không thể từ chối sự nhiệt tình của chủ nhiệm nên đã đồng ý.
Chủ nhiệm mặt mày hớn hở, “Bây giờ là nam chính.”
Trà Trà: “.......”
Chủ tịch câu lạc bộ bị cô làm cho có chút ngượng ngùng, gãi gãi má,“Tôi thật sự thật sự có yêu cầu rất cao về nam nữ chính.”
Nam nữ chính đặt trong kịch bản trước hết phải ưa nhìn.
Đại học Thủ đô có khá nhiều anh chàng đẹp trai, nhưng người được công nhận là đẹp trai nhất thì cũng không nhiều.
Trà Trà nói,"Em sẽ cố gắng hết sức để diễn xuất tốt và không làm mất mặt câu lạc bộ của chúng ta."
Chủ tịch câu lạc bộ rất hài lòng, "Năm nay nhất định phải trấn áp câu lạc bộ khiêu vũ.

Bọn họ năm nay có người mới rồi, bạn học họ Khương nghe nói khiêu vũ thực sự rất tốt."
Ồ, là Khương Diệu Nhan.
Trà Trà nói: “Cô ấy đúng là khiêu vũ rất tốt.”
Hồi đó, cô ấy thay mặt lớp biểu diễn trên sân khấu, khiến tất cả các bạn nam trong lớp đều sững sờ.
Trà Trà vẫn nhớ những suy nghĩ của mình khi còn học cấp 2.

Cô ghen tị với cô ấy, và thầm muốn hơn thua với cô ấy, bây giờ nhìn lại vẫn thấy chua xót.
Nhưng bây giờ, cô không muốn so đo bất cứ thứ gì với Khương Diệu Nhan.
Ở trong lòng Thẩm Chấp, cô sẽ không bao giờ tốt hơn Khương Diệu Nhan.
Cảm tình sâu nặng.
Cũng không được xác định bởi thời gian.
Chủ nhiệm đưa kịch bản cho cô, "Cậu về đọc kịch bản trước đi, khi nào tớ quyết định nam chính, tớ sẽ tìm cậu tới diễn tập."
Trà Trà nhẹ nhàng nói: "Được."
Kể từ khi chia tay với Thẩm Chấp, Trà Trà mỗi ngày đều ở trường học, ngoài giờ học vẫn là học, phòng học và ký túc xá là hai nơi duy nhất cô đi, chỉ thỉnh thoảng cùng bạn cùng phòng đi ăn cơm.
Cách hai ngày, chủ tịch câu lạc bộ kịch nói thông báo đã tìm được nam chính, bảo cô đi tới diễn tập.
Trà Trà ăn cơm trưa xong mới chạy đến thì biết được nam chính là Thẩm Chấp.
Chủ tịch câu lạc bộ là một người đàn ông thẳng tính, không có thời gian quan tâm đến những chuyện tình cảm của người khác, cũng không rõ quan hệ của hai người họ, nên vẫn đắm chìm trong suy nghĩ “Cậu ta là người mới vào nghề thế nhưng thật sự được mời được nam thần khoa tài chính, Thẩm Chấp.

Thật sự quá tốt rồi!”
Chủ tịch câu lạc bộ thực sự rất ngu ngốc, nhưng cậu ta thậm chí còn không biết.
Ngay từ đầu cậu nghĩ Thẩm Chấp sẽ không suy nghĩ mà từ chối.
Cậu đã thuyết phục như chiến sĩ sắp hy sinh: "Nữ chính của chương trình của chúng tôi rất xinh đẹp.

Cô ấy là hoa khôi được bình chọn cao của trường.

Cô ấy là một người rất tốt.

Cậu có thể nghĩ lại không, bạn học Thẩm Chấp?"
Thẩm Chấp dừng lại, “Hoa khôi?”
“Đúng vậy.”
“Được.”
Đó là cách mọi chuyện được giải quyết.
Quay lại chuyện chính.
Ngoại trừ chủ nhiệm không biết, những người khác đều xấu hổ.
Hai người mới chia tay không lâu lại gặp nhau.
Đây là muốn quay lại sao.
Quả nhiên việc chia tay chỉ là đùa giỡn.
Ngoài trừ nhìn Thẩm Chấp lúc mới vào, lúc sau Trà Trà thậm chí còn không nhìn vào mặt hắn.
Chủ nhiệm nói: "Vì tất cả mọi người đều ở đây, chúng ta hãy bắt đầu diễn tập.


Cảnh đầu tiên nói về đôi chân bị đau của nữ chính và nam chính..." Trà Trà đang im lặng đột nhiên cắt ngang giọng nói của chủ nhiệm, cô nói: "Đàn anh."
Chủ nhiệm dừng giọng, "Hả? Làm sao vậy?"
Trà Trà nắm chặt tay, cô không nhanh không chậm đọc từng chữ nói: “Thực xin lỗi, em không thể diễn được.”
Chủ nhiệm vò đầu, “Vì sao vậy?”
Người thanh niên bên cạnh sắc mặt lạnh lùng, đôi mắt đen nhìn chằm chằm vào cô gái trước mặt, lông mày rũ xuống, hai tay buông xuống hai bên một cách bất thường, ngón tay cái cong lên, móng tay trắng bệch, vẻ mặt nghiêm nghị, biểu hiện trên mặt trở nên khó coi.
Trà Trà siết chặt ngón tay, mím môi trả lời: "Em sợ trễ việc học."
Vừa nghe liền biết là lấy cớ.
Vẫn là một cái cớ không đâu vào đâu.
Lý do thực sự không cần nói cũng biết.
Thẩm Chấp không thể tiếp tục tự an ủi mình, cô chỉ là đang hờn dỗi muốn hắn dỗ dành.
Thực sự lần này Trà Trà muốn rời xa hắn hoàn toàn, và không muốn có bất kỳ quan hệ nào với hắn.
Cô thậm chí cũng không ngẩng mặt lên nhìn hắn.
Thẩm Chấp cổ họng nuốt khan, trước khi xoay người rời đi, lý trí cũng không khống chế được hành vi của mình, vô thức nắm lấy tay cô, rũ mắt xuống, khàn giọng nói: "Thật xin lỗi."
Trà Trà quay mặt về phía hắn, giọng nói của cô rất mềm, so với "thả tôi ra", cô nói điều gì đó có chút đau đớn hơn: "Thẩm Chấp, đừng chạm vào tôi."
Đừng chạm vào cô ấy.
Trà Trà cảm thấy Thẩm Chấp đang tức giận, bầu không khí vốn sôi nổi đột nhiên vì lời nói của cô mà đông cứng lại, hắn nghiến răng nghiến lợi, nắm chặt bàn tay trên cổ tay cô, không biết có phải vì đả kích quá lớn mà run rẩy không.
Thẩm Chấp hít sâu một hơi rồi từ từ buông cổ tay cô ra, khuôn mặt vốn dĩ mềm mại giờ có chút biến sắc, hắn thả lỏng cơ hàm, "Cậu ở lại đi, tớ sẽ không diễn nữa."
Qua một hồi lâu.
Thẩm Chấp nghe thấy Trà Trà quay lưng lại với mình và thì thầm, "Được."
Cô nói thêm, "Cảm ơn."
Cảm ơn hắn đã để cô đi và không xuất hiện trước mặt cô nữa?
Yết hầu của Thẩm Chấp trượt lên xuống hai lần, hắn nói với vẻ thoải mái: "Cho dù chia tay, chúng ta vẫn là bạn."
Sự tàn nhẫn của Trà Trà nằm ngoài sức tưởng tượng của hắn, cô thì thầm: "Không."
Cô xoay người lại, cuối cùng cũng nâng mắt nhìn hắn, ánh mắt trong veo, "Lúc cậu nói dối cậu thích tôi, cậu có coi tôi là bạn hay không."
Trà Trà cảm thấy rằng cô chỉ đang nói một điều gì đó bình thường.
Tuy nhiên, sắc mặt Thẩm Chấp tái nhợt, có chút bối rối vì trước nay hắn vẫn bình tĩnh, giọng nói cũng không ổn định lắm, chỉ có thể chịu đựng sự bức bối mà nói đi nói lại ba chữ đó: "Tớ thật sự xin lỗi."
Không phải là tớ thích cậu.
Cũng không có nói tớ không phải cố ý lừa gạt cậu.
Mà là tớ xin lỗi.
Trà Trà không cần lời xin lỗi này.
Thẩm Chấp khom người và ho hai tiếng, và khi lấy lại được hơi thở, hắn bước lên phía trước chuẩn bị rời khỏi câu lạc bộ kịch.
Trà Trà lại nói: “Thẩm Chấp, hãy trả lại tất cả những thứ mà tôi đã đưa cho cậu đi.”
Tiếp theo là một tiếng động lớn, hắn không kìm được nữa, nắm đấm rơi xuống bàn, như thể sắp nổ tung trong giây tiếp theo.
Thẩm Chấp cả người giống dây cung đang căng cứng, không đáp lời, sắc mặt trắng bệch rời đi.
Trà Trà nói xin lỗi chủ nhiệm, "Thực xin lỗi, phiền đàn anh tìm lại nam chính."
Chủ nhiệm khôi phục trạng thái sửng sốt, "Không thành vấn đề, chúng ta vẫn có lựa chọn."
Trà Trà gật đầu: "Được."
Chỉ cần không phải Thẩm Chấp, ai cũng đều có thể.
Chủ nhiệm gọi cho một đàn em khác, sau khi quyết định xong liền yêu cầu cậu ta đến buổi tổng duyệt.
Trà Trà phối hợp ăn ý với cậu ấy, nhưng đây là lần đầu tiên hai người diễn xuất, còn hơi gượng gạo.
Sau buổi tổng duyệt, Trà Trà cởi bỏ trang phục nặng nề và thay quần áo của mình, trong phòng thay đồ, một cô gái hỏi cô: "Trà Trà, ai mua túi cho cậu vậy?"
“Ba tớ.”
“Thật vậy sao?”
“Thật.”
Đối phương dường như không tin, cái túi này tận mười mấy vạn đấy.
Sở Trà trong nhà có kim cương sao? Nói mua là mua.
Sau vài lần quan sát, đối phương phát hiện quần áo trên người Sở Trà đều là nhãn hiệu nổi tiếng.
Quần áo là sản phẩm mới nhất mùa này.
Giày được đặt làm riêng.
Điều khoa trương hơn nữa là mấy chiếc túi của cô rẻ thì mấy chục nghìn tệ, có hai chiếc túi, muốn mua phải có hàng trăm nghìn.
Tốn tiền đến cỡ này chắc chắn không phải là thứ mà người bình thường có thể mua được.
Cô không biết gia cảnh của Sở Trà tốt như thế nào, cũng không nghe nói có gia đình giàu có nào mang họ Sở.
Cho nên khi nghe Sở Trà trả lời, trong lòng liền sinh ra nghi hoặc và khinh thường, ngoài mặt giả vờ tin.

Trà Trà xinh đẹp lại có bạn trai cũ ưu tú, sống như một cô tiểu thư vô tư không lo cơm áo, tất nhiên sẽ thu hút sự ghen tị và thù ghét của mọi người.
Ghen tuông cùng khó chịu tạo ra ác ý không thể giải thích được.
Mà việc Trà Trà và Thẩm Chấp chia tay một lần nữa trở thành tâm điểm của những tin đồn.
Không biết tin đồn xuất phát từ ai, và lời nói không rõ ràng ngụ ý rằng Trà Trà đã chia tay vì hành vi sai trái của cô ấy đã bị phát hiện bởi Thẩm Chấp.
Và những gì cô ấy mặc, những thứ đắt tiền, không phải người giàu có thì sẽ không thể mua được, đã trở thành một bằng chứng mạnh mẽ.
Một truyền mười mười truyền trăm.
Lời đồn đãi đều thay đổi.
Lại biến thành được bao nuôi.
Cái gì cũng có.
Quần áo, balo, phụ kiện của Trà Trà đều do gia đình chuẩn bị, cô không hay đọc tạp chí thời trang nên không biết giá trị của nó là bao nhiêu, có hỏi thì bố cô cũng bảo không đắt.
Trà Trà nhận ra có vài bạn học nhìn cô rất kỳ quái, giống như có thành kiến với cô, còn ở sau lưng nói xấu cô.
Lúc đầu, cô ấy nghĩ là do cô ấy chia tay với Thẩm Chấp nên tạm thời chịu đựng.
Cho đến khi một cô gái đi ngang qua, khịt mũi một cách kỳ lạ.
Cô gái đó sống trong ký túc xá đối diện với Trà Trà, cô ấy đã yêu Thẩm Chấp từ rất lâu rồi, luôn không ưa Trà Trà, cảm thấy cô giả vờ ngây thơ.
Lần này, cô ấy trở thành người chủ chốt chính để lan truyền tin đồn, cô ấy đã nói đi nói lại những tin đồn với những người mà cô ấy thân thiết.
"Tôi đã từng thắc mắc tại sao khắp người cô ấy lại toàn là hàng hiệu nổi tiếng, nhưng giờ thì không có gì đáng ngạc nhiên về việc kiếm tiền bằng thân thể."
“Xuỵt, đừng nói vậy, mặc dù lúc đầu chúng ta không biết cô ấy như vậy.”
“Không thể trông mặt mà bắt hình dong.”
Khi Trà Trà đi ngang qua ký túc xá của cô ta vào ngày hôm đó, cô đã tình cờ nghe được cuộc trò chuyện này.
Cô sắp chết vì tức giận trước những suy đoán ác ý này, và cô không biết phải làm thế nào để biện minh.
Chỉ có thể nghiêm túc nói: "Thật sự là do gia đình tôi gửi tới, không phải như những lời đồn đại lộn xộn bên ngoài."
Không ai tin tưởng.
Cô hờn dỗi một mình và tâm tình chợt chùng xuống.
Khi Trà Trà vẫn còn đang lưỡng lự không biết có nên gọi điện và phàn nàn với ba cô hay không, ba cô đã được mời đến tham dự các hoạt động của trường với tư cách khách mời.
Giang Thừa Chu kết giao quyền thế, có không ít người muốn ôm đùi lấy lòng ông.
Loại hoạt động này, ông thường không tham gia.

Lần này là tiện thể ghé qua để gặp con gái.
Trà Trà thay quần áo và đi đến sảnh sự kiện, và nhìn thấy cha cô đang ngồi ở ghế cho khách ở ngoài cùng.
Sau sự kiện, lãnh đạo nhà trường muốn mời Chủ tịch Giang ở lại dùng bữa nhẹ.
Giang Thừa Chu bị mọi người vây quanh, nghe những lời tâng bốc kia, tâm thần lơ đễnh, nóng nảy.
Đám sinh viên đứng xem cũng không tản ra, đứng ở trên khán đài thưởng thức.
"Chủ tịch Giang trông trẻ và đẹp trai quá."
“Bài phát biểu của ngài ấy hôm nay cũng có nhiều nội dung tâm đắc, tôi đã được học hỏi rất nhiều.”
“Khí thế của ngài ấy mạnh mẽ quá, chao ôi, lạnh lùng đến mức tôi không dám tới gần.”
Đột nhiên, ánh mắt Giang Thừa Chu quét đến bóng dáng Trà Trà dưới sân khấu, lông mày cau lại từ từ buông lỏng, lông mày mềm mại như băng tuyết tan trong gió xuân, ông vẫy tay với Trà Trà, nhẹ giọng hỏi: "Tại sao bây giờ con mới đến đây? "
Khi Trà Trà bước đến chỗ ba, cô có thể cảm thấy ánh mắt của các bạn trong lớp vẫn đang đổ dồn về phía mình, cô nói: "Ba, con vừa ăn xong."
Ba?!
Giang tổng là ba của Sở Trà?
Sao lại thế này?
Hai người có họ khác nhau, làm sao có thể là cha con được?
Giang Thừa Chu ậm ừ, sau đó nói vài câu với những người xung quanh rồi cùng Trà Trà rời khỏi.
Trà Trà thành thành thật đi theo sau ba mình, cúi đầu, phân vân không biết có nên nói ra sự thật hay không.
Giang Thừa Chu hầu như không bao giờ hút thuốc trước mặt con gái, lần này ông lại chịu đựng hết lần này đến lần khác, từ trong hộp thuốc lấy ra một điếu thuốc, cầm trong tay một lúc lâu rồi mới đặt lại.

"Trà Trà, con có muốn nói chuyện với ba không?
Trà Trà muốn nói lại thôi.
Một mặt, cô cảm thấy rằng khi lớn lên, cô không thể luôn dựa dẫm vào cha mẹ khi gặp chuyện, và cô phải tự học cách đối phó với nó.
Mặt khác, cô cảm thấy câu hỏi của cha cô có một ý nghĩa sâu sắc.
Giang Thừa Chu không nỡ tàn nhẫn với đứa con gái này nên giả vờ nói năng nghiêm khắc, sau đó ông là người cảm thấy đau khổ đầu tiên.
Là một người cuồng con gái điển hình, Giang tổng có lẽ cũng biết điều gì đó về những gì đã xảy ra với con gái mình ở trường.
Nói đến cùng Trà Trà bị ủy khuất, không quá thích cùng hắn nói, vẫn là bởi vì cô cùng ông không đủ gần gũi.
Cô chỉ xuất hiện trong thế giới của ông khi cô mười bốn tuổi, ông là ba của cô được vài năm nhưng không đủ tư cách.
Giang Thừa Chu nhìn vào mắt con gái, nghiêm túc nhìn cô và nói: "Trà Trà, ba sẽ luôn ủng hộ con."
Luôn sát cánh bên cô vô điều kiện.
Ngoại trừ Sở Thanh Ánh, ông chỉ thiên vị cô.
Vì vậy, ông muốn cô ấy phụ thuộc vào ông.
Trà Trà cảm thấy nhức mắt, cô không muốn nói ra những chuyện bất bình của mình với ba, đôi khi cô sợ ba phát hiện ra cô rất phiền phức, rồi không muốn tiếp tục làm ba của cô nữa.
Cô gật đầu, "Được."
Sau đó cô ngẩng mặt lên, "Ba, con hình như bị bạn cùng lớp bắt nạt."
Đã bị tẩy chay những ngày gần đây.
Đã bị vu khống bởi tin đồn.
Nhưng lời giải thích của cô rất yếu ớt, không một ai tin cả.
Giang Thừa Châu vỗ vỗ vai cô, ý bảo cô yên tâm, sau đó lạnh lùng gọi một cuộc điện thoại, "Mong nhà trường mau xử lý, tôi không muốn nhìn thấy con gái tôi bị oan."
Bên kia gật đầu nói được.
Động tác cũng rất nhanh chóng.
Một thông báo đã được phát hành trong nội bộ trường, cảnh báo một số kẻ đã tung tin đồn thất thiệt trên các diễn đàn của trường.
Không cần làm gì thêm, tin tức Sở Trà là con gái của Giang Thừa Chu nhanh chóng truyền đi.
Rốt cuộc thì ai đó đã được tận mắt chứng kiến, tận mắt nghe thấy.
Những tin đồn thất thiệt đó, lúc này có vẻ nực cười.
Vốn dĩ họ chỉ ghen ghét với vẻ đẹp của Sở Trà, nhưng bây giờ sự ganh tị mới đạt đến đỉnh điểm.
Kia chính là Giang Thừa Chu!
Cô là con gái của nhà họ Giang!
Gia tài bạc triệu không nói, lại là gia tộc quyền thế ngập trời.
Chưa nói đến gia thế giàu có, cũng là một gia tộc quyền thế.
Cô gái ngồi chéo đối diện với cánh cửa cuối cùng cũng ngậm miệng lại.
Ngay cả Trần Tâm Ý cũng không biết rằng danh tính cha của Trà Trà lại dọa người như vậy.
"Thảo nào lần trước ba cậu tới đón cậu ấy, tớ cảm thấy phong thái của ông ấy khác hẳn những người khác."
Trà Trà nhớ ra lần trước ba cô bế cô xuống lầu, "Ba tớ rất tốt với tớ."
Trần Tâm Ý tỏ vẻ đồng ý: “Đúng thật là yêu thương cậu đó! Lúc trước tớ còn tưởng cậu cầm túi xách hàng giả nên mới cố ý nhắc nhở câu đấy.”
Trà Trà: “......”
Trần Tâm Ý lại nói: “Nhưng mà Trà Trà, tại sao cậu và ba cậu có một chút xa cách vậy?”
Trà Trà không biết bắt đầu từ đâu, cô có chút đau khổ: "Không phải không quen, chao ôi, tớ không thể nói được."
Con gái chỉ luôn ở trước mặt mẹ làm nũng.
Giang Thừa Chu thực sự hy vọng rằng con gái của mình sẽ làm nũng với mình, nhưng sau khi học xong cấp hai, điều đó gần như không bao giờ xảy ra.
Sau khi Giang Thừa Chu trở về nhà, nhìn thấy con trai hồi lâu, ông nhướng mày lạnh lùng, châm chọc không thương tiếc: "Em gái cậu ở trường học bị bắt nạt, vậy mà người anh trai như cậu vẫn không biết gì.

Cậu thật sự rất xứng làm anh."
Giang Châu trong khoảng thời gian này vội vàng gây dựng sự nghiệp, ít ngày về nhà, mặc dù vậy, ba của anh vẫn không thích anh và ước rằng anh sẽ không trở lại một lần nào nữa.
Giang Châu bị mắng cũng không có cách nào phản bác lại lời chế nhạo của ba mình, bởi vì anh thật sự không biết em gái mình bị bắt nạt.
Giang Thừa Chu vẻ mặt lạnh lùng nói: "Nếu hai đứa có quan hệ tốt thì hãy quan tâm con bé nhiều hơn."
Giang Châu nhíu mày, "Vâng ạ."
Đối thoại giữa hai cha con nói chung không quá ba câu, ngôn từ không mang ẩn ý gì.
Buổi tối, Giang Châu gọi điện thoại cho em gái trong trường với giọng dịu dàng: "Em ở trường vẫn vui vẻ chứ?"
Trà Trà ngồi xếp bằng trên giường, "Em rất vui vẻ, sao vậy anh hai?"
Giang Châu không nói gì, liền bắt đầu khuyên nhủ: "Ăn no, ngủ đúng giờ, không nên thức khuya."
Còn có một câu, hắn nói: “Cuối cùng, Trà Trà không được yêu đương đâu đấy.”
Cô không nghĩ rằng anh trai phiền phức, vì vậy cô đồng ý, "Được."
Giang Châu nghe thấy trong giọng nói cô có vẻ buồn ngủ, bất đắc dĩ nói: "Ngủ đi, ngủ ngon."
Cúp điện thoại xong, Giang Châu chuyển 100.000 tệ tiền tiêu vặt cho em gái.
Số tiền này đương nhiên đủ cho Trà Trà dùng.
Ngày hôm sau cô dậy sớm ra cửa, đến câu lạc bộ kịch nói tập luyện, lễ Nguyên Đán tiệc tối càng ngày càng gần, tập luyện cũng càng thêm khẩn trương.
Ngày hôm sau cô dậy sớm và ra ngoài tập luyện ở câu lạc bộ kịch.
Phong độ của Trà Trà càng ngày càng tốt, buổi tổng duyệt kết thúc, mọi người chuẩn bị đi ăn tối.
Khương Diệu Nhan vui mừng nhìn cô, nắm lấy tay cô, "Trà Trà, không ngờ hôm nay lại gặp được cậu ở đây, mấy năm nay tớ nhớ cậu rất nhiều."
Trà Trà rút tay ra không chút lưu tình, mặc dù biết mình không nên tức giận với cô ấy vì chuyện của mình và Thẩm Chấp, nhưng không thể giả vờ làm bạn tốt với cô ấy được, khô khan nói: "Đã lâu không gặp."
Khương Diệu Nhan cong mắt cười, "Mà này, cậu có biết Vu Cố ở đâu không? Gặp được một người bạn cùng lớp ở thời đại học không dễ dàng gì, tớ muốn chào hỏi cậu ấy một chút.".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận